Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 33483 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »
Chương 11
một vết thương lòng

❊ ❊ ❊

Trong phòng thẩm vấn, Vưu Hiểu Đông một tay xoa nắn thắt lưng, mắm môi mắm lợi ngồi trên ghế thẩm vấn, ngồi trước mặt anh ta là Tề Binh và Đỗ Anh Hùng.

Trong phòng quan sát bên cạnh, phía sau tấm kính một chiều chuyên dụng, mấy vị lãnh đạo chủ chốt của Sở Công an thành phố Giang Bình đã có mặt đông đủ, cùng với Nhóm Hỗ trợ đang dõi theo cuộc thẩm vấn.

Trước khi tiến hành hỏi cung, Nhóm Hỗ trợ đã có một cuộc họp ngắn với Tề Binh, trình bày một số phán đoán sau khi đã cập nhật thêm manh mối mới, đồng thời giải thích chi tiết về những suy đoán và nghi ngờ có liên quan đến Vưu Hiểu Đông và Lâm Phong, để Tề Binh và Đỗ Anh Hùng chuẩn bị tâm lí sẵn sàng trước những thông tin mà Vưu Hiểu Đông có thể sẽ cung cấp trong khi thẩm vấn, từ đó dẫn dắt hắn khai ra toàn bộ chân tướng sự thật.

“Anh có biết người này không?” Đỗ Anh Hùng giơ một tấm ảnh lên hỏi.

“Lâm Phong, bạn học cấp ba của tôi, sau này đi du học Canada.” Vưu Hiểu Đông chỉ nhìn lướt qua bức ảnh rồi trả lời dứt khoát.

“Mối quan hệ của hai người thế nào?” Đỗ Anh Hùng hỏi.

“Hồi còn đi học thì bình thường. Sau khi cậu ấy từ nước ngoài về, chúng tôi khá thân nhau.’ Vưu Hiểu Đông giải thích, “Lúc đó tôi làm thợ cơ khí trong một xưởng sửa chữa ô tô, không biết cậu ấy thù oán gì với ai mà cửa xe liên tục bị cào xước, nên thường xuyên đến xưởng chúng tôi để sơn lại xe, thế là chúng tôi thành ra thân thiết, thường xuyên ra ngoài uống rượu với nhau.”

“Cụ thể là thời gian nào?” Đỗ Anh Hùng hỏi.

“Có lẽ là đầu năm 2010.” Vưu Hiểu Đông đáp.

“Anh có biết con dao này không?” Đỗ Anh Hùng lại giơ một bức ảnh khác lên hỏi.

“Tôi biết, con dao này Lã Tinh tặng cho tôi từ hồi trung học.” Vưu Hiểu Đông nhìn kĩ rồi đáp.

“Vậy tại sao con dao của anh lại chạy vào trong đầu Lâm Phong?” Tề Binh thảy ra bức ảnh chụp thi thể Lâm Phong.

“Hả, Lâm Phong đây sao, cậu ấy bị giết rồi sao?” Vưu Hiểu Đông há hốc miệng, kinh ngạc kêu lên. “Tôi cứ băn khoăn sau khi tôi về nước, không hiểu sao cậu ấy lại biến mất tăm, hoá ra là chết rồi sao?”

“Anh cũng ra nước ngoài à? Bao giờ thế?” Đỗ Anh Hùng hỏi.

“Tôi sang Đức làm việc hai năm, xuất cảnh vào giữa tháng 9 năm 2011.” Vưu Hiểu Đông chỉ vào bức ảnh bên cạnh Đỗ Anh Hùng, “Con dao này tôi tặng cho Lâm Phong trước khi đi.”

“Anh có biết ba người này không?” Đỗ Anh Hùng lần lượt bày ra ba tấm ảnh.

“Có biết, Trần Đại Khánh và Tiếu Cương là bạn học cấp ba của tôi, còn người kia tên là Vương, Vương gì nhỉ, à đúng rồi, Vương Ba, tay sai của Đại Khánh.” Vưu Hiểu Đông cũng chỉ liếc nhìn qua rồi đáp ngay, “Hồi đó ba người họ làm nhà cái tổ chức cá độ bóng đá, thi thoảng tôi cũng có chơi chút đỉnh. Sau đó, Vương Ba ôm mất của Đại Khánh một món tiền rồi bỏ trốn. Sau nữa thì Đại Khánh và Tiếu Cương vì nợ tiền xã hội đen nên cũng trốn mất.”

“Sao anh biết rõ thế?” Tề Binh hỏi.

“Đại Khánh có kể với tôi, cậu ấy bảo Vương Ba đến quán cà phê internet tìm Lâm Phong thu tiền, sau đó hắn biến mất tiêu. Đại Khánh tìm Lâm Phong xác nhận, Lâm Phong nói đã đưa tiền cho Vương Ba rồi. Còn nữa, trước khi Đại Khánh và Tiếu Cương bỏ trốn, họ có đến hỏi vay tiền tôi, nhưng tôi đào đâu ra tiền mà cho họ vay cơ chứ? Hai người họ liền nói sẽ hỏi vay Lâm Phong rồi đi luôn. Về sau tôi có hỏi Lâm Phong, Lâm Phong nói mấy hôm đó bị cảm nên không ra quán net, không gặp Đại Khánh và Tiếu Cương.” Vưu Hiểu Đông giải thích.

“Tôi thấy anh cứ luôn miệng Đại Khánh nói thế này, Đại Khánh nói thế kia, hai người trở nên thân thiết từ khi nào vậy? Chẳng phải thời trung học, anh đã từng xung đột với anh ta và Tiếu Cương sao?” Tề Binh hỏi.

“Ồ, xem ra các anh đã biết hết mọi chuyện rồi.” Vưu Hiểu Đông khịt mũi rồi đáp, “Thực ra sự việc cũng không đến nỗi nghiêm trọng đến thế. Hồi đó chúng tôi còn nhỏ tuổi, chưa hiểu chuyện, sau khi tốt nghiệp, bước chân ra đời rồi, mới thấy trân trọng tình bạn thời đi học. Vừa hay có một lần, tôi và vài người bạn đi bar thì gặp hai người họ, Tiếu Cương nói quán bar là do chị gái cậu ta mở, còn Trần Đại Khánh đã trở thành anh rể của cậu ta, nên khăng khăng muốn miễn phí cho chúng tôi. Từ đó về sau, mấy đứa chúng tôi thường xuyên liên lạc với nhau.”

“Anh vừa nói Vương Ba đến tìm Lâm Phong thu tiền, tức là Lâm Phong cũng chơi cá độ à?” Đỗ Anh Hùng hỏi.

“Cậu ấy cũng như tôi, thi thoảng chơi cho vui.” Vưu Hiểu Đông đáp.

“Anh có biết Lâm Phong sau khi du học trở về đã liên lạc với Trần Đại Khánh và Tiếu Cương như thế nào không? Là Lâm Phong chủ động tìm họ à?” Đỗ Anh Hùng tiếp tục đặt câu hỏi.

“Không phải, do Trần Đại Khánh và Tiếu Cương biết nhà cậu ấy giàu có nên đã lôi kéo cậu ấy chơi cá độ bóng đá.” Vưu Hiểu Đông lắc đầu phủ nhận. “Đầu tiên họ không biết Lâm Phong đã về nước, có một lần tôi thua cá độ rất đậm, không thể trả nổi, nên đành phải vay tiền của Lâm Phong để trả nợ. Đại Khánh hỏi tôi lấy đâu ra nhiều tiền thế, tôi nói thật là vay của Lâm Phong. Thế là cậu ta bảo tôi liên lạc với Lâm Phong, hẹn nhau gặp mặt.”

“Anh thường liên lạc với Lâm Phong bằng cách nào?” Đỗ Anh Hùng hỏi.

“Hồi đó không hiểu sao tinh thần của Lâm Phong rất căng thẳng, lúc nào cũng nói có người muốn hãm hại cậu ấy, nên cố tình làm trầy xước xe để cảnh cáo. Cậu ấy còn nói có người đã lợi dụng điện thoại di động để nghe lén và theo dõi cậu ấy, vì vậy cậu ấy không bao giờ sử dụng điện thoại di động. Bình thường nếu muốn hẹn tôi đi uống rượu, thường cậu ấy sẽ đến thẳng nhà xưởng chờ tôi đi làm về. Nếu tôi muốn tìm cậu ấy thì cứ đến quán cà phê internet Hồng Thanh cạnh sân vận động, hầu như ngày nào cậu ấy cũng đến đó lên mạng, nên đến đó chắc chắn sẽ tìm thấy cậu ấy.” Nói đến đây, Vưu Hiểu Đông chợt sững lại, rồi trợn mắt kêu lên. “Các anh vừa hỏi Lâm Phong, giờ lại hỏi đến Trần Đại Khánh và Tiếu Cương, chắc không phải họ đều bị giết cả rồi chứ? Lẽ nào là Lã Tinh và Tôn Dương đã làm chuyện đó sao? Thảo nào hồi đó Lâm Phong cứ nói Lã Tinh và Tôn Dương muốn báo thù cậu ấy, khiến cậu ấy sợ hãi đến mất ngủ, có uống thuốc ngủ vẫn thức chong chong, lúc nào ra khỏi nhà cũng giắt dao trong người.”

“Tại sao Lã Tinh và Tôn Dương lại trả thù anh ta? Chẳng phải anh ta không hề tham gia vào vụ bắt nạt năm đó?” Đỗ Anh Hùng hỏi.

“Cậu ấy không những tham gia, mà còn là người khởi xướng!” Vưu Hiểu Đông gượng cười nói, “Đến tận trước khi tôi đi Đức, trong lúc hai chúng tôi uống rượu chia tay, cậu ấy uống say rồi mới thổ lộ cho tôi biết. Năm đó, Lâm Phong cũng giống tôi, đều thích Lã Tinh. Cậu ấy từng tỏ tình với Lã Tinh và bị cô ấy từ chối. Nhưng cậu ấy không chịu bỏ cuộc, cũng không hiểu tại sao Lã Tinh lại từ chối cậu ấy. Về sau, cậu ấy mới chĩa mũi dùi sang Tôn Dương. Thực ra, Tôn Dương đúng là oan uổng, tính khí cậu ta y như con gái, chỉ thích chơi với con gái, đám con gái trong lớp chúng tôi, gồm cả Lã Tinh, đều thân thiết với Tôn Dương, còn nói đùa rằng cậu ấy cũng thuộc hội chị em. Thật trùng hợp, hồi đó Lã Tinh và Tôn Dương thường đi học về cùng nhau, bị Lâm Phong bắt gặp mấy lần. Cậu ấy mới suy nghĩ lung tung, cho rằng Lã Tinh từ chối mình là tại Tôn Dương xía vào phá đám, mới tìm cách trả thù Tôn Dương, muốn để cậu ta bị mất mặt trước cả lớp. Cậu ấy đã lấy trộm hai viên Viagra của bố, rồi cho Trần Đại Khánh và Tiểu Dương mỗi người một nghìn tệ để sai khiến họ giở trò với Tôn Dương. Thế nhưng, diễn biến của sự việc lại vượt quá sức tưởng tượng của Lâm Phong, khiến Lã Tinh cũng bị vạ lây và tổn thương nặng nề. Vì vậy, cậu ấy luôn cảm thấy mình sẽ gặp quả báo.”

“Phải rồi, anh vừa nói Lâm Phong luôn mang theo dao mỗi khi ra ngoài, con dao đó trông như thế nào?” Tề Binh hỏi.

“Đó là một con dao găm dài khoảng hai, ba mươi phân, bên ngoài có bao màu vàng kim, cậu ấy nói đó là quà kỉ niệm của bố cậu ấy mang về từ Mông Cổ.” Vưu Hiểu Đông chỉ vào quần áo trên người ra hiệu, “Bình thường khi mặc nhiều quần áo, cậu ấy sẽ để dao trong túi áo, mùa hè thì cất trong ba lô. Nhưng sau đó nhà cậu ấy bị trộm, kẻ trộm đã lấy luôn cả con dao.”

“Chẳng phải anh ta đi đâu cũng mang dao theo à, tại sao lại bị trộm được?” Tề Binh hỏi.

“Hình như là vào tháng 8 cái năm tôi đi Đức, người chú của Lâm Phong sống ở thành phố khác qua đời, cậu ấy theo bố đi dự đám tang, đi máy bay thì không thể mang dao theo người, nên phải để ở nhà. Kết quả là đi hai ngày, nhà bị kẻ trộm đột nhập lấy mất hết laptop và cả con dao. Cho nên trước khi xuất cảnh, tôi mới tặng lại cho cậu ta con dao Lã Tinh đã tặng tôi năm xưa.” Vưu Hiểu Đông nói.

“Anh và Lâm Phong có tiếp xúc nhiều với Vương Ba không?” Đỗ Anh Hùng hỏi.

“Cũng bình thường thôi, tôi không thích anh ta, anh ta lắm lời và khoác lác, cứ uống say là lại khoe khoang mình đã giết người, tóm lại là tôi không tin.” Vưu Hiểu Đông trề môi dè bỉu, “Nhưng Lâm Phong lần đầu tiên uống rượu với anh ta đã tin sái cổ, cứ ngồi với anh ta gặng hỏi đủ thứ suốt một buổi tối.”

“Thế anh có biết người bị Vương Ba giết chết chính là Tôn Dương không?” Đỗ Anh Hùng thình lình quăng ra một câu.

“Hả? Gì cơ?” Vưu Hiểu Đông một lần nữa tỏ ra bàng hoàng kinh hãi, “Tôi có nghe nói Tôn Dương đã bỏ trốn khỏi một trường cai nghiện mạng gì gì đó, rồi đi biệt luôn, làm sao cậu ấy lại chết được?”

“Anh nghe ai nói?” Đỗ Anh Hùng hỏi.

“Tôi nghe giáo viên chủ nhiệm hồi cấp ba của tôi kể lại. Thầy nói rằng bố của Tôn Dương từng đến trường tìm giáo viên hồi học cấp ba để hỏi thăm Tôn Dương chơi thân với những ai, có lẽ họ nghĩ rằng Tôn Dương trốn ở nhà bạn học.” Vưu Hiểu Đông bỗng ngây ra, hít ngược vào một hơi. “A, tôi nhớ ra rồi, tối hôm đó, sau khi kết thúc bữa rượu, đến sáng hôm sau Lâm Phong cất công đến tận xưởng để hỏi tôi về Tôn Dương. Tôi cứ băn khoăn làm sao cậu ta biết được, lẽ nào Vương Ba nói lộ ra? Hay nói cách khác, vào hôm đó Lâm Phong đã biết Vương Ba giết chết Tôn Dương?”

“Anh có gửi cho Lã Tinh một tấm ảnh qua đường bưu điện phải không?” Đỗ Anh Hùng hỏi.

“Không!” Vưu Hiểu Đông đáp dứt khoát.

---❊ ❖ ❊---

Sau một cuộc hỏi cung, tất cả mọi manh mối đều chỉ hướng về phía Lâm Phong, nhưng vấn đề là Lâm Phong đã tự sát rồi, phải làm thế nào mới chứng thực được đây. Cố Phi Phi gợi ý: “Nếu tìm thấy chiếc xe mà Lâm Phong đã lái năm xưa thì tốt quá, xe chưa bị tẩy rửa kĩ, có thể giám định thử xem trong cốp xe có dấu vết của máu không.”

“Không tìm được nữa. Ngải Tiểu Mĩ lập tức phủ định, “Em đã hỏi bố Lâm Phong, ông ấy nói đã giao chiếc xe cho con trai của vợ kế, có một lần cậu ta lái xe đến bên hồ câu cá, quên kéo phanh tay, thế là xe tự trượt xuống hồ, đã thành đống sắt vụn lâu rồi.”

“Con trai vợ kế? Năm đó bao nhiêu tuổi?” Hàn Ấn như thể sực nhớ đến điều gì, cao giọng hỏi dồn.

“Em có nghe bố của Lâm Phong nhắc qua, hình như nhỏ hơn Lâm Phong hai, ba tuổi.” Ngải Tiểu Mĩ ngẫm nghĩ một lát rồi nói.

“Con trai vợ kế, trẻ tuổi, thích sản phẩm điện tử, không hoà hợp với Lâm Phong. Cha dượng Lâm Đức Lộc cưng chiều con trai ruột, mua sắm cho đủ loại sản phẩm điện tử đời mới, còn tặng cho cả một chiếc xe hơi, những điều đó đã khiến cho cậu con trai vợ kế thấy mếch lòng và ganh tị. Lâm Đức Lộc có chìa khoá nhà của Lâm Phong, cậu con riêng hoàn toàn có thể lén lút đánh riêng một chiếc. Anh ta cũng biết rõ thời gian Lâm Đức Lộc và Lâm Phong đi dự đám tang, và chớp thời cơ lên vào căn hộ của Lâm Phong để trộm cắp, với tâm lí mình không có được thì Lâm Phong cũng đừng hòng hưởng thụ. Xe của Lâm Phong cũng thường xuyên bị cào xước, rất có thể là do người con riêng kia gây ra.” Hàn Ấn vừa suy luận, vừa trình bày.

“Hướng tư duy này đáng tin cậy đấy, có thể thử tiếp xúc với anh ta xem sao, nếu may mắn, không chừng còn có thể tìm thấy hung khí!” Tề Binh vỗ bàn đề xuất.

“Vậy con riêng của vợ Lâm Đức Lộc có ở trong thành phố này hay không?” Cố Phi Phi nhìn sang Ngải Tiểu Mi hỏi.

“Em không rõ lắm, trước đây em không nghĩ đến khả năng anh ta có dính dáng đến vụ án này nên cũng không hỏi nhiều.” Ngải Tiểu Mĩ giải thích.

Diệp Hi giơ tay xem đồng hồ, nhìn Hàn Ấn và Tề Binh bằng ánh mắt thăm dò: “Hành động ngay bây giờ hay để sáng mai?”

“Sự việc không thể chậm trễ, tôi sẽ đi tìm Lâm Đức Lộc ngay bây giờ, cảm phiền ông ta phối hợp với chúng ta để tìm cậu con riêng ấy về đây.” Tề Binh dứt khoát đưa ra quyết định.

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »