Kể từ khi tới thành phố Giang Bình tiếp quản vụ án, thời gian ngủ của Hàn Ấn trong mấy ngày qua cộng lại chỉ năm, sáu tiếng đồng hồ. Vốn dĩ anh cứ ngỡ rằng chỉ cần đặt mình xuống giường là có thể ngủ ngay được, thế nhưng cũng giống như những lần trước đây, cứ nhập tâm vào vụ án là anh lại bắt đầu mất ngủ trầm trọng, trí não lúc nào cũng chất đầy đủ loại thông tin về vụ án, cứ xoay vòng vòng trong đầu anh như một cuốn phim, không thể ngừng lại được.
Thông tin về nạn nhân: Nam thanh niên, độ tuổi tương đương, khi bị sát hại, một người 25 tuổi, hai người 23 tuổi, đều có trình độ học vấn trung học phổ thông, hoạt động bên lề pháp luật trong một thời gian dài, hợp tác kinh doanh cá độ bóng đá. Nạn nhân đầu tiên từng làm việc trong Trường Cai nghiện internet Triều Dương, có tiền án đánh người trọng thương dẫn đến tử vong.
Hung khí: Dao găm hai lưỡi.
Hiện trường vụ án: Núi Nam Sơn - là hiện trường vứt xác, không phải hiện trường ban đầu của vụ án.
Thời gian: Vương Ba, thời gian bị sát hại là khoảng tháng 6 năm 2010, là nạn nhân đầu tiên trong chuỗi vụ án này; Trần Đại Khánh và Tiếu Cương, thời gian bị sát hại là tháng 9 năm 2010. Hung thủ gây án hai lần, khoảng cách giữa hai lần gây án khoảng ba tháng, từ đó cho đến khi núi Nam Sơn được sáp nhập vào công viên Bách Thảo vào tháng 8 năm 2011, không chốn thêm thi thể nào nữa. Còn về việc sau đó có tiếp tục gây án hay không, vẫn chưa được xác thực.
Phương thức gây án: Dùng dao găm đâm vào lưng và ngực nạn nhân, với mỗi nạn nhân, động tác đâm được thực hiện trên hai lần, vị trí đâm không theo quy luật, không có sở thích đặc biệt. Không có dấu vết khống chế hay đầu độc.
Hành vi đánh dấu: Nếu chỉ tính riêng vụ án chôn xác trong công viên Bách Thảo, hung thủ có lẽ gây án hai lần, lần gây án thứ hai có hai nạn nhân, trên thi thể của hai nạn nhân này có dấu hiệu bị bịt mắt bằng vải. Sau hai lần gây án, hung thủ đã chôn xác nạn nhân ở cùng một nơi, cách sắp đặt vị trí chôn xác dường như tuân theo một quy tắc nào đó, hoặc có hàm nghĩa nào đó.
Khi các manh mối dần dần nhiều thêm, chuỗi phán đoán trước đây đã được kiểm chứng một phần, cũng có những suy đoán được xác nhận là sai lầm. Đặc biệt, Trần Đại Khánh và Tiếu Cương đồng thời bị sát hại là chi tiết khiến Nhóm Hỗ trợ rất bất ngờ, cũng có nghĩa là cách giải mã phương thức gây án trước đây đã có sai lệch. Giả thiết Vương Ba bị đánh lén và đâm chết đã có thể thành lập, nhưng vấn đề là ở chỗ trong lần gây án thứ hai, hung thủ đã sát hại hai người cùng một lúc. Rõ ràng không thể thực hiện theo cách đánh lén được. Vì vậy, hiện tại Hàn Ấn nghiêng về một khả năng mà tối hôm đó Cố Phi Phi nhắc đến lúc ở Phòng Lưu trữ, có lẽ là hung thủ đã giết chết Trần Đại Khánh và Tiếu Cương sau khi chuốc họ uống say. Vì vậy, cần phải đính chính lại một phán đoán chủ quan lúc trước, đó chính là thời điểm xuất hiện động tác bịt mắt bằng dải vải:
Trước đây, thành viên Nhóm Hỗ trợ nhìn chung đều cho rằng đây là một động tác đánh dấu do hung thủ thêm vào sau khi hoàn thành việc giết người. Nhưng giờ đây đã xuất hiện nhân tố ‘say rượu’, thì lại có thêm một khả năng khác: Hung thủ hoàn toàn có thể đợi đến khi nạn nhân say đến bất tỉnh nhân sự để bịt mắt họ lại. Đó cũng là lí do tại sao khi động tác đánh dấu này xuất hiện trong tâm trí Hàn Ấn, anh đã gán cho nó một dấu hỏi lớn.
Nếu như giải thích lại phương thức gây án và hành vi đánh dấu, vậy thì hồ sơ tâm lí tội phạm sẽ hoàn toàn thay đổi. Ví dụ, theo suy đoán trước đây, hung thủ đã sử dụng cách đánh lén trong tất cả các lần gây án, vậy nên việc hắn đâm nạn nhân nhiều nhát dao là điều dễ hiểu. Tuy nhiên, nếu như nạn nhân đã say rượu, trong tình trạng không có khả năng phản kháng, vậy thì hành vi đâm nhiều nhát lại là “sát thương thái quá, cho thấy trong khoảnh khắc giết người, tâm lí của hung thủ đang phẫn nộ và hỗn loạn đến cực điểm. Còn nữa, nếu động tác bịt mắt xuất hiện sau khi nạn nhân đã chết, có khả năng phản ánh tâm trạng ‘sám hối’ của kẻ sát nhân, nhưng nếu động tác này xuất hiện trước khi nạn nhân bị giết, có thể tượng trưng cho sự ‘trừng phạt’. Nếu để Hàn Ấn lựa chọn, anh cho rằng khả năng thứ hai gần với tâm lí thực sự của hung thủ hơn, bởi vì ‘trừng phạt’ mang tính huỷ diệt hơn so với ‘sám hối’, điều đó cũng phù hợp với tâm lí phẫn nộ tột độ của hung thủ trong lúc giết người.
Vậy thì, đâu là nguồn căn của tâm lí phẫn nộ? Nếu diễn giải từ bình diện tâm lí, thì phẫn nộ xuất phát từ sợ hãi; còn theo như ý nghĩa hiện thực, phẫn nộ thường xuất phát từ hận thù. Nếu phẫn nộ cứ tích tụ nhiều lần, vậy thì sự chuyển hoá trực tiếp nhất chính là tìm kiếm sự giải toả thông qua bạo lực. Trong vụ án hiện tại, ba nạn nhân có mối quan hệ khá mật thiết với nhau, giới tính, độ tuổi, tính cách, kinh nghiệm sống cũng có sự tương đồng cao độ, thời gian gây án của hung thủ tương đối tập trung, sau hai lần gây án để sát hại xong ba nạn nhân liền chấm dứt gây án. Dựa trên những đặc trưng trên, Hàn Ấn cho rằng: Trong vụ án hiện tại, sự phẫn nộ của hung thủ bắt nguồn từ nỗi thù hận tích tụ trong nội tâm, cho thấy trong thực tế cuộc sống, giữa hung thủ và ba nạn nhân có mối quan hệ lợi ích, có thể dính dáng đến cá độ bóng đá, hoặc cũng có thể là một sự việc khác.
Phác hoạ hồ sơ tội phạm: Hung thủ là nam thanh niên, tư tưởng chưa chín muồi, có thể thân quen với nạn nhân, hai bên giao tiếp bình thường nên không có tâm lí đề phòng, nhiều khả năng là người cùng lứa tuổi. Hung thủ chôn xác tập trung trên núi Nam Sơn, hơn nữa cách bố trí hố chôn xác mang một ngụ ý nhất định, cho thấy hung thủ có một cảm xúc nào đó với vị trí chôn xác là núi Nam Sơn, từ đó chứng tỏ hung thủ có lẽ là người địa phương. Trong quá trình từ giết người đến chôn xác, hung thủ có dấu hiệu rối loạn tâm lí và hoang tưởng ở mức độ nhất định, nguyên nhân có lẽ xuất phát từ một rối loạn tâm thần nào đó. Hầu hết các rối loạn tâm thần đều đi kèm với triệu chứng mất ngủ và chán ăn, vì vậy, thể trạng của hung thủ sẽ gầy. Nạn nhân Vương Ba gặp nạn và mất tích trong lúc đi thu tiền của khách hàng, nạn nhân Trần Đại Khánh và Tiếu Cương mất tích và bị sát hại trong lúc đi vay tiền. Cái chết của cả ba người đều liên quan đến tiền bạc, nhưng trong quá trình gây án, hung thủ không thực hiện bất kì hành vi đánh dấu nào có liên quan đến tiền, vì vậy Hàn Ấn tin rằng, đối với hung thủ, tiền chỉ là mồi nhử. Từ đó có thể suy đoán rằng, tình hình tài chính của hung thủ có lẽ rất khả quan, hắn còn có ô tô riêng để vận chuyển xác chết đi phi tang. Tất nhiên, Hàn Ấn có thể đưa ra suy luận này là bởi anh nhận định rằng vị khách cuối cùng mà Vương Ba đến gặp cũng chính là người mà Trần Đại Khánh và Tiếu Cương định hỏi vay tiền.
Hàn Ấn chỉnh lí lại một lượt các tình tiết của vụ án chôn xác trong công viên Bách Thảo, thậm chí còn bắt tay vào phác thảo bộ khung sơ bộ cho hồ sơ tội phạm. Cơn buồn ngủ của anh đã bay biến tự bao giờ. Anh bước xuống giường, rót một cốc nước, rồi tay cầm cốc bước đến bên cửa sổ. Ngoài kia, màn đêm thăm thẳm, gió nhẹ phất phơ, bầu không khí trong mát khiến đầu óc anh thêm tỉnh táo. Và rồi, Hàn Ấn lại không nhịn được mà bắt đầu suy đoán về các tình tiết trong vụ án Lâm Phong.
Vấn đề đầu tiên cần phải giải quyết trong vụ án Lâm Phong chính là động cơ gây án của hung thủ, là cướp của dẫn đến giết người, hay ngược lại, mục đích chính là giết người, trộm cắp tài sản chỉ là tiện tay, hoặc chỉ là động tác giả để gây nhiễu hướng điều tra của cảnh sát?
Biên bản khám nghiệm hiện trường và biên bản khám nghiệm tử thi cho thấy: Hiện trường không có dấu hiệu đột nhập bạo lực như cạy phá cửa chính hay cửa sổ, trên cơ thể nạn nhân không có vết thương do phản kháng, nhưng có dấu hiệu bị đánh thuốc mê. Trên hung khí giết người có nhiều dấu vân tay của nạn nhân, cho thấy con dao gấp đó là của nạn nhân. Vậy thì, tổng hợp lại những chứng cứ trên đây, có thể phán đoán rằng hung thủ và nạn nhân có lẽ quen biết nhau, và việc trộm cắp tài sản là có âm mưu từ trước, có điều sau khi thực hiện thành công, hung thủ lại cảm thấy lo sợ nên mới nảy sinh ý định giết người diệt khẩu, bèn lấy luôn con dao gọt hoa quả trong nhà đâm vào đầu nạn nhân, khiến nạn nhân tử vong. Trước đó, hung thủ đã cắt một dải vải trên áo nạn nhân để bịt mắt nạn nhân lại. Đây là một hành vi đánh dấu rất rõ ràng, nếu phán đoán dựa trên giả thiết ‘quen biết nhau’ như trên, thì hành vi này có lẽ phản ánh tâm lí ‘áy náy’ của hung thủ. Điều này cũng cho thấy tâm lí của hung thủ cũng có khía cạnh biến thái và hoang tưởng, vì người bình thường sẽ không hành động như vậy.
Tất nhiên, chỉnh lí tình tiết của vụ án Lâm Phong là nhằm xác định mối liên quan giữa vụ án này và vụ án chôn xác trong công viên Bách Thảo. Nếu đối chiếu với ba điều kiện cần thiết của một vụ án giết người hàng loạt, vậy thì hành vi đánh dấu của hai vụ án này chỉ có một phần tương tự. Tại sao lại nói vậy? Hàn Ấn cho rằng ở vụ án chôn xác trong công viên Bách Thảo, ngoài động tác bịt mắt, thì bản thân phương thức chôn xác cũng là một hành vi đánh dấu. Hàn Ấn thường nói rằng, những hành vi đánh dấu của hung thủ giết người hàng loạt sẽ không thay đổi trong cả chuỗi vụ án, tất nhiên nó có thể leo thang, tức sử dụng một thủ đoạn hoàn hảo hơn để bộc lộ nhu cầu tâm lí được phản ánh qua hành vi đánh dấu. Nhưng vụ án Lâm Phong lại cho thấy một sự thụt lùi, liệu có phải là mô phỏng hay không? Hay là hung thủ đã bắt đầu mất hứng thú trong việc gây án? Hay là anh đã suy nghĩ quá nhiều, hai vụ án này kì thực chẳng liên quan gì đến nhau cả? Hàn Ấn nhất thời cũng chưa thể đưa ra phán đoán hợp lí.
Về phương thức gây án, giữa hai vụ án hình như có một số điểm tương đồng. Theo như phán đoán mới của Hàn Ấn sau khi sắp xếp lại các manh mối đã có, hung thủ của vụ án chôn xác trong công viên Bách Thảo rất có khả năng đã chuốc rượu cho nạn nhân trước rồi mới thực hiện hành vi giết người. Trong vụ án Lâm Phong, hung thủ cũng chuốc thuốc ngủ khiến nạn nhân hôn mê, sau đó mới ra tay gây án. Nhưng bên cạnh đó, loại hung khí sử dụng, vị trí đâm, số lần đâm lại hoàn toàn khác nhau. Điều đó cũng khiến Hàn Ấn khó lòng đưa ra kết luận.
Về mặt lựa chọn nạn nhân, độ tuổi của Lâm Phong có sự tương đồng, nhưng chỉ vậy mà thôi, các khía cạnh khác như trình độ học vấn, kinh nghiệm sống, môi trường sống và điều kiện kinh tế đều khác xa so với phía Vương Ba, Trần Đại Khánh. Quan trọng hơn cả là ba nạn nhân của vụ án chôn xác trong công viên Bách Thảo không chỉ thân quen nhau, mà còn cùng có một mối liên quan nào đó với hung thủ, vậy thì Lâm Phong có quen biết gì với đám Trần Đại Khánh hay không?
Rà soát lại vụ án Lâm Phong một lượt, không những chẳng giúp Hàn Ấn nhận rõ chân tướng, ngược lại càng khiến anh thêm mơ hồ. Nếu căn cứ vào thực tế và kinh nghiệm, rất khó nói giữa hai vụ án có mối liên quan gì, nhưng Hàn Ấn vẫn cứ lờ mờ cảm thấy có tồn tại một nhân tố nào đó có thể thu hẹp khoảng cách giữa hai vụ án. Cảm giác như không như có, chợt gần chợt xa này khiến Hàn Ấn vô cùng khó chịu.
Đứng thẫn thờ bên cửa sổ một hồi lâu, Hàn Ấn quyết định tạm gác vụ án Lâm Phong sang một bên, tranh thủ thời gian tập trung hoàn thành hồ sơ tội phạm của vụ án chôn xác trong công viên Bách Thảo, cố gắng để kịp chuyển giao cho Ban Chuyên án sau khi trời sáng.
---❊ ❖ ❊---
Trong cuộc họp thường kì vào sáng hôm sau, Hàn Ấn chính thức bàn giao hồ sơ tội phạm cho Tề Binh, đồng thời đưa ra những giải thích cụ thể để Ban Chuyên án có thể hiểu rõ hơn về nội dung hồ sơ. Bước tiếp theo, Ban Chuyên án cần sàng lọc trong các mối quan hệ xã hội của Trần Đại Khánh và hai nạn nhân còn lại để tìm kiếm nghi phạm phù hợp với phạm vi khoanh vùng của hồ sơ tội phạm.
Sau cuộc họp, Hàn Ấn gọi Đỗ Anh Hùng và Ngải Tiểu Mĩ đến, căn dặn hai người hãy đi tìm bố của Lâm Phong là Lâm Đức Lộc để trao đổi thêm lần nữa. Anh yêu cầu hai người phải ghi lại toàn bộ những thông tin về Lâm Phong, bất kể điều gì mà Lâm Đức Lộc có thể nhớ lại được đều phải ghi lại chi tiết, không được bỏ sót dù là điều nhỏ nhất, để xem liệu có thể tìm thấy mối liên hệ nào với đám Trần Đại Khánh hay không.
Còn Cố Phi Phi, cô nói rằng muốn đến phòng Giám định Ban Kĩ thuật một chốc, những đồ vật lấy từ nhà Tôn Dương trước đây giờ đã trở nên vô tác dụng, cô muốn sắp xếp lại để trả về cho bố mẹ Tôn Dương. Tôn Dương đã qua đời, những món đồ ấy đã trở thành di vật để bố mẹ cậu tưởng nhớ con trai. Nghe vậy, Diệp Hi ngỏ ý muốn giúp cô một tay, rồi đi cùng Cố Phi Phi.
Về phần Hàn Ấn, anh không định đi đâu cả, anh chỉ muốn ở lại nghiên cứu kĩ lưỡng hồ sơ vụ án Lâm Phong.