Quả nhiên, trên bức ảnh của Lã Tinh không tìm thấy được dấu vân tay nào khả dụng, nhưng câu chuyện đằng sau bức ảnh lại rất xứng đáng để tìm hiểu.
Nơi chụp bức ảnh là cùng một chỗ với địa điểm chôn xác trong công viên Bách Thảo, tên của nhân vật chính trong bức ảnh vừa hay lại trùng với cách sắp xếp hình chữ tinh của ba hố chôn xác, đồng thời, cô gái ấy còn là bạn học thời cấp ba của hai nạn nhân, và điểm mấu chốt nhất là người chụp bức ảnh có đúng là Vưu Hiểu Đông như Lã Tinh đã nói hay không?
Vưu Hiểu Đông sinh năm 1987, năm 2003 đã làm chứng minh thư nhân dân mẫu cũ, vừa hay đến năm 2013 thì hết hạn, phải làm căn cước công dân mẫu mới có dấu vân tay. Sau khi tra cứu trong kho dữ liệu vân tay căn cước công dân, đã xác thực hai dấu vân tay không rõ lai lịch lưu trên con dao gấp hung khí đích xác là của anh ta. Trích xuất thông tin đăng kí khi làm căn cước công dân, đã tìm thấy địa chỉ cư trú của Vưu Hiểu Đông. Đỗ Anh Hùng và Tề Binh lập tức dẫn theo lực lượng tìm đến địa chỉ nhà để triệu tập đối tượng, nhưng chỉ gặp được vợ của Vưu Hiểu Đông – chính xác hơn là vợ cũ của anh ta. Theo lời chị vợ, hai người họ đã li dị một năm trước đây, Vưu Hiểu Đông để lại căn nhà cho hai mẹ con, rồi thuê nhà sống một mình bên ngoài. Anh ta làm thợ cơ khí trong một xưởng sửa chữa ô tô. Chị vợ cung cấp cho họ số điện thoại di động của Vưu Hiểu Đông, cùng địa chỉ nhà thuê và địa chỉ nhà của bố mẹ anh ta.
Rời khỏi căn nhà vốn dĩ là của Vưu Hiểu Đông, Đỗ Anh Hùng và Tề Binh lập tức dẫn người tới thẳng xưởng sửa chữa ô tô nơi Vưu Hiểu Đông làm việc, kết quả nhà xưởng nói rằng Vưu Hiểu Đông đã nghỉ việc từ hai tháng trước. Nguyên nhân là do Vưu Hiểu Đông đam mê cờ bạc, thường chơi mạt chược thâu đêm, ban ngày đi làm hay lén tìm chỗ ngủ. Để phòng xa, Tề Binh liền cử trinh sát đến nhà bố mẹ Vưu Hiểu Đông trước để điều tra tung tích của anh ta, còn mình và Đỗ Anh Hùng tìm đến địa chỉ nhà thuê của Vưu Hiểu Đông. Trên đường đi, Tề Binh có thử gọi điện cho Vưu Hiểu Đông, nhưng điện thoại đã tắt máy. Tề Binh lập tức chuyển số điện thoại cho bộ phận kĩ thuật, dặn họ theo dõi số máy này.
---❊ ❖ ❊---
Nhóm Hỗ trợ cũng không hề rảnh rỗi, lúc này, họ đang ngồi vây quanh chiếc bàn dài, tiếp tục nghiền ngẫm các manh mối.
Mặc dù chân tướng của vụ án chôn xác trong công viên Bách Thảo vẫn chưa thực sự rõ ràng, nhưng họ đã lần ra được một đầu mối, nếu không ngoài dự đoán, điều bí ẩn cuối cùng chắc chắn có liên quan đến sự kiện bắt nạt trong trường học từ nhiều năm trước.
Là một trong những nạn nhân của sự kiện bắt nạt khi xưa, Tôn Dương bất hạnh đã bị giáo viên phụ đạo trong trường cai nghiện internet là Vương Ba đánh đập dã man đến chết. Sau đó vài tháng, Vương Ba bị giết chết. Thi thể của hắn cùng với thi thể của hai kẻ đầu sỏ trong vụ bắt nạt năm xưa là Trần Đại Khánh và Tiếu Cương được sắp đặt thành hình chữ tinh , chôn trong rừng cây trinh nam trên núi Nam Sơn. Nhìn vào đó, có vẻ như hung thủ muốn báo thù cho Tôn Dương và Lã Tinh, vậy thì hung thủ có quan hệ thế nào với họ?
Thực chất, nếu phân tích sâu hơn, thì Vưu Hiểu Đông cũng là một nạn nhân khác của vụ bắt nạt năm xưa. Vì dám nói ra sự thật để bảo vệ lẽ phải, không những anh ta đã bị giáo viên và nhà trường trù dập, mà còn bị Trần Đại Khánh và Tiếu Cương hành hung để trả thù. Xét về tâm lí, Vưu Hiểu Đông từng là một thanh niên nhiệt tình, chính trực, can đảm, giàu lòng nghĩa hiệp, tin tưởng rằng thế giới này đen trắng phân minh, kiên định rằng chính sẽ thắng tà, nhưng những gì phải hứng chịu sau vụ bắt nạt ấy đã cho anh ta thấy được sự tàn khốc của thế gian. Không chỉ công lí phải chịu thoả hiệp, mà đại đa số những người khác đều chọn cách im lặng, thậm chí còn đứng về phía mà anh ta cho là tà ác. Nhất là trong số đó còn có những người bạn thân của anh, còn có cô gái mà anh ta yêu mến, và những thầy cô mà anh kính trọng. Là một thiếu niên với nhân sinh quan và giá trị quan chưa đủ chín muồi, rất có thể sự việc đó sẽ khiến cho tâm tính anh ta thay đổi. Nếu sau khi bước ra xã hội lại gặp phải những vấp váp tương tự, rất có thể anh ta sẽ tiến gần đến xu hướng rối loạn nhân cách chống đối xã hội. Khi đối diện với những trắc trở và thất bại, xu hướng đó sẽ khiến anh ta bỏ qua những sai lầm của bản thân, mà quay sang đổ lỗi cho người khác và sự bất công của thế giới này. Diễn biến tâm lí đó có khả năng tạo ra một kẻ giết người hàng loạt cực đoan, thế nhưng, tại sao anh ta lại bộc phát vào thời điểm đó? Phải chăng là do cái chết của Tôn Dương? Nhưng làm sao anh ta biết được Tôn Dương đã bị người ta đánh chết?
Sự xuất hiện của Lã Tinh không chỉ tạo ra một bước đột phá vô cùng quý giá cho vụ án chôn xác trong công viên Bách Thảo, mà còn khiến Hàn Ấn cảm thấy mối liên hệ giữa vụ án này với vụ án Lâm Phong không còn quá mơ hồ nữa, sự xuất hiện của Vưu Hiểu Đông đã thực sự phá vỡ khoảng cách giữa hai vụ án. Các manh mối hiện tại đã hé lộ thêm một số thông tin: Lâm Phong cũng từng học tại Trường Trung học Số 34 thành phố Giang Bình, là bạn cùng lớp với Lã Tinh, Tôn Dương, Trần Đại Khánh, Tiếu Cương và Vưu Hiểu Đông trong một quãng thời gian, là người chứng kiến và cũng là người đã lựa chọn im lặng trong sự kiện bắt nạt. Anh ta cũng từng theo đuổi Lã Tinh giống như Vưu Hiểu Đông. Lã Tinh có đưa cho Vưu Hiểu Đông một con dao gấp, nhưng con dao đó cuối cùng lại đâm vào đầu Lâm Phong. Vậy là Vưu Hiểu Đông đã trở thành nghi phạm lớn nhất trong vụ án chôn xác trong công viên Bách Thảo.
Vưu Hiểu Đông và Lâm Phong là bạn học, Lâm Phong cho anh ta vào nhà là chuyện bình thường. Anh ta cho Lâm Phong uống gì, Lâm Phong cũng sẽ không để phòng. Lâm Phong từng chứng kiến cảnh tượng Lã Tinh lộ ngực, và cũng từng say mê sắc đẹp của Lã Tinh. Vì vậy, Vưu Hiểu Đông muốn trừng phạt Lâm Phong giống như đã trừng phạt Trần Đại Khánh và Tiếu Cương: Đợi đến khi Lâm Phong hôn mê thì lấy dải vải bịt mắt lại, dùng con dao gấp mà Lã Tinh đưa cho đâm chết Lâm Phong. Vưu Hiểu Đông bằng tuổi Lâm Phong, khi giết người mới chỉ 24 tuổi, nên thích những sản phẩm kĩ thuật số cũng là điều dễ hiểu, hơn nữa dấu vân tay trên hung khí cũng đã được xác thực là của Vưu Hiểu Đông. Nhưng tại sao lần này anh ta lại sơ suất đến mức để lại dấu vân tay tại hiện trường?
Mang theo mối nghi hoặc trong đầu, Hàn Ấn lại một lần nữa lấy những tấm ảnh hiện trường trong hồ sơ ra, lần lượt đặt từng tấm một lên bàn. Lần trước, khi quan sát kĩ những bức ảnh này, đã có một linh cảm bất thường thình lình lướt qua trong trí não anh, nhưng đáng tiếc là anh không kịp nắm bắt. Nhưng anh vẫn có chút ấn tượng. Thời khắc này, trong lòng anh chợt khơi dậy một tia hưng phấn, dường như anh đã phát giác ra manh mối nào đó rất hữu hiệu cho việc điều tra, vì vậy, anh muốn thử tìm lại linh cảm đó từ trong sâu thẳm linh hồn.
---❊ ❖ ❊---
Nhà thuê của Vưu Hiểu Đông nằm trong một khu chung cư thấp tầng. Đỗ Anh Hùng và Tề Binh bấm thang máy, đợi một lúc lâu không thấy phản ứng gì, nghĩ rằng thang máy đã hỏng, bèn leo lên theo cầu thang thoát hiểm. May mắn là căn hộ của Vưu Hiểu Đông không cao, chỉ ở tầng ba.
Hai người đến trước phòng thuê của Vưu Hiểu Đông gõ cửa một hồi lâu, nhưng bên trong không có động tĩnh gì. Hai người đang băn khoăn không biết có phải gã kia cố tình im lặng cố thủ trong phòng, hay là không có nhà thật, thì bỗng trông thấy hai cảnh sát mặc đồng phục đi cùng một thanh niên mặc thường phục cũng leo cầu thang bộ lên tới nơi.
Hai người còn chưa kịp hỏi han, thì một cảnh sát đã bước lên, nghiêm mặt hỏi, “Hai người thậm thụt ở đây làm cái gì vậy? Có quan hệ thế nào với người sống trong nhà này?”
“Hai anh ở Đồn Công an khu vực?” Tề Binh nghe vậy thì rất bực mình, chau mày liếc nhìn phù hiệu của hai viên cảnh sát, xăng giọng hỏi, “Không biết tôi là ai sao?”
Nghe khẩu khí đó, viên cảnh sát lớn tuổi hơn một chút vội vàng nhìn kĩ lại Tề Binh rồi tươi cười niềm nở: “Phân đội trưởng Tề phải không ạ? Đám cảnh sát khu vực tép riu chúng tôi nào có cơ hội được gặp anh, nên nhất thời không nhận ra, thực sự xin lỗi anh.”
“Sao các anh lại ở đây?” Có lẽ cảm thấy vừa rồi mình hơi nghiêm khắc quá, Tề Binh bèn dịu giọng hỏi.
“À vâng, chúng tôi đang phối hợp với cảnh sát mạng thực thi nhiệm vụ. Viên cảnh sát lớn tuổi chỉ vào cậu thanh niên bên cạnh, “Đây là cậu Lưu thuộc phân đội Cảnh sát mạng.”
“Chào phân đội trưởng Tề, tôi là Lưu Minh thuộc phân đội Cảnh sát mạng.” Anh chàng mặc thường phục vội vã chìa tay về phía Tề Binh, lễ phép bắt tay chào và giải thích, “Mấy hôm trước, chúng tôi theo dõi thấy có người tung tin thất thiệt trên mạng, nói rằng sắp có một cơn bão siêu lớn đổ bộ vào thành phố, lượng mưa và sức gió còn khủng khiếp hơn nhiều so với cơn bão ngày 1 tháng 4, nhưng chính quyền thành phố chỉ quan tâm đến việc ổn định dư luận mà bất chấp sinh mạng của người dân, đã ban hành công văn nội bộ nghiêm cấm tiết lộ tình hình bão lũ ra công chúng. Tin đồn này được rất nhiều tài khoản cá nhân chia sẻ rộng rãi trên các nền tảng mạng xã hội, gây ra ảnh hưởng hết sức tiêu cực đến xã hội và chính quyền. Chúng tôi đã điều tra tìm kiếm địa chỉ IP, cuối cùng xác minh được người sống trong căn phòng này chính là kẻ chủ mưu.”
“Các anh đã chuẩn bị đầy đủ thủ tục chưa?” Tề Binh hỏi.
“Dạ có, tôi có mang theo quyết định tạm giữ và lệnh khám xét đây.” Lưu Minh mở cặp tài liệu lấy ra hai tờ giấy.
“Được rồi, cậu cất đi.” Tề Binh gật đầu, đưa mắt ra hiệu cho Đỗ Anh Hùng.
Đỗ Anh Hùng hiểu ý, rút từ trong túi quần ra một chùm chìa khoá, sử dụng công cụ chuyên dụng nhanh chóng phá khoá mở cửa. Bước vào trong nhà, thấy căn hộ này có một phòng ngủ, một phòng khách, và một gian bếp ngoài ban công. Vưu Hiểu Đông đúng là không có ở nhà.
Tề Binh huy động luôn cả hai cảnh sát khu vực và cảnh sát mạng lục soát tất cả mọi ngóc ngách để xem có thể tìm thấy các công cụ sắc bén như dao găm hay không. Nhưng tìm kiếm khắp từ trong ra ngoài hơn nửa tiếng đồng hồ, vẫn không thu được kết quả gì.
Đỗ Anh Hùng đi ra gian bếp ngoài ban công, nhìn thấy bên cạnh chậu rửa có một thùng rác, bèn tiện tay rút lấy một chiếc đũa từ trong ống đũa, ngồi thụp xuống xới thùng rác lên xem.
“Gã này chạy chưa xa đâu, trong thùng rác có vỏ hộp sữa tươi, ngày sản xuất là hôm qua, không chừng điện thoại của hắn hết pin cũng nên, chúng ta xuống xe chờ xem sao?” Anh Hùng phủi tay, bước ra khỏi bếp nói.
“Được!” Tề Binh gật đầu, rồi quay sang Lưu Minh: “Vất vả cho cậu rồi, bây giờ các cậu cứ quay về đi, còn Vưu Hiểu Đông, chúng tôi sẽ điều tra trước, nếu hắn hết việc chỗ chúng tôi rồi, tôi sẽ chuyển giao cho các cậu.”
“Không sao đâu, tuỳ anh sắp xếp ạ.” Lưu Minh đáp.
---❊ ❖ ❊---
Cố Phi Phi thấy sắc mặt Hàn Ấn hết sức nặng nề, cứ cúi lom khom nhìn xoáy vào những bức ảnh trên bàn, suốt nửa tiếng đồng hồ vẫn không thay đổi tư thế, rõ ràng anh đang có khúc mắc nào đó chưa thông. Cô bèn bước lại gần, dịu dàng vỗ khẽ lên vai anh như động viên. Hàn Ấn ngoảnh sang, hai người nhìn nhau mỉm cười, rồi khẽ tựa vào nhau, cùng quan sát những tấm ảnh.
Cùng Hàn Ấn yên lặng xem xét một hồi lâu, Cố Phi Phi thở hắt ra một hơi dài, giọng nói có phần chán nản: “Thực sự không thể nhận ra có điểm gì đáng ngờ, vẫn phải đợi tìm thấy Vưu Hiểu Đông xem anh ta nói gì đã. À phải, Anh Hùng và phân đội trưởng Tề đã đi khá lâu rồi, sao vẫn chưa thấy tin tức gì nhỉ?”
“Phải, đã hơn hai tiếng rồi,” Hàn Ấn giơ tay xem đồng hồ, “có lẽ…”
“Đợi đã!” Hàn Ấn chưa kịp dứt lời, ánh mắt Cố Phi Phi đột nhiên sững lại, cô chỉ vào chiếc đồng hồ trên cô tay anh, rồi quay vụt người lại bới tìm trong những bức ảnh chụp thi thể nạn nhân, lần lượt cầm từng cái đưa lên trước mắt quan sát một lát, sau đó dàn hàng trước mặt Hàn Ấn. “Anh nhìn này, đồng hồ! Đồng hồ vẫn còn nguyên trên cô tay Lâm Phong, đây là nhãn hiệu đồng hồ cực kì danh tiếng, loại rẻ nhất cũng phải trăm nghìn tệ, với gia thế của Lâm Phong thì anh ta không đời nào đeo hàng fake . Nếu như vụ án đã có tình tiết trộm cắp, vậy thì kẻ sát nhân làm sao có thể bỏ qua một món đồ giá trị thế này?”
Nghe thấy giọng nói đầy phấn chấn của Cố Phi Phi, Ngải Tiểu Mĩ và Diệp Hi cũng chạy lại xem. Ngải Tiểu Mĩ thử đặt giả thiết: “Liệu có phải tại hung thủ không am hiểu đồ hiệu? Chẳng phải lần trước thầy Hàn cũng nói hắn thiếu kinh nghiệm sống đó sao?”
“Ngoài ra, vẫn còn một khả năng khác.” Hàn Ấn nheo nheo mắt, ánh mắt trở nên thâm trầm khác lạ, như đang suy ngẫm điều gì, “liệu có phải việc giết người và mất cắp không xảy ra vào cùng một ngày?”
“Ý anh là vụ trộm đã xảy ra từ trước, vào lúc Lâm Phong không có nhà?” Diệp Hi hỏi.
“Còn một chi tiết nữa, bố của Lâm Phong nói không biết Lâm Phong đã thay ổ khoá mới khi nào. Liệu có phải Lâm Phong phát hiện trong nhà bị mất đồ nên mới thay ổ khoá?” Ngải Tiểu Mĩ lập tức bắt ngay được gợi ý.
“Điều đó lại càng có thể chứng thực cho quan điểm vừa rồi của tôi.” Hàn Ấn gật đầu xác nhận.
“Không phải chứ, đồng hồ là vật tuỳ thân, điện thoại di động cũng vậy, nhưng điện thoại di động đã bị hung thủ lấy mất!” Ngải Tiểu Mĩ hết sức băn khoăn.
“Điện thoại di động suốt hai năm nay không có một cuộc gọi nào, chứng tỏ Lâm Phong hoàn toàn không sử dụng đến, có khả năng cũng để ở nhà.” Diệp Hi nói.
“Vậy thì chắc chắn Lâm Phong phải có điện thoại di động khác, thời buổi này làm gì có ai không dùng điện thoại di động kia chứ?” Ngải Tiểu Mĩ nói.
“Vấn đề này quả thực có chút khó hiểu. Cố Phi Phi khẽ gật đầu, đắn đo một lát rồi nói tiếp, “Tôi có một suy nghĩ thế này, chúng ta hãy tạm gác lại chuyện điện thoại di động sang một bên đã. Theo như quan điểm của anh Hàn vừa rồi, thì trong vụ án Lâm Phong, nếu như loại trừ tình tiết trộm cắp và loại trừ chi tiết dấu vân tay của người khác lưu trên dao gấp, thì về cơ bản, không có dấu hiệu cho thấy còn người nào khác xuất hiện tại hiện trường, vậy thì tính chất của vụ án sẽ thay đổi theo chiều hướng khác. Nói thật lòng, đây cũng là cảm nhận trực quan nhất của tôi khi lần đầu tiên tiếp xúc với vụ án này: Có khả năng Lâm Phong đã tự sát.”
“Chị Cố, đừng quên trong người Lâm Phong có thành phần thuốc ngủ, nhưng hiện trường không phát hiện ra vỏ hộp thuốc. Nếu là tự sát, anh ta đâu cần tiêu huỷ chứng cứ?” Ngải Tiểu Mỹ nhắc nhở.
“Em cũng đừng quên, chị đã nói thành phần của thuốc ngủ vẫn có thể xét nghiệm ra dù sau rất nhiều năm,” Cố Phi Phi đáp. “Có lẽ việc uống thuốc ngủ cũng giống như hành vi trộm cắp, đều không xảy ra vào ngày Lâm Phong tử vong.”
“Điều đó có nghĩa là Lâm Phong đã từng mắc chứng mất ngủ nghiêm trọng… Có smartphone đời mới nhưng lại không sử dụng… Nhà bị kẻ trộm đột nhập nhưng không báo cảnh sát, chỉ tự thay khoá mới…” Hàn Ấn vừa suy nghĩ, vừa lẩm bẩm một mình.
“Lâm Phong từng gặp tai nạn xe hơi trong thời gian sống cùng mẹ ở nước ngoài, anh ta sống sót nhưng người mẹ đã qua đời. Bố Lâm Phong cũng xác nhận anh ta bị ám ảnh bởi vụ tai nạn suốt một thời gian dài. Những điểm anh vừa chỉ ra, liệu có cho thấy anh ta gặp phải vấn đề về tâm lí, ví dụ rối loạn căng thẳng sau sang chấn hoặc trầm cảm?” Diệp Hi đưa ra suy đoán dựa trên những gợi ý của Hàn Ấn.
“Anh ta uống thuốc ngủ một thời gian rồi bỏ, vì lo bị người khác đầu độc? Anh ta không sử dụng điện thoại di động và điện thoại bàn suốt một thời gian dài, vì sợ bức xạ từ điện thoại di động, hoặc cảm thấy tất cả điện thoại đều không đủ an toàn vì sẽ bị theo dõi và giám sát? Mất những món đồ mình yêu thích nhưng không báo cảnh sát, vì không tin cảnh sát?” Hàn Ấn tiếp tục lẩm bẩm một mình, sau đó gật đầu. “Nếu kết hợp tất cả những chi tiết và nghi vấn này lại để tiến hành suy luận, thì rất có thể Lâm Phong đã mắc phải hội chứng trầm cảm, điều đó sẽ làm nghiêm trọng thêm hội chứng hoang tưởng bị hại. Hành vi tự sát của người mắc phải hội chứng này thường mang tính bột phát, nên không để lại bất cứ lời nhắn nhủ nào cũng là điều bình thường.”
“Hoang tưởng bị hại? Nếu giải thích theo hướng này, tôi còn có một suy nghĩ táo bạo hơn.” Diệp Hi vươn dài cánh tay, cầm lấy một tập tài liệu bên kia bàn, giơ lên rồi nói tiếp, “Vừa nãy tôi đã nghiên cứu hồ sơ tâm lí tội phạm mà anh đã lập: người bản địa; tầm tuổi nạn nhân; có khả năng thân quen với nạn nhân, giao tiếp thuận lợi với nhau; có triệu chứng rối loạn tâm thần; mắc chứng mất ngủ, hình thể gầy gò; tình hình tài chính tốt, có ô tô riêng. Liệu anh có cảm thấy rằng, nếu Lâm Phong mắc chứng hoang tưởng bị hại, vậy thì anh ta rất trùng khớp với hình tượng nghi phạm mà anh mô tả?”
“Đúng là rất giống,” Ngải Tiểu Mĩ khẽ ngửa đầu, băn khoăn hỏi, “nhưng động cơ gây án là gì?”
“Đặc điểm lớn nhất của chứng hoang tưởng bị hại là bệnh nhân luôn cảm thấy mình bị người khác ngấm ngầm mưu toan hãm hại, thậm chí là giết hại mình, nên lúc nào cũng sống trong nơm nớp sợ hãi, tâm lí bị giày vò tột độ. Họ thường nắm lấy một vài chi tiết hết sức nhỏ nhặt và tin chắc rằng đó là bằng chứng cho thấy người khác đang hãm hại mình, khiến tâm lí sợ hãi liên tục bành trướng và gia tăng, và sự biểu hiện trực tiếp nhất của tâm lí đó ra bên ngoài, chính là thái độ nghi ngờ, phẫn nộ, thậm chí còn nảy sinh thôi thúc giết người.” Hàn Ấn giải thích chi tiết về đặc trưng của bệnh tình, sau đó tiếp tục kết hợp với vụ án để đưa ra quan điểm, “Đặc trưng của vụ án chôn xác trong công viên Bách Thảo cho thấy, hung thủ gây án là nhằm trả thù cho Tôn Dương và Lã Tinh, dải vải bịt mắt là một hành vi đánh dấu, muốn ám chỉ việc xấu xa bỉ ổi mà Trần Đại Khánh và Tiếu Cương đã gây ra với Lã Tinh năm xưa. Vấn đề là trong vụ án Lâm Phong cũng xuất hiện hành vi đánh dấu tương tự. Nếu đúng là Lâm Phong bị rối loạn tinh thần mà giết người rồi tự sát, vậy thì hành vi đánh dấu xuất hiện trong quá trình tự sát chỉ có thể giải thích rằng anh ta muốn tự trừng phạt bản thân để có được ảo tưởng tự cứu rỗi. Nhưng cho đến lúc này, chúng ta biết rằng ngoài việc theo đuổi Lã Tinh ra, thì Lâm Phong không hề liên quan đến chuyện bắt nạt năm đó, anh ta đâu cần phải chịu sự trừng phạt giống như Tiếu Cương và Trần Đại Khánh? Vì vậy, không loại trừ khả năng Lâm Phong là hung thủ của vụ án chôn xác trong công viên Bách Thảo, nhưng chứng cứ lại có chỗ mâu thuẫn lẫn nhau.”
“Đúng vậy,” Diệp Hi cắn môi, “trong vụ án Lâm Phong thực sự có rất nhiều nghi vấn chưa sáng tỏ, bao gồm cả hung khí giết người, chúng ta vẫn chưa biết được bằng cách nào mà nó lại được chuyển từ Vưu Hiểu Đông sang Lâm Phong.”
“Kiểu gì vẫn phải tìm cho ra Vưu Hiểu Đông trước đã.” Cố Phi Phi kết luận.
---❊ ❖ ❊---
Lúc trời vừa nhá nhem, bỗng thấy một người đàn ông cao gầy, đội mũ lưỡi trai sùm sụp, cúi đầu bước ngang qua xe của Đỗ Anh Hùng và Tề Binh. Người đàn ông dừng lại chốc lát trước lối vào cầu thang, kín đáo nhìn quanh một lượt, sau đó mới kéo sụp vành mũ xuống thấp, bước vào trong toà nhà.
Đỗ Anh Hùng và Tề Binh đã ngồi đợi trong xe hơn một tiếng đồng hồ, lúc này đưa mắt nhìn nhau, rồi nhanh chóng mở cửa xuống xe, bám theo vào trong toà nhà.
Cực kì cảnh giác và thận trọng, gã đàn ông leo lên tầng ba, dường như đã nghe thấy tiếng động phía sau, nên hắn dừng lại ở đầu cầu thang một chốc, rồi giả bộ như mình không sống tầng này, tiếp tục leo lên trên.
Đỗ Anh Hùng và Tề Binh cũng không dừng lại, tiếp tục rảo bước bám theo.
Gã đàn ông ngoảnh đầu, liếc nhìn hai người một cái, rồi đột nhiên tăng tốc chạy vùn vụt lên trên.
“Chính là Vưu Hiểu Đông, hình như hắn muốn lên sân thượng, đuổi theo!” Đỗ Anh Hùng hô lên với Tề Binh rồi lập tức chạy theo.
“Ôi trời, sao khổ thế này, bao nhiêu tầng vậy?” Tề Binh tóc mai đã điểm bạc, thân hình hơi bệ vệ, sức chạy không còn bì kịp với thanh niên nữa.
“Có mười bảy tầng thôi.” Đỗ Anh Hùng nói xong, đã bỏ xa Tề Binh đến nửa tầng.
Tề Binh nghiến răng nghiến lợi chạy được lên đến tầng cao nhất, rồi vịn vào những bậc thang sắt thẳng đứng đóng trên tường leo lên sân thượng, thì không đứng vững nổi nữa, cúi gập người, hai tay chống xuống đầu gối, thở hồng hộc.
Lúc này, Vưu Hiểu Đông đã đứng sát bên tường bao sân thượng, quát lên: “Đừng có lại gần… Thật sự là tôi không còn tiền nữa… Hai anh thư thư cho tôi vài bữa, nhất định tôi sẽ trả tiền cho các anh.”
“Tiền cái gì mà tiền? Chúng tôi tìm anh…” Đỗ Anh Hùng khẽ nhích lên một bước.
“Anh đứng lại đó… Anh còn bước tới… còn bước tới, tôi sẽ nhảy xuống đó, các anh cũng khỏi lấy tiền… cho chết chùm luôn!” Không đợi Đỗ Anh Hùng nói hết câu, Vưu Hiểu Đông đã cuống quýt gào lên.
Có lẽ Tề Binh đã hiểu ra, bèn ì ạch đi đến bên Đỗ Anh Hùng, đặt tay lên vai cậu, phì phò nói. “Ôi, không nhận già cũng không được, xương cốt sắp long ra đến nơi! Thằng nhóc kia chắc là thua bạc đi vay nặng lãi rồi tưởng chúng ta là dân đòi nợ đây mà.”
“Anh cứ bình tĩnh, chúng tôi là cảnh sát, đến tìm anh để nhờ hỗ trợ điều tra việc của Lã Tinh.” Đỗ Anh Hùng rút thẻ cảnh sát ra, vì đã biết Vưu Hiểu Đông từng thích Lã Tinh nên anh tránh nhắc tới Lâm Phong và những người khác.
“Lã Tinh?” Vừa nghe đối phương là cảnh sát, lại thấy nhắc đến Lã Tinh, quả nhiên Vưu Hiểu Đông không làm căng nữa, mà lo lắng hỏi, “Cô ấy… cô ấy làm sao vậy?”
“Lại đây, lại đây đã, anh thử nhìn xem, người này có phải Lã Tinh hay không.” Tề Binh dù sao cũng là cảnh sát lâu năm, dày dạn kinh nghiệm, không muốn tiếp tục đôi co với Vưu Hiểu Đông, bèn nghĩ ngay ra một cách, rút điện thoại di động, mở máy, giả bộ tìm mở một tấm ảnh, rồi giơ điện thoại lên cao, đồng thời đưa mắt ra hiệu cho Đỗ Anh Hùng.
Quả nhiên, Vưu Hiểu Đông lập tức ngoái cổ lại chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại của Tề Binh, cơ thể nhích khỏi tường bao một quãng. Đỗ Anh Hùng lập tức lựa đúng thời cơ, nhảy phóc về phía Vưu Hiểu Đông, chụp lấy cổ áo, thuận thế quật luôn xuống đất.