Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 33450 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »
Chương 8
mất tích tái diễn

❊ ❊ ❊

Ngày 23 tháng 6 là thứ bảy cuối tuần, nhưng cảnh sát thì đâu có khái niệm ngày nghỉ. Đúng vậy, còn chưa hết mệt phờ sau cuộc truy tìm và giải cứu Trình Duyệt đêm qua, vừa mới sáng ra, lại nhận được tin báo có thêm một cô gái trẻ mất liên lạc.

Vụ án được Đồn Công an phố Đông Cương thông báo tới phân đội, người báo cảnh sát là Thái Hồng Sinh, bố của cô gái. Theo lời khai của Thái Hồng Sinh, con gái ông tên là Thái Tiểu Khiết, là người địa phương, năm nay 27 tuổi, từng du học ở Nhật Bản, hiện là chuyên viên của một công ty công nghệ phần mềm nằm trong khu Công viên Phần Mềm. Chiều thứ Sáu, sau khi tan sở, cô gái có gọi điện về báo với gia đình rằng mình sẽ đi ăn tối với đồng nghiệp muộn mới về, kết quả là cả đêm không thấy về nhà, gọi điện thoại thì luôn tắt máy.

Gọi điện đến công ty của Thái Tiểu Khiết để liên lạc với đồng nghiệp của cô, các đồng nghiệp đều xác nhận đúng là tối qua họ có tụ tập ăn tối, Thái Tiểu Khiết cũng đồng ý tham gia, nhưng cô nói có chút việc riêng cần giải quyết trước rồi mới tới nơi hẹn. Kết quả là đợi mãi vẫn không thấy cô tới, do vậy, việc cô đã đi đâu trước khi mất liên lạc đã trở thành ẩn số. Điểm này khác hoàn toàn với vụ án của Trình Duyệt, ít nhất là đêm qua, phía cảnh sát đã nắm được địa điểm mà Trình Duyệt có mặt trước khi mất liên lạc, còn sự biến mất của Thái Tiểu Khiết khiến cho Hàn Ấn cảm giác có chút hơi hướng giống như sự mất tích của ba nạn nhân trước đó.

Sau khi điều tra, thẩm vấn kĩ lưỡng, thông tin thu được đại thể cũng gần giống với tình trạng của ba người kia. Trước khi Thái Tiểu Khiết mất tích, cô không hề có bất cứ biểu hiện nào khác thường trong cuộc sống hay công việc, cô cũng chưa có bạn trai, nên nhân tố mâu thuẫn tình cảm có thể loại trừ. Thường ngày giao tiếp với đồng nghiệp nhìn chung cũng không có tranh chấp gì, nhưng cũng có đồng nghiệp phản ánh thi thoảng cổ có một vài phát ngôn không hay. Chẳng hạn, vì cô từng du học Nhật Bản nên thường so sánh nước Nhật với tình hình trong nước, hết lời khen ngợi cuộc sống bên Nhật, rồi chê bai nước mình đủ điều. Đôi khi cô cũng tỏ ra hơi kiêu ngạo, đôi lúc bày tỏ thái độ bất mãn đối với công ty, dường như cảm thấy vị trí mà công ty dành cho cô không tương xứng với năng lực và bằng cấp cô có. Ngoài những chi tiết đó, không có tình tiết cụ thể nào cho thấy cô có khuyết điểm gì về mặt đạo đức hay nhân phẩm.

Hàn Ấn cảm thấy lúc này chưa nên vội vàng đưa ra kết luận, vụ việc mới xảy ra chưa lâu, có lẽ Thái Tiểu Khiết vẫn còn sống, bởi vậy việc cấp bách nhất bây giờ là cần tìm ra hành tung của cô sau khi tan sở vào hôm qua, tranh thủ thời gian để giải cứu cô càng nhanh càng tốt. Đồng thời, Hàn Ấn cũng cho rằng, nếu vụ án của Thái Tiểu Khiết đúng là có liên quan tới ba vụ mất tích trước đó, thì không biết chừng có thể mở ra bước đột phá từ đây.

Ngải Tiểu Mĩ và Cố Phi Phi tới công ty viễn thông, in toàn bộ lịch sử cuộc gọi điện thoại di động của ba người mất tích trước đó và của Thái Tiểu Khiết trong thời gian gần đây, và nhận thấy cuộc gọi cuối cùng của Thái Tiểu Khiết là vào lúc 5 giờ 12 phút chiều hôm đó, cũng chính là cuộc gọi về cho gia đình. Một điểm đáng ngờ là vào lúc 1 giờ 15 phút, cô nhận được một cuộc điện thoại gọi từ sim rác, cuộc gọi kéo dài chừng ba phút. Tương tự như vậy, vào ngày Triệu Lệ Na, Lưu Hiểu và Trương Yến mất tích, mỗi người họ cũng đều nhận được một cuộc điện thoại gọi từ sim rác. Mặc dù bốn cuộc điện thoại gọi từ bốn số khác nhau, địa điểm được định vị cũng là bốn khu vực khác nhau, nhưng lại cùng một kiểu liên lạc, kết hợp với kiểu mất tích của họ, đã đủ để Nhóm Hỗ trợ đưa ra nhận định: chưa tính Trần Mĩ Vân, chí ít bốn người mất tích này rất có thể đã bị bắt cóc bởi cùng một hung thủ.

Còn về mật khẩu WeChat của bốn người họ, Ngải Tiểu Mĩ cũng không muốn tốn công bẻ khoá, mà trực tiếp đến công ty viễn thông làm thủ tục lấy lại số điện thoại, như vậy có thể cài đặt lại mật khẩu WeChat để đăng nhập vào WeChat của họ. Tuy nhiên, cũng giống như WeChat của Trần Mỹ Vân, WeChat của bốn người đều đã được xử lí sạch sẽ, lịch sử trò chuyện đều đã bị xoá hết, trong danh sách bạn bè cũng không tìm thấy có bạn chung nào giữa họ, cũng không thấy lịch sử đặt xe qua ứng dụng vào hôm mất tích. Cho rằng tất cả các dữ liệu liên quan đã bị hung thủ xoá sạch sau khi gây án, Cố Phi Phi gọi điện tới tổng đài các ứng dụng đặt xe trực tuyến để xác minh, kết quả đã chứng thực lịch sử đặt xe trong WeChat là chính xác. Để tránh sơ suất, Cố Phi Phi và Ngải Tiểu Mĩ còn lần lượt gọi điện tới tổng đài dịch vụ khách hàng của mấy trang mạng đặt xe riêng đang rất hot hiện nay, cũng không tra ra được lịch sử đặt xe có liên quan. Điều này rất đáng suy nghĩ, bốn người đều mất tích sau khi tan sở, trong lúc vội vàng đến chỗ hẹn, chắc chắn không thể nào lại đi bắt xe bus, chỉ có thể gọi taxi hoặc đặt xe qua ứng dụng, thế nhưng cả bốn người họ đều không đặt xe trực tuyến, xác suất ‘trùng hợp ngẫu nhiên’ như vậy phải chăng là quá cao? Có phải hung thủ đã chỉ định bốn người họ nhất định phải bắt taxi? Nhưng yêu cầu như vậy liệu có quá lạ lùng? Chẳng phải sẽ khiến họ sinh nghi? Hay là lúc đó hung thủ đã chờ sẵn ở gần nơi họ làm việc?

Mang theo những hoài nghi này, Cố Phi Phi và Ngải Tiểu Mĩ xem xét kĩ lưỡng camera giám sát xung quanh khu Công viên Phần Mềm nơi Thái Tiểu Khiết làm việc. Nhưng thật đáng tiếc, sau khi camera ghi được hình ảnh Thái Tiểu Khiết bước ra khỏi toà nhà số ba của khu Công viên Phần Mềm thì không còn thấy bóng dáng cô đâu nữa. Cách đó chừng hai cây số mới có camera giám sát giao thông, lại đúng vào lúc tan tầm nên lưu lượng xe cộ dày đặc trên đường, muốn tìm ra chiếc xe taxi chở Thái Tiểu Khiết từ trong đó, gần như là nhiệm vụ bất khả thi.

Trong máy tính của Thái Tiểu Khiết ở công ty cũng không tìm thấy điều gì bất thường, máy tính xách tay do cô luôn mang theo bên mình nên đã mất tích cùng với người. Về phía Triệu Lệ Na, Lưu Hiểu và Trương Yến, vì ba người mất tích đã lâu, máy tính xách tay hoặc đã bị người nhà sử dụng, hoặc đã mang cho người khác, nên đều không còn giá trị điều tra.

Ngoài ra, sau khi có WeChat, tần suất sử dụng QQ và email đã giảm đi đáng kể. Thái Tiểu Khiết về cơ bản không sử dụng QQ trong hòm thư điện tử nhìn chung đều là thư từ công việc, không có gì bất thường.

---❊ ❖ ❊---

Hiển nhiên là Cao Hoa Sinh hoàn toàn không ngờ được phía cảnh sát lại một lần nữa gõ cửa hỏi thăm, đặc biệt trong hai cảnh sát một nam một nữ tìm tới lần này lại không có người bạn cũ Trần Đạc nữa. Cao Hoa Sinh ngồi tựa vào lưng ghế, cơ thể thẳng đơ rất thiếu tự nhiên, nụ cười trên mặt cũng có chút miễn cưỡng, trông có vẻ bồn chồn bất an.

“Chúng tôi được biết Triệu Lệ Na do thích một người đàn ông khác nên mới chia tay với bạn trai, anh có biết người đàn ông đó là ai không?” Diệp Hi cất giọng lạnh tanh, mắt nhìn chằm chằm vào mặt Cao Hoa Sinh.

Cao Hoa Sinh nặn ra một nụ cười gượng gạo, ngạc nhiên kêu lên. “Thật sao? Chuyện này thì đúng là tôi không rõ, cô ấy nói tại bạn trai có người khác nên mới đòi chia tay thì tôi biết vậy thôi. Hay là anh chị thử hỏi các đồng nghiệp khác xem sao? Cùng là người trẻ tuổi với nhau, có lẽ sẽ trò chuyện cởi mở hơn đấy!”

“Vào buổi tối hôm cô ấy mất tích, anh đã ở đâu?” Hàn Ấn sắc mặt không kém phần nghiêm nghị, kết hợp với Diệp Hi tiếp tục tăng thêm sức ép cho Cao Hoa Sinh.

“Ờ, hôm đó sau khi tan sở, tôi cùng tổng biên tập đi gặp vài khách hàng đặt quảng cáo, sau đó cùng nhau ăn tối tại nhà hàng Man Lâm, rồi đi karaoke đến tận khuya, tôi uống say quá, tổng biên tập còn phải điều xe chở tôi về tận nhà.” Cao Hoa Sinh đáp ngay không cần suy nghĩ. “Nếu không tin, hai vị có thể đi hỏi tổng biên tập. Và cả số điện thoại của mấy vị khách đặt quảng cáo kia nữa, tôi cũng có thể cung cấp cho hai vị.”

“Với anh mà nói, tiếp đãi khách hàng quảng cáo có lẽ là chuyện cơm bữa, là một phần của công việc thường ngày, phải không? Tôi lấy làm thắc mắc, buổi tối hôm đó cách đây đã gần hai năm rồi, sao anh vẫn nhớ rõ mồn một vậy?” Khoé miệng Hàn Ấn khẽ nhếch lên, anh hừ mũi một tiếng rồi nói tiếp, “Tôi đang nghĩ, chắc anh rất quan tâm đến Triệu Lệ Na, vậy nên việc cô ấy mất tích khiến anh có ấn tượng đặc biệt sâu sắc với ngày hôm đó?”

“Tôi… tôi không hiểu hai vị đang nói gì?” Cao Hoa Sinh cười giả lả, cố gắng ra vẻ trấn tĩnh.

Hỏi tới đây, theo như kinh nghiệm của Diệp Hi và Hàn Ấn, về cơ bản đã có thể suy đoán giữa Cao Hoa Sinh và Triệu Lệ Na chắc chắn có mối quan hệ mập mờ. Trước đó, Trần Đạc nói Cao Hoa Sinh đã có vợ con, vậy thì Triệu Lệ Na chính là kẻ thứ ba. Hàn Ấn cảm thấy cần phải ‘nặng tay’ hơn để dằn mặt tay Cao Hoa Sinh này, bèn nói. “Những phát ngôn của anh vừa nãy, chắc hắn đã được anh diễn tập ngay sau khi Triệu Lệ Na mất tích, thậm chí là trước khi cô ta mất tích. Buổi tiếp khách tối hôm đó không chứng minh được điều gì. Có một số việc không cần anh phải đích thân ra tay.”

“Anh nói vậy là có ý gì? Anh cho rằng Triệu Lệ Na mất tích là có liên quan tới tối sao?” Cao Hoa Sinh lắc đầu thật mạnh, rồi vô thức liếc về phía phòng làm việc của nhân viên, hạ thấp giọng phân trần, “Thôi được, tôi thừa nhận, tôi có bí mật qua lại với Triệu Lệ Na hơn một năm rồi, nhưng chỉ là chơi bời mà thôi, nào ngờ cô ta lại cho là thật. Sau đó, cô ta chia tay với bạn trai trước, rồi đòi tôi phải li hôn vợ, nhưng tôi từ chối. Trước khi cô ta mất tích, giữa hai chúng tôi đang chiến tranh lạnh.”

“Anh tiếp xúc lần cuối cùng với cô ấy vào lúc nào?” Diệp Hi hỏi.

“Chính là vào hôm cô ta mất tích, trước khi tan sở, tôi vào toilet, vừa hay gặp cô ta từ phòng vệ sinh nữ bước ra. Tôi nhận thấy hình như cô ta vừa trang điểm lại, mới hỏi đùa: Trang điểm đẹp đẽ thế, chắc đi hẹn hò ai rồi? Cô ta dấm dẳng nói, phải, tôi đi xem mặt đấy.” Cao Hoa Sinh đáp.

“Anh cảm thấy lúc đó cô ấy nói thật, hay chỉ là muốn chọc tức anh?” Hàn Ấn truy hỏi.

“Có lẽ cô ta đi xem mặt thật, đương nhiên mục đích chính vẫn là muốn chọc cho tôi ghen.” Cao Hoa Sinh nói, “Cô gái đó rất điên khùng, chuyện gì cũng dám làm.”

Nghe Cao Hoa Sinh nói vậy, Hàn Ấn và Diệp Hi đưa mắt nhìn nhau, hai bên đều nhận ra rằng trong đầu họ lúc này đang có chung một mối nghi ngờ. Ngoại trừ Trương Yến đã có Giang Phong, còn ba người Triệu Lệ Na, Lưu Hiểu và mới đây nhất là Thái Tiểu Khiết đều độc thân, hung thủ liệu có phải là bạn bè trên mạng mà họ làm quen qua một trang mạng xã hội nào đó? Ai đó đã kiếm cớ kết bạn để hẹn hò với họ, sau đó bắt cóc họ? Vì nếu là bạn bè trong đời thực, thì những người xung quanh họ ít nhiều cũng phải nghe nói đến. Thế nhưng, điện thoại của họ đều đã ở trong tay hung thủ, trong thời đại các ứng dụng kết bạn và mạng xã hội phát triển bùng nổ như hiện nay, nếu muốn tìm kiếm theo manh mối này, chắc chắn sẽ phải tốn rất nhiều công sức.

---❊ ❖ ❊---

Đúng như Hàn Ấn đã dự đoán trước đó, khi Đỗ Anh Hùng và Trần Đạc tới điều tra spa Bầu Trời Xanh, nhân viên tại đó không còn chút ấn tượng nào với Trần Gia Tuấn, chứ đừng nói tới sự việc xảy ra vào tận tháng 1 năm ngoái. Có thể nói vào ngày Trương Yến mất tích, việc Trần Gia Tuấn đi đâu sau khi chia tay với cô đã hoàn toàn không còn manh mối đối chứng.

Tiếp đến, hai người lại tới khu chung cư nơi Trần Gia Tuấn sinh sống. Đây là một khu chung cư cao cấp, lối ra vào đều có camera giám sát, được bảo vệ rất nghiêm ngặt. Theo như dữ liệu trích xuất từ camera giám sát, thì vào hôm Trần Mĩ Vân mất tích, có thấy Trần Gia Tuấn lái xe Audi A6 màu đen biển kiểm soát BX6658 vào hầm để xe của khu chung cư lúc 17 giờ 35 phút, sau đó đi thang máy lên nhà. Nhưng đến 18 giờ 6 phút, Trần Gia Tuấn lại lái chiếc Audi đen đó rời khỏi khu chung cư, và suốt đêm đó không thấy quay về. Điều này cho thấy trước đó, anh ta đã không thành thật khi trả lời những câu hỏi của Hàn Ấn và Cố Phi Phi.

Vậy là Trần Đạc và Đỗ Anh Hùng cũng không khách sáo nữa, lập tức tới thẳng trường học tìm Trần Gia Tuấn. Trần Gia Tuấn dẫn hai người vào một phòng họp nhỏ, sau khi nghe Đỗ Anh Hùng trách cứ chuyện nói dối cảnh sát trước đó, anh ta bèn dang tay, nhún vai, giải thích rằng hôm đó mình không có ý muốn giấu giếm gì, chỉ là quên bằng mất chuyện đó mà thôi.

“Rốt cuộc là tối hôm đó anh đã đi đâu?” Trần Đạc truy hỏi.

“Hồi trước một người bạn đại học có vay tôi một vạn tệ. Hôm ấy sau khi đi làm về, tôi nhận được điện thoại của cậu ta, cậu ta bảo tôi đến nhà, nói rằng muốn trả tiền cho tôi và mời tôi uống rượu, thế là tôi qua đó. Hai chúng tôi uống rượu trong một quán nhỏ dưới chân toà nhà của cậu ta, tôi quá chén nên tối đó đã ngủ lại nhà cậu ta.” Trần Gia Tuấn thản nhiên tuôn ra một tràng, “Cậu ta tên là Kim Triệu Khải, làm việc tại nhà tang lễ thành phố, số điện thoại là 155… Các anh có thể gặp cậu ta để kiểm chứng những điều tôi nói.”

“Anh nói chậm thôi, để tôi ghi lại!” Đỗ Anh Hùng chau mày, lấy sổ tay và bút ra khỏi túi, giọng không lấy gì làm vui vẻ.

Gọi điện thoại cho Kim Triệu Khải, đối phương bày tỏ đang trong giờ làm việc, Đỗ Anh Hùng và Trần Đạc bèn lái xe thẳng tới nhà tang lễ. Trần Đạc nói rõ lí do gặp mặt, Kim Triệu Khải lập tức xác nhận toàn bộ những lời Trần Gia Tuấn nói là thật.

“Hôm đó anh và Trần Gia Tuấn uống rượu tới mấy giờ?” Đỗ Anh Hùng hỏi.

“Cũng không muộn lắm, gần 8 giờ,” Kim Triệu Khải nói, “thực ra thì tửu lượng của hai chúng tôi đều không tốt, nên mỗi người chỉ uống khoảng bốn chai bia, sau đó chúng tôi về nhà, vừa đặt lưng xuống giường là ngủ mê mệt.”

“Anh sống một mình?” Trần Đạc hỏi.

“Vàng.” Kim Triệu Khải đáp.

“Chung cư nhà anh có camera giám sát không?” Trần Đại lại hỏi.

“Không có, nơi tôi ở là chung cư kiểu cũ, thang máy còn không có.” Kim Triệu Khải đáp.

“Cho chúng tôi địa chỉ cụ thể.” Đỗ Anh Hùng rút sổ tay ra. “Phòng 303, đơn nguyên 2, toà 12, khu chung cư Hoa Nguyên, số 129 đường Kim Mậu, quận Tây Thành.”

“Theo như anh thấy, tâm trạng của Trần Gia Tuấn khi đó có gì bất thường không?” Trần Đạc hỏi.

“Tôi không thấy có gì bất thường. À, phải rồi, hôm đó cậu ta có kể một chuyện khiến tôi khá là ngạc nhiên.” Kim Triệu Khải đưa tay gãi đầu, đắn đo cân nhắc một lát mới nói tiếp, “Số là trước đó ít lâu, tôi có gặp bạn cùng lớp đại học là Giang Phong. Hôm đó bà cậu ấy mất, đưa đến nhà tang lễ chỗ chúng tôi để hoả thiêu. Tôi biết hồi còn đi học, Gia Tuấn từng thích bạn gái của Giang Phong, chính là Trương Yến, hiện không biết là đã đi đầu trốn nợ hay là bị bọn cho vay nặng lãi sát hại rồi. Trong lúc uống rượu, tôi mới thuận miệng kể cho Gia Tuấn nghe chuyện tôi gặp lại Giang Phong, nào ngờ cậu ta khoe với tôi rằng vào hôm Trương Yến bỏ trốn, cô ấy đã đến gặp cậu ta hỏi vay tiền, nhưng thằng cha đòi lên giường với người ta mới chịu cho vay, cuối cùng thì hai người giải tán trong hậm hực. Cảnh sát các anh chẳng phải vẫn đang điều tra vụ án Trương Yến mất tích sao? Không biết thông tin này có giúp ích được gì cho các anh không?”

Thông tin về cuộc gặp giữa Trần Gia Tuấn và Trương Yến không có gì mới mẻ với Đỗ Anh Hùng và Trần Đạc, nhưng điều khiến hai người họ quan tâm hơn cả chính là địa chỉ chỗ ở của Kim Triệu Khải. Trên thực tế, từ nhà Kim Triệu Khải tới núi Tiêu Kim nơi Trần Mĩ Vân bị sát hại chỉ mất chừng nửa giờ đồng hồ đi xe, nếu Trần Gia Tuấn nhân lúc Kim Triệu Khải ngủ li bì để lẻn ra ngoài gây án, về mặt thời gian là hoàn toàn có thể. Vậy thì chắc phải tới núi Tiêu Kim thêm lần nữa để kiểm tra dữ liệu camera giám sát giao thông xung quanh khu vực núi Tiêu Kim, có điều hiện tại đã có mục tiêu cụ thể, việc nhận diện có lẽ sẽ dễ dàng hơn.

Về tới phân đội, Đỗ Anh Tuấn và Trần Đạc vùi đầu kiểm tra dữ liệu camera giám sát mang về từ Trung tâm Điều hành Giao thông. Cho tới trước giờ cơm tối, về cơ bản đã hoàn tất việc thống kê lượng xe Audi A6 chạy qua khu vực xung quanh núi Tiêu Kim, tổng cộng có mười hai chiếc, sau khi áp dụng kĩ thuật phóng to, chỉ có thể nhận rõ biển số xe của chín chiếc, nhưng trong đó không có xe của Trần Gia Tuấn. Ba chiếc còn lại, do vấn đề về góc độ và ánh sáng nên không thể nhận rõ biển số xe và người lái xe. Có điều, nhìn vào hướng di chuyển, chỉ có duy nhất một chiếc xe đi từ hướng nhà Kim Triệu Khải tới khu vực núi Tiêu Kim. Như vậy xem ra, tuy đã loại trừ tối đa các xe khả nghi, nhưng vẫn chưa thể hoàn toàn loại trừ khả năng Trần Gia Tuấn là hung thủ.

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Lời nói đầu Giới thiệu nhân vật Tập I I Dấu vết phân xác Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 II Màn đen ấu dâm Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 III Kẻ cuồng sát trong thị trấn Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 IV Lời nguyền của kẻ sát nhân Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 V Bằng chứng tâm lí Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Kết thúc TẬP 2 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết II Sự báng bổ cái chết Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Đoạn kết III Mình trong miệng cọp Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết IV Vô cùng đột ngột Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết TẬP 3 Giới thiệu nhân vật I Thành phố sát thủ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Đoạn kết II Sát thủ linh hồn Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Cổ tích đau thương Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 IV Đến chết không từ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 4 Giới thiệu nhân vật I Sát thủ tất lụa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Đoạn kết II Tâm hồn rực lửa Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết III Những người cùng khổ Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết IV Quyết không bỏ cuộc Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết TẬP 5 Giới thiệu nhân vật I Chết chóc rình rập Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Đoạn kết II Mặt nạ lí trí Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Đoạn kết III Đời người đêm trắng Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Đoạn kết IV Chia tay mùa thu Dẫn nhập Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Đoạn kết
Tiến »