Khi Mã Khả Doanh được mời đến phòng họp của phân đội, sắc mặt cô ngơ ngác hoang mang, hai tay níu chặt cánh tay của bạn trai Thiệu Hồng, trông cô có vẻ hơi căng thẳng, có lẽ bởi trong phòng họp không chỉ có Trần Đạc, mà còn có toàn bộ thành viên Nhóm Hỗ trợ, khiến có cảm giác như đang ‘phơi mình trước họng súng’.
Trần Đạc nhanh nhảu đứng dậy mời hai người ngồi, rồi niềm nở giới thiệu từng thành viên trong Nhóm Hỗ trợ với họ, sau đó mới quay về chỗ ngồi.
Trần Đạc đằng hắng lấy giọng, sắp xếp lại mạch tư duy rồi lên tiếng, “Tôi buộc phải thú thực, lúc trước hai vị có đề cập đến chuyện bị fan quấy rầy, do công việc của tôi bận rộn quá nên chưa sẵn sàng tiếp quản. Hôm nay mời hai vị tới đây, thứ nhất là muốn nói lời xin lỗi, thứ hai là chúng tôi có một vụ án cần cô Mã đây trợ giúp điều tra.”
“Anh cứ nói.” Mã Khả Doanh ngập ngừng chốc lát, “Có điều không biết tôi có thể giúp các anh được gì không?”
“Thực ra, chủ yếu là chúng tôi muốn nghe cô kể lại cặn kẽ về toàn bộ quá trình bị fan quấy rối.” Trước đó Trần Đạc và Nhóm Hỗ trợ đã thảo luận, quyết định tạm thời chưa vội tiết lộ với Mã Khả Doanh về chuỗi vụ án bắt cóc giết người.
“Ồ… vậy thì phải bắt đầu từ năm 2013.” Mã Khả Doanh cất giọng chậm rãi, cô cúi đầu ngẫm nghĩ một lát rồi mới ngẩng lên nói tiếp, “Lúc đó tôi vẫn đang làm MC cho chương trình bản tin cuối ngày, đồng thời còn dẫn một chương trình talk show hàng tuần khác, chương trình talk show ấy có lượng người theo dõi rất cao, chỉ đứng sau chương trình thời sự Văn An. Bởi vậy, đó chính là giai đoạn đỉnh cao trong sự nghiệp của tôi. Tôi liên tục nhận được lời mời làm MC cho các sự kiện thương mại, lượng fan cũng rất đông đảo, còn có một vài nhóm fan tự phát nữa.
“Vào khoảng trung tuần tháng 5 năm 2013, sau khi kết thúc một sự kiện thương mại, tôi đang quay trở ra xe thì bất chợt trông thấy một cậu nhóc chừng 16, 17 tuổi, đeo kính cận, trong tay ôm một bó hoa lớn đứng chờ bên xe. Lúc đó tôi cũng không suy nghĩ nhiều, vô tư nhận lấy bó hoa, cảm ơn cậu nhóc rồi lên xe. Nhưng thật không ngờ, kể từ hôm đó, hễ tôi tham gia sự kiện thương mại nào là cậu nhóc đó lại tới chờ sẵn bên xe mang hoa tặng cho tôi. Thoạt tiên, tôi chỉ cho rằng cậu ấy là một thành viên của fan club nào đó, đại diện cho nhóm tặng hoa cho tôi, nên mới thường xuyên xuất hiện tại những nơi tôi đi dẫn chương trình, trợ lí của tôi còn đặt cho cậu ta biệt danh vui vui là fan cận . Tuy nhiên, một loạt sự việc xảy ra sau đó đã khiến tôi nhận ra, sự thực là cậu ta đang đeo bám tôi ráo riết.
“Đương nhiên, tất cả đều đã chấm dứt khi scandal ngoại tình của tôi bị phanh phui, cậu fan cận cũng tạm thời biến mất khỏi tầm mắt của tôi, cho tới tận khi tôi quay trở lại dẫn chương trình truyền hình, cậu ta mới bắt đầu tái xuất. Lần này, cậu ta không còn xuất hiện trước mắt tôi nữa, mà khủng bố tôi bằng đủ thế loại tin nhắn. Tôi không hiểu cậu ta đã làm thế nào mà có được số điện thoại di động, tài khoản QQ, tài khoản WeChat của tôi, và cả ID, mật khẩu tương ứng nữa, thậm chí còn trở thành bạn QQ và WeChat của tôi trong khi bản thân tôi không hề thực hiện thao tác kết bạn, cho dù tôi có block cậu ta, nhưng cậu ta vẫn có thể tự unblock được. Còn nữa, tôi trò chuyện với bạn bè, trao đổi công việc với lãnh đạo qua điện thoại, thậm chí tất cả mọi thao tác của tôi trong điện thoại, dường như cậu ta đều thấy rõ như lòng bàn tay. Hầu như hôm nào cũng như vậy, khiến tôi khốn đốn vô cùng. Đổi số điện thoại, đối tài khoản QQ và WeChat, thậm chí đã mấy lần thay điện thoại mới, tôi đã làm đủ mọi cách có thể, nhưng vẫn không tài nào cắt đuôi được cậu ta, cho tới tận hôm nay.”
“Cậu ta có yêu cầu cụ thể nào với cô không?” Hàn Ấn hỏi. “Chẳng hạn như, mời cô đi ăn, hay muốn được gặp mặt cô chẳng hạn?”
“Đã mời rất nhiều lần, nhưng tôi đều từ chối.” Mã Khả Doanh hít sâu vào một hơi. “Còn phần lớn thời gian, tôi chỉ mặc kệ cho cậu ta độc thoại một mình. Cũng có đôi khi, chắc bởi tâm trạng không tốt, cậu ta còn gửi cho tôi những tin nhắn rất thô tục để chửi bới sỉ nhục tôi. Hoặc là mô tả những cảnh tượng thân mật với tôi do cậu ta tự tưởng tượng ra, hoặc là gửi ảnh nude thân dưới cho tôi. Cậu ta cũng thường xuyên bình phẩm về cách ăn mặc của tôi, ví dụ như hôm nào tôi mặc áo gì, váy gì, đi giày gì, trông xấu hay đẹp, phối đồ thế nào sẽ gợi cảm hơn. Đáng sợ là ở chỗ cậu ta luôn miêu tả chính xác cách ăn mặc của tôi hôm đó. Đến nỗi khiến tôi có cảm giác lúc nào cũng bị phơi trần trước ánh mắt của cậu ta, làm gì cũng cảm tưởng như cậu ta đang nhìn chăm chăm sau lưng mình, cho nên tôi thường xuyên tắt điện thoại. Phải rồi, tôi cũng tắt điện thoại trước khi tới đây, tôi sợ cậu ta định vị được điểm đến của tôi là Sở Công an mà cho rằng tôi đi tố cáo, sẽ càng quấy rối tôi thậm tệ hơn nữa.”
“Chị có thường xuyên giao lưu với người lạ qua QQ và WeChat không?” Ngải Tiểu Mĩ lên tiếng hỏi, rõ ràng cô đang suy nghĩ tới vấn đề kĩ thuật.
“Trước kia thì đúng là có, khi tham gia sự kiện thương mại ở bên ngoài, về cơ bản đều liên lạc với đối phương qua QQ hoặc WeChat. Có điều hơn nửa năm nay, bạn trai tôi giúp tôi quản lí các sự kiện thương mại nên tôi không cần phải tự mình liên lạc.” Nói tới đây, Mã Khả Doanh mỉm cười với Thiệu Hồng ngồi bên cạnh, từ trong ánh mắt có thể nhận thấy cô hoàn toàn tin tưởng vào anh bạn trai nhỏ tuổi hơn mình rất nhiều.
“Những tin nhắn quấy rối của gã fan cuồng đó, chị đã xoá hết chưa?” Ngải Tiểu Mĩ lại hỏi.
“Mới đầu có xoá, sau đó chán quá không buồn xoá nữa, mặt khác cũng muốn giữ lại làm bằng chứng để tiện cung cấp cho phía cảnh sát sau này,” Mã Khả Doanh nói.
“Cô Mã, thế này nhé, hiện tại chúng tôi đã nắm được tình hình, chúng tôi cần thảo luận sơ qua xem tiếp theo sẽ xử lí sự việc này ra sao.” Diệp Hi liếc sang Ngải Tiểu Mĩ, rồi lại đưa mắt ra hiệu cho Hàn Ấn, cân nhắc câu từ rồi nói tiếp, “Nếu không gây ảnh hưởng tới công việc của cô, nếu như cô tin tưởng chúng tôi, xin hãy để điện thoại của cô lại đây cho chúng tôi kiểm tra thử xem sao, có lẽ đồng nghiệp của tôi có thể giúp cô tìm ra nguyên nhân gây rò rỉ thông tin điện thoại.”
“Đương nhiên là được,” Mã Khả Doanh vui vẻ nhận lời.
“Nếu các anh chị có yêu cầu gì thì cứ nói ra, chúng tôi xin phối hợp tối đa với việc điều tra của phía cảnh sát.” Thiệu Hồng ngẫm nghĩ một lát rồi nói tiếp, “Thú thực là lần trước, khi chúng tôi trao đổi chuyện này với đại đội trưởng Trần, thấy anh ấy tỏ vẻ miễn cưỡng nên chúng tôi cũng ngại làm phiền. Cho tôi mạo muội hỏi một câu, sao hôm nay tự dưng các anh lại chủ động quan tâm tới chuyện của Khả Doanh vậy?”
“Chúng tôi có nguyên tắc riêng, tạm thời không thể nói với hai vị, mong hai vị thông cảm cho.” Trần Đạc lịch sự khước từ.
---❊ ❖ ❊---
Cả nhóm đứng tập trung trước cửa sổ kính phòng họp, lẳng lặng dõi theo Thiệu Hồng lái chiếc xe Mercedes Benz màu đen chầm chậm rời khỏi trụ sở phân đội, một lát sau mới quay về chỗ ngồi.
“Giờ phải làm thế nào đây nhỉ, anh Hàn, anh suy nghĩ thế nào về kẻ bám đuôi này?” Trần Đạc lên tiếng trước.
“Tôi cảm thấy rất lạ lùng, hắn đeo bám và quấy rối Mã Khả Doanh suốt một thời gian dài, nên chắc chắn biết rõ địa chỉ nhà và tuyến đường đi làm của cô ấy, nắm rõ giờ giấc đi làm và về nhà của cô ấy, nhưng khi Mã Khả Doanh từ chối gặp mặt, hắn lại chưa bao giờ có hành vi ép buộc cô ấy phải gặp mình, điều này rất không phù hợp với quỹ đạo phát triển về nhân cách của những kẻ đeo bám kiểu này.” Hàn Ấn vừa suy nghĩ vừa nói, “Nếu suy luận một cách khiên cưỡng, có lẽ có hai khả năng: Thứ nhất, kẻ đeo bám này gặp phải tai nạn nào đó khiến hắn đi lại khó khăn; thứ hai, kẻ đeo bám này cực kì tự ti, đứng trước người tình trong mộng Mã Khả Doanh, trong lòng hắn có sự giằng xé dữ dội giữa ham muốn và tự ti, bởi vậy mới chần chừ chưa hành động. Có điều, nếu là khả năng thứ hai, một khi hắn quyết chí biến hoang tưởng thành hiện thực, chắc chắn sẽ khiến Mã Khả Doanh phải trả giá đau thương, thậm chí là bằng tính mạng.”
“Chúng ta phải xử trí thế nào với hắn?” Diệp Hi hỏi.
“Hai mũi song song, được chứ?” Cố Phi Phi đề nghị, “Một mặt, để Tiểu Mĩ thử thông qua dữ liệu điện thoại để truy ngược lại thông tin của hắn. Mặt khác, chúng ta để Mã Khả Doanh đồng ý gặp mặt hắn, xem thử có dụ hắn xuất đầu lộ diện được không.”
Nghe Cố Phi Phi nói vậy, tất cả mọi người trầm ngâm một hồi, sau đó đều gật gù đồng ý.
---❊ ❖ ❊---
(Mã Khả Doanh, hiện tại 36 tuổi, năm 2007 nhận bằng thạc sĩ chuyên ngành phát thanh truyền hình, đồng thời giành được giải quán quân trong cuộc thi dẫn chương trình do Đài truyền hình Văn An tổ chức, sau đó chính thức vào làm việc tại Đài truyền hình Văn An.
Trong thành viên ban giám khảo của cuộc thi năm đó, có nữ phát thanh viên của chương trình thời sự Văn An, người dẫn chương trình gạo cội của Đài truyền hình Văn An Phàn Mẫn. Phàn Mẫn năm nay 53 tuổi, cũng xuất thân từ cuộc thi dẫn chương trình của Đài truyền hình Văn An (kì đầu tiên), là nữ MC danh giá nhất của hệ thống phát thanh truyền hình Văn An, được khán thính giả cực kì yêu mến và sở hữu lượng fan hâm mộ đông đảo. Có lẽ do kinh nghiệm tương đồng, lại thêm cách ứng xử của Mã Khả Doanh luôn lễ phép và chu đáo, nhất là từ ngoại hình tới khí chất đều có vài phần giống với Phàn Mẫn, thực chất trong thời gian diễn ra cuộc thi người dẫn chương trình, đã có người gọi Mã Khả Doanh là Tiểu Phàn Mẫn, cho nên Phàn Mẫn rất tâm đắc với Mã Khả Doanh, luôn dành cho cô sự quan tâm và chiếu cố đặc biệt.
Được Phàn Mẫn dẫn dắt về chuyên môn và cất nhắc trong công việc, Mã Khả Doanh mau chóng bộc lộ tài năng vượt trội trong lứa MC trẻ, từ một phát thanh viên của chương trình tin tức buổi sáng, cô dần dần chuyển sang dẫn bản tin cuối ngày, rồi độc lập đảm nhiệm vai trò dẫn chương trình talk show trò chuyện với người nổi tiếng. Nhưng đúng vào thời gian đó, tai ương và vận rủi đã liên tiếp ập xuống đầu cô. Trước tiên là vào tháng 3 năm 2012, Phàn Mẫn gặp tai nạn giao thông (do có kẻ cố tình hãm hại) và trở thành người thực vật, khiến Mã Khả Doanh mất đi người nâng đỡ trong Đài truyền hình. Tiếp theo, vào tháng 6 năm 2014, do sự kiện ngoại tình bị báo chí phanh phui dẫn tới hôn nhân đổ vỡ, kéo theo đó là bị ‘phong sát’ trên sóng truyền hình.
Chồng cũ của Mã Khả Doanh tên là Triệu Đức Vĩ, hơn cô ba tuổi, là tổng giám đốc chi nhánh Văn An của một công ty chứng khoán. Hai người chưa có con, sau khi li hôn, Triệu Đức Vĩ vẫn sống độc thân tới nay. Những người biết rõ về Triệu Đức Vĩ và Mã Khả Doanh tiết lộ với phía cảnh sát rằng: Triệu Đức Vĩ vốn là người giàu có, năm xưa trúng tiếng sét ái tình với Mã Khả Doanh nhưng vì ngoại hình không có gì nổi bật nên theo đuổi Mã Khả Doanh rất vất vả. Thậm chí để lấy lòng Mã Khả Doanh, khi cô vừa mới nhận lời yêu, anh ta đã lập tức mua nhà đẹp xe sang cho Mã Khả Doanh và đứng tên cô hết, đến nỗi khi li hôn, người bị cắm sừng là anh ta lại phải rời khỏi ngôi nhà mà chính mình đã bỏ tiền túi ra mua.
Ngoài ra, các nhân viên trong nội bộ nhà đài cũng cho cảnh sát biết rằng, sở dĩ Mã Khả Doanh có thể lên sóng trở lại sau một năm bị ‘phong sát’, rất có thể là dựa vào mối quan hệ với Thiệu Hồng, tình mới của cô sau khi li hôn chồng. Thiệu Hồng là con trai độc nhất của Phàn Mẫn, tuy còn trẻ tuổi nhưng đã mở được một công ty truyền thông quy mô lớn nhất nhì Văn An, đương nhiên cũng là nhờ vào mối quan hệ nhiều năm của mẹ anh ta ở Đài truyền hình.
Đọc xong hồ sơ về Mã Khả Doanh do Trần Đạc cung cấp, Hàn Ấn ngồi dựa lưng vào thành giường suy tư rất lâu. Cuối cùng, anh mở nắp cây bút đang vẫn về trên tay, khoanh tròn vào hai cái tên: Phàn Mẫn và Triệu Đức Vĩ.
Đúng là ‘yêu nhau lắm cắn nhau đau’, rất nhiều câu chuyện có thực đã chứng minh, khi hai người yêu nhau, người càng bỏ ra nhiều trong giai đoạn theo đuổi sẽ càng đòi hỏi đối phương trả giá lớn hơn sau khi chia tay. Triệu Đức Vĩ đã ‘đầu tư’ rất lớn để theo đuổi Mã Khả Doanh, khó khăn lắm mới rước được người đẹp về dinh, lại bị cắm cho cặp sừng to tướng trên đầu, vậy mà kẻ bị hại là anh ta lại phải tay trắng rời nhà. Triệu Đức Vĩ có thể nuốt trôi mối hận này không? Hồi còn chung sống với Mã Khả Doanh, chắc chắn là anh ta đã nghe được câu chuyện về fan cận , vậy thì liệu có phải sau khi li hôn, anh ta đã mạo danh fan cận , thuê cao thủ IT để báo thù Mã Khả Doanh?
Trên thực tế, một số nghiên cứu có liên quan đã cho thấy rằng, quá trình mà kẻ đeo bám quấy rối đối tượng mục tiêu cũng giống hệt như quá trình theo đuổi bình thường giữa nam và nữ. Đầu tiên, kẻ đeo bám sẽ dùng những lời đường mật hoặc tặng quà để lấy lòng đối tượng mục tiêu, sau đó tìm cơ hội bày tỏ niềm ái mộ. Đến khi kẻ đeo bám nhận thấy tất cả mọi nỗ lực của mình đều uổng công vô ích, họ sẽ chuyển sang hình thức chửi rủa, nhục mạ để thu hút sự chú ý của đối tượng mục tiêu. Mà theo như lời của Mã Khả Doanh, kẻ đeo bám kia có vẻ như không được kiên trì cho lắm, nên thường xuyên gửi cho cô những tin nhắn thoá mạ và tục tĩu. Điều này khiến Hàn Ấn cảm thấy kẻ đeo bám không phải thực lòng muốn phát triển mối quan hệ yêu đương với Mã Khả Doanh, mà chỉ muốn dùng cách này để giày vò, tra tấn tinh thần Mã Khả Doanh mà thôi. Bởi vậy, kẻ đeo bám có nhiều khả năng chính là Triệu Đức Vĩ, anh chồng cũ thua thiệt đủ đường của Mã Khả Doanh. Tuy nhiên, nếu hướng suy luận này được kiểm chứng, điều đó cũng có nghĩa là chuỗi vụ án bắt cóc giết hại kia không có liên quan gì tới Mã Khả Doanh.
Vậy thì, có thể liên quan đến Phàn Mẫn không? Sở dĩ Hàn Ấn thấy nghi ngờ, là vì khi nãy, trong lúc đọc các tư liệu về Mã Khả Doanh, anh chú ý tới chi tiết Mã Khả Doanh có ngoại hình hao hao Phàn Mẫn, thậm chí còn được người ta gọi là Tiểu Phàn Mẫn. Ngoài ra, vụ việc Phàn Mẫn gặp tai nạn giao thông cũng có nhiều uẩn khúc. Vậy thì, liệu có khả năng khuôn mặt được ghép từ mắt, mũi, miệng của các nạn nhân bị bắt cóc thực ra là ám chỉ Phần Mẫn?