Đỗ anh hùng và Ngải Tiểu Mĩ ào vào trong văn phòng phân đội như một cơn gió. Ngải Tiểu Mĩ ôm theo một xấp hồ sơ, mặt mày hớn hở, chắc hẳn cô nàng đã ‘gặt hái’ được gì đó từ trong phòng Tư liệu.
Ngải Tiểu Mĩ vừa đưa tập hồ sơ cho Hàn Ấn, vừa mừng rỡ liến thoắng: “Thầy Hàn, thầy đúng là phán đoán như thần, trên núi Tiêu Kim đúng là đã từng xảy ra vụ án tương tự.”
Đỗ Anh Hùng giải thích thêm, “Vụ án xảy ra vào ngày 9 tháng 5 năm 2007, một nữ tài xế taxi bị một nhóm côn đồ cướp của rồi giết chết, ném xác trên núi Tiêu Kim. Hai ngày sau, một toán học sinh trung học lên núi chơi, bắt gặp thi thể ở đó bèn báo cảnh sát. Và trong số những học sinh hôm đó, có một nghi phạm mà chúng ta từng tiếp xúc - Giang Phong, lúc đó anh ta đang học lớp tám tại một trường trung học cơ sở dưới chân núi Tiêu Kim.”
“Đúng là Giang Phong, bạn trai của Trương Yến?” Diệp Hi hỏi dồn.
“Vâng, trong bản ghi chép lời khai của người báo án có lưu lại số chứng minh thư trong số hộ khẩu của anh ta, em và Anh Hùng vừa đối chiếu trong kho dữ liệu căn cước công dân, đã xác thực Giang Phong đó chính là Giang Phong bạn trai của Trương Yến.” Ngải Tiểu Mĩ tự tin khẳng định, “Đúng như thầy Hàn đã nói, Giang Phong hồi nhỏ đã tận mắt chứng kiến vụ án mạng trên núi Tiêu Kim, nên trong tiềm thức hạn hẹp của anh ta đã vô thức kết nối chuyện gây án hoặc tử vong với núi Tiêu Kim, đồng thời hình thành nên một kiểu phản xạ trong tư duy, đến khi anh ta trở thành hung thủ gây án, núi Tiêu Kim đương nhiên sẽ trở thành lựa chọn lí tưởng làm nơi vứt xác, bởi vậy hiện giờ, Giang Phong chính là nghi can số một.”
Đỗ Anh Hùng tiếp lời, “Vừa nãy, khi nhìn thấy cái tên Giang Phong xuất hiện trong hồ sơ vụ án, em bất chợt nhớ lại lúc cùng đại đội trưởng Trần Đạc thẩm vấn Kim Triệu Khải, anh ta có nhắc tới tình tiết bà của Giang Phong qua đời cách đây ít lâu. Thế là em và Tiểu Mĩ đã kiểm tra thông tin hộ khẩu của gia đình Giang Phong, nhận thấy bà ngoại của Giang Phong bị xoá tên khỏi sổ hộ khẩu vào ngày 9 tháng 6 năm nay, cách thời gian Trần Mĩ Vân bị sát hại chưa tới một tuần. Em và Tiểu Mĩ đều cảm thấy cái chết của người bà có lẽ chính là nguồn kích thích đã thôi thúc anh ta gây án.”
Ngải Tiểu Mĩ tiếp tục giải thích, “Thông tin hộ khẩu còn cho thấy, bố mẹ Giang Phong đã theo nhau qua đời từ khi anh ta còn nhỏ, nên anh ta nhập vào hộ khẩu nhà bà ngoại. Ông ngoại của Giang Phong còn mất trước cả bố mẹ anh ta, bởi vậy trên thực tế, bà ngoại chính là chỗ dựa duy nhất của anh ta, một mình nuôi anh ta khôn lớn thành người. Như vậy, việc mất đi người thân duy nhất đã biến Giang Phong trở thành một kẻ hoàn toàn cô độc, chắc chắn cũng khiến anh ta mất cân bằng tâm lí nghiêm trọng.”
“Rất chính xác.” Hàn Ấn khẽ gật đầu, thở dài một tiếng, “Giang Phong là giáo viên, nên việc đánh dấu tích biểu thị đúng và đánh dấu gạch chéo biểu thị sai là thao tác hằng ngày của anh ta, hơn nữa đã ăn sâu vào tiềm thức, trở thành kí hiệu đo lường tất cả mọi đúng sai trong cuộc sống của anh ta.”
“Anh ta có xe không?” Diệp Hi đưa ra một câu hỏi then chốt.
“Không rõ, khi tôi và anh Hàn thẩm vấn anh ta đã không chú ý tới chi tiết này.” Cố Phi Phi lắc đầu nói.
“Việc này dễ thôi, giờ chúng ta vào trang web của Cục Quản lí xe, tra theo số chứng minh thư là biết ngay.” Trần Đạc nhìn sang Ngải Tiểu Mĩ, “Số chứng minh thư của Giang Phong là bao nhiêu?”
Ngải Tiểu Mĩ nhanh nhẹn lật mở tập hồ sơ, đọc ra một dãy số. Trần Đạc lập tức thao tác trên máy tính, loáng cái đã có ngay kết quả: Giang Phong có một chiếc xe Jetta, biển kiểm soát là BG3779, trong phần thông tin cho thấy xe này đã từng đổi chủ, cũng tức là một chiếc xe second-hand.
“Giờ ta hành động thế nào?” Rõ ràng là chứng cứ vẫn chưa đầy đủ, Trần Đạc nhìn sang Hàn Ấn dò hỏi.
“Từ từ đã, giờ có chủng loại xe và biển số xe rồi, không phải đáy bể mò kim nữa, chúng ta hãy kiểm tra lại dữ liệu camera giám sát vào buổi tối hôm xảy ra hai vụ án nhé!” Ngải Tiểu Mĩ nhanh nhảu chen ngang.
Dứt lời, cô nàng lôi ngay máy tính xách tay ra khỏi ba lô, cắm ổ cứng di động vào, trước đó cô đã sao chép toàn bộ các đoạn video có liên quan được trích xuất từ camera giám sát vào trong ổ cứng đó.
8 giờ 9 phút tối ngày 15 tháng 6… 8 giờ 51 phút tối ngày 25 tháng 6, chiếc Jetta biển kiểm soát BG3779 đều xuất hiện tại khu vực xung quanh hiện trường gây án là núi Tiêu Kim. Tuy rằng chỉ có một camera giao thông trên đường Giang Hoài cách hiện trường hơn hai cây số ghi lại được hình ảnh chiếc xe chạy lướt qua, nhưng là người địa phương, Trần Đạc biết rõ theo đường Giang Hoài đi về phía Bắc sẽ tới đường Tiêu Bắc.
Mọi người bàn bạc một hồi, quyết định xin lệnh triệu tập và lệnh khám xét, lựa chọn đấu trí trực tiếp với Giang Phong.
---❊ ❖ ❊---
Khi Diệp Hi, Trần Đạc dẫn theo một tốp cảnh sát xuất hiện ở Công ty Giáo dục Trăm Điểm, Giang Phong tỏ ra hết sức kinh ngạc và hoảng hốt, phản ứng đó gần như đã nói lên tất cả. Đặc biệt khi nhìn thấy giấy triệu tập và lệnh khám xét có chỉ rõ phạm vi khám xét là nơi ở và chiếc xe Jetta, thì cơ thể gầy gò xương xẩu không kiềm chế nổi mà run lên bần bật. Một chốc sau, có lẽ đã dự cảm được kết cục của mình, anh ta mím chặt môi, chủ động chìa tay ra chờ chiếc còng số tám bập vào.
Câm như hến, đây chính là trạng thái của Giang Phong sau khi bị bắt. Suốt hai ngày trời, bất kể phía cảnh sát đưa ra câu hỏi gì, anh ta cũng chỉ im lặng, không nói một lời.
Trong xe của Giang Phong không thu thập được những vật chứng như lông tóc hay sợi vải từ quần áo của hai nạn nhân, nhưng trong cốp xe, cảnh sát lại tìm thấy một con dao găm lưỡi dài chừng 20 centimet, trên cán dao có vân tay của Giang Phong, trên lưỡi dao còn thu được vết máu của Trần Mỹ Vân và Phùng Tĩnh Thù. Còn nữa, găng tay, mũ lưỡi trai và chiếc áo sơ mi dài tay mà Giang Phong mặc khi gây án cũng đều được tìm thấy trong cốp sau xe, tất cả đều lưu lại chứng cứ ADN của hai nạn nhân. Đồng thời, lục soát nơi ở của Giang Phong, cảnh sát cũng tìm thấy điện thoại và đồ đạc cá nhân của các nạn nhân. Ngoài ra, sau khi bẻ khoá được khoá màn hình điện thoại của Giang Phong, cảnh sát đã tìm thấy nhiều bức ảnh chụp hiện trường gây án được lưu trong đó, đặc tả thi thể của Trần Mĩ Vân và Phùng Tĩnh Thù từ các góc độ khác nhau sau khi bị giết chết và vứt xác trên núi Tiêu Kim.
---❊ ❖ ❊---
Những chứng cứ mà phía cảnh sát nắm được đã tương đối đầy đủ, cho dù không có khẩu cung, cũng không ảnh hưởng đến việc định tội Giang Phong. Nhưng với Hàn Ấn, anh không thể chấp nhận cách kết án theo kiểu này, như thế nghĩa là anh đã thất bại. Chuyên môn của anh chính là bóc tách tư duy và suy nghĩ của đủ loại tội phạm lệch lạc tâm lí kiểu này, cùng quỹ đạo biến đổi nhân cách và quá trình hình thành tới phát triển và chín muỗi của hệ thống hoang tưởng? Qua đó, không chỉ ‘đánh bại’ họ nhờ chứng cứ pháp lí, mà anh còn muốn ‘hạ gục’ họ triệt để trên chiến tuyến tâm lí, để giữ vững sự tôn nghiêm của pháp luật. Bởi vậy, suốt hai ngày qua, Hàn Ấn đã đi khắp một lượt các trường tiểu học, trung học, đại học mà Giang Phong từng theo học, cũng như những cơ quan, đơn vị mà anh ta đã từng công tác, gặp gỡ và trò chuyện với những giáo viên từng dạy anh ta cùng một số bạn học và đồng nghiệp, và còn tìm hiểu qua một vài người họ hàng phía nhà bà ngoại anh ta. Thế là cuộc đời hơn hai mươi năm của Giang Phong đã được thu nhỏ vào trong đại não của Hàn Ấn.
Trong phòng hỏi cung của phân đội, ánh đèn sáng tới loa mắt, Giang Phong ngồi trên ghế thẩm vấn, đầu hơi ngửa, mắt nhìn trấn trận vào bóng đèn huỳnh quang, đúng kiểu tư thế ‘lão tăng nhập định’.
Hàn Ấn một mình bê theo một hộp carton màu vàng nhạt bước vào. Anh nhìn Giang Phong, khoé miệng khẽ kéo lên thành một nụ cười, sau đó tiến lại phía sau bàn thẩm vấn, đặt hộp carton xuống, tiếp đến lấy từ trong hộp ra từng file tài liệu, lần lượt xếp sang bên cạnh. Kì thực, bên trong những file tài liệu đó không có gì cả, tất cả những dữ liệu cần thiết, đều đã nằm cả trong đầu Hàn Ấn. Anh chỉ muốn truyền đạt đến Giang Phong một cảm giác: Tôi đã nghiên cứu anh rất kĩ rồi, mọi thứ về anh, tôi đều rõ như ban ngày.
Hàn Ấn ngồi xuống ghế, lần lượt tháo khuy măng sét trên hai cô tay áo sơ mi, xắn tay áo lên, sau đó tháo đồng hồ đeo tay đặt xuống bàn, rút điện thoại di động ra khỏi túi quần đặt xuống bên cạnh đồng hồ đeo tay. Khi thực hiện một loạt những động tác này, trên mặt Hàn Ấn vẫn giữ nguyên nét cười thân thiện, giống như khi anh đứng trên bục giảng trong học viện, chuẩn bị bắt đầu một tiết học mới.
“Thế nào, đã từng ấy ngày rồi, anh đã nghĩ thông chưa?” Hàn Ấn bình thản nhìn thẳng vào Giang Phong, nhưng cũng không trông mong sẽ nhận được sự phản hồi từ phía anh ta. Dừng lại vài giây, anh nói tiếp, “Tôi là ai? Tôi từ đâu tới? Tôi sẽ đi về đâu? Tôi tin rằng ba mệnh đề triết học đó đã và đang giày vò anh từng giây từng phút, giống như đã giày vò nhân loại suốt mấy nghìn năm qua, khiến anh cảm thấy hoang mang và lo lắng triền miên trước cuộc đời này.
“Mặt Nạ Lí Trí là nickname của anh trên Weibo. Nếu tôi nhớ không nhầm, tên gọi này xuất phát từ một tình tiết trong bộ phim điện ảnh American Psycho : ‘Tôi có tất cả mọi đặc trưng của loài người, có tóc da máu thịt, nhưng không có một cảm xúc rõ rệt có thể nhận diện, ngoại trừ tham lam và thù hận. Sâu thẳm trong nội tâm tôi đang có những biến đổi đáng sợ, nhưng tôi không hiểu được tại sao, cơn khát máu về đêm của tôi đã lây lan sang đến ban ngày, tôi cảm thấy hơi thở hấp hối đã ở bên bờ cuồng nộ, tôi nghĩ tấm mặt nạ lí trí của mình đã sắp sửa tuột ra.’”
Hàn Ấn trầm giọng nhắc lại đoạn tự sự, sau đó khẽ đằng hằng hai tiếng, lặng im trong giây lát, rồi lại tiếp tục: “Tôi nghĩ, sở dĩ bộ phim điện ảnh này đã lưu lại trong anh ấn tượng sâu sắc, bởi vì cuộc đời đầy giằng xé giữa hai nhân cách của nhân vật chính – một nhân vật thành đạt trong ngành tài chính và một sát thủ máu lạnh. Rất nhiều khi, anh đã tự vấn bản thân: giữa kẻ sát nhân trong đêm và người thầy đứng trên bục giảng ban ngày, đâu mới thực sự là mình? Tại sao mình lại thành ra thế này? Và rồi mình sẽ trở thành một con người như thế nào đây?
“Tôi có thể nói một cách nghiêm túc rằng, về anh, về loại người như các anh, tôi đã tìm hiểu rất kĩ lưỡng. Tôi muốn giải thích với anh, hoặc cũng có thể nói là muốn thảo luận với anh về nỗi dằn vặt đó, anh có muốn nghe không?” Hàn Ấn liên tục dùng ngữ điệu trưng cầu ý kiến để kích thích thần kinh của Giang Phong, từng bước thu hút sự chú ý của anh ta đến mình, “Nên bắt đầu từ đâu nhỉ? Từ bố mẹ anh nhé, bởi vì họ, và nhất là mẹ anh, chính là căn nguyên kích thích đầu tiên khiến anh đi đến bước đường hôm nay. Khi anh vừa thành hình, bố mẹ anh chỉ là hai đứa trẻ mới lớn, còn đầy bồng bột dại khờ, và tin rằng họ đang có được tình yêu đích thực. Do đã có anh, họ bất chấp sự phản đối của tất cả mọi người, lấy trộm sổ hộ khẩu của gia đình, vội vã đi đăng kí kết hôn, thế nhưng họ lại chưa hiểu được những trách nhiệm và nghĩa vụ cần phải gánh vác đằng sau tờ giấy chứng nhận kết hôn đó. Thế là khi anh một tuổi rưỡi, bố anh không chịu nổi áp lực đã đột ngột bỏ nhà đi, từ đó bặt vô âm tín. Mẹ anh thì đã từ mặt người nhà, đành phải một thân một mình nuôi anh. Thế nhưng, một cô gái chưa đầy 20 tuổi, không có bằng cấp trong tay, thì có thể làm gì? Biết lấy gì để nuôi anh? Cuối cùng, cô ta chỉ còn cách đem bán chính mình. Mẹ anh bắt đầu học cách lả lơi với những người đàn ông, thường xuyên ăn mặc hở hang, tập tành hút thuốc, uống rượu điên cuồng, thậm chí hút cả cần sa. Rồi có một lần, mẹ anh uống đến say mềm, tâm trạng chán chường cực độ, trong lòng bức bối khó chịu vô cùng, đúng lúc anh gây ra một lỗi nhỏ, mẹ đã đánh anh một trận nên thân. Cũng chính vì một lần rất ngẫu nhiên đó, mẹ anh đã trải nghiệm được một cảm giác giải toả nào đó, tìm ra cách trút hận cho cuộc sống đầy bế tắc của mình, và việc đó đã dần dà trở thành một thói quen. Còn nhớ anh đã làm gì với thi thể của Trần Mỹ Vân và Phùng Tĩnh Thù chứ? Anh nhồi nhét bùn đất vào miệng họ, anh gọt nham nhở mái tóc của họ, thực chất, đó chính là sự trả đũa của anh khi bị mẹ anh túm tóc, khi bị mẹ anh gào thét điên cuồng vào trước mặt. Không chỉ có vậy, anh còn lột sạch quần áo của họ, để thân thể chứa đựng tâm hồn nhơ nhuốc của họ phơi bày trần trụi, giống như anh đang sỉ nhục người mẹ sống đời nhơ nhuốc, chẳng khác gì gái điếm trong mắt anh.
“Tôi đã gặp các bạn học thời trung học của anh, họ đều nói tốt về anh, và đều nhấn mạnh anh là một người đàng hoàng và nghiêm túc. Được tôi gợi ý, họ còn kể cho tôi nghe một câu chuyện thú vị về anh. Mấy người bạn thời trung học các anh từng tổ chức một buổi liên hoan, đúng không? Sau buổi liên hoan đó, các anh còn đi hát karaoke, mỗi cậu bạn đều gọi một cô tiếp viên, chỉ có mình anh là dứt khoát từ chối. Một cậu bạn cố tình gọi một cô tiếp viên, ấn vào tay anh, kết quả là anh đã nôn mửa đầy người cô gái. Sau hôm đó, anh bảo với các bạn rằng, mùi trên người cô gái đó khiến anh buồn nôn. Vào lúc nghe thấy câu chuyện này, tôi đã thầm tự hỏi, rốt cuộc là cô gái ấy có mùi gì mà lại khiến anh ghê sợ đến vậy? Tôi đã nghĩ rất lâu mà vẫn không thể hiểu nổi, thế là tôi cũng thử tìm tới một nơi như thế, và tôi đã biết được mùi ấy là gì – một thứ hỗn hợp của mùi thuốc lá, mùi rượu và mùi mĩ phẩm rẻ tiền, đúng không?”
“Mùi phong trần!” Giang Phong mấp máy môi, ngập ngừng một lát, rồi đột ngột bật ra ba tiếng.
“Phải, rất hình tượng, là mùi phong trần.” Hàn Ấn khẽ ngẩng đầu, trong đôi mắt sâu thẳm ánh lên một tia sáng, rõ ràng cảm xúc của Giang Phong đã bị anh khơi gợi, bị anh dẫn dắt mà nảy sinh phản ứng. Hàn Ấn cảm thấy đã có thể đi vào trọng tâm vấn đề được rồi, bèn ổn định lại cảm xúc rồi nói tiếp, “Nhưng tôi lại không cảm thấy thứ mùi đó có gì đáng ghê tởm, cho nên, đây là vấn đề tâm lí của anh, bởi đó là thứ mùi thường xuyên toả ra từ cơ thể người mẹ trong kí ức của anh. Chính thứ mùi đó đã khiến anh nhớ lại những buổi tối bị mẹ đánh đập tàn tệ, đã làm thức dậy trong anh cảm giác sợ hãi và căng thẳng, cảm giác đó dần dần bành trướng, khiến anh hoang mang, khiến anh mất kiểm soát. Thực chất, đây chính là hội chứng rối loạn lo âu mang tính ám ảnh cưỡng chế, nó bắt nguồn từ thời niên thiếu của anh, nó hình thành từ tâm lí căng thẳng, sợ hãi, bất lực, phẫn nộ trước người mẹ bạo lực và suy đồi của anh, cùng với nỗi đớn đau về thể xác. Càng khiến anh thống khổ hơn nữa, đó là khi đã hình thành, nó sẽ bám riết lấy quỹ đạo cuộc đời anh như hình với bóng, không thể bôi xoá. Và tâm lí căng thẳng sợ hãi ấy, cùng với cái chết do ngộ độc rượu của mẹ anh khi anh mới 8 tuổi, cùng với việc mối tình đầu của anh bị cuốn vào vòng xoáy vay thế chấp bằng ảnh khoả thân, cùng với sự ra đi của người bà thân yêu – người thân duy nhất trong cuộc đời anh, đã bùng nổ đến đỉnh điểm. Anh cảm thấy mình phải làm gì đó mới có thể tìm lại cho mình cảm giác an toàn. Thế là sau khi bà anh qua đời không lâu, trên núi Tiêu Kim nơi đã từng xảy ra vụ án nữ tài xế taxi bị giết, đã liên tiếp xuất hiện hai thi thể nữ, chính là Trần Mỹ Vân và Phùng Tĩnh Thù. Lúc còn sống, họ giống hệt mẹ anh hồi trước, xinh đẹp, trẻ trung, phóng đãng, ô nhục…”
“Đừng… đừng nói nữa, xin anh đấy, đừng nói nữa, đừng nói nữa…” Giang Phong bất chợt kêu lên cắt ngang lời Hàn Ấn, lời lẽ rời rạc, hỗn loạn, dứt quãng. Phút chốc, hai hàng nước mắt trào ra giàn giụa.
Đây cũng chính là hiệu ứng mà Hàn Ấn mong chờ, mục đích đã đạt được, anh bèn dừng lời đúng lúc, im lặng chờ Giang Phong bình tâm trở lại.
Giang Phong cúi đầu lau nước mắt. Lát sau, anh ta ngẩng lên, hai mắt chớp thật mạnh mấy lần, cố gắng ngăn dòng nước mắt, rồi cất giọng nghẹn ngào, run rẩy: “Vụ việc của hai cô gái đó, anh muốn hỏi gì thì hỏi đi.”
“Anh đã liên lạc với hai cô gái đó bằng cách nào?”
“Người thứ nhất, là do cô ta chủ động kết bạn WeChat với tôi. Người thứ hai là tôi vô tình tìm thấy nhờ chức năng tìm bạn xung quanh.”
“Anh hẹn gặp họ ở đâu?”
“Bên lề đường Tiêu Bắc, chiều phía Bắc. Trước đó, tôi đã quan sát kĩ khu vực xung quanh, chỉ mỗi chỗ đó là điểm mù của camera giao thông.”