Điều tra tới đây, có thể nói Nhóm Hỗ trợ đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ lần này. Có điều họ vẫn chưa muốn rời khỏi thành phố Văn An, đặc biệt là Hàn Ấn, bởi nhiệm vụ của họ chỉ mới hoàn thành một nửa. Bốn người Triệu Lệ Na, Trương Yến, Lưu Hiểu, Thái Tiểu Khiết, giữa họ có sự tương đồng rõ rệt về lí lịch và quá trình mất tích, nên Hàn Ấn cho rằng, vào thời khắc này, vẫn còn một tên sát nhân giết người hàng loạt đang lởn vởn trong thành phố Văn An, thậm chí còn tàn nhẫn, biến thái hơn cả Giang Phong.
Cho tới nay, bốn người họ vẫn sống không thấy mặt, chết không thấy xác. Biết đâu lúc này họ vẫn tồn tại trên cõi đời, nhất là trong nhiều vụ án của tội phạm biến thái trước đây, đúng là cũng có nhiều nạn nhân bị bắt nhốt làm nô lệ tình dục. Bởi vậy, nội bộ Nhóm Hỗ trợ đã có một buổi họp khẩn cấp, sau khi thống nhất ý kiến, bèn để Diệp Hi báo cáo lên Bộ phận Hỗ trợ Trọng án, xin phép được ở lại thành phố Văn An để tiếp tục thực hiện nhiệm vụ tìm kiếm bốn nạn nhân mất tích.
Phụ trách Bộ phận Hỗ trợ Trọng án Ngô Quốc Khánh đương nhiên không phản đối. Có điều về nguyên tắc, vẫn phải xem thái độ của lãnh đạo Sở Công an thành phố Văn An, Bộ phận Hỗ trợ Trọng án không thể tự ý can thiệp vào công việc của cảnh sát địa phương được. May thay, nghe xong báo cáo của Nhóm Hỗ trợ, lãnh đạo Sở Công an thành phố Văn An nhận thấy tính chất nghiêm trọng của vụ việc, cũng dành cho vụ án sự quan tâm đặc biệt, sau khi xem xét đã quyết định: Xét thấy đại đội Điều tra hình sự số 1 thuộc Phân đội Cảnh sát Hình sự đã phối hợp rất ăn ý với Nhóm Hỗ trợ trong vụ án trước, nên quyết định cho Phân đội Cảnh sát Hình sự thành lập Ban Chuyên án với nòng cốt là đại đội 1, do vụ án đầu tiên xảy ra vào ngày 13 tháng 8 năm 2015, nên đặt tên là Ban Chuyên án 13.8. Ban Chuyên án phối hợp với Nhóm Hỗ trợ thành lập một đội phá án, cùng điều tra chuỗi vụ án mất tích liên quan tới bốn nữ nạn nhân.
Vậy là, công việc còn lại của vụ án núi Tiêu Kim sẽ giao cho đại đội khác xử lí nốt. Nhưng vụ án còn chưa kịp bàn giao thì đã nhận được tin chẳng lành từ phía trại giam. Sáng sớm hôm đó, Giang Phong đã âm thầm cắn rách động mạch cô tay tự sát.
Chuyện này chưa xong, chuyện khác đã tới. Nhận được tin Giang Phong tự sát chưa được bao lâu, Ngải Tiểu Mĩ bất ngờ triệu tập mọi người tới phòng họp. Sau đó, Ngải Tiểu Mĩ phát liền ba đoạn clip trên màn hình rộng, và giải thích rằng cô tìm thấy những đoạn clip này sau khi khôi phục dữ liệu đã xoá trong máy tính xách tay của Giang Phong.
Cảnh tượng trong video khiến người ta không khỏi bàng hoàng kinh hãi, và cũng đã khiến Hàn Ấn giải đáp được một mối băn khoăn: Hoá ra năng lực tổ chức thành thục và sự hoang tưởng mang tính hệ thống mà Giang Phong đã bộc lộ ngay từ lần gây án đầu tiên không phải không có lí do, bởi vì trong thực tế, anh ta có một ‘người thầy tội phạm’.