Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 46916 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đoạn kết

❊ ❊ ❊

Đúng như phán đoán của Hàn Ấn, kẻ cào xước xe của Lâm Phong, kẻ lấy trộm các sản phẩm kĩ thuật số mà Lâm Phong yêu thích, đích xác là con riêng của vợ kế Lâm Đức Lộc. Thực chất cũng không phải cậu ta muốn có những thứ đó, mà chỉ vì ganh tị và bực bội trước cách đối xử nhất bên trọng nhất bên khinh của Lâm Đức Lộc, vậy nên sau khi lấy được những món đồ đó từ nhà Lâm Phong, cậu ta đã ném thẳng vào một thùng giấy cũ trên gác xép nhà mình, chẳng buồn động đến. Hôm đó, cậu ta còn tiện tay lấy một chiếc túi du lịch trong tủ quần áo của Lâm Phong để đựng các món đồ trộm cắp, cũng chẳng kiểm tra cho kĩ, nên không biết trong ngăn phụ của chiếc túi còn có mấy cái ví, điện thoại di động và một con dao găm. Giờ thì, ví tiền và điện thoại di động đã được xác thực là của Trần Đại Khánh, Tiếu Cương và Vương Ba, trên con dao găm cũng tìm thấy dấu vết máu của ba người này.

Vậy là, không còn nghi ngờ gì nữa, Lâm Phong chính là hung thủ đã giết chết Trần Đại Khánh, Tiếu Cương, Vương Ba, và cả bản thân mình.

Người mẹ qua đời trong vụ tai nạn xe hơi thảm khốc khiến Lâm Phong chịu tổn thương nặng nề cả về thể xác lẫn tinh thần. Sau vụ tai nạn, một mình bơ vơ nơi đất khách, tứ cố vô thân, khiến Lâm Phong nhanh chóng rơi vào trạng thái lo âu và trầm cảm. Sau đó, tuy đã được bố đón về nước, nhưng vì Lâm Đức Lộc không những không đem lại cho Lâm Phong sự hỗ trợ tâm lí hiệu quả và kịp thời, mà một thời gian sau còn lập gia đình mới, điều đó khiến Lâm Phong cảm thấy bị cha ruột phản bội, cảm giác cô đơn lạc lõng trong tâm hồn Lâm Phong lại càng thêm trầm trọng, những hoang tưởng cực đoan dần hình thành và lan rộng ra đời sống thực.

Cuộc gặp gỡ với người bạn thời trung học Vưu Hiểu Đông đã khơi dậy trong tâm trí Lâm Phong sự kiện bắt nạt mà anh ta đã chôn chặt trong đáy lòng suốt nhiều năm qua, và do đó, hoang tưởng bị hại của Lâm Phong đã bắt đầu có chủ đề: Do là chủ mưu của việc bắt nạt bạn học trong tuổi học trò ấu trĩ, anh ta sẽ bị nạn nhân trả thù và ông trời trừng phạt. Cộng thêm chiếc xe hơi bị đứa em khác cha khác mẹ hết lần này đến lần khác lén lút cào xước, đã khiến Lâm Phong coi đó là bằng chứng cho sự hoang tưởng này, tâm lí sợ hãi trong Lâm Phong càng được khuếch đại thêm gấp bội.

Cái chết của Tôn Dương chính là nguồn kích thích trực tiếp khiến Lâm Phong bắt đầu hành vi giết người hàng loạt. Khi Vương Ba trong lúc quá chén vô tình tiết lộ chân tướng trong vụ việc Tôn Dương mất tích, Lâm Phong đã nảy sinh một sự hoang tưởng, cho rằng nếu có thể giúp Tôn Dương và Lã Tinh báo thù, thì mình sẽ tránh được đòn thù của hai người và quả báo của ông trời. Có lẽ là vì thế nên anh ta đã có một quãng thời gian trấn tĩnh tạm thời, nhưng chỉ cần xuất hiện một ám thị tâm lí nào đó gợi lại chủ đề hoang tưởng thêm lần nữa, bệnh tình của anh ta sẽ lập tức diễn biến nặng thêm.

Và trên thực tế, Lâm Phong đã phải hứng chịu một loạt những đòn tấn công tâm lí liên tiếp. Đầu tiên là núi Nam Sơn vốn được sử dụng làm nơi chốn xác được sáp nhập vào công viên Bách Thảo. Tiếp đó, căn hộ bị kẻ trộm đột nhập, hung khí không biết đã rơi vào tay ai. Sau nữa, người bạn duy nhất có thể trò chuyện thân tình cũng đi nước ngoài mất. Tương ứng với đó, hài cốt của nạn nhân rất có khả năng bị khai quật lên trong quá trình cải tạo công viên Bách Thảo, hung khí giết người rất có khả năng sẽ rơi vào tay cảnh sát, và trên đời này không còn ai để có thể giãi bày tâm sự nữa. Ba tầng lo lắng, ba tầng hoảng loạn cùng đè sập xuống, khiến tinh thần của Lâm Phong suy sụp và đổ vỡ hoàn toàn. Trong cơn suy sụp, anh ta bất chợt nảy ra ý nghĩ, bản thân mình cũng đáng bị trừng phạt, chỉ có trừng phạt chính mình, anh ta mới có thể được cứu chuộc triệt để. Vậy là anh ta dùng chính con dao mà Vưu Hiểu Đông tặng, đâm thẳng vào thái dương mình không chút chùn tay.

Nói một cách thực sự cầu thị, trong sự nghiệp phá án của Hàn Ấn suốt bao nhiêu năm nay, vụ án này có vẻ bình lặng nhất, thế nhưng cảm xúc mà nó gây ra cho anh lại không hề thua kém bất kì vụ án nào khác.

Một vụ bắt nạt học đường đã làm thay đổi hoàn toàn số phận của từng ấy con người. Nếu không có sự việc đáng tiếc đó, Tôn Dương sẽ không phải lẩn trốn trong thế giới ảo trên mạng, để rồi bị đánh chết tức tưởi trong Trường Cai nghiện internet; Lã Tinh có lẽ đã trở thành một bác sĩ giỏi giang, chứ không phải làm một nữ streamer khoe thân kiếm tiền trong vùng xám pháp luật; Vưu Hiểu Đông cũng không thành ra bất mãn với đời, lại càng không đến nỗi biến thành một ‘anh hùng bàn phím’ chuyên công kích và tung tin thất thiệt; Tiếu Cương và Trần Đại Khánh giờ đây vẫn là hai con người khoẻ mạnh chứ không phải hai bộ xương tàn dưới đất; còn Lâm Phong có lẽ đã là một nhân tài ưu tú du học trở về, chứ không phải là một sát thủ hàng loạt giết cả chính mình.

Thế nhưng, điều đáng buồn hơn cả bản thân sự việc lại là sự im lặng, thoả hiệp và né tránh của những người xung quanh. Với những thanh thiếu niên nhân sinh quan, giá trị quan và thế giới quan còn chưa chín muồi, phạm sai lầm không phải điều gì quá đáng sợ, nhưng đáng sợ là ở chỗ không ai nói cho họ biết thế nào là sai, không ai dạy cho họ biết thế nào là đúng! Và cả thái độ trốn tránh trách nhiệm, được chăng hay dở của những người lớn cùng những hành động tệ hại của họ để bảo vệ lợi ích bản thân.

Hàn Ấn không có ý định đả kích và chỉ trích bất kì nhóm người hay nghề nghiệp nào trong xã hội, hơn nữa anh cũng tin rằng các hiện tượng xã hội tiêu cực liên quan đến vụ án này chỉ là những trường hợp rất cá biệt. Bản thân Hàn Ấn cũng là một giáo viên, anh có thể hiểu được áp lực của người thầy khi phải đối diện với hàng chục học trò và đông đảo phụ huynh phía sau, cùng vô số áp lực từ đánh giá thành tích và bình xét danh hiệu từ phía trường; anh cũng hiểu được cha mẹ những đứa trẻ phải gánh trên vai gánh nặng sinh tồn và trách nhiệm tạo dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn cho gia đình mình, nên không còn thời gian để quan tâm đến sự trưởng thành và chuyển biến trong tâm lí của đứa trẻ. Thế nhưng, dạy trẻ biết phân biệt đúng sai, thiện ác, dạy trẻ biết được việc gì nên tránh xa, việc gì nên kiên trì, chẳng phải đó mới là sự giáo dục căn bản nhất hay sao?

Cuộc đời này không có nếu như, cuộc sống chỉ có thể tiến lên theo một hướng. Một xã hội thực sự nhân văn sẽ không bao giờ đòi hỏi người ta phải trả giá thế nào, chỉ cần mỗi người làm tròn trách nhiệm mà mình nên có, làm tốt những việc mà mình nên làm, là đủ.

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »