Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 46916 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
Trăm dặm theo dấu

❊ ❊ ❊

Cho tới hiện tại, vụ án liên quan tới ba nạn nhân, trong đó đã xác định được lai lịch của một nạn nhân nam, tên là Vương Uy, nguyên quán ở thành phố Lộ Giang, cách thành phố Xuân Hải khoảng ba trăm cây số.

Cụ thể hơn thì nhà Vương Uy nằm trong một ngôi làng nhỏ tên là làng Vương Câu ở ven rìa thành phố Lộ Giang. Đỗ Anh Hùng và Diệp Hi lái một chiếc xe Jeep chạy bon bon suốt dọc đường, chỉ hai tiếng rưỡi là tới được ngôi làng. Sau đó, cảnh sát khu vực đưa hai người tới nhà Vương Uy.

Nhà Vương Uy điều kiện kinh tế xem ra cũng không đến nỗi nào, một ngôi nhà ngói năm gian khang trang, sân vườn rộng rãi, bố mẹ đều là nông dân bao thầu trồng cây ăn quả theo hợp đồng, trong nhà còn có một người chị gái lớn hơn Vương Uy bốn tuổi. Đến nhà dúng vào giờ cơm trưa, gia đình ba người đang quây quần quanh bàn dùng bữa, Đỗ Anh Hùng đỡ phải mất công chờ họ đủ mặt.

Bên cạnh nhà Vương Uy là nhà vợ chồng con trai của bác gái Vương Uy, cũng tức là anh chị dâu họ của Vương Uy, anh họ Vương Sấm là chủ thầu một thuyền đánh cá ở ven sông, chị dâu Trần Diễm Hồng là thợ may, mở một tiệm may ở ngay gian buồng bên hông nhà. Vào năm gây án, Vương Uy 19 tuổi, vừa tốt nghiệp trung học, đang ở nhà chờ việc, cả ngày rảnh rỗi nên thường xuyên ghé tiệm may của chị dâu họ để tán gẫu giết thời gian, thế rồi dần dần thích chị dâu lúc nào không hay. Vào ngày gây án, trời mưa lất phất, tiệm may không có khách, Vương Uy uống chút rượu vào bèn thổ lộ tình cảm với chị dâu, kết quả đương nhiên là bị khước từ. Vương Uy nhất thời kích động, lại có sẵn hơi men trong người, nên đã cưỡng hiếp chị dâu. Sau khi gây án mới thấy sợ, hắn bèn chạy về nhà vơ vội ít tiền và quần áo rồi bỏ trốn khỏi làng.

“Từ sau khi gây án bỏ trốn, Vương Uy không liên lạc với gia đình lần nào sao?” Diệp Hi nhìn vào những khuôn mặt lo lắng của người nhà Vương Uy, đặt câu hỏi.

“Không, không.” Cả ba người đều đồng thanh đáp, mẹ Vương Uy còn lắc đầu quầy quậy.

“Nhà mình có họ hàng thân thích ở thành phố Xuân Hải không?” Diệp Hi cố tình nhấn mạnh vào bốn chữ ‘thành phố Xuân Hải’, “Hay theo như mọi người biết, Vương Uy có quen biết ai ở thành phố Xuân Hải không?”

“Xuân Hải?” Chị gái Vương Uy vô thức lặp lại, sắc mặt hết sức căng thẳng, liếc sang bố mẹ rồi lại rối rít xua tay. “Không có, cả nhà chúng tôi còn chưa bao giờ đến Xuân Hải, làm sao mà có người thân người quen gì ở đó được?”

Anh cảnh sát khu vực ngồi cạnh nghe thấy vậy, đưa mắt nhìn sang Đỗ Anh Hùng, lúc này cũng đang chăm chú quan sát sắc mặt và lời nói của đối phương, rồi ghé tai Đỗ Anh Hùng thì thầm vài câu. Đỗ Anh Hùng nghe xong, khẽ lắc đầu, lại ghé tai anh ta đáp lại vài câu. Kì thực, anh cảnh sát hỏi Đỗ Anh Hùng có nên báo tin Vương Uy đã bị sát hại cho người nhà biết hay không, Đỗ Anh Hùng tỏ ý tạm thời chưa nên nói vội, dù sao cũng chưa tìm thấy thi thể. Đương nhiên, việc hai viên cảnh sát ghé tai nhau thì thầm trao đổi, về mặt khách quan cũng gây ít nhiều áp lực cho người nhà Vương Uy nếu như họ có điều gì khuất tất. Mà vào lúc này, Đỗ Anh Hùng vẫn kín đáo theo dõi biểu hiện của họ, rõ ràng cả gia đình đều rất căng thẳng, nhất là bà mẹ Vương Uy. Bà liên tục xoa hai tay vào nhau, chốc chốc lại vô thức liếc về phía chiếc điện thoại bàn để trên bậu cửa sổ.

Đỗ Anh Hùng bèn đứng dậy, đi lại gần cửa sổ, chau mày cầm chiếc điện thoại lên xem. Đây là loại điện thoại không dây có hiển thị cuộc gọi đến, cũng có nghĩa là trong điện thoại lưu trữ thông tin của những cuộc gọi đi, gọi đến và gọi lỡ gần đây. Đỗ Anh Hùng bấm nút lên xuống để kiểm tra thông tin bên trong. Lúc này, cả ba người trong gia đình Vương Uy bỗng ngồi thẳng dậy gần như cùng một lúc, dường như đều nín thở, bộ dạng căng thẳng cao độ.

Đỗ Anh Hùng không cần kiểm tra thông tin trong điện thoại nữa, bởi vì phản ứng của cả nhà họ là đã quá đủ. Anh quay người trở về ghế ngồi, suy nghĩ một lát rồi quét ánh mắt về phía ba người, lên tiếng, “Có một số điều, chắc hẳn đồng chí cảnh sát khu vực đây đã nói với các vị nhiều lần rồi, nhưng hôm nay tôi vẫn muốn nhấn mạnh thêm một lần nữa, bao che cho hung thủ bỏ trốn cũng là phạm tội, sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật. Ngoài ra, tôi xin nói thẳng với các vị, những lời các vị vừa nói, đợi chốc nữa chúng tôi về kiểm tra lịch sử cuộc gọi của số máy bàn nhà các vị, sẽ được kiểm chứng ngay thôi, nhưng lúc đó thì chuyện sẽ khác đấy.”

“Vương Uy có gọi điện thoại về nhà, đúng không?” Diệp Hi hiểu ý, liền tiếp tục truy hỏi.

Vừa dứt lời, mẹ Vương Uy người bỗng mềm nhũn như sợi bún, suýt nữa thì trượt từ trên ghế xuống đất, may mà cô con gái ngồi bên cạnh nhanh tay đỡ kịp, nhưng còn chưa kịp ngồi ngay ngắn lại đã bật khóc tu tu mà giãi bày: “Tôi biết chúng tôi sai rồi, xin các anh chị đừng bắt chúng tôi. Đúng là thằng Uy có gọi điện thoại về nhà.”

“Phải, phải, phải, tháng 6 năm ngoái, đúng hôm sinh nhật mẹ nó, nó có gọi điện thoại về chúc mừng. Ngày ba mươi Tết cũng gọi về một lần chúc Tết chúng tôi.” Bố Vương Uy mặt đỏ tía tai cuống quýt bổ sung thêm, “Chỉ hai lần đó thôi, cũng chỉ nói vài câu rồi cúp máy, chúng tôi thực sự không biết nó ở chỗ nào Xuân Hải.”

“Vương Uy đã nói những gì?” Diệp Hi nghiêm nghị nói, “Xin hãy thuật lại chi tiết, không được bỏ sót một chữ!”

“Thực ra cũng nói gì nhiều đâu. Lần đầu gọi về, chỉ nói đúng một câu chúc mừng sinh nhật mẹ rồi dập máy. Còn lần sau, vào hôm ba mươi Tết thì nói nhiều hơn chút xíu, bảo là nó đang ở Xuân Hải, sống rất ổn, còn nói ra Tết sẽ cùng mấy người bạn mở một quán ăn, xong rồi gác máy luôn.” Chị gái Vương Uy tiếp lời.

“Vương Uy không tiết lộ mình đang sống với ai ở Xuân Hải sao?” Diệp Hi gặng hỏi.

“Nó không hề nói, thật đấy, vừa rồi chúng tôi không nói dối đâu, nhà chúng tôi không quen biết một ai ở Xuân Hải cả.” Chị gái Vương Uy lên giọng khẳng định.

“Chuyện Vương Uy đang ở Xuân Hải, mấy người có kể với ai không?” Đỗ Anh Hùng hỏi.

“Không, không kể với ai hết.” Cả nhà Vương Uy lại đồng thanh đáp, bố Vương Uy còn nói thêm một câu, “Nào có dám nhắc đến, nhất là hai vợ chồng nhà kia nghe nói cũng ở Xuân Hải.”

“Hai vợ chồng nhà kia là ai?” Đỗ Anh Hùng hỏi lại.

“Thì vợ chồng con trai của chị gái tôi đó.” bố Vương Uy đáp, “Cũng là anh chị dâu họ của thằng Uy.”

“Chao ôi, cũng tại thằng Uy nhà chúng tôi gây ra chuyện tồi tệ, báo hại thằng Sấm và con Diễm Hồng đến khốn khổ.” Mẹ Vương Uy rầu rĩ than thở, “Sau chuyện đó, làng trên xóm dưới bàn ra tán vào, đồn thổi ẩm ī, thôi thì xì xầm đủ thứ chuyện, khiến thằng Sấm và Diễm Hồng không thể sống nổi, mới dắt nhau bỏ làng đi chỗ khác làm thuê.”

“Thế làm sao các vị lại biết họ đến Xuân Hải?” Đỗ Anh Hùng lại hỏi.

“Tôi nghe người làng nói vậy. Từ lúc thằng Uy làm hại Diễm Hồng, hai nhà chúng tôi cũng từ mặt không qua lại với nhau nữa.” Bố Vương Uy nói, “Hay là các anh chị đi hỏi chị gái tôi thử xem, nhà chị tôi ở đằng trước kia, cũng gần thôi, tôi sẽ dẫn các anh chị tới đó.”

“Không cần, tôi biết nhà cô ấy, để tôi dẫn đường.” Anh cảnh sát khu vực cắt lời.

---❊ ❖ ❊---

Ra khỏi nhà Vương Uy, Đỗ Anh Hùng và Diệp Hi theo anh cảnh sát khu vực tới gặp người nhà Vương Sấm. Mẹ Vương Sấm xác nhận Vương Sấm và Trần Diễm Hồng đang làm thuê ở Xuân Hải, nhưng địa chỉ cụ thể của họ ở đâu thì không rõ, chỉ biết hai người buôn bán hải sản ở một khu chợ lớn tên là chợ Anh Hoa. Bà còn ghi cho họ số điện thoại của Vương Sấm.

Trên đường trở về, Đỗ Anh Hùng gửi số điện thoại cố định nhà Vương Uy cho Ngải Tiểu Mĩ, dặn cô tới đơn vị viễn thông điều tra lịch sử cuộc gọi, xem thử có thể thông qua số điện thoại mà Vương Uy gọi về để định vị địa điểm hay không. Ngoài ra, khi Vương Uy gọi điện về nhà chúc mừng năm mới, đã tiết lộ thông tin năm tới sẽ hợp tác với bạn mở quán ăn ở Xuân Hải, có nghĩa là phán đoán trước đó của Cố Phi Phi là đúng, hiện trường gây án đầu tiên rất có thể là một nơi kiểu như quán ăn bình dân.

Bên cạnh đó, thông tin Vương Sấm và Trần Diễm Hồng đang làm thuê ở Xuân Hải lại khiến mọi người bất ngờ. Ngoài ra, theo như lời cảnh sát khu vực, Vương Sấm cũng không phải người hiền lành gì, anh ta từng bị tạm giam trong Đồn Công an do cầm đầu một nhóm đánh nhau. Người như vậy mà vợ bị cưỡng hiếp, làm sao anh ta có thể nuốt trôi mối hận này? Trùng hợp là, hiện tại hai vợ chồng Vương Sấm, Trần Diễm Hồng cùng Vương Uy đều tới thành phố Xuân Hải mưu sinh, vậy thì liệu có còn chuyện trùng hợp hơn thế, hai bên đã oan gia ngõ hẹp gặp nhau? Nếu thực sự đụng đầu, liệu Vương Sấm có chịu bỏ qua cho Vương Uy? Xét về động cơ, Vương Sấm hoàn toàn có khả năng là đối tượng tình nghi trong việc giết hại Vương Uy.

Tuy Nhóm Hỗ trợ đã chỉ ra rằng chân dung mô phỏng theo lời khai của nhân chứng không đáng tin cậy, nhưng để tránh bỏ sót manh mối, Ban Chuyên án vẫn gửi cả hai bức chân dung tới các Trụ sở Công an quận và Đồn Công an, đồng thời gửi kèm cả ảnh của nạn nhân đã xác định danh tính là Vương Uy, hi vọng cảnh sát khu vực các nơi có thể nhận ra Vương Uy từng sinh sống tại khu vực do mình quản lí. Đương nhiên, Ban Chuyên án cũng điều động đông đảo nhân lực hơn nữa tới thị trấn Nam Quan ở ngoại ô, tích cực truy lùng chiếc xe gây án.

Thị trấn Nam Quan gồm có mười một ngôi làng truyền thống, trong đó làng lớn nhất là làng Vĩnh Hưng, cũng là ngôi làng gần Uỷ ban thị trấn nhất. Ban Chuyên án suy đoán sau khi chiếc xe Minivan đi qua Uỷ ban thị trấn Nam Quan, rất có thể nó đã rẽ vào làng Vĩnh Hưng, bèn lấy làng này làm tâm điểm, từng bước mở rộng phạm vi truy lùng.

Cùng lúc này, Hàn Ấn và Cố Phi Phi đang tập trung toàn lực vào việc giải mã ý nghĩa thực sự ẩn sau những dòng mã Morse. Năm chữ số, có thể sắp xếp thành 120 tổ hợp không trùng lặp, rốt cuộc đầu mới là dãy số mà hung thủ muốn thể hiện? Và nó tượng trưng cho ý nghĩa gì?

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »