Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 28313 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
lần theo án cũ

Phòng Pháp y, Bộ phận Kĩ thuật.

Tiếp đón Cố Phi Phi và Ngải Tiểu Mĩ là một nhân viên pháp y tự giới thiệu mình họ Vương. Ông ta vóc dáng không cao, tóc lơ thơ, gần như bạc trắng, khuôn mặt khô đét, nhăn nheo, trông đã lớn tuổi lắm rồi, có lẽ cũng tham gia từ đầu tới cuối vụ án này, có điều không hiểu ông pháp y già cả đã về hưu rồi lại gặp án cũ tái diễn, tâm trạng sẽ ra sao.

Ông ‘pháp y già’ tỏ ra rất chuyên nghiệp, tác phong nhanh gọn, không dài dòng khách sáo, lập tức dẫn hai người tới phòng giải phẫu kiêm cả chức năng lưu trữ và khám nghiệm tử thi, tiến lại bên dãy tủ bảo quản đông lạnh, nhanh nhẹn kéo ra hai ngăn tủ liền kề nhau, chỉ vào thi thể bên trong, giọng sang sảng giới thiệu:

“Nạn nhân đầu tiên là một bà nội trợ toàn thời gian, chồng và con gái ban ngày đi làm cả, chỉ có một mình nạn nhân ở nhà. Có lẽ hung thủ đã gõ cửa nhà, chém đứt động mạch cảnh bên trái cổ, dẫn tới tử vong do sốc mất máu. Các vết dao trên cơ thể đều bị đâm sau khi nạn nhân đã chết, lưỡi dao dài khoảng 10 centimet, rộng khoảng 2,5 centimet, dày không quá 0,4 centimet, nhìn vào hình dáng, có lẽ là một con dao gấp.”

“Rất tiện để mang theo người, cũng không gây chú ý cho người khác.” Ngải Tiểu Mĩ khẽ giọng chen ngang.

“Phải.” Ông pháp y già gật đầu, chỉ vào thi thể còn lại nói tiếp, “Nạn nhân này là nhân viên phục vụ phòng trong khách sạn hạng sang, chồng là công nhân nhà máy điện than, con trai học đại học xa nhà, bị sát hại sau khi tan ca đêm về nhà. Nguyên nhân tử vong cũng là xuất huyết động mạch, cơ thể bị đâm nhiều vết dao, đặc trưng vết thương và cách thức phân bố hoàn toàn trùng khớp với vụ án kể trên và các vụ án của những năm trước, mỗi nhát dao đều đâm lút tới cán, không hề chồng chéo lên nhau, cực kì lạnh lùng, cực kì tàn nhẫn.”

“Mỗi một nhát dao đều là hưởng thụ, cho nên, hắn sẽ ghi nhớ kĩ.” Cố Phi Phi sắc mặt nghiêm túc, lạnh tanh đế vào một câu.

“Phải.” Ông pháp y già khẽ cười buồn bã, nói tiếp, “Trong vụ án sau, chúng tôi đã tìm thấy một sợi lông mu tại hiện trường, có lẽ nó rụng xuống từ người hung thủ khi hắn đứng trước thi thể để kích thích hạ bộ của mình. Cô cũng biết, lông mu đều có nang lông, xét nghiệm DNA rất đơn giản, kết quả đối chiếu cũng rất trùng khớp với vụ án trước đó, bởi vậy theo ý tôi, có thể kết nối với chuỗi vụ án trước.”

---❊ ❖ ❊---

Một lát sau, trong phòng kĩ thuật, Cố Phi Phi đã nhìn thấy dải vải màu đỏ bị quấn trên cổ nạn nhân.

Một nữ cảnh sát kĩ thuật nét mặt thanh tú giới thiệu: “Cách buộc dây vải giống như cách thắt khăn quàng cổ của phụ nữ, buông dài xuống phía trên ngực nạn nhân, hai bên đều dính máu. Ngoài ra, dây vải còn mới, nhưng đã được hung thủ xử lí kĩ, không để lại dấu vân tay hay manh mối vật chứng nào khác, vết cắt cũng rất ngay ngắn cẩn thận, có lẽ là dùng kéo cắt ra từ một mảnh vải đỏ lớn. Chúng tôi đang điều tra về xuất xứ của mảnh vải đỏ, và còn con dao, chúng tôi cũng đang truy tìm nơi bán, nhưng trước mắt vẫn chưa có tiến triển.”

“Nhìn vào đó, thì dây vải đỏ là do hung thủ mang tới hiện trường, nên cũng là một phần của sự hoang tưởng.” Cố Phi Phi đưa ra kết luận.

“Có lẽ… là vậy. Liệu có phải hắn từng nhìn thấy nạn nhân thắt khăn quàng cổ, nên bị kích thích?” Cô cảnh sát kĩ thuật tỏ ra ngờ vực, tự hỏi rồi lại tự trả lời, “Nhưng theo như lời của người nhà, tuy nạn nhân có thói quen quàng khăn vào mùa đông, nhưng chưa bao giờ quàng khăn màu đỏ.”

“Hoang tưởng thì không hẳn phải nhằm vào bản thân nạn nhân, sát thủ giết người hàng loạt theo kiểu biến thái, về cơ bản đều thuộc loại vụ án có tình tiết ‘chuyển dịch cảm xúc’, có lẽ một người phụ nữ nào đó mà hắn căm hận hoặc hoang tưởng ra có thói quen quàng khăn màu đỏ!” Ngải Tiểu Mĩ ra dáng chuyên nghiệp, cố bày ra bộ mặt đăm chiêu, rồi trịnh trọng nhìn sang Cố Phi Phi.

Chuyển dịch cảm xúc : Chuyển dịch những cảm xúc như bất mãn, giận dữ, phẫn nộ từ đối tượng này sang đối tượng khác theo kiểu giận cá chém thớt.

Thấy cô nàng bắt chước phong cách của Hàn Ấn cũng khá là ra dáng, Cố Phi Phi cười thầm trong bụng, nhưng vẫn gật đầu tỏ ý tán đồng, rồi lại quay sang hỏi cô cảnh sát: “Trong vụ án 30.7.98, nạn nhân bị siết cổ bằng thắt lưng da, vậy cái thắt lưng…”

“Vâng, cái thắt lưng da ấy đây.” Cô cảnh sát mở một tấm ảnh tư liệu trong máy tính, nói tiếp, “Là của người nhà nạn nhân, không liên quan tới hung thủ, không phát hiện ra manh mối nào khả nghi, có điều nếu chị cần, tôi có thể tới kho vật chứng mang tới đây cho chị kiểm tra thêm lần nữa.”

“Không cần đâu, tôi tin mọi người…”

---❊ ❖ ❊---

Hầu như tất cả thành phố của Trung Quốc đều có một con đường tên là ‘Nhân Dân’, thường nằm ở khu vực trung tâm thương mại tài chính nhộn nhịp nhất của thành phố, nơi tập trung các tòa nhà cao chọc trời đủ mọi phong cách nằm san sát như rừng, tòa này hào nhoáng hơn tòa kia, tòa này cao lớn hơn tòa kia, dường như cứ phải như vậy mới khoe ra hết được vẻ phồn hoa của đô thị. Thành phố Dã Khoáng cũng không ngoại lệ, Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng lúc này đang đi trên đường Nhân Dân thẳng tắp rộng thênh thang ở trung tâm quận Hướng Dương.

Trời khô hanh và giá lạnh, đi lại ngoài phố đúng là không dễ chịu chút nào, Đỗ Anh Hùng so vai rụt cổ, hai tay ôm vòng trước ngực, mũ áo khoác sùm sụp kín đầu, sắc mặt đầy cam chịu. Sáng nay lúc Hàn Ấn nói muốn đi dạo phố, cậu đã lấy làm khó hiểu, giờ lang thang được một lúc rồi, mà vẫn chưa thấy Hàn Ấn có động tĩnh gì, cuối cùng Đỗ Anh Hùng cũng không nhịn được nữa, mượn thời tiết để mào đầu, thử ‘bẻ lái’ xem sao: “Giữa tháng Ba rồi mà sao Dã Khoáng vẫn rét thế nhỉ, giá biết trước thì đã mang thêm ít áo ấm. Thầy Hàn định đi đâu thế, hay mình bắt taxi? Thế sẽ ấm hơn nhiều đấy.”

Hàn Ấn đang đi phía trước chỉ hơi liếc xuống người mình, rồi lại quay sang nhìn cái áo khoác da Đỗ Anh Hùng đang mặc, nở một nụ cười thân thiện: “Hai chúng ta mặc như nhau, sao tôi chẳng thấy lạnh gì hết, cậu sốt ruột rồi chứ gì?”

“Ồ không… không, không có…” Đỗ Anh Hùng rối rít phủ nhận, nhe răng cười nịnh nọt, lại tiếp tục thăm dò, “Em biết thầy dẫn em tới đây, chắc chắn là có dụng ý, nói cho em biết được không?”

“Ha ha, được rồi. Cậu cũng biết phác họa hồ sơ tội phạm là một dạng ứng dụng của tâm lí học, vậy thì thuộc tính thích hợp nhất với nó là gì? Cá nhân tôi đồng quan điểm với Robert Kenneth Ressler, chuyên gia lập hồ sơ của FBI, coi nó là một môn nghệ thuật, mà đã là nghệ thuật thì đòi hỏi phải có trực giác tinh tế và sức sáng tạo! Hai thứ này, cả lí thuyết sách vở lẫn các án lệ tôi cho cậu xem đều không thể cung cấp cho cậu, mà cần đến sự tích luỹ của thực tiễn, kinh nghiệm và vốn sống chân thực, đây cũng là điểm khác biệt giữa người lập hồ sơ tội phạm bình thường và người lập hồ sơ tội phạm ưu tú.” Hàn Ấn không giải đáp mối băn khoăn của Đỗ Anh Hùng, mà lại thao thao bất tuyệt một tràng toàn những thứ có vẻ như chẳng liên quan gì đến vụ án, đương nhiên, đó chỉ là một ‘bước đệm’, sau đó, vung tay về phía trước, phác họa hình dạng của con đường trong không trung, rồi nói tiếp, “Nhìn vào tình tiết vụ án, trong tám vụ án đầu tiên, xét về cách thức gây án và hành vi đánh dấu đều ít nhiều có điểm khác biệt, chỉ có một điểm chung duy nhất, chính là con đường Nhân Dân này. Cứ nhìn thật kĩ bản đồ, cậu sẽ nhận ra cả tám vụ án trước kia đều được triển khai theo trục đường này.”

“Ồ, cho nên thầy muốn đi khảo sát một vòng theo chân hung thủ?” Đỗ Anh Hùng đã thông não được một chút.

Hàn Ấn gật đầu, rút ra một câu sâu xa: “Nói thật, lần này đến Dã Khoáng, có lẽ sẽ là vụ án hiểm hóc nhất với chúng ta, trong lòng tôi chưa có gì chắc chắn cả, nên tôi cần phải đi theo con đường mà hung thủ đã đi, như vậy mới có thể nhìn rõ, rốt cuộc hắn muốn gì.”

“Hì hì, vừa nãy em ngại không dám nói, nhưng đúng là em có hơi tưởng bở đấy.” Đỗ Anh Hùng thật thà tự giễu mình, “Em lại cứ tưởng thầy kéo em ra đây là để kèm cặp riêng cho em cơ.”

“Đương nhiên, đây là cơ hội học tập và rèn luyện rất tốt cho cả hai chúng ta.” Hàn Ấn khiêm tốn nói, im lặng một lát, lại hỏi tiếp, “Vậy thì kiểm tra cậu chút nhé, còn nhớ vụ án Dương Tân Hải mà tôi đã cho cậu xem không?”

“Nhớ chứ ạ, tay Dương Tân Hải sát hại 67 người, cưỡng bức 23 người trên khắp bốn tỉnh Hà Nam, Hà Bắc, Sơn Tây, An Huy!”

“Vậy phác họa hồ sơ tội phạm dựa theo địa lí của vụ án có đặc trưng gì không?”

“Vâng…” Đỗ Anh Hùng hồi tưởng lại một lúc, rồi chậm rãi nói, “Hắn chưa bao giờ gây án trong thành phố, toàn bộ án mạng đều xảy ra ở ngoại ô, hoặc ở vùng nông thôn tương đối hẻo lánh, nhưng hắn lại mang tiền trộm cướp được lên thành phố ăn chơi hưởng thụ, nguyên nhân có lẽ là do hắn tự tin rằng mình thông thạo môi trường nông thôn hơn?”

“Thông thạo môi trường đương nhiên là một phần, nhưng kì thực, còn là vấn đề về sự tự tin.” Hàn Ấn giải thích kĩ hơn, “Dương Tân Hải xuất thân nghèo khổ, cuộc sống túng quẫn, hoàn cảnh thấp kém, trong tiềm thức luôn mang cảm giác tự ti sâu sắc, lại cộng thêm nhân cách chống đối xã hội điển hình, từ đó tạo ra tâm lí vừa căm hận vừa tự ti đối với thành phố, bởi vậy, nông thôn sẽ khiến hắn thoải mái về tâm lí khi gây án. Còn tới thành phố để sinh sống, tiêu xài, ăn chơi, hưởng thụ, với hắn chính là một dạng chinh phục và báo thù.” Dừng lại một chốc, Hàn Ấn trở lại với vấn đề chính của chuyến công tác lần này, “Nhìn từ vụ án này, hãy nói thử xem, đứng giữa một nơi đầy chất đô thị như ở đây, cậu đã nhìn thấy gì?”

Đỗ Anh Hùng trầm ngâm, nhìn ra đường phố người xe như mắc cửi. Những nhân viên công sở ăn mặc chỉn chu ai cũng vội vàng hối hả, cứ như dưới áp lực đè nặng của những tòa nhà bê tông cốt thép cao to lừng lững, bóng bẩy xa hoa vây kín xung quanh, chỉ cần bước chậm một chút, ăn mặc lôi thôi một chút, sẽ trở nên lạc lõng với nơi này, dù rằng mười mấy hai mươi năm về trước, nơi đây chưa được phồn hoa như hôm nay, nhưng bầu không khí nhìn chung vẫn giống như vậy. Im lặng ngẫm nghĩ một lát, Đỗ Anh Hùng mới lên tiếng, “Trong vòng hai mươi mấy năm qua, hung thủ liên tục gây án điên cuồng ở xung quanh trục đường Nhân Dân, mà lần nào cũng thành công, không để lại một dấu vết nào, bởi vì hắn đã quá quen thuộc từng đường phố, từng ngõ ngách ở đây, hắn có thể tự tin hoà mình vào không khí nơi đây, chắc chắn là hắn đã cư trú hoặc làm việc ở đây một thời gian dài…”

“Chỉ thế thôi vẫn chưa đủ, tôi cho rằng hắn là người sinh ra và lớn lên ở nơi này!” Hàn Ấn lập tức nhấn mạnh thêm một điều.

“Nhưng tại sao hắn lại chạy sang quận Phú Bình gây án, liệu có phải tâm điểm sinh hoạt và công tác đã dịch chuyển sang đó?” Đỗ Anh Hùng lại hỏi.

“Có lẽ vậy, chỉ có thể nói là có nhiều khả năng.” Hàn Ấn lấp lửng.

“Vậy thì… thầy Hàn này, em có cảm giác… nếu nói sai, thầy cũng đừng giận nhé.” Đỗ Anh Hùng thấy Hàn Ấn không nói rõ ràng, bèn ấp a ấp úng hỏi, “Em hiếm khi thấy thầy như thế, sao em cứ có cảm giác thầy thờ ơ với hai vụ án sau này thì phải?”

“Cũng… không… hẳn..!” Hàn Ấn cố tình kéo dài giọng, dường như muốn nhấn mạnh không có chuyện nhất bên trọng nhất bên khinh, “Những vụ án trước kia tuy xảy ra đã khá lâu, nhưng tôi cảm thấy những vụ án đó lại phản ánh rõ hơn đặc trưng tính cách của hung thủ.”

“Vâng, vậy thì chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu nhỉ?” Thấy Hàn Ấn có ý lảng tránh vấn đề, Đỗ Anh Hùng bèn khéo léo chuyển chủ đề đúng lúc.

“Hiện trường gây án, hôm qua đều đã xem rồi, hôm nay chủ yếu là quan sát môi trường xung quanh hiện trường, để xem có thể tìm ra mô thức cố định trong việc tìm kiếm mục tiêu và bám theo mục tiêu của hung thủ hay không.” Hàn Ấn lấy máy tính bảng từ trong ba lô ra, khởi động, nhanh chóng mở ra sơ đồ vị trí của vụ án, “Tất cả các vụ án đều xảy ra ở xung quanh trục đường Nhân Dân, nếu đối chiếu theo phương pháp nhất quán, rất có thể sẽ liên quan tới con đường này. Trước hết, chúng ta cứ đi theo đường Nhân Dân này cái đã.”

---❊ ❖ ❊---

Đường Nhân Dân là trục đường chính chạy theo hướng Nam Bắc, phía Nam kéo dài tới đường Lam Điền, phía Bắc kéo dài tới đường Dã Kim, tổng chiều dài khoảng 2,5 ki lô mét. Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng tay cầm máy tính bảng, men theo con đường này, lúc đi lúc dừng. Mỗi khi tới một điểm giao cắt giữa đường Nhân Dân và hiện trường gây án, hai người đều dừng lại, kiểm tra kĩ lưỡng: trước tiên sử dụng công cụ thước đo để ghi chú rõ khoảng cách đường thẳng chính xác trên bản đồ điện tử, sau đó quan sát các công trình kiến trúc và hạ tầng công cộng xung quanh, ví dụ như hệ thống giao thông công cộng, khu dân cư, đơn vị hành chính sự nghiệp hoặc các tòa nhà văn phòng, trung tâm thương mại, thử xem có thể tìm được thêm những điểm giao cắt bên ngoài khu vực gây án hay không; mặt khác, cũng tìm đọc tư liệu lịch sử về thành phố Dã Khoáng và ảnh tư liệu lưu trữ chụp ở bên ngoài hiện trường gây án năm xưa, để so sánh với hiện tại, tránh xảy ra sai lệch trong nhận thức do thành phố quy hoạch lại, môi trường xung quanh thay đổi quá nhiều. Đương nhiên, vào lúc này, hai người cũng sẽ kết hợp đặc trưng địa lí với tình tiết vụ án để thảo luận sơ qua…

Giờ đây, họ lại lần nữa đứng trước địa chỉ cũ của khách sạn Hồi Xuân, Đỗ Anh Hùng tâm tư kích động, giọng đầy cảm khái: “Thú thực, chúng ta vẫn hay nói, ‘người thông minh suy tính ngàn lần cũng có một lần sơ sẩy’, hay ‘không có tội phạm hoàn hảo’, nhưng chuỗi vụ án Dã Khoáng này, trước sau cả chục vụ án mạng, mà hung thủ hoàn toàn không để lại một sơ suất nào, cũng hoàn toàn không bị ai phá ngang hay bắt gặp. Hơn nữa, nhìn vào thủ đoạn gây án của hắn, thì quần áo không thể không dính phải máu nạn nhân, vậy mà chưa từng bị ai phát giác, phải thừa nhận toàn bộ quá trình gây án thật quá hoàn hảo, số hắn cũng quá hên!”

“Không cần thiết phải khuếch trương như thế, chỉ có thể nói, độ kiên nhẫn và cẩn trọng của hung thủ vượt quá sức tưởng tượng!” Hàn Ấn mỉm cười, vẫn điềm đạm nói, “Quan điểm mà cậu vừa nói, chỉ là cảm giác trực quan khi chúng ta đọc một lèo toàn bộ tư liệu ghi chép về vụ án, cảm tưởng như hung thủ chỉ cần chọn được một mục tiêu là có thể ra tay gọn ghẽ. Nhưng nếu đi sâu phân tích, cậu sẽ nhận ra rằng, mấy vụ án đầu tiên xảy ra rải rác trong suốt mười bốn năm trời, ngoài năm 1998 gây án khá tập trung, còn các vụ khác, chí ít cũng phải giãn cách một năm, khoảng cách đó đủ làm giảm bớt không khí căng thẳng của thành phố, cũng như sự cảnh giác và quan tâm của người dân. Ngoài ra, mục tiêu mà hung thủ từng bám theo, tuyệt đối không chỉ có vài nạn nhân mà chúng ta đã thấy, mà rất có thể, bởi tâm lí cẩn trọng hay điều kiện gây án hạn chế, số mục tiêu hắn đã từ bỏ có thể phải nhiều hơn gấp chục lần, thậm chí vài chục lần so với số người bị hại ở đây. Đương nhiên, đúng là hắn rất may mắn, đặc biệt là trong vụ án ở Sở Điện lực và khách sạn, lại không có lấy một ai chú ý đến hắn, đúng là cũng hơi khó tưởng tượng.”

“Vâng, đúng là quá thần kì, bởi vậy, em mới cảm thấy ba vụ án đó có giá trị tham khảo khá lớn trong việc xác định lai lịch của hung thủ.” Rõ ràng là Đỗ Anh Hùng vẫn canh cánh trong lòng điều này, nên Hàn Ấn vừa nhắc tới, liền cướp lời luôn, “Giống như thầy đã nói trước đây, hai vụ án ở Sở Điện lực bắt buộc phải thoả mãn hai điều kiện: hung thủ rất quen thuộc với Sở Điện lực đến độ có thể ra vào mà không bị ai chú ý, bên cạnh đó, chắc chắn là nắm rất rõ nếp sinh hoạt của nạn nhân cùng gia đình họ hoặc người sống cùng với họ.

“Chẳng hạn như, thứ nhất, hắn biết rõ là một nạn nhân sống trong căn phòng ở cuối hành lang tầng hai kí túc xá, một nạn nhân nữa sống ở phòng 414 trên tầng bốn tòa nhà văn phòng của Ban Đo lường. Tiếp đó, hắn biết rõ nạn nhân thứ nhất làm việc ở nhà ăn, nên nếp sinh hoạt khác hẳn với người làm việc bình thường, vậy nên mới có mặt ở kí túc xá vào lúc hơn hai giờ chiều, trong thời gian đó, tất cả những người sống trong khu kí túc xá đều đi làm hết. Dễ thấy nhất là trường hợp nạn nhân thứ hai, chính là vụ án bé gái, thời điểm đó mẹ cô bé đang trực ban ở trung tâm điều phối, còn bố đang ra ngoài làm công tác đo lường, nên thời gian tan ca về nhà sẽ muộn hơn bình thường. Ngoài ra, tòa nhà văn phòng của Ban Đo lường mà gia đình bé gái đang ở đa phần là phòng làm việc, trong giờ làm, người đông phức tạp, hắn dứt khoát không dám liều lĩnh đột nhập, thế nên đã chọn thời gian gây án vào lúc chập tối, khoảng 6 giờ, khi đó có lẽ mọi người đều đã về nhà cả, nhưng bố bé gái vẫn đang trên đường về. Tính toán chuẩn xác đến độ này, thì hắn phải tìm hiểu rất kĩ về tình hình của bố mẹ cô bé và của cả tòa nhà chứ? Bởi vậy, em cảm thấy hai vụ án ở Sở Điện lực không phải là bám theo gây án, mà đã được tính toán kĩ lưỡng từ trước.

“Em đã đọc qua hồ sơ, được biết năm đó phía cảnh sát Dã Khoáng đã lấy dấu vân tay của toàn bộ cán bộ công nhân viên nam trong Sở Điện lực, gần như có thể loại trừ khả năng gây án nội bộ, có điều em cũng được biết rằng, trong Sở lúc đó có tới hơn hai nghìn cán bộ công nhân viên, mà nam giới chiếm tới hai phần ba, một lượng dữ liệu khổng lồ như thế, khó tránh khỏi sơ suất trong quá trình lấy mẫu. Có lẽ sẽ xuất hiện tình huống đặc cách nào đó đối với cán bộ lãnh đạo và những người thân cận với lãnh đạo. Ngoài ra, còn có người nhà của cán bộ công nhân viên, người tới liên hệ công tác thường xuyên ra vào Sở, và các hộ dân sinh sống xung quanh Sở, kì thực cũng không thể loại trừ. Tóm lại, em cho rằng, chắc chắn là hung thủ có mối liên quan nào đó với Sở Điện lực, em nghĩ có lẽ thầy cũng cho là vậy, vì thế mới yêu cầu phân đội trưởng Lưu cung cấp thông tin tường tận về tòa nhà tập thể cho gia đình cán bộ công nhân viên.”

Đỗ Anh Hùng dừng lại, nhìn sang Hàn Ấn, thấy anh gật đầu rồi khẽ ‘ừ’ một tiếng, không biết là tán đồng quan điểm của Đỗ Anh Hùng, hay là tỏ ý khen ngợi trước những phân tích tường tận và sâu sắc kia, nhưng dù sao cũng khiến Đỗ Anh Hùng thấy được sự khích lệ, lại tràn đầy tự tin nói tiếp, “Vụ án ở khách sạn Hồi Xuân, chắc chắn là hung thủ cũng phải tìm hiểu kĩ lưỡng về tình hình bên trong khách sạn từ trước. Chúng ta đều biết, trên thực tế, đại đa số những kẻ giết người hàng loạt đều không một xu dính túi, mà năm đó, khách sạn này kiểu gì cũng thuộc loại trung cao cấp, rất có thể vượt quá khả năng chi tiêu của hung thủ, bởi vậy, nhân viên nội bộ có lẽ chính là đối tượng khả nghi đầu tiên, tiếp đó mới tính đến khách ở trọ và khách sử dụng dịch vụ tại các tầng tắm hơi, karaoke.

“Nói tóm lại: hung thủ có lẽ ở ngay trong kí túc xá tập thể của Sở Điện lực hoặc là hộ dân xung quanh, nhưng đồng thời cũng làm việc trong khách sạn Hồi Xuân; hoặc ngược lại, hung thủ sống gần khách sạn Hồi Xuân, nhưng làm việc ở Sở Điện lực; hoặc cũng có thể làm việc ở Sở Điện lực, do tính chất công việc nên thi thoảng tới khách sạn Hồi Xuân giải trí, thư giãn…” Nói đến đây, Đỗ Anh Hùng chợt im bặt, đắn đo suy nghĩ giây lát, mới giống như đưa ra lời tổng kết, “Thật ra, quan điểm của em thiên về hướng cho rằng hung thủ là tài xế xe hơi, sau khi gây án, hắn sẽ có thể chui ngay vào trong xe, và như vậy thì, cho dù trên người có dính phải máu, cũng rất khó bị phát hiện ra. Do vậy, nếu lại tiếp tục thu hẹp phạm vi thêm một chút, em mạnh dạn suy đoán rằng, hung thủ có thể là lái xe của Sở Điện lực. Điều này phù hợp với đặc điểm thời gian gây án đều là ban ngày, lại đều rơi vào ngày làm việc, bởi vì xe hơi chính là nơi ẩn thân lí tưởng, nhưng vào ngày nghỉ, có lẽ phải trả xe cho cơ quan. Phải, em cũng đã điều tra, tuy vụ án mạng trong khách sạn xảy ra vào thứ Bảy, nhưng lúc ấy gần tết Dương lịch, cả nước làm bù, thế nên hôm đó cũng là ngày làm việc.” Đỗ Anh Hùng đặc biệt bổ sung thêm một điểm.

“Suy nghĩ này hay đấy, có thể dặn phân đội trưởng Lưu điều tra các lái xe trong Sở Điện lực, có điều, tôi có ý kiến hơi khác một chút xíu.” Hàn Ấn tỏ vẻ hài lòng, thực sự là anh cảm thấy sự trở lại của Đỗ Anh Hùng lần này đúng là ‘lợi hại hơn xưa’, thế nhưng đối với vụ án ở khách sạn Hồi Xuân, anh sớm đã đúc rút ra được những quan điểm khá kín kẽ, “Cậu Đỗ này, không biết cậu đã phát hiện ra chưa, trong toàn bộ chuỗi vụ án này, có mấy vụ không lấy được vân tay của hung thủ, bao gồm cả vụ án trong khách sạn Hồi Xuân, nếu xem kĩ thời gian gây án, cậu sẽ nhận thấy rằng, các vụ án đó đều xảy ra vào mùa đông, điều này cho thấy rằng, không phải do hung thủ đã thông minh hơn, mà là vì trời lạnh quá, hắn cần mang găng tay giữ ấm. Từ chi tiết này, có thể thấy rằng, có lẽ hung thủ khi đó tới từ bên ngoài khách sạn. Còn quan điểm hắn làm nghề lái xe mà cậu đưa ra, vẫn rất nên tiến hành điều tra kĩ lưỡng.”

Vốn dĩ Đỗ Anh Hùng cũng có một chút xíu tự hào trước những phân tích đâu ra đấy của mình, nào ngờ chỉ bằng một chi tiết nhỏ, Hàn Ấn gần như đã lật đổ toàn bộ suy luận của Đỗ Anh Hùng, mà những chi tiết ấy rõ ràng đều viết trong hồ sơ, nhưng anh chưa bao giờ chú ý tới. Thực sự, anh không thể không khâm phục sự tỉ mỉ của Hàn Ấn khi nghiên cứu tình tiết vụ án, cũng một lần nữa thấm thía rằng, bản thân vẫn còn kém xa tít tắp, nên ngây ra không nói được gì.

Thấy Đỗ Anh Hùng cứ đứng ngẩn ngơ, Hàn Ấn vội vàng khích lệ: “Phải tranh luận mới ra được chân lí, nói ra suy nghĩ của mình để mọi người cùng thảo luận, sẽ có lợi cho vụ án, có sai sót nhỏ cũng là lẽ thường tình, tôi cho rằng, về sau chúng ta nên thường xuyên thảo luận như thế!”

“Vâng! Vâng!” Đỗ Anh Hùng lấy lại tinh thần, độ hăm hở lại được khơi dậy triệt để, “Vậy thì, quay lại vấn đề lúc trước, em xin hỏi tiếp nhé: nếu không phải là hung thủ tự mình lái xe gây án, vậy thì hắn đã làm thế nào để ung dung rời khỏi hiện trường mà không bị ai phát giác ra dấu vết gây án trên người? Đi xe bus hay gọi taxi thì hẳn là không thể rồi, không lẽ lại đi xe đạp?”

“Làm được điều đó, cũng không quá khó, hắn hoàn toàn có thể bắt chước Dương Tân Hải, sau khi gây án, sẽ đi bộ ra khỏi hiện trường,” Hàn Ấn đáp.

“Phải rồi, nếu đúng là hắn sống ở gần đường Nhân Dân, vậy thì nơi ở của hắn sẽ cách tất cả các hiện trường gây án không đến nỗi quá xa, chỉ khoảng một tiếng đồng hồ là đủ!” Đỗ Anh Hùng bừng tỉnh, ngẫm nghĩ một lát, lại hỏi tiếp, “Thực sự là thủ đoạn gây án quá thành thục, vì thế nên mới đầu em còn có một giả thiết, đó là ngay từ vụ án đầu tiên, thủ đoạn của hung thủ đã rất gọn gàng dứt khoát, cũng chưa bao giờ sơ suất, vậy thì, liệu có phải hắn đã từng có tiền án tiền sự, hoặc từng nhập ngũ? Nhất là ở thành phố Dã Khoáng có rất nhiều doanh nghiệp quân đội, liệu có phải sau khi giải ngũ hoặc chuyển ngành, hắn đã ẩn mình trong những doanh nghiệp đó, vậy nên rất khó điều tra ra?”

“Về điểm này, tôi lại cảm thấy không chắc. Đúng là không loại trừ khả năng hắn đã từng phạm tội khác, nhưng chắc chắn là chưa từng bị bắt bao giờ, nếu không, trong từng ấy năm, cảnh sát Dã Khoáng kiểu gì cũng đã xâu chuỗi được chứng cứ rồi. Hơn nữa, hắn không nhất thiết phải được đào tạo bài bản, trước đây tôi đã nhiều lần nhấn mạnh, đừng bao giờ nghi ngờ về năng khiếu và năng lực sử dụng hung khí của sát thủ biến thái! Ví dụ như sát thủ BTK chẳng hạn, ngay lần đầu gây án đã sát hại một lúc bốn mạng người trong một gia đình, cực kì dứt khoát và gọn ghẽ…” Hàn Ấn nói.

---❊ ❖ ❊---

Qua chiều, trời chợt nổi gió.

Mây đen ùn ùn giăng kín bầu trời, nhoáng cái, mưa đã đổ xuống tí ta tí tách, nhưng không vì thế mà thành phố Dã Khoáng bé nhỏ này trở nên trong lành hơn, mà ngược lại, vẫn tiếp tục bị bao trùm trong bầu không khí âm u của hung án.

Lần này, hung thủ lại lộn trở về quận Hướng Dương, hiện trường vụ án là phòng 301 tòa nhà số 144 khu dân cư Tường Thuỵ, thuộc khu tập thể nhà máy dệt bông, tại số 309 đường Công Nông quận Hướng Dương, cách đường Nhân Dân chưa đầy một cây số, bởi vậy khi Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng đang loanh quanh gần đó nhận được tin báo tới nơi, thì phân đội trưởng Lưu và Cố Phi Phi mới đi được nửa đường.

Thời tiết ẩm ướt và giá rét, trong nhà ngột ngạt vô cùng, khiến mùi máu tanh càng thêm nồng nặc. Căn nhà hướng Nam Bắc, một cô gái trẻ tuổi ngoài hai mươi nằm trong vũng máu giữa phòng khách, đầu hướng Nam chân hướng Bắc, cổ bị cứa đứt, quần bị kéo tới đầu gối, quanh cổ buộc dải vải đỏ. Đôi mắt to chằng chịt tia máu, mở trừng trừng, hướng lên trần nhà, ánh mắt đầy tội nghiệp và kinh hãi.

“Theo lời người báo án, cũng là anh rể của nạn nhân, thì nạn nhân là Lưu Diễm Kiệt, 28 tuổi, công nhân nhà máy dệt bông, hôm nay tới phiên nghỉ, bình thường sống cùng cha mẹ. Cha mẹ là công nhân nhà máy dệt bông đã về hưu, gần đây do chị gái mới sinh em bé, cha mẹ tới chăm chị gái ở cữ, nên tạm thời ở một mình.”

Cảnh sát khu vực có mặt ở hiện trường đầu tiên trình bày xong về tình hình của nạn nhân bèn đi ngay. Hàn Ấn gật đầu, cảm ơn một tiếng, rồi bắt đầu đi quanh một lượt trong nhà, sau đó bước tới bên cạnh thi thể, ngồi xuống, nhìn chăm chú vào cổ nạn nhân, quan sát thật kĩ lưỡng…

Không lâu sau, phân đội trưởng Lưu và Cố Phi Phi, còn có bác sĩ pháp y và Ngải Tiểu Mĩ cũng tới. Hàn Ấn sắc mặt điềm tĩnh đưa mắt nhìn Cố Phi Phi, rồi đứng lên tránh sang một bên, để Cố Phi Phi và bác sĩ pháp y bắt đầu thực hiện các thao tác khám nghiệm hiện trường sơ bộ.

Nguyên nhân tử vong rất đơn giản: Nạn nhân bị cứa đứt động mạch cảnh, mất máu nghiêm trọng, hai mắt xuất hiện đốm máu lấm chấm, vết máu xung quanh đa phần là dạng phun bắn, bước đầu phán đoán là xuất huyết trong quá nhiều, hình thành tụ máu, chèn ép khí quản gây ngạt thở dẫn đến tử vong.

Ngoài ra, nhiệt độ gan cho thấy thời gian tử vong vào khoảng 9 giờ 30 phút sáng, trên cánh tay không có vết trầy xước do giằng co… Nhân viên khám nghiệm hiện trường lấy được vài dấu vân tay trong phòng, nhìn vào phương hướng, có thể thấy đều là của nạn nhân và người nhà để lại, còn cụ thể vẫn phải chờ đối chiếu, ngoài ra, không còn phát hiện thấy bất cứ vật chứng nào liên quan tới hung thủ…

Cố Phi Phi vừa bước chân vào phòng, đã nhận ra ngay ánh mắt của Hàn Ấn, cô bèn thuận theo ánh mắt anh nhìn vào dải vải đỏ buộc trên cổ nạn nhân. Cô lập tức có ngay đáp án, đứng thẳng dậy, chau mày nhìn Hàn Ấn nói. “Cách thắt không giống, chỉ đơn giản là bắt chéo nhau rồi buộc hai nút.”

Hàn Ấn khẽ gật đầu. “Giao cho phân đội trưởng Lưu đi, chúng ta đừng lãng phí thời gian nữa, là bắt chước gây án!”

“Ấy chớ, ấy chớ! Sao lại có chuyện bắt chước gây án được?” Phân đội trưởng Lưu đứng cạnh vội túm lấy Hàn Ấn, sắc mặt hốt hoảng, “Cách thức gây án rất giống, thời gian gây án cũng tương tự như vụ án trước, giới tính và độ tuổi của người bị hại cũng na ná như các vụ án trước đây, đặc biệt là động tác buộc dây vải đỏ, càng cho thấy vấn đề. Ở vụ án trước, tình tiết cụ thể của vụ án được bảo mật nghiêm ngặt, người ngoài chỉ biết hung thủ lại xuất hiện và gây án, chứ không ai biết tới sự tồn tại của dải vải đỏ kia. Kiểu thắt khác, không chừng là do vội vàng quá?”

Hàn Ấn không vội trả lời ngay, nhìn Đỗ Anh Hùng đang đứng trước mặt, lấy máy tính bảng ra khỏi túi, mở phần ghi chép chi tiết vụ án rồi đưa lại, sau đó khe khẽ hất hàm, điềm đạm hỏi, “Cậu cảm thấy thế nào? Nói thử xem!”

Đỗ Anh Hùng đỡ lấy máy tính, hiểu rõ đây là gợi ý mà Hàn Ấn muốn cho mình xem, ánh mắt nhanh chóng quét lên quét xuống trên màn hình, trong đầu cũng tức tốc sắp xếp mạch suy nghĩ, sau đó nói. “Giả sử vụ án này cùng chung hung thủ với những vụ án trước, vậy thì nhìn vào tổng thể cả chuỗi vụ án, sẽ có tổng cộng bốn vụ án không để lại dấu vân tay và vật chứng, lần lượt là vụ án thứ ba 13.1.98, vụ án thứ tư 19.1.98, vụ án thứ chín 20.1 năm nay, và vụ án hiện tại. Thầy Hàn đã đưa ra gợi ý cho em, nguyên nhân có lẽ là do những vụ án đó đều xảy ra vào mùa đông, trời khá lạnh nên hung thủ phải đeo găng tay giữ ấm. Tuy nhiên, ba vụ án phía trước đã xuất hiện hành vi đánh dấu rõ rệt, chẳng hạn như cố tình sắp xếp tư thế, phơi bày ngực và hạ bộ, dùng hung khí sắc nhọn đâm vào thi thể, đặc biệt là động tác huỷ hoại thi thể cuối cùng, dường như xuyên suốt toàn bộ chuỗi vụ án. Cũng có nghĩa là, chỉ duy nhất vụ án hiện tại là không có cả vân tay, vật chứng lẫn kí hiệu đánh dấu…” Nói tới đây, thấy phân đội trưởng Lưu có vẻ như muốn phản bác gì đó, Đỗ Anh Hùng bèn giơ tay, cướp lời nói trước, “Cháu biết chú muốn nói rằng, dải vải đỏ cũng là một hành vi đánh dấu, đó là điều đương nhiên, nhưng chú cũng vừa nói là cảm thấy dải vải được buộc rất vội vã, hay nói chính xác hơn là buộc rất qua quýt. Cho thấy hung thủ không hiểu được ẩn ý của hành vi này, thực chất, đây là một kiểu nghi thức rất kiên nhẫn và tỉ mỉ, mà mỗi một công đoạn đều mang lại khoái cảm…”

“Chờ chút..” Phân đội trưởng Lưu cúi đầu ngẫm nghĩ một thoáng, trong mắt vụt loé lên một tia sáng, vội ngẩng lên nói, “Không đúng, tôi nhớ trong vụ án bé gái và vụ án ở khách sạn Hồi Xuân, hung thủ cũng không hề huỷ hoại thi thể.”

“Ơ… Ờ..” Đỗ Anh Hùng nhất thời tắc tị.

“Nhưng cả hai vụ án đó đều có hành vi xâm hại xác chết, có lẽ hành vi đó còn mang lại cho hung thủ khoái cảm mãnh liệt hơn so với huỷ hoại thi thể.” Thấy Anh Hùng bị phân đội trưởng Lưu phản bác tới cứng họng, Hàn Ấn lập tức giải vây, “Hai vụ án mà anh vừa nhắc tới, cộng thêm một vụ án khác cũng ở Sở Điện lực, xét từ góc độ hành vi đánh dấu thì đúng là chưa đủ rõ ràng, nếu tìm kiếm nguyên nhân, thì trong toàn bộ chuỗi vụ án, chỉ có ba vụ án này không xảy ra ở nhà riêng của nạn nhân, mà là xảy ra ở khu vực ít nhiều có tính công cộng, bởi vậy hung thủ có tâm lí dè chừng cũng là dễ hiểu… Còn nữa, anh không cảm thấy thời gian gây án của vụ án này gần như y hệt với vụ án trước đó là một sự cố ý sao?” Cuối cùng, Hàn Ấn còn đặc biệt nhấn mạnh một câu.

“Thôi được, tôi thừa nhận quan điểm cổ hủ của tôi không bắt nhịp kịp với tư duy phá án của lớp trẻ các anh, có điều, nếu đúng là bắt chước gây án thật, thì lại thành đơn giản, và cũng cần phải đổi sang một góc độ khác để lí giải về tình trạng hiện trường ở đây!” Phân đội trưởng Lưu nói quan điểm của mình cổ hủ, thực ra chỉ là khiêm tốn, có thể ngồi lên chức phân đội trưởng, anh ta chắc chắn không phải dạng tầm thường, vừa được Hàn Ấn gợi ý chút ít, anh ta đã lập tức nắm bắt được ngay phương hướng điều tra tiếp theo, “Không có dấu vết phá cửa đột nhập, vết máu tập trung ở chính giữa phòng khách, nạn nhân không có dấu vết phản kháng hay bị khống chế, cho thấy là người quen gây án, và người quen này lại rất am hiểu tình tiết vụ án trước đó. Vậy thì, kẻ này hoặc là tới từ nội bộ chúng ta, hoặc là có quan hệ họ hàng với nạn nhân của vụ án trước. Giả thiết thứ nhất có thể tạm thời loại trừ, cố tình gây án vào cùng một khoảng thời gian, cho thấy kẻ này rất thiếu ý thức phản trinh sát, bởi vậy, hung thủ của vụ án này rất có thể đang náu mình trong các quan hệ xã hội của nạn nhân, hai bên vừa quen biết nhau, cũng cùng có quan hệ qua lại với người quen của nạn nhân trong vụ án trước, có phải ý anh là như vậy?”

“Vâng!” Hàn Ấn mỉm cười, gật đầu thật mạnh tỏ ý tán thành.

Phân đội trưởng Lưu lại quay trở về với phong cách bộc tuệch vốn có, vẫy tay với Cố Phi Phi nói tiếp, “Vụ án này cũng mang tình tiết đặc biệt dã man, nhưng so với chuỗi vụ án mà chúng ta đang điều tra, vẫn chưa thấm vào đâu. Anh Hàn nói rất đúng, chúng ta không nên lãng phí công sức vào đây nữa, các vị cứ theo đúng trình tự của các vị để nhanh chóng tìm ra manh mối, còn vụ việc này, cứ để tôi lo.”

“Vâng, vậy chúng ta cứ phân công thế nhé, có vấn đề gì sẽ liên lạc sau!” Cố Phi Phi đáp.

---❊ ❖ ❊---

Bốn người rời khỏi hiện trường, bước lên xe, nhưng chưa vội đi ngay mà cùng trao đổi qua về tình hình điều tra buổi sáng. Sau đó, Cố Phi Phi tay cầm vô lăng, hỏi mọi người về kế hoạch hành động tiếp theo. Hàn Ấn trầm ngâm một lát, bảo Phi Phi thả mình và Đỗ Anh Hùng xuống đường Nhân Dân, họ muốn tiếp tục công việc điều tra địa lí đang dang dở, rồi lại dặn Cố Phi Phi và Ngải Tiểu Mĩ quay về điều tra Weibo và Blog, cùng một số diễn đàn đình đám trên mạng, xem thử gần đây có bài viết hoặc bình luận nào tỏ ra đặc biệt quan tâm tới vụ án cưỡng hiếp giết người hàng loạt ở Dã Khoáng hay không.

Đương nhiên, nếu chỉ có tám vụ án đầu, Hàn Ấn sẽ không liên hệ tới mạng xã hội, nhưng giờ thì khác, cá tính của hung thủ đã có sự thay đổi cực lớn, Hàn Ấn cảm thấy có lẽ hắn giống như sát thủ BTK, chủ động tìm kiếm một phương thức nào đó để thể hiện với bên ngoài. Nếu thực sự phát hiện ra bóng dáng của hắn trên không gian mạng, có thể thông qua địa chỉ IP để trực tiếp lần theo dấu vết tìm ra nơi hắn ẩn nấp hoặc khu vực hắn thường xuyên hoạt động. Mặt khác, cho dù hắn biết cách che giấu kĩ lưỡng dấu vết trên mạng, vậy thì chí ít vẫn có thể tạo dựng một kênh giao lưu với hắn, quan trọng là, hắn không hề biết đối tượng giao lưu là ai.

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »