Đêm khuya, bên ngoài gió thổi rất mạnh, cánh cửa sổ rung lên ầm ầm. Dường như cũng hòa nhịp với tâm trạng bồn chồn đến mất ngủ của Hàn Ấn, cả thành phố cũng chìm trong không khí trầm uất, bất an.
Hàn Ấn ghét cay ghét đắng trạng thái của mình lúc này, anh mơ hồ có cảm giác rằng, vụ án lần này đã vượt ra ngoài phạm vi năng lực của mình, càng hiểu rõ về thành phố này, càng tường tận tình tiết vụ án này, thì ‘hình tượng’ của hung thủ trong tâm trí anh lại càng trở nên mơ hồ. Hàn Ấn không thể không thừa nhận, khi tổng hợp toàn bộ hành vi của hung thủ đã xuất hiện trong tất cả chuỗi vụ án để tiến hành quan sát, anh vẫn không tài nào nắm bắt được một ‘hình tượng’ hoàn chỉnh, thứ anh nhìn thấy, không chỉ là vấn đề tính cách khác biệt, mà là một nhân cách hỗn loạn và đa biến đến dị thường. Thế nhưng một hung thủ như vậy sẽ rất dễ bị lộ tẩy trong đời thực, chứ không thể nào lại giống như bây giờ, gây án kín kẽ đến độ gần như hoàn hảo.
Hàn Ấn chỉ còn biết bóc tách mổ xẻ, bẻ vụn bóp nát từng đặc trưng của các vụ án, để lần lượt phân tích, đào sâu phân tích.
Giống như trình tự giảng bài trên bục giảng, trước tiên, Hàn Ấn tiến hành nghiên cứu người bị hại.
Đầu tiên, nhìn vào độ tuổi, nhỏ nhất mới 9 tuổi, tiếp đến nằm trong độ tuổi từ 19 đến 29, sau đó tăng vọt lên một người 42, một người 47. Nếu chỉ nhìn vào con số, thì biên độ chênh lệch khá lớn, nếu phán đoán căn cứ vào lí thuyết mà Hàn Ấn vẫn giảng dạy, thì đối tượng gây án của hung thủ có lẽ là toàn bộ phụ nữ.
Tuy nhiên, chuỗi vụ án này đặc biệt ở chỗ, nó được chia thành hai giai đoạn gây án chính, một là từ năm 1988 đến năm 2002, hai là hiện tại, sau hơn chục năm im hơi lặng tiếng.
Tiếp đến là nghiên cứu về các nhóm nạn nhân. Hàn Ấn phát hiện ra rằng, kì thực, họ chủ yếu thuộc vào hai độ tuổi, thanh niên và trung niên. Độ tuổi thanh niên tập trung ở giai đoạn gây án thứ nhất của hung thủ, còn độ tuổi trung niên lại tập trung ở giai đoạn thứ hai. Đương nhiên, Hàn Ấn cũng từng nói, khi đối tượng gây án tập trung vào một nhóm người nào đó, khi độ tuổi của hung thủ tăng lên, hắn sẽ có khả năng nhắm vào mục tiêu lớn tuổi hơn. Tuy nhiên, chớ quên rằng, giai đoạn thứ nhất là từ năm 1988 đến năm 2002, khoảng thời gian này cũng kéo dài những 14 năm, lẽ nào chưa đủ để hung thủ trưởng thành? Điều này đã khiến Hàn Ấn đưa ra phán đoán trái ngược hẳn với trên đây, có vẻ như hung thủ có hai trọng điểm căm hận, cũng có nghĩa là rất có thể có hai hình tượng báo thù cụ thể.
Hãy quay lại với trường hợp của bé gái 9 tuổi, không phải Hàn Ấn cố tình phớt lờ vụ án này, mà bởi vì nếu chỉ xét trên khía cạnh tuổi tác, thì sự hiện diện của cô bé lại không có ý nghĩa gì. Trong rất nhiều vụ án có tính trả thù xã hội hoặc trả thù cá nhân hay tập thể trước đây, thường xuyên xuất hiện bóng dáng của trẻ nhỏ. Ví dụ như Triệu Chí Hồng, kẻ được mệnh danh là sát thủ BTK của Trung Quốc, hay Richard Ramirez với biệt danh sát thủ bóng đêm, cũng đều từng ra tay tàn nhẫn với trẻ nhỏ, một 12 tuổi và một 6 tuổi, đó là bởi hình tượng trẻ nhỏ thường tượng trưng cho sức sống, niềm hi vọng và tương lai đẹp đẽ, huỷ hoại trẻ nhỏ cũng đồng nghĩa với huỷ hoại quãng thời gian tươi đẹp nhất của nhân loại và thế giới.
Tổng kết lại, mâu thuẫn nằm ở chỗ: mục tiêu gây án của hung thủ là toàn bộ đối tượng phụ nữ, hay chỉ là một cá thể đặc định có tác dụng ‘thế vai’ trong nhóm đối tượng ấy?
Tiếp đến, cần xem xét về thân thế của nạn nhân. Nạn nhân của vụ án thứ ba và thứ tư đều không có công ăn việc làm, ở vụ án thứ năm là học sinh, còn lại, về cơ bản đều có công việc ổn định; họ đều là người bản địa, nhân cách đàng hoàng tử tế, cuộc sống bình lặng, ít mâu thuẫn với người khác; ngoại trừ hai nạn nhân ở vụ án thứ nhất và thứ sáu là cùng làm việc trong nhà máy luyện kim (nhưng không quen biết nhau), còn lại các nạn nhân hoàn toàn không có dây mơ rễ má gì với nhau, cũng không có bất cứ mối liên quan nào về lợi ích, về ngoại hình cũng tuyệt đối không có lấy một điểm chung, cho thấy họ đều thuộc nhóm người bị hại ‘tiềm năng’ vì ít gây nguy hiểm, bởi vậy, có thể loại trừ động cơ gây án mang tính sứ mệnh, mà thiên về kiểu giết người hàng loạt có xu hướng hoang tưởng và tình dục.
Tiếp đến, sẽ phân tích mổ xẻ các chứng cứ hành vi: Động cơ gây án của hung thủ là để thoả mãn một kiểu hoang tưởng nào đó, nhìn vào quá trình gây án, sự hoang tưởng ấy rõ ràng là bắt nguồn từ tâm lí căm phẫn và ức chế tình dục không thể kiểm soát, mà tâm lí căm phẫn ấy được bộc lộ trong thực tế qua hành vi xâm hại thi thể và hành hạ thi thể. Vậy thì trở ngược lại, liệu có thể thông qua việc phân tích đặc trưng hành vi cụ thể của người bị hại để tìm ra nguyên nhân gây căm phẫn ở hung thủ hay không? Nhưng trước công đoạn này, Hàn Ấn không thể né tránh một bản hồ sơ tội phạm, đó là bản báo cáo do Ban Chuyên án và tổ Chuyên gia của Cục Điều tra Hình sự cùng hoàn thiện năm xưa, nội dung như sau:
“Hung thủ có lẽ năm sinh nằm trong khoảng 1964 đến 1971, nam giới, cao từ 1,69 mét đến 1,75 mét, người bản địa hoặc đã định cư lâu dài tại địa phương, có điều kiện để sống một mình. Người này mang tâm lí lệch lạc tình dục khá nghiêm trọng hoặc có khiếm khuyết về sinh lí, đặc biệt là mắc chứng trở ngại chức năng sinh lí mang tính gián đoạn, thù hận đối với phụ nữ. Đặc trưng tính cách về cơ bản có xu thế hướng nội, trầm uất, lạnh lùng, không giỏi giao tiếp, đơn độc, kém hòa đồng, rất nhẫn nại, hành sự cực kì kín đáo.”
Trọng tâm của bản báo cáo này chính là đã khoanh vùng độ tuổi của hung thủ và động cơ gây án cơ bản nhất, vậy Hàn Ấn nhận định ra sao?
Trong toàn bộ chuỗi vụ án, hành vi xâm hại thi thể bắt đầu xuất hiện từ vụ án thứ năm và duy trì liên tục tới vụ án thứ tám, trong đó, báo cáo pháp y của vụ án thứ sáu lại chưa có kết luận rõ ràng đối với hành vi này, bởi vì phần lớn bộ phận sinh dục của nạn nhân đã bị hung thủ cắt bỏ, không thể xác nhận, nhưng Hàn Ấn cho rằng, chắc chắn là hung thủ có thực hiện. Vậy thì, nhìn vào đặc trưng gây án này, có vẻ như hung thủ đúng là có khiếm khuyết sinh lí, hay nói chính xác hơn là mắc chứng trở ngại chức năng sinh lí mang tính gián đoạn, giống như bản hồ sơ kia đã chỉ ra. Phán đoán này quả thực có tính hợp lí nhất định, bởi hung thủ có khiếm khuyết sinh lí nên không thể tạo dựng mối quan hệ bình thường với phụ nữ, đồng thời lại bị phụ nữ giễu cợt và sỉ nhục, đến khi tâm lí căm phẫn cùng ham muốn sinh lí không thể kiềm chế được nữa, sẽ bộc phát dưới hình thức bạo lực để tiến hành trả thù và hành hạ phụ nữ.
Sở dĩ vụ án thứ năm đã trở thành ‘đường phân giới’ để xuất hiện hành vi xâm hại thi thể, là bởi nạn nhân mới chỉ 9 tuổi, cơ thể vẫn chưa phát triển hoàn toàn, đặc trưng nữ tính chưa rõ rệt, khiến áp lực tâm lí của hung thủ đối với phụ nữ được giảm bớt, đồng thời khơi gợi ham muốn tình dục vẫn luôn bị kìm nén, và thực hiện thành công sự chuyển hoá từ hoang tưởng sang thực tiễn. Sau lần đó, hắn đã hồi phục sự tự tin, tiếp tục lặp lại hành vi này cho tới tận khi tạm dừng gây án. Còn hôm nay, sau hơn chục năm bặt vô âm tín, có lẽ là bởi áp lực hoặc cảm giác thất bại, chứng trở ngại sinh lí của hắn lại tái phát, đây có lẽ là một nhân tố quan trọng khiến hắn gây án trở lại nhưng không kèm theo hành vi xâm hại tình dục.
Ngoài ra, còn một hành vi đánh dấu khác của hung thủ có vẻ như cũng là bằng chứng cho phân tích này:
Một chuyên gia phân tích hành vi của FBI thông qua việc tổng kết và quy nạp đối với một loạt vụ án cưỡng hiếp, đã phân chia hành vi cưỡng hiếp thành bốn kiểu chính: kiểu giành lại quyền lực, kiểu bóc lột, kiểu căm phẫn, kiểu hành hạ. Kiểu hành hạ hay còn gọi là hưng phấn căm phẫn, mà trở ngại chức năng sinh lí là một trong những nguyên nhân chính. Trong chuỗi vụ án này, các hành vi phơi bày bộ phận nhạy cảm để sỉ nhục nạn nhân, đâm dao dã man vào thi thể, thực chất là một kiểu xâm nhập thay thế cho cơ quan sinh dục bất lực.
Đã xác định được động cơ gây án mang tính căn bản, thì phạm vi độ tuổi tương ứng cũng sẽ khá dễ khoanh vùng. Tổng hợp lại chuỗi hành vi gây án, có thể thấy hung thủ có độ chín chắn và độ từng trải nhất định, bên cạnh đó, cũng tỏ ra khá kích động. Do vậy, có thể nhận định hắn đã ở lứa tuổi thành niên, nhưng chưa phải quá trưởng thành. Trong hồ sơ trên cho rằng hung thủ vào giai đoạn đầu gây án ở trong độ tuổi từ 25 tới 30 là tương đối thoả đáng, đương nhiên vẫn sẽ có chút sai lệch, song về lí thuyết, độ lệch cũng không phải là quá lớn.
Hàn Ấn trước tiên nghiên cứu về người bị hại, sau đó tiến hành phân tích hành vi để tìm ra động cơ gây án và phạm vi độ tuổi, tiếp đến, lại xuất phát từ góc độ phân loại mô hình xã hội và tính tổ chức, để thử xác định rõ hơn về đặc trưng tính cách của hung thủ:
Nhìn vào đặc trưng của toàn bộ chuỗi vụ án, hung thủ rõ ràng thuộc loại hình tổng hợp, vừa có năng lực tổ chức vừa không có năng lực tổ chức. Năng lực tổ chức được biểu hiện vào trước và sau khi gây án rất mạnh mẽ, kế hoạch cực kì chu toàn, hành động rất thận trọng, hành vi đánh dấu được thực hiện rất dứt khoát và điên cuồng – có nghĩa là động tác vô cùng tàn nhẫn, nhưng tâm trạng lại hưng phấn cao độ, ngây ngất điên cuồng, nên mới lưu lại vân tay và các vật chứng như tinh dịch tại hiện trường.
Loại hình này sẽ tương ứng với một con người như thế nào? Rất có thể là một kẻ mắc chứng rối loạn sức khỏe tinh thần, hay nói chính xác hơn là rối loạn nhân cách chống xã hội, song kì lạ ở chỗ hắn có thể mau chóng thoát ra khỏi một nhân cách nào đó, rồi lập tức chuyển ngay sang một nhân cách khác hoàn toàn đối lập, cũng có nghĩa là, mới một giây trước hắn còn là ác quỷ giết người không chớp mắt, chỉ một giây sau hắn đã có thể trở thành đồng nghiệp, hàng xóm, thậm chí là con cái hay chồng của bạn, giống như vụ án hành hạ bé gái trong thang máy mới xảy ra gần đây…
Tóm lại, sau khi nghiền ngẫm lại một lượt từ đầu đến cuối, Hàn Ấn càng thiên về quan điểm cho rằng hung thủ nhằm vào toàn bộ nhóm đối tượng phụ nữ, và căn nguyên chủ yếu là tình dục. Nếu đúng là như vậy, Hàn Ấn đã có thể dễ dàng phác họa ra hình tượng cụ thể hơn về hung thủ, nhưng vẫn còn một mối nghi ngờ rất lớn đang chặn ngang tâm trí của anh: những phân tích này, về cơ bản không có gì khác biệt so với hồ sơ tội phạm từ hơn chục năm về trước. Hồi đó, mọi người cũng căn cứ vào đó để khoanh vùng điều tra, Ban Chuyên án gần như đã càn quét đến quá nửa thành phố, có thể nói tất cả những việc cần làm đều đã làm cả, nhưng tại sao hung thủ vẫn cứ lọt lưới?
---❊ ❖ ❊---
Ngồi lì trước màn hình máy tính suốt đêm không ngủ, còn có Ngải Tiểu Mĩ và Đỗ Anh Hùng.
Hai người cặm cụi trong phòng máy cả đêm, mắt đỏ như cá chày, trong tai chỉ toàn tiếng máy chạy ù ù, khiến đầu óc cũng ong ong lên theo. Giữa chừng, Anh Hùng có đề nghị thay phiên nhau chợp mắt một lát, nhưng Tiểu Mĩ lên cơn ương bướng, dứt khoát không chịu rời chỗ, khiến Anh Hùng cũng ngại không dám ngủ, đành phải nốc trà đặc hết cốc này tới cốc khác mà cầm cự.
Tới sáng, Anh Hùng vốn dĩ ít khi làm việc với máy tính, hai mắt không thể chịu đựng nổi nữa, nhìn cái gì cũng biến thành hai, bèn chạy ra bên ngoài xả hơi một chốc. Dạo quanh một vòng trong khuôn viên phân đội, anh chàng bỗng thấy bụng sôi ùng ục, nghĩ Tiểu Mĩ chắc cũng đói rồi, bèn ra phố tìm quán ăn mua chút đồ ăn sáng. Về tới phòng máy, Tiểu Mĩ đón ngay cốc sữa đậu nành vẫn nóng hổi trên tay Anh Hùng, uống ừng ực liền mấy ngụm lớn, thấy ấm bụng hơn hẳn, toàn thân khoan khoái, bao nhiêu mệt mỏi do nhìn máy tính cả đêm loáng cái vơi đi quá nửa, bèn quay đầu lại định khen Anh Hùng mấy câu, nhưng lại thấy anh chàng đã tựa lưng trên ghế ngủ ngon lành, miệng vẫn vắt vẻo cái quẩy.
Anh Hùng cứ thế ngủ một mạch bốn năm tiếng đồng hồ, tới khi mở mắt ra, anh chàng còn ngỡ mình mới chợp mắt giây lát, nhưng nhìn đồng hồ điện tử treo trên tường mới biết đã hơn 11 giờ. Anh Hùng đang định nói vài câu hối lỗi với Tiểu Mĩ, nhưng lại thấy sắc mặt cô căng thẳng, tay gõ liên hồi trên bàn phím, hình như đã phát hiện ra điều gì đó.
“Anh dậy rồi đấy à, mau lại mà xem, đã phát hiện ra sự tình khả nghi!” Nghe tiếng Anh Hùng cử động, Tiểu Mĩ vội gọi anh chàng lại, chỉ vào màn hình máy tính.
“Thế à? Anh xem nào.” Anh Hùng vội xáp lại, theo tay Tiểu Mĩ chỉ, nhìn thấy một câu phản hồi, không có từ ngữ nào, chỉ là một dãy số và chữ cái, “1247.5TD/5128”. Anh Hùng lẩm bẩm đọc lại, rồi ngờ vực nói, “Viết như thế này, đúng là cũng hơi đáng ngờ.”
“Em vừa kiểm tra máy chủ, tên người dùng mới đăng kí khoảng năm phút trước, ngay sau đó đăng dòng tin kì lạ này, rồi lại lập tức đăng xuất khỏi mạng, hơn nữa, còn là đăng nhập bằng điện thoại, không phải hung thủ, thì còn ai vào đây?” Ngải Tiểu Mĩ nói chắc như đinh đóng cột.
“Vậy dòng này có nghĩa là gì? Hắn muốn nói gì?” Đỗ Anh Hùng băn khoăn hỏi.
“Tạm bỏ qua đi,” Ngải Tiểu Mĩ phẩy tay. “Địa chỉ IP em đã tra ra, đăng nhập tại số 69 đường Tiền Tiến, quận Hướng Dương.”
“Anh sẽ lập tức thông báo cho phân đội trưởng Lưu, để anh ấy phái người đến điều tra ngay.” Đỗ Anh Hùng vừa nói vừa rút điện thoại ra.
Đỗ Anh Hùng bấm số gọi phân đội trưởng Lưu, điện thoại kết nối, đầu bên kia ồn ào kinh khủng, phải gào lên thật to phân đội trưởng Lưu mới nghe thấy. Phân đội trưởng Lưu phía bên kia cũng gào đáp lại: “Cái gì? Số 69 đường Tiền Tiến, quận Hướng Dương? Là địa chỉ của nhà thi đấu thể thao mới khánh thành, tôi đang ở đây này! Để chúc mừng nhà thi đấu chính thức đi vào hoạt động, thành phố đã tổ chức trận đấu bóng rổ giao hữu giữa chúng tôi và thành phố anh em, lãnh đạo thành phố đều có mặt đông đủ, tôi đang làm nhiệm vụ bảo vệ an ninh ở đây.”
“Mẹ kiếp, quá ranh ma!” Ngải Tiểu Mĩ nghiến răng, buột miệng văng tục, “Chắc chắn là nhà thi đấu thể thao đã tạm thời cung cấp wifi miễn phí để tiện cho giới truyền thông đưa tin, thế là bị tay khốn nạn này lợi dụng.”
“Thế trận đấu đã kết thúc chưa? Anh hãy đóng ngay cổng chính lại!” Đỗ Anh Hùng hét váng lên vào điện thoại.
“Vừa kết thúc, cả vài nghìn người đấy, đã về quá nửa rối, điều tra thế nào được?” Phía bên kia, phân đội trưởng Lưu thất vọng trả lời.
“Thôi bỏ đi, chưa chắc hắn đã ở trong nhà thi đấu, bên ngoài nhà thi đấu vẫn bắt được tín hiệu wifi mà. Vậy nhờ anh thu thập toàn bộ dữ liệu camera giám sát khắp trong và ngoài nhà thi đấu mang về đây nhé.” Ngải Tiểu Mĩ ỉu xìu nói.
“Được thôi, cũng đành vậy, thằng cha này đúng là không dễ đối phó!” Phân đội trưởng Lưu lộ rõ vẻ thất vọng.
---❊ ❖ ❊---
Phân đội trưởng Lưu cúp điện thoại chưa được bao lâu, Hàn Ấn và Có Phi Phi đã hay tin vội vã tới nơi, mọi người cùng xúm vào nghiên cứu dãy chữ số 1247.5TD/5128, đến trưa cũng không buồn đi ăn, nào là mã Morse, nào là mã điện báo, mã gì cũng lôi ra đối chiếu hết lượt, rồi lại loại trừ hết lượt, cho đến cuối cùng vẫn không luận ra được gì. Phân đội trưởng Lưu mang dữ liệu camera giám sát tới, cũng nhập hội nghiền ngẫm, cho rằng đây có khả năng là số hiệu hồ sơ của một vụ án nào đó mà phân đội đã từng điều tra, nhưng khi hỏi lại cũng không phải. Chỉ có thể khẳng định rằng, đây có lẽ là thông tin mà hung thủ muốn truyền đạt theo cách riêng của hắn.
Từng này con người mắc kẹt trong một câu đố như thế cũng không phải là cách. Cố Phi Phi bèn giao nhiệm vụ giải đố cho Ngải Tiểu Mĩ và Đỗ Anh Hùng, đồng thời dặn hai người kiểm tra kĩ lưỡng toàn bộ dữ liệu camera giám sát mà phân đội trưởng Lưu mang tới, xem liệu có thể phát hiện ra kẻ khả nghi nào không. Phân đội trưởng Lưu chen ngang câu chuyện, hỏi Hàn Ấn và Cố Phi Phi tiếp theo cần phải làm gì. Hàn Ấn bật ra ba tiếng: “Đi xe bus!”
Những người khác đều tỏa đi làm việc cả, trong phòng máy chỉ còn lại hai thanh niên, Anh Hùng đề xuất với Tiểu Mĩ thử lên mạng tìm kiếm, biết đâu có thể tra ra manh mối về dãy chữ số kia, còn anh chàng dùng một máy tính khác để quan sát dữ liệu camera. Tiểu Mĩ đương nhiên nhất trí cả hai tay, không phải vì xem lại các đoạn băng ghi hình là công việc quá buồn tẻ, mà là vừa nãy, trước mặt đông người cô không tiện nói, cô cứ cảm thấy dường như đã từng nhìn thấy tổ hợp chữ số này ở đâu đó, nhưng nhất thời không thể nhớ ra.
Sau khi phân công công việc xong rồi, Anh Hùng bắt đầu chăm chú nhìn vào màn hình máy tính, còn Tiểu Mĩ gõ bàn phím rào rào. Chừng hai giờ đồng hồ sau, hai người đều dừng tay, không hẹn mà cùng ngoảnh sang nhìn nhau, sau đó lại cùng thất vọng lắc đầu. Đúng vào lúc này, điện thoại của Tiểu Mĩ đổ chuông, cô bèn ra bên ngoài nghe điện thoại.
Năm, sáu phút sau, Ngải Tiểu Mĩ vui vẻ quay vào, tay lúc lắc điện thoại cười nói. “Là bạn hồi đại học gọi cho…”
Không đợi Ngải Tiểu Mĩ nói dứt câu, Anh Hùng đã cắt ngang, giọng điệu nghe có chút ghen tuông: “Trông hớn hở thế kia, chắc là người yêu cũ phải không?”
“Anh biến đi, em còn chưa nói hết.” Ngải Tiểu Mĩ vừa ngồi xuống trước máy tính, vừa cảm khái, “Người ta gọi điện mời em dự đám cưới vào tuần sau, chao ôi, thật là bất ngờ, người kết hôn sớm nhất lớp em lại là cậu ấy! Hồi xưa cậu ấy…, em nghĩ ra rồi, đây có lẽ là…”
“Cái gì?” Anh Hùng trượt ghế lại gần, nôn nóng hỏi.
“Cậu bạn mà em vừa kể ấy, hồi đi học nhà nghèo lắm, cậu ta phải vừa học vừa làm mới có thể gắng gượng tới khi tốt nghiệp. Một ngày cậu ấy làm những mấy công việc, có dạo còn làm nhân viên quản lí cho thư viện trường. Có lần cậu ấy ốm, em đi làm giúp một ngày.” Ngải Tiểu Mĩ lại săm soi dãy kí tự bí hiểm kia, suy nghĩ một lát rồi giải thích, “Em cảm thấy chuỗi kí tự này đáng lẽ phải là I247.5TD/5128, chữ đầu tiên có lẽ là chữ I viết hoa thì đúng hơn, chứ không phải là số 1, không biết là hung thủ nhìn sai hay là gõ sai. Em nghĩ hắn muốn viết ra biên mục sách của một thư viện nào đó. Thông thường thư viện quốc gia nước ta sẽ sử dụng phương pháp phân loại theo chuyên mục, I nghĩa là sách văn học; 24 nghĩa là sách tiểu thuyết trong phân loại văn học; 7 có nghĩa là tác phẩm đương đại từ năm 1949 đến nay; 5 có nghĩa là tiểu thuyết vừa hoặc dài; hai chữ cái TD tiếp theo, nếu em đoán không nhầm, có lẽ là viết tắt của thư viện Dã Khoáng; những số phía sau có lẽ là số thứ tự cụ thể của cuốn sách!”
“Ồ, nói thẳng ra, chính là mã mượn trả của một cuốn tiểu thuyết dài. Vậy thì tra trên mạng có thể tìm thấy cuốn tiểu thuyết đó không?” Anh Hùng nôn nóng hỏi.
“Phần lớn thư viện đều có trang web hỗ trợ tra cứu trực tuyến.” Tiểu Mĩ lại gõ máy tính nhoay nhoáy một hồi, sau đó chầm chậm lắc đầu. “Trang web thì có đấy, nhưng từ ba hôm trước bắt đầu bảo trì nâng cấp, chưa thể hoạt động bình thường.”
“Thế thì còn chờ gì nữa?” Anh Hùng ngẩng đầu nhìn đồng hồ điện tử, “Vẫn chưa hết giờ làm, chúng ta hãy mau tới thư viện, chưa biết chừng hắn đã kẹp manh mối nào đó trong cuốn sách kia.”
---❊ ❖ ❊---
Hai người vội vã đi ngay, cũng không kịp thông báo tới phân đội trưởng Lưu, vừa ra khỏi cổng chính của phân đội liền vẫy ngay một chiếc taxi, đi thẳng tới thư viện thành phố.
Khoảng hai chục phút sau, chiếc taxi đỗ lại trước cổng một tòa nhà sơn màu vàng nhạt trông khá là bề thế. Hai người xuống xe, bước lên bậc tam cấp bằng đá cẩm thạch màu xanh xám, tiến vào trong đại sảnh của thư viện.
Tiểu Mĩ dừng lại một chốc trước cửa đại sảnh, nhìn quanh quan sát, còn Anh Hùng tiến thẳng tới quầy phục vụ, nhưng vừa đi được vài bước thì nghe thấy Tiểu Mĩ khẽ gọi sau lưng.
Anh Hùng quay đầu lại, đã thấy Tiểu Mĩ đang đứng phía trước cửa sổ kính sát nền cách cửa chính năm, sáu mét về bên trái, bên cạnh là một dãy máy tính chuyên dùng cho tra cứu trong thư viện và hiệu sách.
Khi Anh Hùng tiến lại gần, Tiểu Mĩ đã nhập xong dãy chữ số I247.5TD/5128 vào mục tìm kiếm trên màn hình cảm ứng, cũng chính là dãy kí tự mà Tiểu Mĩ đã thay số 1 thành chữ I. Đúng như dự đoán của cô, đây chính là mã số của một cuốn sách, tương ứng với nó là cuốn tiểu thuyết Hoa chẳng phải hoa, sương chẳng phải sương. Tra cứu thông tin chi tiết, cho thấy cuốn sách này được nhập về vào năm 2002, hiện tại vẫn ở trong kho lưu trữ, cũng có nghĩa là lúc này chưa có ai mượn nó.
“Đi thôi, đã khẳng định được rồi, chúng ta phải tìm ra nó ngay mới được!” Tiểu Mĩ giục giã.
“Anh cảm thấy không cần nữa.” Anh Hùng chau mày, cười nhăn nhó. “Hoa chẳng phải hoa, sương chẳng phải sương, tức chẳng phải là gì cả. Có lẽ hung thủ chỉ muốn mượn tên sách để đáp lại cái tay mạo nhận là cảnh sát già trên mạng, ý muốn nói án mạng ở khu dân cư Tường Thụy không phải do hắn gây ra!”
“Ôi trời ơi, đồ biến thái chết tiệt, loanh quanh hành nhau đến khổ, chỉ là để phát đi một thông điệp thế này? Sao không nói toạc móng heo ra luôn đi?” Tiểu Mĩ hằm hằm kêu lên.
“Em nói hắn là kẻ biến thái mà, tư duy của kẻ biến thái thì làm sao có thể giống với tư duy của người bình thường được?” Giọng Anh Hùng cũng đầy hậm hực, “Hắn nấp trong bóng tối, tha hồ thách đố, trêu ngươi cảnh sát chúng ta, việc này chắc hẳn khiến hắn khoái chí lắm!”
“Em vẫn phải tới phòng máy của thư viện để tra cứu lịch sử mượn trả sách và lịch sử tìm kiếm. Để cho yên tâm, anh đi tìm cuốn sách ấy đi!” Tiểu Mĩ đưa ra một đề nghị cẩn trọng.
“Nhìn vào sự thận trọng cao độ của hung thủ, anh đoán rằng hắn chưa bao giờ mượn cuốn sách này, có lẽ hắn chỉ tìm bừa trên máy tra cứu, chỉ cần tên sách thể hiện được ý nghĩa hắn muốn biểu đạt là được. Có điều, xác nhận lại cũng tốt. Sách, anh sẽ tìm mượn, còn em hãy tập trung điều tra thời gian tìm kiếm tên sách…” Anh Hùng dừng lại, ngẩng đầu nhìn lên trần nhà một lát, giọng đầy thất vọng, “Gần cửa không có camera giám sát, chỉ có thể chờ em tìm ra thời gian, rồi hỏi nhân viên thư viện xem có ấn tượng gì với người tới tra cứu không.”
“Được, nhưng anh vẫn nên nhờ nhân viên quản lí giúp một tay.” Tiểu Mĩ giơ tay níu lấy Anh Hùng đang nhăm nhăm định tiến về phía quầy mượn sách, rồi rẽ sang quầy phục vụ, vừa đi vừa giải thích một cách thành thạo, “Thư viện ngày nào cũng vô khối người mượn sách trả sách, nếu lúc nào cũng phải mang về chỗ để cố định, thì thủ thư có mà chết mệt! Giống như môn loại sách I247.5 thường có tỉ lệ mượn sách khá cao, để tiết kiệm thời gian và công sức, sau khi nhận lại sách trả, thủ thư có lẽ chỉ căn cứ theo môn loại lớn mà xếp lên giá, chỉ một môn loại cũng có khá nhiều giá sách, cứ cất sách trả vào một giá bất kì là được. Nếu anh tự đi tìm, thì không biết sẽ tìm tới mùa quýt năm nào!”
“À, thế thì phải nhờ các thủ thư giúp thôi!” Anh Hùng đưa tay gãi đầu.
---❊ ❖ ❊---
Đến tận chập tối, Anh Hùng và Tiểu Mĩ mới quay về phân đội, lúc đó, Hàn Ấn và Cố Phi Phi cũng vừa từ bên ngoài trở về. Phân đội trưởng Lưu rất chu đáo, đã chuẩn bị sẵn cơm tối tại nhà ăn, mời họ ăn xong hãy về khách sạn.
Trong bữa cơm, Tiểu Mĩ và Anh Hùng báo cáo lại các hoạt động buổi chiều.
Hoa chẳng phải hoa, sương chẳng phải sương là cuốn tiểu thuyết trinh thám của một nhà văn nữ nổi tiếng, nhờ sự giúp đỡ của nhân viên thủ thư, Anh Hùng tìm thấy cuốn sách này, trong sách đúng là không kẹp bất cứ thứ gì cả, cũng không thấy có câu chữ nào bị đánh dấu, có lẽ hung thủ chỉ mượn dùng tên sách mà thôi. Còn Tiểu Mĩ đã trích xuất được danh mục mượn sách và dữ liệu tìm kiếm trên máy tính tra cứu từ phòng máy chủ của thư viện, ngoài dữ liệu tìm kiếm của cô, còn có một lần tìm kiếm nữa từ hồi thư viện mới mở chưa được bao lâu, có lẽ là của hung thủ. Tiểu Mĩ và Anh Hùng đã hỏi han một lượt các nhân viên thủ thư, lao công và bảo vệ của thư viện, nhưng họ đều không có ấn tượng gì với người tìm kiếm. Còn về danh sách của toàn bộ những người đã từng mượn cuốn sách này, Tiểu Mĩ đã in ra một bản mang về phân đội.
Có điều, nghe Tiểu Mĩ và Anh Hùng báo cáo tình hình xong, Hàn Ấn, Cố Phi Phi và phân đội trưởng Lưu đều cảm thấy cuộc điều tra của họ chẳng có giá trị gì mấy. Tuy nhiên, nhìn vào sự sắp đặt quanh co lắt léo của hung thủ, có thể cảm nhận được hắn cực kì say mê và tâm huyết với việc gây án, từ đó cho thấy sự chuyển biến trong cá tính của hắn càng trở nên rõ rệt và sâu sắc hơn theo thời gian, e rằng trong tương lai, hắn sẽ còn gây ra những sự việc ngoài sức tưởng tượng hơn nữa.
Ngoài ra, cho tới lúc này, giả thiết của Hàn Ấn về cơ bản đã thành hiện thực, thông qua mạng internet, đúng là đã lần ra được chút manh mối của hung thủ, đồng thời đã tạo lập được phương thức giao lưu ngầm ẩn với hắn, và đúng là hắn cũng đã ‘cắn câu’. Nhưng khi mọi người hỏi Hàn Ấn bước tiếp theo nên trả lời thế nào cho bài đăng ấy, lại nhận được một câu trả lời đầy bất ngờ: “Tiểu Mĩ, em không cần quan tâm đến bài đăng ấy nữa, cứ giao lại hết cho bên an ninh mạng theo dõi. Nếu hung thủ lại đăng nhập vào tài khoản đó chủ động đăng bài trả lời là tốt nhất, nếu không, chúng ta cũng không cần đưa ra bất cứ hành động nào nữa, để tránh gây kích động cho hung thủ. Tôi đang lo rằng không nhận được lời hồi đáp cho câu đố này, hắn sẽ chuyển sang phương thức bạo lực để chứng minh hắn vô tội trong vụ án lần này.”