Hồ Sơ Tâm Lí Tội Phạm (Bộ 5 tập)

Lượt đọc: 28328 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
thư gửi hung thủ

vừa sáng hôm sau, phía Phân đội trưởng Lưu đã có tin vui gửi tới, vụ án ở khu dân cư Tường Thuỵ đã phá án xong.

“Đúng như phán đoán trước đó, hung thủ là bạn học cấp ba với nạn nhân Lưu Diễm Kiệt, cũng là cháu ruột của nạn nhân Lưu Anh trong vụ án 4.3. Do theo đuổi lưu Diễm Kiệt nhiều năm không được, đầu năm nay lại nghe nói đối phương sắp kết hôn với một anh chàng mới quen chưa được bao lâu, hung thủ uất ức, bèn nảy sinh ý định trả thù. Vào tháng 3 năm nay, sau khi Lưu Anh bị sát hại, hắn có tới chia buồn với chồng của nạn nhân, từ đó biết được một vài tình tiết trong vụ án, có được gợi ý, bèn lên kế hoạch gây án mô phỏng theo vụ án này.”

“Đã bắt được hung thủ chưa?”

“Rồi, thằng ranh có lẽ loáng thoáng cảm thấy có điều bất ổn, định bắt tàu hoả tháo chạy trong đêm, bị chúng tôi bắt ngay tại một nhà trọ trước nhà ga. Thằng ranh nhát như cáy, còn chưa về đến đơn vị, mới nửa đường đã khai ra tuốt tuột!”

“Chúc mừng anh nhé, loáng cái đã xử lí xong một vụ án lớn.”

“Đâu có, may nhờ được anh gợi ý cho vài chiêu, không thì muốn phá được án cũng phải trầy trật nhiều!”

Vụ án đã phá xong, đương nhiên là đáng mừng, Hàn Ấn cùng phân đội trưởng Lưu trao đổi thêm vài ba câu khách sáo, rồi lại quay về với chuỗi vụ án cưỡng hiếp giết người hàng loạt. “Phải rồi, đã điều tra rõ về tình hình di dời của khu kí túc xá gia đình Sở Điện lực chưa?” Hàn Ấn hỏi.

“Tôi cũng đang định nói với anh về chuyện này đây, phần lớn trong số họ đều chọn cách bù thêm ít tiền, tăng thêm ít diện tích để quay về chỗ cũ, nhưng cũng có người nhận tiền đền bù rồi đi chỗ khác, tóm lại, tình hình khá là phức tạp.” Phân đội trưởng Lưu thôi cười, cặp lông mày chau tít, “Tôi hiểu ý của anh, hẳn là anh đang cho rằng hung thủ là người của Sở Điện lực, có điều anh cũng biết rõ, năm xưa phân đội chúng tôi đã thu thập toàn bộ vân tay của cán bộ công nhân viên nam trong Sở, nhưng vẫn không phát hiện ra hung thủ, vậy nên anh mới chuyển hướng sang người nhà. Điều anh thực sự quan tâm chính là thông tin liên quan và nơi ở hiện tại của các gia đình cán bộ công nhân đó. Tuy nhiên, điều này lại càng khó khăn phức tạp, tổng cộng có tới hơn ba trăm hộ, trong thời gian đó còn liên tục chuyển phòng và phân chia lại phòng, cộng thêm âm thầm chuyển nhượng, cho thuê. Nếu anh không đưa ra một phạm vi khoanh vùng cụ thể, e rằng điều tra sẽ rất khó khăn.”

“Không sao, đây cũng chỉ là một trong những hướng truy vết, vẫn tồn tại rất nhiều khả năng.” Hàn Ấn thành thực nói, “Yên tâm, nhất định sẽ cung cấp cho anh một phạm vi khoanh vùng nghi phạm chi tiết hơn, nhưng sẽ cần chút thời gian, tôi mong muốn có thể tìm hiểu sâu thêm về thành phố này.”

“Vậy anh cứ bận việc của anh đi, vẫn xin nhắc lại, nếu cần gì xin cứ thoải mái đề xuất. À, còn một chuyện nữa,” phân đội trưởng Lưu vỗ trán, “về vấn đề lái xe của Sở Điện lực, chúng tôi cũng đã điều tra cặn kẽ theo ý kiến của anh Đỗ đây, tất cả họ đều đã được loại trừ khả năng gây án ngay sau lần thu thập dấu vân tay hồi trước.”

“Điều này cũng nằm trong dự liệu của tôi.” Hàn Ấn cười, vừa quay người dợm bước một bước, lại ngoảnh đầu gọi giật phân đội trưởng Lưu, “Anh Lưu, chờ chút đã, về vụ án Lưu Diễm Kiệt, anh đừng vội cung cấp thông tin hung thủ đã sa lưới với giới truyền thông, anh cứ phát biểu lập lờ là cách thức gây án giống hệt như chuỗi vụ án trước đó, còn lại đừng nói gì thêm, cứ để tôi lo liệu.”

“Sao thế?” Phân đội trưởng Lưu ngỡ ngàng, nhưng ngay sau đó liền phẩy tay nói, “Được rồi, tôi không hỏi nữa, tóm lại cứ làm theo kế hoạch của anh!”

Tuy tác phong hành sự không giống ai của Hàn Ấn thường mang lại cho người khác cảm giác bí hiểm khó đoán, nhưng phân đội trưởng Lưu thì chỉ mong anh cứ thế mà phát huy, bao nhiêu năm phá án theo đúng quy trình, mà đến giờ vẫn chưa có kết quả gì, lần này thôi thì cứ phó mặc cho anh Hàn tự do hành động, càng khác người thì càng chứng tỏ người ta có năng lực.

---❊ ❖ ❊---

Vào một ngày sau đó không lâu, tầm 10 giờ sáng, đúng như suy đoán của Hàn Ấn, Ngải Tiểu Mĩ quả thực đã tìm ra một bài đăng khả nghi trên một diễn đàn mạng khá sôi động.

Đó là một bài đăng có lượng click cực lớn, thời gian đăng tải là ngày 15 tháng 1 năm nay, với nhan đề Thư gửi hung thủ :

Này nghi phạm X, tao gọi mày như vậy, không biết mày có thích không. Để không quên mất sự tồn tại của mày, ngay từ đầu, tao đã đặt cho mày cái tên như vậy. Tuy không biết mày là một người, hay hai người, hay là rất nhiều người, nhưng để gặp được mày hoặc chúng mày, cho đến nay, tao đã phải khổ công không ít.

Với tao, trở thành cảnh sát là một ân huệ lớn. Kể từ khi khoác lên mình bộ cảnh phục tím than, là tao đã gánh trên vai trọng trách, những kẻ bị tao tống tiễn vào tù lên tới cả nghìn, nhưng thế thì sao, trong danh sách ấy vẫn chưa có tên mày.

Tao đã từng mấy tháng trời không về nhà lấy một lần, với tâm niệm thề chết cũng phải bắt cho bằng được chúng mày, tao điên cuồng lùng sục. Ngày sinh của vợ, tao có thể quên, nhưng toàn bộ ngày gây án, thời gian và thủ đoạn gây án của mày, tao luôn nhớ như in. Có đồng nghiệp của tao đã ngã xuống vì lao lực quá độ, mà thành ra bán thân bất toại; còn có đồng nghiệp do thẩm vấn nghi can không thích đáng, khiến nghi can tử vong, tao cũng vì thế mà bị đuổi khỏi ngành. Thế mà đến bây giờ, mày lại ung dung phạm tội lần nữa, cứ như là muốn giễu cợt chúng tao.

Hiện giờ thì mày đã sang tuổi trung niên rồi nhỉ? Một kẻ tính cách hướng nội cực đoan không giao tiếp xã hội như mày, không biết đã lấy vợ chưa? Có con chưa? Liệu mày có đọc được những bình phẩm về mày trên mạng xã hội? Mày thấy hoang mang, hay là đắc ý?

Tao đã tới những nơi mày từng tới, đến cả đứa trẻ 9 tuổi cũng trở thành nạn nhân của mày, lẽ nào mày không nghĩ tới anh chị em mày, không nghĩ tới con cái của mày sau này ư? Đứa trẻ ngây thơ vô tội đó chắc hẳn đã khóc lóc van xin mày tha mạng? Tao không tài nào hiểu nổi cảm xúc của mày khi đó, nhưng là một cảnh sát, tao cảm thấy vô cùng nhục nhã và phẫn nộ, tao thề rằng tao sẽ phải tự tay bập còng số tám vào tay mày. Thế nhưng, tao e là không còn có cơ hội để dùng đến còng số tám nữa, vì khi viết bức thư này, sự nghiệp cảnh sát của tao đã kết thúc rồi.

Nhưng mày cứ yên tâm, điều này cũng chẳng thể thay đổi lời thề năm xưa của tao được. Bất kể lúc nào, bất kể nơi đâu, bất kể là dân thường hay cảnh sát, thì mày vẫn là mục tiêu mà tao sẵn sàng dùng cả tính mạng để săn lùng! Ngay cả nếu một ngày tao có ôm hận mà rời khỏi thế gian, tao vẫn sẽ ném cho mày lời nguyền rủa độc địa nhất!

Mày dứt khoát không được chết trước tao, kiểu gì tao cũng phải gặp mày cho bằng được! Đúng không, nghi phạm X?

Một viên cảnh sát già về hưu sẽ truy lùng mày đến chết.

Nhận được tin của Ngải Tiểu Mĩ, Hàn Ấn và Đỗ Anh Hùng đang ở bên ngoài tức tốc trở về. Đọc bài đăng đã được in ra giấy, Hàn Ấn chìm vào suy tư.

Ngải Tiểu Mĩ cho rằng mình đã lập được công lớn, sắc mặt không giấu nổi niềm hưng phấn, cố gắng kìm nén để đợi tới khi Hàn Ấn đã đọc lướt qua một lượt bài đăng, lập tức hớn hở nói. “Thầy Hàn, thầy xem ngày đăng bài này, là năm ngày trước khi hung thủ tái xuất, liệu có khả năng hung thủ bị kích thích bởi bài đăng này nên mới lại gây án?”

“Liệu có phải là hung thủ tự biên tự diễn, chẳng phải hắn rất thích được chú ý?” Đỗ Anh Hùng vội hỏi.

“Tôi cảm thấy quan điểm của Tiểu Mĩ và Anh Hùng đều có khả năng, anh thấy sao?” Cố Phi Phi cũng nhịn không nổi mà lên tiếng, ánh mắt nhìn vào Hàn Ấn dò hỏi.

Hàn Ấn không đáp, vẫn cúi đầu, trầm ngâm nhìn chăm chú vào bài viết, dường như đang cố gắng xác nhận điều gì. Lại năm phút trôi qua, Hàn Ấn mới ngẩng đầu, không trả lời mà hỏi lại: “Đã tìm ra địa chỉ IP chưa?”

“Đã tìm thấy, hắn không có ý định che giấu, IP đăng kí dưới tên một trường đại học cảnh sát ở thành phố Lam Châu cách thành phố Dã Khoáng tám chục cây số.” Ngải Tiểu Mĩ cao giọng trình bày chi tiết, “Tài khoản trên diễn đàn là mới đăng kí, không có thông tin về người đăng kí. Đăng xong bài đó, một thời gian dài không thấy đăng nhập, đến cuối tháng 2 mới xuất hiện trở lại, dùng danh xưng cảnh sát già để tương tác thường xuyên với những người dùng khác. Nhưng cho đến hiện tại, trong các tin nhắn tương tác, lại không thấy có điểm gì đặc biệt khả nghi.”

“Tôi đã hỏi phân đội trưởng Lưu, anh ấy cũng đã điều tra rồi, trong toàn bộ bộ máy công an của thành phố Dã Khoáng, không có viên cảnh sát già nào mới nghỉ hưu vào đầu năm nay được điều tới đó giảng dạy cả.” Cố Phi Phi bổ sung.

Hàn Ấn có vẻ như không hề cảm thấy bất ngờ, anh khẽ lắc đầu, ‘hừm’ một tiếng rồi nói. “Đó là bởi vì, đây có lẽ chỉ là một trò đùa quái ác!”

“Gì cơ?” Mấy người gần như đồng thời kêu lên kinh ngạc.

“Vụ án cưỡng hiếp giết người hàng loạt ở Hwaseong, Hàn Quốc, mọi người đều đã nghe nói rồi phải không?” Trên mặt Hàn Ấn thoáng qua một nét cười buồn. “Vào năm 2003, một vị tổ trưởng của tổ điều tra vụ án đó, vào lúc sắp sửa về hưu, đã viết một cuốn tự truyện có liên quan tới vụ án, cuốn tự truyện được mở đầu bằng một bức thư có nội dung na ná thế này.”

“Ôi đúng thật, chỉ thay đổi vài chữ!” Hàn Ấn còn chưa kịp dứt lời, Ngải Tiểu Mĩ đã gõ bàn phím nhoay nhoáy, loáng cái đã tìm ra cuốn tự truyện có tên Hwaseong chưa kết thúc, vừa mở ra đọc, đôi mắt xinh đẹp đã trợn tròn, cô hậm hực kêu lên. “Thảo nào đăng bài xong thì mất hút, nhìn vào thời gian cách quãng, trùng khớp với kì nghỉ đông, chắc là tay sinh viên nào đăng nghịch rồi!”

“Em đã bảo mà, hành văn lủng củng thế này, chẳng giống với thói quen ngôn ngữ của chúng ta chút nào, ầm ĩ cả nửa ngày trời, hoá ra là bị thằng trẻ ranh dắt mũi, chỉ tổ mừng hụt!” Đỗ Anh Hùng nhăn nhó làu bàu.

“Không, chưa chắc đâu!” Cố Phi Phi nghiêm túc nhìn sang Hàn Ấn, “Lỡ hung thủ cũng bị lừa thì sao?”

“Phải, nhìn vào thời gian và nội dung, bức thư này có khả năng là chất xúc tác.” Hàn Ấn cũng tán đồng, “Trước đây tôi luôn suy nghĩ, muốn tìm cho hung thủ một lí do thoả đáng để tái xuất sau mười mấy năm im hơi lặng tiếng, vậy thì, giả sử trước đây, vì một biến cố nào đó mà hung thủ chuyển sang giai đoạn trầm lặng giấu mình, trong lúc hắn đang lưỡng lự và mâu thuẫn, thì vô tình đọc được bài đăng này trên mạng, cảm giác thoả mãn từng có được trong quá khứ, cảm giác đắc thắng trước sự bất lực và buồn bực của viên cảnh sát già, rất có thể đã lái hắn theo phương hướng trốn tránh hiện thực, phô bày bản ngã.”

“Cũng có nghĩa là, chắc chắn hắn đã từng đăng nhập vào diễn đàn này, liệu chúng ta có thể tìm thấy địa chỉ IP của hắn trong bộ nhớ cache đăng kí không?” Đỗ Anh Hùng hỏi.

“Sợ là không được.” Ngải Tiểu Mĩ tỏ ra thất vọng, “Diễn đàn này không cần đăng kí cũng vào xem được, hơn nữa đã có đến hơn nghìn lượt xem, lại cộng thêm đường link của bài đăng còn được copy chia sẻ khắp các trang mạng, giờ đây chúng ta thậm chí còn chẳng biết hắn đã đọc được ở trang nào, nói gì tới IP cụ thể.”

“Không sao, tôi sẽ bắt hắn lộ diện.” Hàn Ấn an ủi Tiểu Mĩ một câu, lại quay sang Đỗ Anh Hùng, “Bảo phân đội trưởng Lưu điều cho một người, rồi hai cậu lập tức tới trường đại học kia, tìm cậu sinh viên đã đăng bài viết, yêu cầu cậu ta cung cấp tài khoản và mật khẩu.”

“Không cần đâu, em tự hack được!” Tiểu Mĩ tự tin cướp lời.

“Vẫn nên đích thân tới đó một chuyến, tài khoản không phải là trọng điểm.” Hàn Ấn vẫn nhìn Đỗ Anh Hùng, nhấn mạnh, “Cậu phải dặn kĩ cậu sinh viên kia, từ giờ tránh xa bài đăng ấy ra, không được phép nhắc đến nó với bất kì ai, càng không được phép đăng nhập vào tài khoản đó để nghịch ngợm nữa!”

“Ý anh là…” Cố Phi Phi dường như đã hiểu ra dụng ý của Hàn Ấn.

“Phải, như tôi đã từng nói trước đây, nếu hung thủ thực sự chú ý tới bài đăng này, thì chúng ta có thể thử thiết lập quan hệ với hắn!” Hàn Ấn lại quay sang Tiểu Mĩ, trịnh trọng nói, “Chờ phía Anh Hùng xong việc rồi, em hãy đăng nhập vào tài khoản đó, bắt chước giọng điệu của ‘cảnh sát già’ để đăng bài trả lời, quy kết vụ án ở khu dân cư Tường Thuy cho hung thủ. Do hung thủ đang rất khao khát được dư luận chú ý, nên có khả năng sẽ không nhịn nổi mà xuất hiện để phủ nhận. Có điều, câu từ cần phải cân nhắc thật thận trọng, cách dùng từ cố gắng ôn hoà, ngắn gọn, chỉ cần đủ để thu hút sự chú ý của hung thủ là được.”

“Tiểu Mĩ, vậy em chịu khó một chút nhé, phải theo dõi thật sát sao bài đăng này, nếu xuất hiện phản hồi khả nghi, lập tức truy tìm địa chỉ IP ngay.” Cố Phi Phi căn dặn.

“Không thành vấn đề, chị cứ yên tâm!” Ngải Tiểu Mĩ giơ ra nắm tay bé nhỏ đảm bảo.

---❊ ❖ ❊---

Đỗ Anh Hùng nhận lệnh, chừng một tiếng đồng hồ sau đã tới trường Đại học Cảnh sát của thành phố Lam Châu, nhờ sự giúp đỡ của lãnh đạo nhà trường, chẳng tốn mấy công sức đã tìm ra cậu sinh viên đăng tải bài viết kia. Trong quá trình đối thoại giữa hai bên, Đỗ Anh Hùng luôn mặt lạnh như tiền, ánh mắt nghiêm nghị như thật, tạo nên sự tương phản dữ dội với cậu sinh viên, tình cảnh toát lên một vẻ hài hước khó mà diễn tả thành lời.

“Họ tên?”

“Phó Hiểu Thất, biệt hiệu Hiểu Thất Vương Tử.”

“Không phải dài dòng, hỏi gì trả lời đấy! Tuổi?”

“19 tuổi ạ.”

“Sao lại đăng bài đó?”

“Muốn thu hút sự chú ý của dư luận, hỗ trợ phá giải vụ kì án.”

“Ý tưởng lớn đấy nhỉ! Tên tài khoản?”

“Dương Xuân Thiên là của tôi!”

“Dương Xuân Thiên là ai?”

“Nữ thần của em!”

“Mật khẩu!”

“950214, ngày sinh của nữ thần.”

“Tài khoản và mật khẩu đều đã được trưng dụng. Bắt đầu từ lúc này, cậu không được phép động tới tài khoản và bài đăng này nữa. Nếu phát hiện ra cậu tạo tài khoản khác vào gây rối, chúng tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cậu. Về sau cậu cũng muốn làm cảnh sát phải không, vậy thì trước hết, phải biết nghiêm túc phục tùng kỉ luật! Đã rõ chưa?”

“Rõ rồi ạ. Về sau, em sẽ không bao giờ nhìn đến trang web đó luôn, đã được chưa ạ? Anh vừa nói, sau này em cũng sẽ là cảnh sát, đều là người trong ngành cả, sao phải căng thế làm gì? Anh này, em có chút ý kiến, nói ra được không?”

“Nói!”

“Em cảm thấy nếu các anh muốn phá vụ án Dã Khoáng, cũng nên chú ý một chút đến dữ liệu xuất nhập cảnh giữa nước mình và Hàn Quốc từ năm 1988 về sau, thử xem có khoảng cách thời gian của người nào trùng hợp với khoảng thời gian gây án hay không. Em cảm thấy vụ án này có khả năng là cùng một hung thủ với vụ án cưỡng hiếp giết người hàng loạt ở Hwaseong.”

“Cậu xem phim nhiều quá rồi đấy, thôi đừng làm cảnh sát nữa, làm biên kịch đi!”

“Anh, anh đừng có vội không tin, để em phân tích anh nghe… Ơ kìa, đừng anh, đừng đi vội thế, hiếm hoi lắm mới tới…”

Phiêu (dịch), An Lạc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »