Thế Cục Quỷ Cốc Tử

Lượt đọc: 95 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi thứ 41
Công Tôn Diễn mưu thuyết Tô Tần
Huệ Văn Công trí phục Trương Nghi

❊ ❊ ❊

Tô Tần trở về dịch quán, bất ngờ trông thấy một người ăn mặc theo lối sĩ tử đang đứng đợi trước cổng.

Tô Tần định thần nhìn kỹ, thì ra chính là đặc sứ nước Tần Công Tôn Diễn, vội nhảy xuống xe, vòng tay vái chào: “Tại hạ xin chào đại lương tạo!”

Công Tôn Diễn vòng tay đáp lễ, cười vang mà nói: “Khách không mời Công Tôn Diễn xin chào Tô Tử!”

“Khách không mời thì không phải là khách ư?” Tô Tần cười lớn, chìa tay về phía cổng. “Nơi này không phải chỗ tiếp khách, đại lương tạo, mời!”

Công Tôn Diễn vòng tay nhường trước: “Tô Tử, mời!”

Hai người dắt tay nhau đi vào trong nhà, phân ngôi chủ khách ngồi xuống.

Công Tôn Diễn nhìn Tô Tần, vô cùng cảm khái: “Tô Tử, từ biệt tại Hàm Dương, đến nay đã gần một năm rồi!”

“Đúng vậy!” Tô Tần cũng thấy bồi hồi. “Khi ở Hàm Dương đã được đại lương tạo yêu mến, tại hạ mỗi lần nghĩ lại, đều vô cùng cảm kích!”

“Hổ thẹn, hổ thẹn!” Công Tôn Diễn liên tiếp lắc đầu. “Đều là do tại hạ bất tài, đã xử tệ với Tô Tử.”

Tô Tần cười lớn mà nói: “Nói đến chuyện này, tại hạ có cảm tạ vạn lần vẫn còn chưa đủ!”

“Ồ?” Công Tôn Diễn kinh ngạc. “Khiến Tô Tử phải nếm đủ mùi khổ sở, mà còn đa tạ nữa ư?”

“Tại hạ đa tạ chính là vì điều này!” Tô Tần nói tiếp. “Không giấu đại lương tạo, nếu như được đắc chí tại Tần, tại hạ sẽ không suy nghĩ lại, cũng chẳng thể ngộ ra được đạo hợp tung!”

“Nói đến hợp tung, hại hạ còn có một điều băn khoăn, không biết Tô Tử có muốn nghe chăng?”

“Đại lương tạo xin cứ nói!”

“Tô Tử khởi xướng hợp tung, lao tâm lao lực, khiến tại hạ thán phục vô cùng. Tô Tử nhìn từ chỗ cao, bắt tay từ chỗ thấp, nơi nơi bộc lộ bản lĩnh hơn người, khiến tại hạ hết lòng cảm phục. Có điều, Tô Tử đã quên mất một chuyện, đó chính là lòng người bất nhất. Tại hạ đã suy nghĩ rất nhiều về sách lược hợp tung của Tô Tử, mục đích chẳng qua là cân bằng thế lực. Tô Tử phản đối Tần, vì Tần dùng pháp trị dân, lấy sức phục người. Nhưng phương pháp của Tô Tử chẳng phải cũng là lấy thế ép người hay sao?”

Tô Tần bật cười mà nói: “Đại lương tạo hiểu lầm tại hạ rồi. Tại hạ khởi xướng hợp tung, không hề trọng ở lấy sức phục người, mà trọng ở lấy lý phục người. Điều tại hạ muốn là cân bằng thế lực chứ không phải áp đảo thế lực, vì vậy không thể nói là lấy thế ép người được!”

Công Tôn Diễn cũng mỉm cười, phản bác: “Tô Tử khởi xướng Tam Tấn hợp nhất là được rồi, nay lại còn mở rộng thành sáu nước tung thân, cùng chung kẻ địch là Tần, lẽ nào không phải là lấy đông hiếp yếu, lấy thế ép người ư?”

“Sách lược của tại hạ, với Tần chỉ có lợi mà không hề có hại, làm sao lại nói là lấy đông hiếp yếu, lấy thế ép người?”

Công Tôn Diễn cười gượng một tiếng: “Than ôi, Tô Tử hợp nhất cả thiên hạ để chế ngự một mình nước Tần, vậy mà còn nói rằng với Tần chỉ có lợi mà không có hại, thật là thú vị!”

“Đại lương tạo đã giả bộ hồ đồ rồi!” Tô Tần cười lớn. “Sáu nước hợp thân, là sáu lòng; nước Tần trên dưới đồng nhất, là một lòng; sáu lòng đối với một lòng, nếu như giao chiến, xin hỏi đại lương tạo, bên nào sẽ có nhiều cơ hội thủ thắng hơn?”

“Nếu như sáu lòng hợp nhất, đương nhiên sẽ thủ thắng!”

“Đại lương tạo, hai quân đối trận, có thể nói đến chữ ‘nếu như’ được ư?” Tô Tần hỏi vặn, sau đó tiếp lời. “Sáu nước tuy hợp, nhưng chẳng khác nào đĩa cát rời; Tần tuy có một, nhưng lại giống như một quả cân. Một đĩa cát rời và một quả cân, ai hơn ai kém, hẳn không cần tại hạ phải nói nhiều. Hơn nữa, Tần là nước bốn ải khoá chặt, núi sông hiểm trở, còn hơn cả trăm vạn hùng binh. Đừng nói là sáu nước sáu lòng, cho dù là sáu nước hợp lực đánh Tần, thắng bại cũng chưa dám chắc, đó là điều thứ nhất. Tần có sáu kẻ địch, chắc chắn sẽ khiến trên dưới đồng lòng, thao luyện binh mã, dốc lòng trị nước, trừ tệ hưng lợi, để duy trì sức mạnh, đối phó với đại địch, đó là điều thứ hai. Hợp tung đối với Tần có nhiều lợi ích đến vậy, lại không có lấy một điều hại, lẽ nào không phải việc tốt?”

Công Tôn Diễn nghe vậy, cứng họng không biết nói gì.

“Còn nữa!” Tô Tần dường như vẫn chưa tận hứng, dõng dạc nói tiếp. “Hợp tung chỉ là để chế Tần, chứ không phải diệt Tần. Lần trước tại hạ thỉnh cầu đế sách, là muốn dùng sức của nước Tần để thôn tính thiên hạ, may mà chưa được thực thi, nếu không, có lẽ hiện giờ thiên hạ đã máu chảy thành sông, trái ngược với tâm nguyện ban đầu của tại hạ. Nay tại hạ cầu hợp tung, mục đích là muốn lập nên một cách cục mới, khiến chư hầu hoà thuận, liệt quốc hoà giải, thiên hạ cùng trị, chứ không phải muốn thêm hoạ binh đao cho thiên hạ. Sáu nước hợp tung mới chỉ là nước cờ đầu tiên của tại hạ, bước tiếp theo chính là thương lượng với Tần, cùng tìm ra cái đạo hoà giải cho thiên hạ. Tuy nhiên, đây là mưu kế lâu dài, hiện giờ bước đầu tiên vẫn chưa đi hết, bước thứ hai đương nhiên cũng chưa cần nói đến vội. Tại hạ đã dốc bầu tâm sự với đại lương tạo, mong đại lương tạo hãy hiểu cho!”

“Than ôi!” Công Tôn Diễn thở dài một tiếng, vòng tay nói. “Tô Tử mưu vì đại nghĩa, tại hạ đã đánh giá thấp rồi. Tại hạ bất tài, không biết có thể giúp gì cho Tô Tử?”

“Phò tá Tần Công, giúp Tần thêm cường thịnh!”

Công Tôn Diễn sững sờ mất một chốc mới hiểu ý, bèn chỉ tay vào Tô Tần, cười vang mà nói: “Được lắm! Tô Tử quả là cao tay!” Lại cười thêm một lúc nữa, sau đó đứng dậy cáo từ.

Tô Tần tiễn ra đến cổng, vòng tay cười hỏi: “Tại hạ nhớ ra một chuyện, rất muốn được thỉnh giáo đại lương tạo!”

Công Tôn Diễn lập tức dừng bước: “Tô Tử xin cứ nói!”

“Đây là việc riêng!” Tô Tần tiến lại gần một bước, cố làm ra vẻ bí hiểm, thì thầm hỏi nhỏ. “Dám hỏi Công Tôn huynh, hôm đó huynh đến phủ Vũ An Quân, đã nói với Bàng Quyên những gì?”

Công Tôn Diễn cũng tiến lại gần một bước, ghé sát tai Tô Tần, cũng tỏ ra bí hiểm, thì thầm đáp: “Tại hạ chẳng nói gì cả, chỉ kể về uy danh của Tô Tử trong liệt quốc, và cảnh tượng phô trương hào hùng của hợp tung mà thôi!”

Công Tôn Diễn nói xong, hai người đều chỉ tay vào đối phương, cùng phá lên cười lớn.

Dịch quán của sứ thần nước Tần nằm ở bên cạnh dịch quán của Tô Tần, cách nhau chưa đầy trăm bước. Công Tôn Diễn trở về dịch quán, ngồi xuống suy nghĩ một hồi, rồi sai người mời công tử Hoa đến, hỏi: “Phía Tôn Tử có động tĩnh gì không?”

“Từ sau đêm hôm đó không có ai đến tìm Tôn Tẫn. Nhưng lúc nãy tại hạ nhận được tin báo, ngày hôm qua sau khi bãi triều, Bàng Quyên đã đến đầu phố Nam Nhai, dừng xe trước miếu, đi vào trong miếu gặp Tôn Tử.”

“Bàng Quyên?” Công Tôn Diễn kinh ngạc hỏi. “Hắn đã làm những gì?”

“Tại hạ không biết!” Công tử Hoa đáp. “Để đề phòng sự cố, Hắc Điêu không dám đến gần, nên không thể biết được chi tiết sự tình!”

Công Tôn Diễn trầm tư một lúc, căn dặn công tử Hoa: “Hiện giờ Tam Tấn đã hợp tung thành công, Tô Tử đang chuẩn bị đi thuyết khách Tề, Sở nhập tung. Một khi sáu nước đã hợp tung, nước Tần tất sẽ nguy hiểm! Địa thế hiểm trở chỉ có thể cứu được nước Tần trong chốc lát, tuyệt đối không phải kế sách lâu dài. Dùng binh là ở tướng tài, hiện giờ điều quan trọng nhất là phải có được Tôn Tử. Tại hạ đi trước một bước, về bẩm báo với chúa thượng để tìm cách ứng phó. Công tử hãy tiếp tục ở lại đây, không lúc nào được rời mắt khỏi Tôn Tử, vừa phải đề phòng Bàng Quyên gia hại, lại không được để Tô Tần cướp đi. Sáu nước có Bàng Quyên, đã là mối nguy to lớn, nếu lại có thêm Tôn Tử, sẽ là đại hoạ vô cùng!”

Công tử Hoa gật đầu, quay người bước đi.

***

Vì phía tây Hàm Đan là hai dãy núi Đại Hình và Vương Ốc kéo dài bất tuyệt, đường núi hiểm trở, nên Giả Xá Nhân và Trương Nghi quyết định sẽ đi xuống phía nam, qua đất Ngụy, Hàn, qua Triều Ca, đến cửa Túc Tư, sau đó men theo Hà Thuỷ đến Lạc Dương, tiếp tục qua Hào Quan, Hàm Cốc để vào Tần.

Giả Xá Nhân đánh xe tứ mã, mua một lượng lớn đặc sản nước Triệu, Yên, phần lớn là những loại thuốc quý, như xạ hương, sâm nhung, đựng đầy hai hòm đặt dưới gầm xe, chở theo Trương Nghi, Hương Nữ, thong thả rời khỏi Hàm Đan, tiến tới Triều Ca.

Đúng hai ngày sau khi Giả Xá Nhân khởi hành, sứ đoàn sang Triệu của Sư Lý Tật cũng rầm rập hồi triều, cũng đi theo con đường phía nam. Đi được mấy ngày, đã đuổi kịp họ. Giả Xá Nhân thấy là Sư Lý Tật, liền giả bộ không biết, cho xe ngựa dạt vào bên lề nhường đường. Từ sau lúc đó, hai bên lúc thì bên này đi trước, lúc lại bên kia đi trước, mặc dù suốt dọc đường không nói lời nào, nhưng cũng là đồng hành, có khi còn ở chung quán trọ.

Hơn ba mươi ngày sau, hai đoàn người ngựa một trước một sau lại về đến Hàm Dương vào cùng một ngày.

Sư Lý Tật tiến thẳng vào cung Tần, yết kiến Huệ Văn Công, kể lại tỉ mỉ toàn bộ câu chuyện Tô Tần đã bày kế làm nhục Trương Nghi thế nào, cũng như sau khi Trương Nghi đi rồi đã đau khổ ra sao cho Huệ Văn Công nghe.

Huệ Văn Công nghe xong, thở dài mà nói: “Than ôi, quả nhân chỉ vì một ý nghĩ sai lầm, đã để mất Tô Tần. Mặc dù có được Trương Nghi, nhưng cũng không thể vui vẻ!”

“Chúa thượng,” Sư Lý Tật vội nói, “theo như lời tiến cử của Tô Tử, tài của Trương Nghi không hề thua kém tài của Tô Tử!”

Huệ Văn Công cười buồn một tiếng: “Lời nói khiêm nhường của Tô Tử mà khanh cũng tin ư?”

Sư Lý Tật vội biện minh: “Chúa thượng, vi thần cho rằng, tài của Trương Nghi quả thực đúng như lời Tô Tử. Chuyện khác không nói, chỉ riêng việc giúp Sở chiếm Việt, đã có thể thấy được phần nào. Nước Việt suốt trăm năm không hề khởi sắc, chỉ đến thời Vô Cương trị vì mới trở nên cường thịnh, chiêu mộ được lắm hiền tài, mưu đồ chiếm đánh Trung Nguyên. Trương Nghi đến Sở chưa đầy hai năm, chỉ một trận đã giúp Sở Vương diệt Việt, sự nghiệp lẫy lừng nhường này, quả là xưa nay chưa từng thấy!”

“Ái khanh không cần nói nữa!” Huệ Văn Công phẩy tay, sỗ sàng ngắt lời. “Nếu người này có đại tài, sẽ không bị hãm hại ở Sở, làm nhục ở Triệu. Từ đó mà thấy, hắn ở Sở không bằng Trần Chẩn; ở Triệu không bằng Tô Tần!”

Sư Lý Tật bị mấy lời của Huệ Văn Công chặn họng, cứng lưỡi không biết nói gì, ngẩn ra một lúc mới định thần lại, bèn quỳ xuống khấu lạy: “Chúa thượng, chuyện đã qua không thể vãn hồi. Ta đã không có được Tô Tử, không thể lại để mất Trương Tử!”

“Được rồi được rồi, quả nhân biết rồi!” Huệ Văn Công liếc xéo Sư Lý Tật, giọng nói có phần bực bội. “Khanh cũng đứng dậy đi! Lần này đi sứ nước Triệu mấy tháng, ái khanh cũng đã vất vả nhiều, mau trở về nghỉ ngơi tĩnh dưỡng mấy hôm rồi hãy lên triều!”

Sư Lý Tật hết cách, đành phải cáo lui.

Thấy Sư Lý Tật đã đi khỏi, Huệ Văn Công khẽ đặng hắng một tiếng, nội thần lập tức xuất hiện, khom lưng đứng hầu một bên. Huệ Văn Công cũng chẳng thèm ngẩng đầu, nhắm mắt căn dặn: “Nếu Giả tiên sinh đến, phải lập tức bẩm báo cho ta!”

Nội thần vâng lệnh, lập tức lui ra.

Giả Xá Nhân chở vợ chồng Trương Nghi đến phố Sĩ Tử, dừng lại trước quán trọ mà Tô Tần đã từng ở năm xưa.

Từ sau khi Tô Tần bỏ đi, Sư Lý Tật phụng chỉ chỉnh đốn lại phố Sĩ Tử, tịch thu toàn bộ tài sản của ông chủ khách sạn Vận Lai, đày đi Thương Quận. Trúc Viễn cũng trở về núi Chung Nam, Luận Chính đàn tại Anh Hùng cư không còn mở lại nữa, việc kinh doanh ở phố Sĩ Tử ảm đạm trông thấy. Khách sạn Vận Lai đã mấy lần đổi chủ, chủ mới từng là lính Tần, trong trận chiến Hà Tây bị chặt đứt một cánh tay, sau đó đã dùng toàn bộ số tiền phủ tuất để mua lại quán trọ này.

Hầu như không có một chút đắn đo, Trương Nghi vừa nhìn đã lập tức chọn đúng khu phòng mà Tô Tần từng ở. Giả Xá Nhân âm thầm cảm thán, rồi cũng chọn cho mình một phòng, đặt cọc cả tiền phòng cho Trương Nghi. Trương Nghi bảo tiểu nhị chuẩn bị nước nóng, đóng chặt cửa, để Hương Nữ ở lại trong phòng tắm rửa, còn mình và Giả Xá Nhân cùng đến tiền sảnh, gọi tiểu nhị dọn cơm rượu, đang định uống một trận thoả thích, bỗng thấy một cỗ xe kiệu dừng lại trước cửa, vào tìm Xá Nhân.

Xá Nhân đi ra, một lát sau thì vội vã quay vào, cười nhăn nhó với Trương Nghi, vòng tay than thở: “Than ôi, công việc làm ăn thật là phiền phức. Tại hạ phải ra ngoài một lát, thực lòng tạ lỗi với Trương Tử!”

Trương Nghi cười cười, vòng tay nói: “Giả huynh cứ đi làm việc, tạm thời hãy để cơm rượu lại đây, đợi Giả huynh quay về, hai ta cùng uống cũng không muộn!”

Giả Xá Nhân từ biệt xong, liền lên xe của người vừa đến, lộc cộc rời đi. Trương Nghi ngồi ngẩn ngơ một hồi, bảo tiểu nhị dọn dẹp đồ ăn, sau đó trở về phòng.

Hương Nữ đã tắm xong, đang đứng chải đầu trước gương, thấy Trương Nghi quay về liền cười hỏi: “Giả tiên sinh đâu rồi?”

“Đi rồi!” Trương Nghi trả lời cộc lốc, rồi ngồi xuống, khẽ nhắm mắt lại.

Hương Nữ thoáng ngẫm nghĩ một lát, rồi hỏi nhỏ: “Hẳn không phải Giả tiên sinh lại bỏ rơi chúng ta đấy chứ?”

Trương Nghi ngồi im lặng không đáp.

Hương Nữ liếc xéo một cái, đang định hỏi tiếp, bỗng có tiếng ngựa hí vang ở phía sân sau. Hương Nữ nhận ra là ngựa của Giả Xá Nhân, liền phì cười: “Thiếp đã nghĩ đi đâu thế này? Xe ngựa của tiên sinh vẫn còn ở sân sau kia mà!”

Giả Xá Nhân cả đêm không về, mãi tới sáng sớm hôm sau mới quay lại, trên người còn sặc mùi rượu, vừa gặp mặt đã ôm quyền than thở: “Than ôi, Trương Tử, tại hạ thật có lỗi! Tối qua đi gặp một thương gia lớn ở Quan Trung, ông ta nhất quyết giữ tại hạ lại uống rượu, tại hạ đã quá chén nên không thể quay về!”

Trương Nghi khẽ cười, ôm quyền đáp lễ: “Giả huynh được tận hứng, tại hạ cũng thấy vui lây.”

Giả Xá Nhân cười vang mà nói: “Không giấu Trương Tử, lần uống rượu này kể cũng không uổng phí. Vị thương gia đó thông thuộc vùng núi Chung Nam, nếu tại hạ muốn kiếm hàng đặc biệt, không có ông ấy thì không được! Thật trùng hợp, hôm nay ông ta lên núi, tại hạ muốn đi cùng ông ta một chuyến!” Nói đoạn, lấy từ trong tay áo ra một chiếc túi, quay sang Hương Nữ. “Đây là ba mươi lượng vàng, phu nhân hãy tạm cầm lấy. Lần này tại hạ lên núi, không biết khi nào mới quay về, phu nhân không thể không có tiền trong tay được!”

Hương Nữ thoáng ngần ngừ, đưa mắt nhìn Trương Nghi, rồi ôm quyền đa tạ: “Lần này đến Tần, dọc đường đi đều do tiên sinh lo liệu hết chi phí, nhiều tiền thế này, chúng tôi làm sao dám nhận?”

Giả Xá Nhân không nói gì thêm, cứ thế ấn túi tiền vào tay Hương Nữ, cười nói: “Phu nhân không cầm tiền, lẽ nào lại muốn bán kiếm?”

Hương Nữ đỏ mặt, nhận lấy túi tiền, lại vòng tay đa tạ.

Giả Xá Nhân chỉ vào cỗ xe ở sân sau, nói với Trương Nghi: “Trên núi không có đường lớn, cỗ xe ngựa này tạm thời để lại cho Trương Tử. Nếu hai vị buồn, có thể đi chơi đây đó cho khuây khoả.”

Trương Nghi đa tạ, Giả Xá Nhân quyến luyến từ biệt hai người, sau đó sải bước ra đi.

Mấy hôm sau, Trương Nghi ngày nào cũng ngồi một mình trong phòng, hai mắt thẫn thờ nhìn sững vào cây hoè già trong sân. Đương nhiên, Trương Nghi không biết cây hoè già này đã từng là nơi Ngô Tần treo cổ, càng không thể biết năm xưa Tô Tần cũng từng ở đây, cũng từng ngồi lặng nhìn cây hoè như hắn hiện giờ.

Hương Nữ bắt đầu lo lắng. Lúc trước, cho dù là ở Việt hay ở Sở, Trương Nghi người chưa đến nơi, toàn bộ kế sách đã tính toán vẹn toàn, vừa đặt chân tới, đã lập tức bắt tay vào hành động, không tìm người này thì tìm người khác, bận rộn luôn tay luôn chân. Lần này đến Tần, Hương Nữ lại cảm thấy Trương Nghi giống như biến thành một người khác hẳn, không những lầm lì bất động, tâm trạng cũng vô cùng u uất, cho dù cười cũng chỉ là miễn cưỡng, chứ không hề xuất phát từ tận đáy lòng.

Hương Nữ biết Trương Nghi thực lòng không muốn đến Tần, nhưng lại không hiểu rõ lý do, vì Trương Nghi chưa bao giờ hé lộ về chuyện gia đình. Lúc này, thấy Trương Nghi buồn bực âu sầu, Hương Nữ muốn khuyên mấy câu, nhưng lại không biết nên khuyên thế nào. Bỗng nảy ra một ý, liền bật cười mà nói: “Phu quân, lúc sáng Hương Nữ nằm mơ, mơ thấy một cuộc kỳ ngộ. Hương Nữ nghĩ đi nghĩ lại, chúng ta từ sáng đến tối chỉ ở trong căn phòng này, thì lấy đâu ra kỳ ngộ đây?”

Trương Nghi ngẩng đầu lên liếc nhìn Hương Nữ một cái, rồi đứng dậy đi ra khỏi phòng tìm tiểu nhị, bảo gã chuẩn bị xe, lại bảo chủ quán tính tiền thuê phòng, rồi gọi Hương Nữ ra trả tiền.

Hương Nữ kinh ngạc hỏi: “Phu quân, tối nay không trở về ư?”

Trương Nghi đáp: “Chẳng phải nàng mơ thấy một cuộc kỳ ngộ hay sao? Giờ ta sẽ đưa nàng đi tìm.”

Hương Nữ không thể đoán được Trương Nghi đang có tính toán gì, nhưng nàng biết, một khi Trương Nghi quyết định, ắt đã suy nghĩ kỹ càng, vì vậy không nói một lời, lẳng lặng trả tiền phòng. Thấy tiểu nhị đã đóng xe ngựa xong xuôi, liền bước lên xe.

Trương Nghi tự tay đánh xe, đi thẳng ra cổng thành đông. Sau khi ra khỏi thành, Trương Nghi quất ngựa phi nhanh, phóng thẳng về phía Lạc Thuỷ.

Sư Lý Tật hay tin vợ chồng Trương Nghi đã xuất thành, cho rằng họ ra ngoài thành để giải khuây nên cũng chẳng để tâm. Đến khi được biết hai người đã trả hết tiền phòng, Sư Lý Tật mới cuống lên, một mặt phái người đuổi theo, nếu cần thiết phải thông báo cho biên ải, tìm cớ ngăn họ lại; một mặt cấp tốc vào cung bẩm báo Tần Công.

Huệ Văn Công nghe Sư Lý Tật bẩm báo xong, chỉ cười nhạt, rồi quay sang nói với nội thần: “Ngươi hãy thông báo cho biên ải, không được ngăn cản hắn. Người này muốn đi đâu thì cứ để hắn đi!”

Nội thần vâng lệnh, quay người đi ngay.

“Chúa thượng?” Sư Lý Tật trợn mắt kinh ngạc.

“Khanh lo lắng đến thế ư?” Huệ Văn Công nhìn bộ dạng hốt hoảng của Sư Lý Tật, phì cười. “Ái khanh yên tâm, quả nhân đảm bảo, bảo bối này của khanh sẽ không rời khỏi Tần nửa bước!”

Thấy Tần Công khẳng định chắc chắn, Sư Lý Tật lại càng khó hiểu: “Tại sao?”

“Vì hắn đã chẳng còn nơi nào để đi nữa!” Huệ Văn Công nói xong, liền lấy bàn cờ ra, chậm rãi bày lên bàn. “Nào, quân thần chúng ta đã lâu không đánh cờ rồi!”

Sư Lý Tật chẳng còn lòng dạ nào mà đánh cờ, nhưng cũng không dám kháng chỉ, đành phải miễn cưỡng ứng chiến, kết quả là trong một canh giờ đã thua liền hai ván. Dường như Huệ Văn Công hứng thú đang lên, nhất quyết không chịu dừng, Sư Lý Tật đành phải tiếp tục bày ván mới.

Đang đánh giữa chừng, có nội thần vào bẩm báo: “Thám mã trở về, quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của chúa thượng, vợ chồng Trương Nghi không đến ải Hàm Cốc, mà đi về hướng Lạc Thuỷ, có lẽ muốn đến Thiếu Lương!”

Nghe thấy hai chữ “Thiếu Lương”, Sư Lý Tật đột nhiên bừng tỉnh, buột miệng kêu lên: “Hắn đến Trương Ấp, để… tế tổ!”

“Người dù đã đến, nhưng lòng chưa phục!” Huệ Văn Công cười vang mà nói. “Không để hắn trở về thăm nhà, sao có thể được? Này, Sư Lý ái khanh, ván này hãy tập trung vào. Nếu lại thua nữa, xem quả nhân sẽ phạt khanh ra sao?”

Sư Lý Tật gật đầu thán phục, hai mắt chăm chú nhìn vào bàn cờ, một lúc sau, thì tự tin nói: “Chúa thượng, lần này vi thần thắng chắc rồi!” Đoạn lấy một quân cờ, đặt xuống bàn đánh “cạch”.

“Là quả nhân thắng chắc mới đúng!” Huệ Văn Công cũng lấy ra một quân, vê vê trong tay, nhìn Sư Lý Tật cười lớn. “Tuy nhiên, nếu quả nhân muốn thắng trọn vẹn, còn cần phải nhờ ái khanh trợ giúp, diễn một màn kịch nhỏ!”

“Kịch nhỏ?” Sư Lý Tật ngạc nhiên. “Kịch gì?”

Huệ Văn Công đặt mạnh quân cờ xuống bàn, cười lớn: “Đừng sốt ruột, đi đến nước đó, khanh sẽ tự biết!”

***

Vợ chồng Trương Nghi ngày đi đêm nghỉ, ngựa phóng như bay, sang ngày thứ ba đã đến địa giới Thiếu Lương. Suốt dọc đường đi, Trương Nghi hầu như chẳng nói câu nào.

Càng tới gần Trương Ấp, tâm trạng của Trương Nghi càng thêm u uất nặng nề, xe đi cũng dần chậm lại. Hương Nữ không hỏi nhiều, chỉ lẳng lặng ngồi trên xe, nhìn Trương Nghi với ánh mắt tha thiết quan hoài.

Cuối cùng, cũng đã đến Trương Ấp.

Nghĩ đến mình từ lâu đã chẳng còn chỗ đặt chân trong ấp, Trương Nghi dừng ngựa thở dài, rồi đánh xe ra phía đồng hoang, tiến thẳng tới chỗ đặt phần mộ tổ tiên.

Trương Nghi dừng xe dưới chân một con dốc cao, mắt nhìn Hương Nữ chăm chăm, trịnh trọng nói: “Phu nhân, chúng ta đến rồi!”

Từ khi thành hôn đến nay, đây là lần đầu tiên Trương Nghi gọi nàng là phu nhân một cách trịnh trọng đến vậy.

Hương Nữ thoạt tiên sững người, sau đó nước mắt ứa ra, trong lòng cảm động, bước lại gần, nhìn theo ánh mắt của Trương Nghi, gật đầu gọi: “Phu quân…”

Trương Nghi chỉ về con dốc cao phía trước: “Phu nhân, có biết đó là chỗ nào không?”

Dường như Hương Nữ cũng đã hiểu ra, gật đầu nói: “Là nhà của chúng ta!”

Nghe thấy lời này, Trương Nghi nước mắt ứa ra ròng ròng, nghẹn ngào nói: “Phu nhân nói đúng lắm, là nhà của chúng ta!” Rồi nắm lấy tay nàng. “Đi thôi, chúng ta về nhà!”

Hai người dắt tay nhau, từng bước leo lên dốc.

Trên con dốc cỏ mọc xanh rì.

Đi đến trước khu mộ. Trương Nghi thình lình buông tay Hương Nữ ra, ánh mắt hoang mang nhìn khắp xung quanh, vì toàn bộ khu mộ đã được tu sửa tinh tươm, xung quanh còn đắp một dãy tường bao bằng đất, bên trong trồng rất nhiều tùng bách, còn có vài trăm chậu hoa cúc sắp xếp thẳng hàng, hoa nở rực rỡ trong gió lạnh, thoạt nhìn cứ ngỡ là một vườn cúc lớn.

Càng khiến Trương Nghi kinh ngạc hơn nữa là trước mỗi ngôi mộ đều có một tấm bia đá cao hơn đầu người, trước mỗi tấm bia đều có bàn cúng được tạc từ đá tảng, trên mỗi bàn cúng bày đủ loại đồ cúng và hoa tươi.

Sững sờ hồi lâu, Trương Nghi đột nhiên sực nghĩ, lẽ nào phần mộ tổ tiên của mình cũng bị người Tần chiếm mất, thì bàng hoàng chết điếng, lập tức cắm đầu chạy thục mạng về phía phần mộ hợp táng cha mẹ, mở to mắt đọc bia đá, thấy trên bia vẫn khắc tên cha mẹ mình. Trương Nghi lại chạy sang đọc những tấm bia khác, tấm bia nào cũng khắc chính xác họ tên, ngay cả bia của Trương bá cũng khắc không sai một chữ.

Trương Nghi rất đỗi bàng hoàng, đứng sững hồi lâu, không những quên cả việc cúng tế, mà còn quên bẵng cả Hương Nữ.

Vẫn là Hương Nữ hiểu ra trước, từ từ bước tới bên cạnh Trương Nghi, quỳ xuống trước phần mộ cha mẹ hắn, mắt lệ rưng rưng, hành đại lễ khấu bái. Trương Nghi thấy vậy, mới định thần trở lại, quỳ xuống bên cạnh Hương Nữ, cùng nhau bái lạy.

Bái xong, Trương Nghi nghẹn ngào nói: “Cha, mẹ, Nghi Nhi bất hiếu, phiêu bạt bao năm, nay lại tay trắng trở về, không thể làm rạng danh tổ tông, khiến cha mẹ mở mày mở mặt. Nghi Nhi chỉ có một thành công duy nhất, đó là mang về cho họ Trương một cô con dâu. Mặc dù Nghi Nhi bất tài, nhưng phu nhân lại là người hiền thục. Nay đến bái lạy song thân, xin phụ mẫu trên trời linh thiêng, hãy phù hộ cho nàng được bình an!”

Lúc này Hương Nữ mới hiểu ra, ngôi mộ trước mặt chính là cha mẹ chồng của mình, thì bật khóc mà nói: “Con dâu bất hiếu Công Tôn Yến bái kiến cha, mẹ!” Lại lạy liền mấy lạy, rồi gục đầu xuống đất, khóc lên nức nở.

Trương Nghi cũng khóc theo Hương Nữ một hồi, rồi dẫn nàng đi bái lạy từng phần mộ. Cứ đến trước mỗi mộ, lại kể cho Hương Nữ nghe về người nằm dưới đất. Ngôi mộ cuối cùng là của Trương bá. Trương Nghi kể lại ông đã tận lực vì nhà họ Trương như thế nào, nuôi mình khôn lớn ra sao, rồi khi nhà họ Trương gặp tai hoạ bất ngờ, vẫn không rời bỏ họ, sau lại tự tận theo mẹ mình. Hương Nữ nghe mà nước mắt đầm đìa, lại quỳ xuống trước mộ ông lạy thêm mấy lạy nữa, nghẹn ngào nói: “Phu quân, cuộc đời Trương bá thực giống hệt Kinh thúc!”

“Đúng vậy!” Trương Nghi gật đầu nói. “Trương bá hay Kinh huynh đều là người tốt. Trên đời này luôn có kẻ xấu, nhưng người tốt vẫn nhiều hơn!”

Trương Nghi đang lúc cảm động, bỗng nghe thấy tiếng bước chân thậm thịch vọng lại từ dưới chân dốc, dường như có nhiều người đang cùng chạy đến.

Trương Nghi quay đầu lại nhìn, lập tức kinh ngạc đến ngây người, vì người vừa đến chính là Tiểu Thuận và Tiểu Thuý. Phía sau họ là hai đứa trẻ, đứa lớn chừng năm sáu tuổi, đứa nhỏ chừng hai ba tuổi.

Hai bên đều sững sờ mất một lúc lâu, rồi Tiểu Thuận, Tiểu Thuý mới chợt bừng tỉnh, lảo đảo lao lên phía trước, quỳ sụp xuống đất khấu đầu, mừng rỡ đến bật khóc, gọi lớn: “Thiếu gia!”

Hai đứa trẻ cũng chạy đến theo, đứa lớn quỳ xuống, đứa nhỏ không hiểu xảy ra chuyện gì, có lẽ là bởi sợ hãi, nên ngồi phệt xuống đất khóc toáng lên.

Trương Nghi cũng đã định thần trở lại, đưa tay đỡ Tiểu Thuận và Tiểu Thuý dậy: “Thật không ngờ còn gặp lại hai ngươi! Mau mau đứng lên, thiếu gia có chuyện muốn hỏi!”

Hai người liền đứng dậy, Tiểu Thuý bế đứa bé đang khóc lên, vừa dỗ dành, vừa đưa mắt liếc nhìn Hương Nữ.

Trương Nghi vội hỏi Tiểu Thuận: “Hai ngươi… thế này là thế nào? Trở về bao giờ thế?”

“Khởi bẩm thiếu gia,” Tiểu Thuận đáp, “ngày hôm đó… ngày hôm đó sau khi từ biệt, Trương bá đã nhận Tiểu Thuý làm con gái, tác thành cho hôn sự của tiểu nhân và Tiểu Thuý. Tiểu nhân và Tiểu Thuý chẳng còn nơi nào để đi, nên đã đến Hà Đông, ở nhờ nhà cũ của Trương bá. Không lâu trước đây, Ngô thiếu gia đã tìm đến tìm tận nhà, đón chúng tôi trở về.”

“Ngô thiếu gia?” Trương Nghi kinh ngạc. “Ngô thiếu gia nào?”

“Chính là… chính là vị thiếu gia ở Thiếu Lương năm xưa đã đến nhà ta tỷ võ với thiếu gia đấy. Hiện giờ Ngô thiếu gia hiển hách lắm, đã là quan lệnh Thiếu Lương rồi!”

Trương Nghi chỉ tay vào phần mộ: “Đây cũng là do Ngô thiếu gia chăm chút phải không?”

“Đúng vậy!” Tiểu Thuận gật đầu nói. “Ngô thiếu gia không những tu sửa lại toàn bộ phần mộ của nhà chúng ta, mà còn trả lại tất cả nhà cửa, đất đai. Cái tên chiếm đoạt tài sản nhà chúng ta năm đó cũng đã bị Ngô thiếu gia trị tội rồi. Hiện giờ cả nhà tiểu nhân đang ở trong trạch viện trước đây, gìn giữ gia nghiệp cho thiếu gia. Lúc nãy tiểu nhân nghe nói có một cỗ xe ngựa chạy đến đây, có hai người xuống xe, đi đến viếng mộ. Tiểu nhân hỏi qua diện mạo, ngờ ngợ là thiếu gia, nên vội dẫn Tiểu Thuý và hai đứa trẻ đến xem thế nào!”

Cuối cùng Trương Nghi cũng đã hiểu ra, thở phào một tiếng, cười vui mà nói: “Tiểu Thuận, Tiểu Thuý, cả hai đứa bé kia nữa, mau lại đây khấu kiến phu nhân của các ngươi!”

Tiểu Thuận, Tiểu Thuý vội kéo hai đứa trẻ cùng quỳ xuống đất khấu kiến Hương Nữ. Hương Nữ mặt ửng hồng, vội vàng đỡ họ dậy. Cả nhà cười cười nói nói cùng đi xuống dốc, trở về nhà.

Tiểu Thuận sai người hầu mổ lợn thịt dê, cả nhà vui vẻ tưng bừng như ăn tết. Đến khi trời tối, Tiểu Thuý đã chuẩn bị phòng ngủ tươm tất cho họ, Trương Nghi giống như tân hôn, dắt tay Hương Nữ đi vào trong phòng mới.

Lưu lạc bao năm, đây là lần đầu tiên Trương Nghi được trở về ngủ tại nhà mình, nằm trên chiếc giường mình vẫn nằm từ bé đến lớn. Đêm đó, Trương Nghi thấy thư thái chưa từng có, ngủ say như chết, ngáy pho pho tiếng này nối tiếng kia như sấm động bên trời, khiến Hương Nữ trằn trọc không yên, cuối cùng đành phải ngồi ra mép giường, nhìn Trương Nghi thoải mái dang tay dang chân mà ngủ, gần như chiếm hết cả mặt giường lớn.

Đúng thế, đây là nhà của hắn, là nơi hắn đã sinh ra và lớn lên. Chăm chút cho hắn bây giờ chính là Tiểu Thuận, người đã cùng hắn chơi đùa từ nhỏ, cùng hắn khôn lớn, với hắn một mực trung thành, phục tùng tuyệt đối.

Sáng sớm hôm sau, sau khi thức dậy, Trương Nghi dùng cơm xong, dặn Tiểu Thuận: “Chuẩn bị xe, cùng thiếu gia đến Thiếu Lương một chuyến!”

Tiểu Thuận chỉ tay ra cổng: “Tiểu nhân đã chuẩn bị xe xong rồi, mời thiếu gia!”

Trương Nghi bước ra cổng, quả nhiên thấy cỗ xe tứ mã đã đỗ sẵn ở đó. Càng khiến Trương Nghi hài lòng hơn nữa, đó là Tiểu Thuận đã tìm lại được trục đá lăn lúa mà năm xưa Ngô thiếu gia đã dùng để tỷ thí với Trương Nghi, đặt nó sừng sững giữa sân.

Trương Nghi nhìn trục đá, rất đỗi vui mừng, bước lại gần, xắn tay áo lên, hai tay nắm chặt lấy hai đầu trục đá, hét lên như sấm: “Lên!” Trục lăn lúa lập tức bị Trương Nghi nhấc bổng lên vai. Trong tiếng vỗ tay reo hò của mọi người, Trương Nghi vác theo trục lăn lúa đi quanh xe một vòng, rồi nhẹ nhàng đặt lên xe, phủi hai tay, cười nói với Tiểu Thuận: “Này tiểu tử, vẫn là ngươi suy nghĩ chu đáo!”

Tiểu Thuận cười hì hì nói: “Tâm tư của thiếu gia, tiểu nhân đã biết tỏng từ lâu!”

“Được rồi được rồi! Đi tìm mấy người đến đây!”

“Vâng!” Tiểu Thuận nói xong, liền quay vào trong sân vỗ tay, mười mấy thanh niên trai tráng nhanh nhẹn chạy ra từ nhà chái, đứng xếp thành hàng ngay ngắn trước mặt Trương Nghi, khom lưng đợi lệnh.

Trương Nghi nhìn họ một lượt, gật đầu ra chiều hài lòng, nói lớn: “Đi, đi tìm tên tiểu tử đó tỷ thí!”

Những hành động kỳ quặc của Trương Nghi và Tiểu Thuận khiến Hương Nữ ngơ ngác chẳng hiểu gì, liền kéo Tiểu Thuý ra hỏi: “Thuý Nhi, họ muốn làm gì vậy?”

Tiểu Thuý nhìn họ cười nói: “Phu nhân yên tâm, họ đang đùa đấy thôi.”

“Đùa?” Hương Nữ càng thêm khó hiểu, mở to mắt nhìn Tiểu Thuý.

“Đều là những chuyện lâu lắm rồi!” Tiểu Thuý mỉm cười, quay sang Hương Nữ. “Nếu như thiếu phu nhân muốn nghe, nô tỳ sẽ kể cho!”

Đương nhiên Hương Nữ rất muốn nghe chuyện ngày trước của Trương Nghi, vội giục: “Mau kể đi!”

Tiểu Thuý liền kéo Hương Nữ ra hậu hoa viên, kể cho nàng nghe những chuyện cũ của Trương Nghi. Ngoài cổng, Tiểu Thuận đã đặt xong ghế kê chân, Trương Nghi bèn bước lên xe, Tiểu Thuận ra roi quất ngựa, mười mấy trai tráng rầm rập chạy bộ theo sau, cả đoàn thanh thế tưng bừng, tiến thẳng tới Thiếu Lương.

Sớm đã có người báo cho phủ Thiếu Lương, Ngô Thanh đích thân dẫn người trong phủ ra ngoài cổng thành mấy dặm, vừa thấy khí thế hừng hực của Trương Nghi, lại nhìn thấy trục lăn lúa đặt ở sau xe, liền phá lên cười sảng khoái: “Này Trương sĩ tử, chuyện từ đời nảo đời nào rồi mà vẫn còn nhớ thế ư?”

Trương Nghi vòng tay nói: “Chuyện năm xưa, là do tại hạ thất hẹn! Hôm nay tại hạ đến, một là để tạ lỗi với Ngô đại nhân, khẩn cầu Ngô đại nhân trách phạt; hai là muốn thực hiện lời giao ước, mong Ngô đại nhân chỉ giáo!”

Ngô Thanh vòng tay đáp lễ, cười nói: “Được! Được lắm! Trương Tử đã đến tận cửa khiêu chiến, tại hạ nhất định sẽ ứng chiến! Có điều…” vờ đưa mắt nhìn quanh, hạ thấp giọng thì thào, “chỗ này không phải đất dụng võ, mời Trương Tử hãy cùng tại hạ vào trong phủ, ăn uống no say rồi, tại hạ sẽ tìm một nơi phong thuỷ tốt đẹp, cùng phân thắng bại với Trương Tử!”

Trương Nghi cũng cười, vòng tay mà nói: “Làm khách thì phải theo chủ, tại hạ nhất nhất nghe theo sự sắp đặt của đại nhân!”

Hai người dắt tay nhau lên cùng một xe, trở về phủ Thiếu Lương, cùng kể lại những việc đã gặp phải sau khi từ biệt.

Ngô Thanh lần lượt thuật lại đầu đuôi mọi chuyện, từ trận chiến Hà Tây thảm khốc ra sao, dân Ngụy ở Hà Tây khốn đốn thế nào, rồi chuyện mình phất cờ phản kháng, chuyện Tần Công quyết đoán, trị lý Hà Tây tốt đẹp, cuối cùng thở dài mà nói: “Than ôi, tại hạ đi đến bước đó, vốn dĩ đã là tự cắt đứt đường sống, chỉ nghĩ rằng có chết cũng chết cho thống khoái. Nào ngờ chúa thượng lại đặc xá cho tại hạ, không những không truy cứu chuyện cũ, lại còn trả lại toàn bộ tài sản ruộng vườn, phong tại hạ làm quân uý Thiếu Lương, về sau lại nhiều lần thăng tiến. Hàng ngàn thuộc hạ cũng đều được xá tội, đối đãi giống hệt dân Tần!” Lại thở dài một tiếng. “Than ôi, nói thực, lúc đầu tại hạ cũng khăng khăng sĩ diện, không chịu làm quan, vì thấy có lỗi với Ngụy. Nhưng sau đã nghĩ thông suốt, chúng ta là thần dân, cho dù là ai làm chủ, thì thần dân mãi mãi vẫn là thần dân. Ai để cho chúng ta sống, chúng ta sẽ bán mạng cho người đó. Còn về việc thiên hạ là của ai, điều này chẳng liên quan gì đến chúng ta. Hơn nữa, ngay một bậc đại tài như Công Tôn tướng quân cũng đã sang Tần, chúng ta có lý gì mà cứ khư khư ôm sĩ diện?”

“Ngô huynh nói rất phải!” Trương Nghi gật đầu đáp. “Tại hạ luôn nghĩ Tần tàn bạo, coi như kẻ thù, lần này đến Tần, được nghe tận tai thấy tận mắt mới biết được sự thật. Hôm nay tại hạ đến đây, còn có chuyện khác muốn nhờ cậy Ngô huynh!”

“Trương huynh có chuyện gì xin cứ nói.”

“Gia sản của nhà tại hạ được trả lại từ bao giờ vậy?”

Ngô Thanh nhắm mắt ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp: “Trương huynh đã hỏi, vậy tại hạ cũng sẽ nói thực. Năm đó Tần Công ban chiếu đại xá dân Ngụy, trả lại một nửa tài sản cho dân Ngụy. Song tên quan đại phu chiếm đoạt tài sản của nhà huynh lại lấy cớ nhà Trương huynh không còn người mà từ chối không trả lại. Hai tháng trước, không hiểu tại sao Tần Công lại cho người khẩn cấp chuyển chiếu thư đến tại hạ, lệnh cho tại hạ nhanh chóng trả nốt nửa phần gia sản còn lại cho nhà Trương huynh, tu sửa mộ phần, gia miếu. Tại hạ điều tra mới biết sự việc tên quan đại phu kia ngang ngược chiếm đoạt, nên đã tấu lên chúa thượng. Chúa thượng vô cùng giận dữ, lập tức hạ lệnh cách hết chức tước, y theo Tần pháp xử chém ngang, toàn bộ gia tộc đều bị sung làm nô lệ. Không giấu Trương huynh, những việc tại hạ làm, chẳng qua chỉ là phụng chiếu mà thôi!”

Trương Nghi đột nhiên bừng tỉnh: “Thì ra là như vậy!”

“Như vậy là thế nào?” Ngô Thanh ngẩn người hỏi lại.

“Không giấu Ngô huynh,” Trương Nghi khẽ mỉm cười, vòng tay nói, “lần này tại hạ trở về, một là để thăm nhà, hai là muốn yết kiến Tần Công. Có điều… tại chẳng quen biết ai trong cung Tần, không có người tiến cử, không biết Ngô huynh có chịu giúp hay không?”

Ngô Thanh lập tức khảng khái đáp lời: “Đương nhiên là được!” Rồi hạ thấp giọng. “Xem tình hình này, chúa thượng có vẻ rất coi trọng Trương huynh. Với tài của Trương huynh, nếu gặp Tần Công, chắc chắn sẽ được trọng dụng…”

Trương Nghi lại vòng tay: “Tại hạ xin đa tạ!”

Trương Nghi ở lại Trương Ấp ba ngày, sau đó cùng Ngô Thanh quay về Hàm Dương, vào cung yết kiến.

Huệ Văn Công hay tin Trương Nghi đến, liền triệu vào ngự thư phòng gặp mặt. Nghe thấy tiếng bước chân, Huệ Văn Công bèn ra tận ngoài cửa, bước xuống bậc thềm nghênh đón. Trương Nghi, Ngô Thanh lập tức quỳ xuống khấu đầu, Huệ Văn Công cũng không nói lời nào, mỗi tay đỡ một người dậy, cười lớn rồi dắt tay hai người bước lên bậc thềm, tiến vào phòng khách.

Huệ Văn Công ngồi xuống chỗ, quay đầu nhìn thấy Trương Nghi, Ngô Thanh lại chuẩn bị bái lạy, liền cười mà chỉ vào chỗ ngồi ở hai bên: “Ngồi, ngồi đi! Chẳng phải ở ngoài cửa đã khấu lạy rồi sao?”

Trương Nghi, Ngô Thanh đưa mắt nhìn nhau, thấy Huệ Văn Công thân mật đến vậy, cũng cười rồi ngồi vào chỗ.

Huệ Văn Công thấy họ đã an toạ, bèn đưa mắt hết nhìn người này, lại nhìn người kia, lát sau liền cười lớn mà nói: “Quả nhân đã nghe chuyện hai vị đây tỷ thí. Thế nào, đã phân định thắng thua hay chưa?”

Hai người đều bật cười. Ngô Thanh vòng tay nói: “Khởi bẩm chúa thượng, đó là chuyện của tám năm về trước, thắng thua đã được phân định từ lâu!”

“Ồ?” Huệ Văn Công tỏ ra hào hứng. “Vậy hai vị ai thua ai thắng?”

Ngô Thanh cười: “Vốn là Trương Tử thắng, có điều vi thần đã giở mánh lới, miễn cưỡng thủ hoà, nhưng sự thực thì đã thua!”

“Nhưng quả nhân nghe nói,” Huệ Văn Công mỉm cười nhìn hai người, “là Trương Tử thắng ván đầu tiên, ván thứ hai hoà, ván thứ ba thì ái khanh thắng, cớ sao ái khanh lại tự nhận thua?”

Ngô Thanh lại cười: “Ba lần tỷ thí đều là do vi thần ra đề, chưa nói tới việc đã chiếm được tiên cơ, đến màn tỷ thí thứ ba là nâng trục đá, lại là ngón mà vi thần đã luyện suốt tám năm, bởi vậy thắng mà không thuyết phục, nên mới nhận thua.”

“Ồ?” Huệ Văn Công vẫn hỏi gặng đến cùng. “Nếu đã là vậy, tại sao ái khanh không nhận thua ngay lúc đó?”

Ngô Thanh cười ngượng nghịu. “Năm đó vi thần tuổi trẻ khí thịnh, lại ưa sĩ diện, nên mới không chịu nhận thua!”

Huệ Văn Công cười vang, chỉ tay vào Ngô Thanh nói: “Hỡi ôi Ngô Thanh, cuối cùng thì cũng đã chịu nói ra lời thực lòng!” Đoạn thu lại nét cười, liếc nhìn Trương Nghi một cái, rồi lại gật đầu nói với Ngô Thanh, “ừm, ái khanh cũng chẳng có gì sai, trên đấu trường tuyệt đối không được nhận sai! Còn về giở mánh lới xảo quyệt, đôi khi cũng là cần thiết. Năm xưa quả nhân thích chọi dế, đánh trận nào thắng trận đấy, ngoài thực lực ra, bên trong vẫn còn rất nhiều tiểu xảo!”

Nói đến đây, dường như Huệ Văn Công lại nhớ đến chuyện năm xưa, không nhịn được mà cười ngặt nghẽo một hồi. Cười xong, bèn tiện miệng kể về chuyện ngày trước mình đã giở các chiêu gian kế xảo thế nào để thủ thắng trong trò chọi dế. Người kể thì mặt mày hớn hở, lời lẽ sinh động, kẻ nghe thì hai mắt trợn trừng, không dám tin những chuyện này lại do quân chủ của một nước làm ra.

Hơn nửa canh giờ trôi qua, Huệ Văn Công vẫn thao thao bất tuyệt với Ngô Thanh về những trò vui tuổi trẻ, dường như đã quên bẵng mất là đang triệu kiến Trương Nghi, thậm chí hoàn toàn không chú ý đến sự tồn tại của Trương Nghi đã sốt ruột một hồi lâu, Huệ Văn Công không hề nhìn sang hắn, chỉ thao thao bất tuyệt với Ngô Thanh.

Trương Nghi mỗi lúc càng thêm hoang mang khó hiểu. Lần này yết kiến, Trương Nghi đã chuẩn bị sẵn một số kế sách, như phân tích về đại thế thiên hạ, ứng phó với sách lược hợp tung của Tô Tần, tăng cường quốc lực cho Tần… Tuy nhiên, lúc này, Huệ Văn Công lại cứ hào hứng kể lể mãi về những trò chơi trẻ nít, khiến Trương Nghi rất đỗi nghi ngại. May mà khi còn trong Quỷ Cốc, Trương Nghi đã luyện được định lực hơn người, cho dù trống ngực thùm thùm, nhưng mặt không hề đổi sắc, vẫn hai mắt khép hờ, ngồi ngay ngắn trên chiếu làm như không hề có chuyện gì xảy ra, tập trung lắng nghe những lời cười nói của hai người.

Huệ Văn Công đang lúc nói hăng, nội thần liền vào bẩm báo có thượng đại phu Sư Lý Tật cầu kiến.

Huệ Văn Công mừng rỡ: “Ồ, là Sư Lý ái khanh, mau tuyên vào yết kiến!”

Sư Lý Tật tiến vào, hành xong đại lễ tam bái, Huệ Văn Công liền chỉ vào Trương Nghi giới thiệu: “Sư Lý ái khanh, khanh đến thật đúng lúc, quả nhân giới thiệu, vị này là Trương Tử, bạn cũ của Ngô ái khanh. Quả nhân đang cùng hai người trò chuyện về những trò chơi thời trẻ, thật là sảng khoái!”

Sư Lý Tật vờ như không biết, quan sát Trương Nghi từ đầu đến chân, ngẫm nghĩ một lúc, rồi gãi đầu gãi tai hỏi: “Xin hỏi Trương Tử, phải chăng mới từ nước Triệu đến Hàm Đan?”

Trương Nghi vòng tay vái mà đáp: “Đúng thế!”

Sư Lý Tật lại săm soi Trương Nghi một lượt, lại hỏi tiếp: “Xin hỏi Trương Tử, phải chăng đã từng đến phủ tướng quốc?”

Trương Nghi biết Sư Lý Tật đang nhắc lại nỗi hổ thẹn ngày hôm đó, mặt hơi đỏ lên, gật đầu nói: “Từng đến!”

Sư Lý Tật chẳng chút đắn đo, lập tức hỏi tiếp: “Khi tại hạ trở về Hàm Đan, người đi cùng suốt dọc đường phải chăng chính là Trương Tử?”

Trương Nghi lại gật đầu: “Đúng vậy!”

Sư Lý Tật tỏ ra mừng rỡ, liên tiếp vòng tay. “Chúng ta thực là hữu duyên!”

“Ồ?” Huệ Văn Công vờ như không hiểu, đưa mắt nhìn Trương Nghi, rồi lại quay sang nhìn Sư Lý Tật. “Hai khanh… quen biết nhau ư?”

“Khởi bẩm chúa thượng,” Sư Lý Tật quay sang Huệ Văn Công, “lần này vi thần đi sứ nước Triệu, đã gặp Trương Tử tại phủ tướng quốc nước Triệu, khi trở về lại đi cùng Trương Tử suốt dọc đường, có điều…” ngập ngừng một lát mới nói tiếp, “Trương Tử đã thay đổi y phục, như biến thành một người khác hẳn, vi thần nhìn thấy quen quen, nhưng lại không chắc chắn, nên không dám mạo muội nhận bừa!”

Huệ Văn Công ra vẻ kinh ngạc, mở to mắt nhìn Trương Nghi: “Ồ, nói như vậy, Trương Tử có biết Tô Tử ư?”

Rõ ràng vở kịch mà Huệ Văn Công và Sư Lý Tật đang diễn là dành riêng cho Trương Nghi xem. Lúc này, Huệ Văn Công cố tình hỏi đến Tô Tần, Trương Nghi lại không muốn nhắc đến, đang cúi đầu nghĩ lời lấp liếm, thì Sư Lý Tật đã giải nguy giúp Trương Nghi: “Khởi bẩm chúa thượng, Trương Tử và Tô Tử không những quen biết nhau, mà còn là huynh đệ đồng môn!”

Huệ Văn Công càng tỏ ra kinh ngạc: “Ồ? Trương Tử và Tô Tử là đồng môn?”

Trương Nghi không còn cách nào né tránh, đành phải miễn cưỡng gật đầu, “vâng” một tiếng.

Huệ Văn Công cười lớn mà nói: “Nói ra cũng thật thú vị. Quả nhân và Tô Tử coi như cũng là chỗ quen biết. Năm trước, Tô Tử đến Hàm Dương, rao giảng đế sách ngay giữa phố, muốn quả nhân nhất thống thiên hạ, quả nhân thấy hắn ngông cuồng nên đã không dùng. Nào ngờ người này ghi hận trong lòng, đã đến các nước Yên, Triệu, Hàn, Ngụy, đề ra kế sách hợp tung gì đó để đối phó với quả nhân!” Thở dài một tiếng, rồi lại lắc đầu cười gượng. “Than ôi, đệ tử Quỷ Cốc, thật không thể đắc tội!”

Trương Nghi nghe ra ẩn ý trong lời nói, tim bỗng nảy lên một nhịp, đang im lặng nghĩ cách đối đáp, thì Sư Lý Tật lại vòng tay nói tiếp: “Chúa thượng, theo vi thần được biết, Trương Tử khác hẳn Tô Tử!”

“Ồ?” Huệ Văn Công nhìn sang Sư Lý Tật, tò mò hỏi. “Ái khanh mau nói xem, khác như thế nào?”

Sư Lý Tật dõng dạc đáp lời: “Lần này đến Triệu, vi thần đã nhiều lần nghe Tô Tần biện luận, cảm thấy dù người này miệng lưỡi khéo léo, nhưng khó tránh khuếch trương hoang đường, thường dùng lời lẽ văn hoa để lấp liếm chỗ bất cập, phần lớn chỉ là nói suông. Trương Tử dù không phô trương ngôn từ, nhưng lại có thể một lời trúng đích, chú trọng thực tế. Vi thần nghe nói rằng, nước Sở diệt Việt, phần lớn là mưu kế của Trương Tử!”

Cho dù lời Sư Lý Tật không đúng sự thực, nhưng Trương Nghi biết Sư Lý Tật đang tìm cách giải vây giúp mình, mặc dù ngoài mặt không có biểu hiện gì, nhưng trong lòng vô cùng cảm kích.

“Phải, những gì ái khanh vừa nói, quả nhân cũng đã nghe qua!” Huệ Văn Công gật gù, quay sang Trương Nghi, vòng tay nói. “Trương Tử giá lâm nơi hẻo lánh này, quả nhân không thể ra ngoài thành nghênh đón, thật là thất lễ, mong Trương Tử khoan dung!”

Trương Nghi vòng tay nói: “Nghi gặp nạn mà đến, chúa thượng không chê, đó đã là đại ân đối với Nghi. Phần mộ, gia miếu của nhà Nghi, chúa thượng không những không phá bỏ, ngược lại còn hạ chỉ sửa sang, đúng là ân đức trời biển, Nghi có chết vạn lần cũng chẳng đủ báo đáp!”

“Trương Tử quá lời rồi!” Huệ Văn Công cười vang mà nói. “Việc này đâu có gì đáng nói. Nhà Trương Tử ở Hà Tây, chính là con dân của quả nhân. Tổ nghiệp, gia miếu của Trương Tử, quả nhân đương nhiên phải giữ gìn. Lần này Trương Tử trở về, cũng coi như quay về nhà cũ. Trương Tử là bậc đại tài, quả nhân vừa gặp đã nổi lòng tham, có ý mời Trương Tử ở lại phò tá bên tả hữu, sớm tối chỉ giáo quả nhân, mong Trương Tử đừng từ chối!”

Trương Nghi vòng tay nói: “Nghi đã là dân Tần, cũng là con dân của chúa thượng. Chúa thượng có gì sai bảo, Nghi dù phải nhảy vào dầu sôi lửa bỏng, cũng quyết chẳng từ nan!”

Huệ Văn Công nói lớn: “Tốt lắm!” Rồi quay sang nội thần đang đứng hầu bên cạnh. “Soạn chỉ, phong Trương Nghi người Thiếu Lương quận Hà Tây làm hữu thứ trưởng, phò tá quả nhân. Ngoài ra, tặng cho một phủ trong thành Hàm Dương, ba mươi nô bộc, ba trăm lượng vàng, năm mươi súc gấm vóc!”

“Vi thần lĩnh chỉ!”

Trương Nghi không thể ngờ rằng Huệ Văn Công lại lập tức phong quan cho mình chóng vánh đến vậy, sững sờ mất một hồi lâu mới dập đầu bái tạ: “Vi thần đa tạ long ân của chúa thượng!”

“Ái khanh bình thân!” Huệ Văn Công cười lớn mà nói. “Ái khanh mới đến, đi đường vất vả, giờ hãy về phủ nghỉ ngơi mấy hôm, sau đó quả nhân sẽ lại đến thỉnh giáo!” Rồi quay sang Sư Lý Tật. “Đạo chỉ này sẽ ban cho khanh, nếu như Trương ái khanh không được nghỉ ngơi đàng hoàng, quả nhân sẽ tìm khanh hỏi tội!”

Sư Lý Tật khấu lạy: “Vi thần lĩnh chỉ!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hàn Xuyên Tử