Thế Cục Quỷ Cốc Tử

Lượt đọc: 141 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi thứ 12
Quyết phục thù, Trần Chẩn mưu vét tiền của
Phá gian kế, Bàng Quyên mưu giúp Bạch thiếu gia

❊ ❊ ❊

Hà Tây thất thế, Ngụy Huệ Vương chốc lát mất trắng bảy trăm dặm đất và hơn tám vạn võ binh, tinh thần lập tức suy sụp, không còn giữ được chế độ hai ngày một tiểu triều, mười ngày một đại triều như trước, mà liền một mạch mười mấy ngày không lên triều. Tất cả mọi việc lớn bé trong triều đều đẩy cho viên đại thần được Huệ Vương tin tưởng, chính là đại tư đồ Chu Uy.

Tuy nhiên, sau nửa tháng cuốn cờ im trống, Ngụy Huệ Vương lại đột ngột lên triều, liên tiếp xuống mấy đạo chiếu thư, một là tước bỏ tước thượng khanh và đại tông bá của Trần Chẩn, giáng xuống làm thượng đại phu; hai là tước bỏ chức thượng tướng quân của công tử Ngang, thu hồi binh phù, nhưng vì có công tập kích quân Tần, tiêu diệt hàng vạn quân địch, nên tấn phong làm An Quốc Quân, thực ấp năm nghìn hộ; ba là phong cho thú thừa Âm Tấn là Trương Mãnh làm thủ tướng Tây Hà, thay Long Giả đảm đương việc phòng ngự người Tần ở Hà Thuỷ, ải Hàm Cốc, Âm Tấn…; bốn là bãi bỏ chức phó tướng của Long Giả, đồng ý cho giải giáp về quê làm ruộng. Còn về người lập mưu trong vụ tập kích quân Tần là Công Tôn Diễn thì không hề nhắc tới.

Một loạt quyết định của Ngụy Huệ Vương khiến toàn bộ triều đình ngỡ ngàng, cũng khiến Trần Chẩn một phen hú vía. Mặc dù nói chức thượng đại phu kém tướng quốc một bậc, nhưng với tình hình hiện nay, việc giữ được chức vị này cũng chẳng phải chuyện dễ dàng, Trần Chẩn cũng không phải là người không hiểu lẽ tiến thoái.

Đã vắt kiệt toàn bộ tâm lực, đi qua một quãng đường vòng lớn, đến cuối cùng mới phát hiện chẳng qua là đang xoay tròn tại chỗ, từ điểm xuất phát lại quay trở về xuất phát điểm, Trần Chẩn suy nghĩ khổ sở, quyết chí làm lại từ đầu. Suy đi tính lại, Trần Chẩn quyết định trước tiên phải dốc toàn lực vào lầu Nguyên Hanh. Thời thế loạn lạc, Trần Chẩn vốn dạn dày thế đạo hiểu rõ sức mạnh của đồng tiền. Lầu Nguyên Hanh là nguồn tiền bất tận của Trần Chẩn, chỉ cần có tiền, mọi việc tiếp theo cũng sẽ trở nên dễ dàng. Ngôi tướng quốc còn một ngày bỏ trống, Trần Chẩn vẫn còn một ngày hy vọng.

Với Trần Chẩn, đời này kiếp này, mặc dù không mơ tưởng được làm quân chủ, nhưng chức tướng quốc hoàn toàn không phải nằm mơ, mà vẫn có khả năng với tới.

Sau khi bãi triều, Trần Chẩn lập tức trở về phủ thay quần áo, sau đó cùng với Thích Quang đi theo con đường bí mật trong hậu hoa viên, vòng vèo một hồi thì tới lầu Nguyên Hanh, tiến thẳng vào mật thất.

Có người đã đợi sẵn ở đó, thấy hai người đến, lập tức mang trà lại.

Thích Quang dặn dò: “Truyền ông chủ Lâm, bảo mang toàn bộ sổ sách tháng này, lập tức đến đây!”

Một lát sau, ông chủ Lâm đã vội vã lên lầu, bái kiến Trần Chẩn, hai tay trình lên một xấp sổ sách dày cộp. Trần Chẩn ngồi trước án, nhấp một ngụm trà, rồi đưa tay cầm lấy, xem kỹ từng hàng. Thích Quang nghiêm chỉnh đứng hầu bên cạnh, ông chủ Lâm quỳ mọp dưới đất, dập đầu chổng mông, đến thở cũng không dám thở mạnh.

Trần Chẩn lật giở soàn soạt, xem kỹ từ đầu đến cuối, rồi ném đánh roạt cuốn sổ xuống bàn, ngẩng phắt đầu lừ mắt nhìn Thích Quang: “Tất cả chỗ này đều là sổ ghi chi tiết, tại sao không có con số tổng?”

Thích Quang cầm cuốn sổ lên, tiện tay ném cho ông chủ Lâm, nghiêm giọng trách mắng: “Còn không mau cho chúa công con số tổng cộng?”

Ông chủ Lâm run rẩy lí nhí: “Hồi bẩm chúa công, ngày mai mới tròn tháng, nên tiểu nhân chưa kịp tính toán.”

Thích Quang liếc thấy bên cạnh vừa hay có một bàn tính, liền bước tới cầm lấy, đưa cho ông chủ Lâm: “Hãy tính ngay tại đây, chân tay nhanh nhẹn lên, đừng để chúa công phải đợi lâu!”

Ông chủ Lâm vội lật cuốn sổ từ đầu đến cuối, bàn tay múa lách cách trên bàn tính một thôi một hồi, rồi dập đầu nói: “Khởi bẩm chúa công, trừ đi các khoản phải chi trả, tháng này kiếm được tổng cộng ba trăm năm mươi bảy lượng vàng.”

Trần Chẩn ngẩng đầu lên, hít vào một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra. Thích Quang phẩy tay về phía ông chủ Lâm, ông ta biết ý liền đứng dậy, từ từ lui ra.

Trần Chẩn bưng chén trà lên, nhấp một ngụm nhỏ, rồi quay sang nói với Thích Quang: “Bạch gia còn có thứ gì đáng giá?”

Thích Quang nói nhỏ: “Bẩm chúa công, phủ chính, hoa viên và mười mấy dãy nhà đều đã bán sạch, bây giờ chỉ còn lại một khu nhà nhỏ, nằm ở phía ngoài đại viện của Bạch gia, là nơi quản gia giữ lại để dưỡng lão, hiện giờ hai vợ chồng cũng đã chuyển tới đó, ba người chen chúc một chỗ, cũng khá là ấm cúng. Nghe nói cô ả kia đang vác bụng bầu, xem ra cũng thật đáng thương!”

“Ừm!” Trần Chẩn lại nhấp một ngụm trà. “Khu nhà đó đáng giá bao nhiêu?”

“Chí ít cũng phải ba trăm lượng vàng!”

“Ồ?” Trần Chẩn suy nghĩ một lát. “Nếu đáng giá như vậy, thì bảo hắn gán luôn đi!”

“Tiểu nhân tuân lệnh!”

“Lấy ra một trăm lượng vàng từ lợi nhuận tháng này!”

Thích Quang vâng một tiếng, sau đó lập tức chạy đi, một khắc sau đã khiêng một chiếc rương quay lại.

“Chuẩn bị xe!”

Chủ tớ hai người đi thẳng tới phủ An Quốc Quân. Nghe báo Trần Chẩn đến, An Quốc Quân công tử Ngang đích thân ra đón, dắt tay Trần Chẩn, chậm rãi đi vào hậu đường. Vừa vào phòng khách, Trần Chẩn liền khom gối định lạy, công tử Ngang vội vàng đỡ dậy, hoảng hốt nói:

“Thượng khanh đại giá đến phủ của bản công tử, tuyệt đối không được hành đại lễ như vậy!”

Trần Chẩn cười gượng: “Thượng khanh gì nữa? Hạ quan là kẻ thổi sáo rơi xuống đáy giếng, kêu đến đâu rơi xuống đến đấy!”

Công tử Ngang thở dài: “Tất cả đều tại bản công tử nhất thời hồ đồ, đã trúng gian kế của Công Tôn Ưởng. Nếu không phải thượng khanh cơ trí, cải tử hoàn sinh, thì không biết giờ này hồn phách của bản công tử đang trôi dạt về đâu!”

Nghe công tử Ngang nói vậy, Trần Chẩn cũng cảm thấy được an ủi phần nào, nhưng ngoài miệng vẫn nói: “Là công tử có phúc tinh chiếu rọi, hạ quan làm gì có công lao? Công tử thuận lợi thăng tiến, giờ đã là quân hầu, mong hãy đoái thương tới hạ quan!”

Công tử Ngang cũng bật ra một tiếng cười nhạt: “Quân hầu cái gì? Không có hổ phù, hiện giờ bản công tử chỉ còn là một cái cọc trơ trụi. Phủ vẫn là phủ cũ, người vẫn là người cũ, chẳng qua chỉ là thay đổi cái biển hiệu trên cửa mà thôi!”

Trần Chẩn than thở: “Công tử xin đừng nói vậy! Người ta sống ở đời, chẳng qua cũng chỉ vì cái biển hiệu đó! Công tử trước đây muốn gì được nấy, có thiếu chỉ là thiếu cái biển hiệu này. Nay biển hiệu đã có rồi, có thể nói công tử đã tâm thành ý toại, chứ đâu như hạ quan, có muốn gì cũng chẳng được nữa rồi!”

Công tử Ngang biết Trần Chẩn muốn nói gì, lập tức hứa hẹn: “Thượng khanh yên tâm, chỉ cần bản công tử còn một hơi thở, ngôi vị tướng quốc sẽ là của thượng khanh! Nếu có ai không phục, dám đến tranh giành, bản công tử sẽ khiến kẻ đó hối hận không kịp!”

Trần Chẩn đứng dậy định bái lạy, công tử Ngang lại ngăn lại. Trần Chẩn bèn vỗ tay, Thích Quang đang đứng nói chuyện với quản gia của công tử Ngang ở phía ngoài nghe thấy, vội vàng bê chiếc rương vào, đặt xuống giữa phòng, hành lễ xong rồi từ từ lui ra.

Công tử Ngang liếc nhìn chiếc rương: “Thượng khanh, thế này là ý gì?”

“Công tử còn nhớ lầu Nguyên Hanh chăng? Công tử có chút tiền vốn ở trong đó, đây chính là phần chia cho công tử!”

“Tiền vốn của bản công tử?” Công tử Ngang ngẩn người, vò đầu day trán một hồi, nhưng vẫn không nhớ ra.

Trần Chẩn mỉm cười: “Là hạ quan trả thay, đương nhiên công tử không nhớ!”

Công tử Ngang hiểu ra ẩn ý của Trần Chẩn, trong lòng cảm động: “Thượng khanh… phải chăng thấy bản công tử không còn quân bổng, chi tiêu bức bách, nên mới nghĩ ra cách này để tiếp tế chút đỉnh?”

“Công tử chớ nên nói vậy!” Trần Chẩn chỉ vào chiếc rương. “Chút tiền mọn này, còn phải mong công tử không chê mà nhận cho mới phải!”

Công tử Ngang mở rương ra, giật bắn mình mà thốt lên: “Ồ, sao nhiều vậy?”

Trần Chẩn cười nói: “Nhờ phúc của công tử, lầu Nguyên Hanh làm ăn cũng hơi khấm khá.”

Công tử Ngang thực lòng khen ngợi: “Thượng khanh không những giỏi trị quốc, mà xem ra còn rất thạo làm ăn!”

“Cũng không dám giấu tướng quân,” Trần Chẩn khẽ thở dài, rồi nói rõ thực tình, “quá nửa số tiền kiếm được đều là của nhà họ Bạch. Lão Bạch Khuê cả đời cần kiệm, nhưng cậu con trai bảo bối của lão lại rất giỏi tiêu hoang, nghe nói tất cả nhà cửa vườn tược đều đã bán sạch!”

“Nói như vậy, thì vốn liếng nhà họ Bạch đã cạn rồi ư?”

“Nghe nói còn một khu nhà nhỏ, hạ quan cũng đã xử lý xong.”

Công tử Ngang mỉm cười: “Thượng khanh làm như vậy, thật cạn tàu ráo máng quá!”

“Công tử quá lời!” Trần Chẩn mỉm cười nham hiểm. “Cha nợ thì con phải trả, đây chính là thiên kinh địa nghĩa!”

“Ha ha ha ha!” Công tử Ngang cười lớn. “Hay cho câu cha nợ thì con trả, thượng khanh nói rất chí lý.”

Hai người cùng cười vang. Rồi công tử Ngang ngừng cười, gập ngón tay lại, gõ nhẹ lên bàn mấy cái: “Thượng khanh đã nghĩ đến bản công tử, bản công tử cũng không thể nhận không lấy không. Nghe nói có một phạm nhân tên gọi Bàng Quyên, có chút dây dưa với thượng khanh, có chuyện này chăng?”

Trần Chẩn cũng thôi cười, gật đầu nói: “Đúng thế, công tử có biết người này?”

“Buổi trưa hôm qua, thú thừa quận Toan Tảo đến phủ trò chuyện, nhân tiện có nói mấy hôm trước có một kẻ đánh lại quan binh, đả thương không ít người ở cửa Túc Tư. Bản công tử bèn hỏi hắn là ai mà ngang ngược làm vậy, ông ta nói đó là tội phạm bỏ trốn, tên gọi Bàng Quyên. Nghe thấy cái tên này, bản công tử bỗng sực nhớ ra, người này vốn là do thượng khanh báo quan, lần này phải bắt bằng được hắn về quy án!”

Trần Chẩn vòng tay nói: “Tạ ơn công tử quan tâm.”

Lần trước do công việc bề bộn, Trần Chẩn suýt nữa quên bẵng mất chuyện Bàng Quyên. Nghe công tử Ngang nhắc đến, Trần Chẩn bỗng thấy chột dạ, nhanh chóng cáo từ ra về, trên đường kể lại sự tình cho Thích Quang nghe.

Trở về đến phủ, Thích Quang vội phái người đi gọi Đinh Tam. Sau khi La Văn chết, Thích Quang đã giao lại chức hộ viện cho Đinh Tam. Đinh Tam vốn là một tên vô lại, thường ngày chỉ biết dẫn theo một đám lâu la đi khắp các phố sinh sự, không có nghề ngỗng gì, bữa đói bữa no chưa nói, mà đến đâu cũng bị người ta coi thường. Từ khi được nhận chức hộ viện, Đinh Tam khác nào diều quạ hoá đại bàng, vô cùng hãnh diện, bèn chọn lấy mười mấy kẻ giỏi đấm đá trong đám thủ hạ làm gia đinh, túc trực canh chừng phủ Trần Chẩn suốt ngày đêm.

Nghe báo Thích gia cho gọi, Đinh Tam ba chân bốn cẳng chạy tới, quỳ xuống bái lạy: “Tiểu nhân Đinh Tam khấu kiến Thích gia!”

“Đứng dậy đi, ngồi xuống đó!”

Đinh Tam lại lạy: “Tạ ơn Thích gia!”

Đinh Tam đứng dậy, nhưng không dám ngồi, mà đứng lom khom một bên.

Thích Quang liếc nhìn gã, chậm rãi nói: “Bàng Quyên đã lộ diện rồi!”

Nghe thấy hai chữ Bàng Quyên, Đinh Tam hai mắt sáng rực: “Thích gia, hắn đang ở đâu?”

“Mấy ngày trước thấy xuất hiện ở cửa Túc Tư.”

“Cửa Túc Tư?” Đinh Tam ngỡ ngàng. “Thảo nào gần đây bặt vô âm tín, thì ra hắn đã bỏ trốn đến tận đó! Thích gia, tiểu nhân sẽ đi bắt hắn về! Lần trước để hắn chạy thoát, tiểu nhân ôm một bụng hậm hực, lần này nhất định phải bắt bằng được hắn cho hả nỗi giận này!”

Thích Quang lừ mắt nhìn gã: “Với bản lĩnh của ngươi, chưa biết ai bắt ai!”

Đinh Tam cúi gằm mặt, không dám lên tiếng.

“Lần trước bảo ngươi trông chừng Bàng sư phụ, ông ta thế nào rồi?”

“Đang bị nhốt trong ngục, vẫn sống tốt, có điều…” Thích Quang đưa mắt nhìn chòng chọc vào Đinh Tam. Đinh Tam bèn vỗ vỗ vào đầu nói tiếp: “Nhưng cái này hình như không còn minh mẫn nữa!”

“Ồ?” Thích Quang thoáng suy nghĩ, rồi gật gù. “Như vậy cũng tốt, tránh để ông ta cả ngày nghĩ ngợi linh tinh, gây thêm phiền phức. Ông ta đã đến phủ được một thời gian, theo lý cũng nên cho ông ta về thăm nhà!”

Đinh Tam ngạc nhiên: “Ồ…”

“Đưa ông ta về!” Giọng Thích Quang đầy ẩn ý. “Con trai ông ta vẫn sống sờ sờ ra đó, tại sao lại bắt chúng ta phải dưỡng lão đưa tang cho được?”

Đinh Tam đảo mắt láo liên một hồi, rồi vỗ đầu kêu lên: “Tiểu nhân hiểu rồi. Ý Thích gia là…”

“Hiểu rồi thì tốt,” Thích Quang lập tức ngắt lời. “Đi đi, theo dõi cho sát sao vào, lần này nếu lại làm hỏng việc, chúa công trách tội, Thích gia sẽ không bao biện nổi cho các ngươi nữa đâu!”

“Thích gia yên tâm, chỉ cần tên tiểu tử đó lộ diện, tiểu nhân nhất định sẽ bắt trói hắn giải về!”

***

Bàng Quyên bất ngờ có thêm một trợ thủ là Tôn Tân, rất đỗi vui mừng. Hai người men theo bờ Hà Thuỷ đi suốt đêm, mấy hôm sau đã tới nước Hàn.

Vào ranh giới nước Hàn, hai người lại càng bạo gan hơn, cứ đi theo ven bờ Hà Thuỷ mấy ngày thì đến Lạc Dương. Hai người tìm nhà trọ rồi ở lại vương thành, Bàng Quyên đếm thấy chỉ còn hơn mười lượng vàng, liền lấy ra mười lượng đưa cho Tôn Tân: “Tôn huynh, huynh hãy đi mua một cỗ xe ngựa, tiền không còn bao nhiêu, mua xe cũ cũng được, chỉ cần trông tàm tạm là ổn.”

Tôn Tân đi ra chợ, vừa hay gặp người rao bán xe ngựa. Tôn Tân xem qua cỗ xe, thấy là xe mới, ngựa cũng là ngựa tốt, liền đến hỏi. Người bán ra giá mười ba lượng vàng. Tôn Tân bản tính thật thà, không biết mặc cả, thấy tiền không đủ bèn quay người bỏ đi. Người bán thấy Tôn Tân thực ý muốn mua, liền gọi với theo: “Quan khách định trả bao nhiêu?”

Tôn Tân vòng tay vái, rồi thực tình đáp: “Tại hạ chỉ có mười lượng!”

Người bán nhìn kỹ Tôn Tân, rồi thở dài mà nói: “Thấy cậu là người thật thà, ta lại đang cần tiền gấp, mười lượng thì mười lượng!”

Tôn Tân bỏ mười lượng vàng ra, nhận lấy xe ngựa, phấn khởi đánh về quán trọ, dừng xe trước sân, rồi vội vàng chạy lên phòng trọ.

Tôn Tân gõ cửa. Có người đi ra, nhưng không phải Bàng Quyên, mà là một người đàn ông râu ria xồm xoàm, lối ăn bận giống hệt thương nhân nước Vệ. Tôn Tân kinh ngạc, bèn vòng tay hỏi: “Nhân huynh, tại hạ vào nhầm phòng, thực xin lỗi!”

Người này phá lên cười rồi nói: “Nhân huynh không vào nhầm phòng đâu!”

Tôn Tân ngẩn ra, định thần nhìn kỹ, thì ra chính là Bàng Quyên đã cải trang. Tôn Tân cười nói: “Không nhìn kỹ, quả thực không thể nhận ra!”

“Tôn huynh nhìn lại xem, cải trang thế này đã giống thương nhân nước Vệ chưa?”

“Thương nhân nước Vệ?”

“Đúng thế!” Bàng Quyên lại cười lớn mà nói. “Thương nhân nước Vệ đi khắp thiên hạ, đâu chỉ có một mình ta? Tôn huynh, bắt đầu từ bây giờ, tại hạ vẫn họ Long, gọi là Long gia!”

Tôn Tân lúc này mới bừng hiểu, lại vòng tay vái mà nói: “Tại hạ xin chào Long gia!”

Bàng Quyên đưa cho Tôn Tân một bộ quần áo: “Long gia là thương nhân giàu có, không thể không có người hầu đi theo, tại hạ đành phải làm khó Tôn huynh vậy. Trang phục tại hạ đã chuẩn bị xong, Tôn huynh hãy thử xem có vừa không!”

Tôn Tân mặc bộ đồ người hầu vào, đi đến trước gương ngắm nghía, rồi đứng thẳng người, vòng tay mà nói: “Tiểu nhân bái kiến thiếu gia!”

Bàng Quyên cười lớn mà nói: “Này Tôn huynh, có vẻ như Tôn huynh chưa làm người hầu bao giờ đúng không? Phải như thế này…” Nói đoạn mô phỏng bộ dạng của người hầu gặp chủ, khom lưng mà bẩm. “Thiếu gia gọi tiểu nhân có gì căn dặn?”

Tôn Tân học theo bộ dạng của Bàng Quyên: “Thiếu gia gọi tiểu nhân có gì căn dặn?”

Bàng Quyên ngẩng cao đầu, kéo dài giọng kẻ cả: “Xe ngựa đã chuẩn bị xong chưa?”

Tôn Tân lớn giọng trả lời: “Hồi bẩm thiếu gia, đã chuẩn bị xong!”

“Bản thiếu gia muốn đi An Ấp một chuyến, lập tức khởi hành!”

Tôn Tân cũng bắt chước đúng kiểu, tiến lên đỡ lấy Bàng Quyên: “Thiếu gia, mời!”

Tôn Tân đánh xe đi thẳng về phía Mạnh Tân, vượt qua Hà Thuỷ, chưa đầy một ngày đã tới An Ấp nước Ngụy.

Theo chỉ dẫn của Bàng Quyên, Tôn Tân đi vào thành từ cổng nam, đánh xe thẳng tới phố Tây Nhai. Khi sắp đến hiệu may họ Bàng, Bàng Quyên nói khẽ: “Tôn huynh, cửa hiệu phía trước chính là hàn xá của tại hạ, huynh hãy đi chậm một chút, nhưng chớ dừng lại!”

Tôn Tân cho xe ngựa đi chậm lại, từ từ băng qua trước cửa hiệu. Bàng Quyên nhìn qua rèm cửa xe, thấy cánh cửa mở rộng, lại nhìn khắp xung quanh một lượt, thấy không có điều gì khác thường mới thở phào nhẹ nhõm.

Xe ngựa đi qua cửa hiệu nhà họ Bàng, một lát sau thì đến một ngã tư, Tôn Tân hỏi nhỏ: “Long gia, phía trước là ngã tư, nên đi đường nào?”

“Rẽ bên phải, đi thêm ba trăm bước sẽ đến quán trọ Thiên Thuận, ta nghỉ lại đó!”

Tôn Tân dạ một tiếng, rồi ra roi, xe ngựa lập tức rẽ sang phố Bắc Nhai, rồi dừng trước quán trọ Thiên Thuận. Hai tên hầu nghe thấy có tiếng xe ngựa, vội vàng chạy ra, một tên đỡ Bàng Quyên xuống, xách hành lý, còn một tên nhận dây cương và roi ngựa từ tay Tôn Tân, đánh xe về sân sau. Tiểu nhị xum xoe chạy ra cúi người nghênh đón.

Bàng Quyên hỏi: “Ông chủ của ngươi đâu?”

“Đã đến lầu Nguyên Hanh rồi. Khách quan muốn ở trọ ư?”

“Điên à, không ở trọ thì đến đây làm gì? Ta muốn một căn phòng yên tĩnh, căn phòng ở góc tây bắc sân sau ấy!”

Tiểu nhị cười hì hì: “Ồ, quan gia thông thuộc tệ quán như vậy, xin hỏi phải chăng quan gia đã từng ở đây?”

Bàng Quyên cũng cười đáp: “Đương nhiên là đã từng ở. Ba năm trước, bản thiếu gia đã đến đây, và ở trong chính căn phòng đó!”

“Khách quen, hay quá!” Tiểu nhị lấy sổ sách ra, đưa bút mực cho Bàng Quyên. “Mời khách quan ghi danh, đặt một ít tiền cọc!”

Bàng Quyên nhận lấy bút, viết vào sổ hai chữ “Long mỗ”, rồi móc từ trong tay áo ra hai lượng vàng: “Từng này đủ chưa?”

Tiểu nhị cười toe toét: “Đủ rồi, đủ rồi! Long thiếu gia, xin mời!”

Tiểu nhị xách theo hành lý, đi trước dẫn đường. Tôn Tân, Bàng Quyên đi theo sau, đến căn phòng ở góc tây bắc của khu sau. Tiểu nhị mở cửa, người hầu đi theo mang hành lý xếp vào trong phòng.

Bàng Quyên lấy từ trong tay áo ra một xu tiền đồng, đưa cho tiểu nhị: “Thưởng cho ngươi!”

Tiểu nhị nhận tiền, cười mà nói: “Tạ ơn Long gia! Long gia nếu cần đến tiểu nhân, xin cứ sai bảo!”

Bàng Quyên tiện miệng nói: “Bản thiếu gia có một chuyện nhỏ làm phiền tiểu nhị. Lần này bản thiếu gia lên đường, đi hơi gấp gáp, quần áo không chuẩn bị đủ, muốn may thêm vài bộ, tiểu nhị có biết xung quanh đây sư phụ nào tay nghề giỏi nhất?”

Tiểu nhị thở dài: “Ồ, nếu như năm ngoái Long gia đến đây, tiểu nhân có thể giới thiệu cho Long gia một vị sư phụ, có điều hiện giờ…”

Bàng Quyên làm ra vẻ ngạc nhiên, hỏi: “Ồ, hiện giờ thì sao?”

Tiểu nhị buồn bã nói: “Không giấu gì Long gia, vị sư phụ đó họ Bàng, là người tốt, nhưng không biết tại sao mà giờ đây nhà tan cửa nát. Tiểu nhân nghe nói, hiện giờ Bàng sư phụ đã thành phế nhân, e rằng không thể may vá được nữa!”

“Phế nhân?” Bàng Quyên kinh ngạc hỏi. “Tại sao vị sư phụ này lại trở thành phế nhân?”

Tiểu nhị lại thở dài, hạ thấp giọng nói: “Chuyện này tiểu nhân cũng chỉ nghe nói, chưa được chứng thực, Long gia có nghe cũng biết vậy thôi nhé! Nghe người ta nói, Bàng sư phụ có tài may vá tuyệt đỉnh, nhưng mấy tháng trước lại đột nhiên mất tích. Con trai của ông ta đã đi tìm kiếm khắp nơi mà không tìm thấy, sau đó anh con trai chẳng hiểu sao lại trở thành tội phạm giết người, bị truy nã gắt gao. Hiệu may họ Bàng đóng cửa mấy tháng trời, nhưng mấy hôm trước lại đột nhiên mở cửa, nghe nói là Bàng sư phụ đã trở về. Có người gặp ông ấy, nói rằng người không ra người, ma chẳng ra ma, cứ như người chết rồi!”

Bàng Quyên sắc mặt trắng bệch, ngồi ngây ra một lát mới cố rặn ra được một nụ cười, nói: “Nói vậy là bản thiếu gia không thể may thêm quần áo được rồi. Tiểu nhị, ngươi hãy dọn chút đồ ăn lên đây, bản thiếu gia đói rồi!”

Tiểu nhị đáp “có ngay”, rồi lanh lẹ bước đi.

Thấy tiểu nhị đã đi xa, Bàng Quyên đóng sầm cửa lại, rồi dựa người vào cánh cửa, mắt nhắm nghiền, hai hàng lệ ròng ròng chảy xuống.

Tôn Tân cũng thương cảm, bước đến an ủi: “Bàng huynh, lời tiểu nhị chưa chắc đã đúng. Lệnh tôn có lẽ…”

Bàng Quyên đưa tay áo lau nước mắt, nghẹn ngào nói: “Tôn huynh không cần nói nữa! Gia phụ rơi vào tay gian tặc, còn sống được đến hôm nay đã là may mắn lắm rồi!”

Tôn Tân ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Bàng huynh, huynh thấy thế này có được không? Đợi lát nữa, tại hạ sẽ đích thân đến thăm dò để xác minh sự thật. Nếu lệnh tôn quả đúng như lời tiểu nhị, chúng ta sẽ lập tức cứu lệnh tôn thoát khỏi nơi này, tìm lương y cứu chữa!”

Bàng Quyên gật đầu nói: “Vậy hãy làm theo lời Tôn huynh! Tôn huynh nhất định phải cẩn thận! Chúng đang giam giữ gia phụ, hôm nay lại đột ngột thả ra, chắc chắn có điều gian trá!”

“Bàng huynh yên tâm!”

Hai người đang trò chuyện thì tiểu nhị quay lại, gõ cửa gọi: “Cơm rượu đã chuẩn bị xong xuôi, mời hai vị khách quan đi dùng bữa!”

Hai người đưa mắt nhìn nhau, rồi theo tiểu nhị đến phòng ăn, quả nhiên thấy trên bàn đã bày mấy món nóng, mấy món nguội và một vò rượu. Bàng Quyên bảo Tôn Tân ngồi xuống, rót đầy chén rượu, cùng uống với Tôn Tân. Rồi đưa đũa gắp một miếng thức ăn đưa lên miệng, vừa nhai đã nhổ ngay ra, sau đó nếm thử tất cả các món ăn trên bàn, sắc mặt sầm xuống, quát lớn: “Tiểu nhị!”

Tiểu nhị vẻ như đã biết mình sai, hớt hải chạy lại gần, khom lưng thật thấp: “Long gia…”

“Các ngươi nấu nướng kiểu quái gì thế?”

“Long thiếu gia bớt giận. Món ăn của quán chúng tôi vốn dĩ rất ngon…”

Bàng Quyên cầm đũa gõ xuống bàn: “Bản thiếu gia cũng thấy quán các ngươi có rượu ngon thức ăn ngon nên mới đến trọ, ai ngờ mới mấy ngày không đến mà mùi vị đã thậm tệ đến thế này, món thì quá mặn, món thì quá nhạt, không thể nào nuốt nổi!”

Tiểu nhị nhăn nhó thở dài, nở một nụ cười biết lỗi mà nói: “Than ôi, không giấu gì thiếu gia, vốn dĩ quán chúng tôi nấu nướng rất khá, chỉ vì tháng trước mới thay chủ quán nên tất cả đều đã thay đổi. Ông chủ mới không biết kinh doanh, từ sáng đến tối chỉ ham đánh bạc, chưa đầy một tháng, mấy đầu bếp cũ đều bỏ đi hết. Tiểu nhân bất đắc dĩ mới phải tìm đại một người thay tạm. Bọn họ mới đến còn bỡ ngỡ, nên đồ ăn làm chưa được ngon miệng, mong Long thiếu gia bỏ quá cho!”

Bàng Quyên như đã hiểu ra: “Chẳng trách nơi này vắng tanh vắng ngắt, té ra là đã thay chủ quán! Tiểu nhị, bản thiếu gia hỏi ngươi, ông chủ mới là ai?”

“Ngô thiếu gia!”

“Ngô thiếu gia nào?”

“Chính là nhị thiếu gia của tư nông đại nhân. Ông chủ cũ đến lầu Nguyên Hanh đánh bạc, thua nhẵn cả tiền, cả quán trọ này cũng phải mang cầm cố nốt!”

Bàng Quyên ngạc nhiên: “Vậy ông chủ cũ giờ ở đâu?”

Tiểu nhị lắc đầu, lại thở dài: “Than ôi, có quỷ mới biết đã đi đâu. Từ sau hôm đó, ông chủ chưa thấy quay về!”

Bàng Quyên cố tình hỏi: “Lầu Nguyên Hanh là chỗ thế nào, tại sao bản thiếu gia chưa từng nghe tới?”

Tiểu nhị bước đến, ghé sát tai Bàng Quyên nói nhỏ: “Long thiếu gia có điều chưa biết, lầu Nguyên Hanh mới được khánh thành cách đây mấy tháng, quy mô bài trí bên trong, đúng là số một trong liệt quốc, không phải người giàu có sang trọng, đừng mong bước chân vào! Tiểu nhân nghe nói, trong đó có một con ma hút tiền, đừng nói đến ba lượng dăm đĩnh, cho dù có mười lượng trăm lượng, hễ đi qua cửa, cũng biến mất tăm mất dạng!”

Bàng Quyên cười nói: “Hừ, ngươi doạ ta đấy ư? Bản thiếu gia mới chỉ nghe thấy trong thiên hạ có ma hút máu, chưa từng nghe nói có ma hút tiền!”

“Có ma hút tiền thật đấy! Ông chủ cũ chưa bao giờ đánh bạc, nhưng một hôm đi ngang qua trước cửa lầu Nguyên Hanh, bỗng nhiên hai mắt đờ dại, rồi cứ thế chạy thẳng vào trong. Tiểu nhân tận mắt nhìn thấy ông chủ đi vào, cố kéo lại mà kéo kiểu gì cũng không được. Nhìn vào con mắt, thấy đỏ ngầu như máu, chỉ có người gặp phải ma quỷ mới như vậy!”

Bàng Quyên gật gù: “Nếu nói như vậy, con ma trong lầu Nguyên Hanh đúng là hại người không biết ghê tay!”

Giọng tiểu nhị dường như chỉ còn thì thào trong cổ họng: “Long thiếu gia nói đúng lắm. Trong những người đến đó, so với một số người khác, ông chủ cũ của chúng tôi vẫn chưa phải là thê thảm nhất!”

“Ồ, ngươi nói xem, ai mới là thê thảm nhất?”

“Có biết thiếu gia nhà họ Bạch không? Khắp thành này đều nói, Bạch thiếu gia đã bị con ma hút tiền trong lầu mê hoặc, hầu như ngày nào cũng vác theo một túi tiền lớn đến lầu Nguyên Hanh. Chưa đầy mấy tháng, ngân khố trong phủ Bạch tướng quốc đã bị hắn ta khoắng sạch, hiện giờ ngay cả nhà cửa ruộng vườn của Bạch gia cũng đã bán sạch trơn!”

Bàng Quyên giật mình, đưa mắt nhìn Tôn Tân: “Nói như vậy, Bạch thiếu gia đúng là đã bị ma quỷ mê hoặc mất rồi! Tiểu nhị, những món này của ngươi ta nuốt không nổi, mang đổ hết đi, cứ tính tiền, như bình thường là được!”

Tiểu nhị vâng dạ, rồi tay chân thoăn thoắt thu dọn bát đĩa. Thấy tiểu nhị đã đi, Bàng Quyên nói nhỏ với Tôn Tân: “Tôn huynh, huynh hãy mau lên phố Tây Nhai, tại hạ sẽ ở đây đợi!”

Tôn Tân đồng ý, lập tức rảo bước ra ngoài.

Trên phố không thấy có người đi lại. Tôn Tân giờ đã cải trang thành người hầu ung dung đi trên đường, chẳng mấy chốc đã đến phố Tây Nhai, theo lời dặn của Bàng Quyên, trước tiên đến ngồi một lát tại quán bán giá đỗ bên cạnh hiệu may họ Bàng, lân la hỏi giá mua, ngó nghiêng từng vại giá đỗ trong nhà, sau đó mới kiếm cớ ra khỏi quán, đến trước hiệu may họ Bàng.

Cánh cửa khép hờ, Tôn Tân gõ cửa hai cái, gọi lớn: “Có ai không?”

Không có tiếng trả lời.

Tôn Tân lại gõ cửa, nhưng vẫn không thấy ai đáp, bèn đẩy mạnh cánh cửa, rồi đi thẳng vào trong. Trong cửa hiệu lạnh lẽo hoang tàn, bẩn thỉu bừa bộn. Do đã mấy tháng không có người ở, lại là mùa hè, nên trong nhà sặc mùi ẩm mốc, góc tường, xà nhà giăng kín mạng nhện.

Ngồi bên bàn cắt may ở bên trái cửa hiệu là Bàng Hành tuổi đã ngoài năm chục, đầu tóc rối bù, ánh mắt đờ đẫn, bên cạnh đặt một cây kéo cắt vải, phía trước là một đống vải nát vụn.

Tôn Tân đi lại gần, rồi dừng bước trước mặt ông ta, mắt nhìn chăm chú. Bàng Hành nhìn mà như không thấy, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, dường như Tôn Tân không hề tồn tại. Song hai bàn tay của ông ta không nghỉ lấy một chốc, lúc thì cầm kéo cắt vải, lúc lại xâu kim kéo chỉ, khâu ráp từng mảnh vải vừa bị cắt vụn.

Tôn Tân khẽ gọi: “Bàng sư phụ!”

Bàng Hành dường như vẫn không nghe thấy, cứ liên tay hết cắt lại may, trong miệng còn lẩm bẩm câu gì. Một lát sau, cuối cùng Tôn Tân cũng nghe ra, ông ta chỉ lặp đi lặp lại một cái tên: “Quyên Nhi…”

Tôn Tân trong lòng chua xót, đứng thêm một lúc nữa, rồi quay người rảo bước đi.

Đúng vào lúc Tôn Tân bước ra khỏi cửa hiệu may họ Bàng, đi theo con phố phía bắc, thì trong một tiệm tạp hoá đối diện với hiệu may, Đinh Tam và hai người khác đang nhìn Tôn Tân không rời mắt.

Thấy Tôn Tân đã đi xa, Đinh Tam bèn căn dặn: “Các ngươi ở đây canh chừng, ta đi một lát sẽ về.”

Đinh Tam lách người ra khỏi cửa tiệm, lẳng lặng bám theo Tôn Tân từ đằng xa. Gã bám theo từ phố Tây Nhai đến phố Bắc Nhai, thấy Tôn Tân đi vào quán trọ Thiên Thuận, do dự một lát rồi cũng theo vào. Đi vào qua cổng, thì không thấy Tôn Tân đâu nữa.

Tiểu nhị vội chạy ra đón tiếp, thấy là Đinh Tam thì giật nảy mình: “Đinh gia?”

Đinh Tam đứng ngoài cổng, vẫy tay gọi: “Ngươi ra đây một lát!”

Tiểu nhị vội vàng đi theo Đinh Tam. Đến một chỗ khuất nẻo, Đinh Tam mới hỏi: “Người vừa đi vào lúc nãy là ai?”

“Bẩm Đinh gia, đó là người hầu của một vị khách quan.”

“Khách quan? Khách quan gì? Từ đâu đến?”

“Bẩm Đinh gia, là người nước Vệ, mới đến từ hôm qua, gọi là Long gia, nói rằng mấy năm trước từng đến trọ tại quán này, là khách quen của tệ quán.”

Nghe thấy hai chữ khách quen, Đinh Tam mới thở phào nhẹ nhõm: “Người đó hình dáng thế nào?”

Tiểu nhị ngẫm nghĩ một lát rồi miêu tả: “Dáng người cao to vạm vỡ, phải rồi, còn râu ria xồm xoàm khắp mặt.”

“Râu ria?” Đinh Tam nhăn mặt lẩm bẩm. “Quái lạ thật, nếu không phải hắn, thì đến hiệu may họ Bàng làm gì?”

Nghe thấy mấy chữ “hiệu may họ Bàng”, tiểu nhị chợt hiểu ra, vội giải thích: “Bẩm Đinh gia, Long gia từng hỏi tiểu nhân, nói là lên đường gấp gáp nên không mang đủ quần áo, muốn may thêm mấy bộ tại đây, bảo tiểu nhân giới thiệu cho một hiệu may tốt. Cũng tại tiểu nhân lắm mồm, nên đã nhắc tới Bàng sư phụ ở phố Tây Nhai. Có lẽ Long gia thấy tò mò, nên đã phái người hầu đến xem thế nào.”

“Được rồi!” Đinh Tam lại làm mặt tươi cười. “Chuyện này đến đây là xong, cấm ngươi bép xép.”

“Đinh gia yên tâm, tiểu nhân biết mình phải làm thế nào!”

“Còn nữa, giúp ta để mắt đến kẻ đó. Nếu có điều gì khác thường, biết phải đi đâu tìm ta rồi chứ?”

“Tiểu nhân biết!”

Sau khi Đinh Tam đi rồi, tiểu nhị quay về quán trọ, nghĩ ngợi một hồi, rồi nhẹ nhàng đi đến căn phòng ở góc tây bắc, đứng sát cánh cửa, ghé tai nghe ngóng. Cánh cửa bỗng thình lình bật mở, tiểu nhị không kịp đề phòng, ngã cắm cổ về phía trước, lao thẳng vào người Bàng Quyên. Bàng Quyên trụ vững thân người, tiện tay xô mạnh một cái, tiểu nhị liền ngã bổ ngửa xuống đất.

Bàng Quyên lạnh lùng đưa mắt nhìn tiểu nhị: “Tiểu nhị, ngươi lén lút thậm thụt ở đây làm gì?”

Tiểu nhị đuối lý, đờ miệng cứng họng không nói được gì.

Bàng Quyên mắt lộ hung quang, quát lên như sấm: “Ngươi còn không chịu nói?”

Tiểu nhị lắp bắp: “Long… Long gia, tiểu… tiểu nhân… không… không dám giấu…”

“Vậy thì nói đi!”

“Là… là Đinh gia, lúc nãy Đinh gia có đến, gọi tiểu nhân ra hỏi dò về Long gia, còn dặn tiểu nhân theo dõi Long gia. Tiểu nhân nhất thời… hiếu kỳ, nên… nên định đến xem thử.”

Bàng Quyên chau tít đôi mày: “Đinh gia? Đinh gia nào?”

“Chính là Đinh Tam, hộ viện trong phủ thượng đại phu.”

Bàng Quyên hai mắt toé hàn quang: “Tiểu nhị, ngươi đã nói với hắn những gì?”

Tiểu nhị vội nói: “Bẩm… bẩm Long gia, tiểu nhân không nói gì cả, chỉ nói thiếu gia là khách quen. Đinh gia lại hỏi hình dáng của thiếu gia, tiểu nhân nói, thiếu gia có nhiều râu. Đinh gia nghe thấy vậy thì lẩm bẩm ‘Không phải hắn thì đến hiệu may họ Bàng làm gì?’ Tiểu nhân nhất thời lắm mồm, nên đã kể lại chuyện thiếu gia muốn tìm Bàng sư phụ may quần áo. Đinh gia nghe thấy vậy liền gật đầu nói, chuyện này đến đây là xong, cấm bép xép, còn dặn tiểu nhân để mắt đến Long gia.”

Bàng Quyên suy nghĩ một thoáng, rồi thở phào, bật cười mà nói: “Cái gì mà Đinh gia với búa gia, bản thiếu gia chẳng hề quen biết kẻ này! Nếu hắn lại đến, ngươi bảo hắn hãy dè chừng đấy. Nếu còn tiếp tục đến quấy rầy, làm bản thiếu gia tức giận, mặc kệ hắn là cái gì gia cũng sẽ biết tay ta!”

Tiểu nhị gật đầu lia lịa, vâng dạ luôn miệng. Bàng Quyên lại lấy từ trong tay áo ra một xu tiền đồng: “Coi như ngươi biết điều, thưởng cho ngươi!”

Tiểu nhị tạ ơn một thôi một hồi rồi mới nhận, lúc chuẩn bị đi còn nói: “Long gia yên tâm, nếu Đinh Tam lại đến, cho dù hắn có nói gì, tiểu nhân sẽ bẩm lại toàn bộ với Long gia!”

“Đi đi, bản thiếu gia còn bận chút việc!”

Tiểu nhị vòng tay vái lạy, lùi lại mấy bước rồi mới vội vàng chạy đi. Thấy tiểu nhị đã đi xa, Bàng Quyên mới đóng cửa lại, đi vào trong phòng. Tôn Tân lập cập một lúc mới hạ giọng than thở: “Than ôi, tại hạ đã hết sức cẩn thận, không ngờ vẫn bị hắn bám theo. Nếu không phải Bàng huynh thận trọng, e rằng đã làm hỏng việc lớn!”

“Tôn huynh, đừng nói chuyện này nữa, đã gặp gia phụ hay chưa?”

Tôn Tân gật đầu.

Bàng Quyên vội hỏi: “Gia phụ… thế nào rồi?”

“Lệnh đường chẳng nhớ gì nữa, tại hạ gọi nhưng ông cứ như không nghe thấy, chỉ ngồi đờ đẫn, liên tục cắt vụn vải ra rồi lại may vào, miệng không ngừng lẩm bẩm gọi ‘Quyên Nhi’…”

Bàng Quyên hai tay bưng mặt, bật khóc. Thấy Bàng Quyên khóc, Tôn Tân cũng ứa nước mắt theo. Hai người ngồi rầu rĩ một hồi, Tôn Tân ngẩng lên khuyên nhủ:

“Bàng huynh, nhìn lệnh tôn, thấy thân thể không có vấn đề gì, là bệnh ở trong tâm. Tại hạ nghĩ, nếu như gặp được Bàng huynh, bệnh của lệnh tôn chắc chắn sẽ có biến chuyển!”

Bàng Quyên vẫn nghẹn ngào: “Nếu quả như vậy, thực là phúc lớn!”

“Bàng huynh, chuyện này không nên kéo dài, chúng ta phải nghĩ cách nhanh chóng cứu lệnh tôn!”

Bàng Quyên trầm tư một lát, rồi ngẩng đầu nói: “Nghe Tôn huynh nói vậy, tại hạ cũng thấy an tâm hơn nhiều! Huynh hãy đi chuẩn bị xe, tại hạ sẽ đến Bạch phủ một chuyến!”

Tôn Tân kinh ngạc: “Bạch phủ?”

“Đúng, tại hạ muốn gặp tên phá gia chi tử đó!”

“Bàng huynh định cứu hắn?”

“Không phải cứu hắn, mà là siết chặt cần cổ gian tặc. Đối với tên gian tặc kia, tại hạ chẳng qua chỉ là một con tép nhỏ, Bạch thiếu gia mới là con cá lớn. Lần này tại hạ tới đó, là muốn xương của con cá lớn này mắc trong cổ họng của tên gian tặc, khiến hắn hóc mà chết!”

Bạch phủ nằm ở phía đông nam cung thành, rộng gần trăm mẫu. Trong thành An Ấp, ngoài cung thành của Ngụy Huệ Vương, thì đây chính là phủ đệ rộng lớn nhất. Phủ này đã được ba đời nhà họ Bạch mua dần từng chút một.

Tuy nhiên, tất cả số tài sản này sau khi được trao vào tay Bạch Hổ, chỉ vỏn vẹn mấy tháng, hắn đã bán sạch toàn bộ mười mấy khu trạch viện, mấy trăm căn nhà, cùng hoa viên trị giá hàng trăm lượng vàng, tất cả những đồ vật giá trị, ngọc ngà châu báu trong nhà cũng đều nhanh chóng đội nón ra đi, được bao nhiêu ném hết vào lầu Nguyên Hanh.

Hiện giờ, chỉ còn sót lại một khu nhà nhỏ duy nhất, nó không nằm trong Bạch phủ, vì đây là khu đất Bạch Khuê tặng lại cho lão quản gia dưỡng lão. Tận mắt thấy Bạch Hổ phá bại toàn bộ gia sản khổng lồ, lão quản gia lòng đau như cắt, đã ra sức khuyên can thiếu gia đừng đến lầu Nguyên Hanh nữa, nhưng không thể ngăn được. Hiện giờ Bạch Hổ đến tấc đất cắm dùi cũng không còn, người hầu kẻ hạ trong nhà đều đã bỏ đi hết, lão quản gia đành phải đưa hai vợ chồng về khu nhà nhỏ của mình.

Buổi trưa hôm nay, Bạch Hổ lục lọi tung toé khắp nhà, nhưng chỉ tìm được mấy xu tiền lẻ. Bạch Hổ ném đám tiền đồng loảng xoảng xuống đất, lớn giọng quát: “Quản gia!”

Lão quản gia vội vàng bước vào, run giọng mà hỏi: “Thiếu gia, có gì sai bảo?”

Bạch Hổ thở phì phò mà hỏi: “Vàng đâu hết rồi?”

“Thiếu gia đã thua hết rồi còn đâu?”

“Chẳng phải bảo ông bán nhà ư?”

“Nhà, vườn đều đã bán cả rồi!”

Bạch Hổ sững người, dường như không tin nổi vào tai: “Cái gì, từng ấy đất đai nhà cửa, đã bán hết rồi ư?”

Lão quản gia thở dài sườn sượt, chỉ cúi đầu không nói. Bạch Hổ chỉ tay vào khu nhà: “Vậy… còn căn nhà này?”

Lão quản gia thấy hắn nhắc đến khu nhà, không tiện nói gì thêm, chỉ khuyên: “Thiếu gia, xin nghe lão nô nói một câu, hãy dừng lại đi, đừng đánh bạc nữa!”

“Không đánh bạc?” Bạch Hổ hai mắt trợn trừng. “Đại trượng phu sống ở trên đời, không đánh bạc thì còn gì thú vị? Ta hỏi ông, khu nhà này có phải của nhà họ Bạch hay không?”

Lão quản gia đành phải gật đầu.

Bạch Hổ thấy vậy, liền nói: “Đã là của nhà họ Bạch, vậy ông hãy đi ngay, mang khế ước đi cầm cố cho ta, lấy ít vàng về đây. Nói cho ông biết, hôm nay thiếu gia nhất định sẽ thắng!”

Lão quản gia chảy nước mắt mà nói: “Thiếu gia, nếu thua nốt khu nhà này, thì ngay cả mảnh đất cắm dùi cũng chẳng còn nữa. Cái khác không nói, hiện giờ thiếu phu nhân đang thế này, tuyệt đối không thể lang thang đầu đường xó chợ!”

Nghe thấy ba chữ “thiếu phu nhân”, Bạch Hổ mắt bỗng vụt sáng, liền sải chân bước vào trong phòng. Khởi Y bụng chửa vượt mặt nãy giờ đã nghe được câu chuyện giữa hai người, thấy Bạch Hổ đi vào, liền quỳ xuống khóc mà nói: “Phu quân, thiếp cầu xin phu quân tỉnh ngộ, đừng đánh bạc nữa!”

Bạch Hổ chẳng ngó ngàng gì đến, vòng qua Khởi Y, đi thẳng tới trước bàn trang điểm, lôi tất cả các ngăn kéo ra, cuối cùng cũng lục được một hộp gấm, mở ra thì thấy bên trong toàn là đồ trang sức vàng ngọc. Bạch Hổ biết đây là những món Bạch Khuê đích thân tặng cho Khởi Y khi xuất giá vào năm ngoái, cũng là những món hồi môn cuối cùng mà nàng còn giữ được.

Bạch Hổ bỏ luôn chiếc hộp vào một vuông nhiễu, cẩn thận gói lại, vừa gói vừa nói: “Phu nhân, sáng sớm hôm nay, vào lúc canh năm, ta mơ thấy cá chép vượt long môn, là điềm báo tốt lành, chắc chắn sẽ thắng!”

Khởi Y vẫn quỳ dưới đất, hai hàng lệ lặng lẽ chảy dài: “Phu quân…”

Bạch Hổ chau mày, đưa tay đỡ Khởi Y dậy, rồi dìu đến bên giường: “Phu nhân, chẳng qua là ta mang chút đồ này gửi ở hiệu cầm đồ, sau khi thắng được tiền sẽ chuộc về, không thiếu của phu nhân một thứ, phu nhân cứ yên tâm ngồi nhà chờ ta!”

Khởi Y khẽ lắc đầu, nước mắt lã chã như mưa, nấc nghẹn: “Thiếp… thiếp không nói tới những vật này!”

Bạch Hổ ngạc nhiên hỏi: “Không phải vật này? Vậy nàng muốn nói gì?”

Khởi Y đặt hai bàn tay lên cái bụng lùm lùm, nhìn Bạch Hổ với ánh mắt ai oán: “Chuyện khác không nói làm gì, phu quân cũng phải nghĩ cho con chứ!”

Nhìn thấy cái bụng của Khởi Y, Bạch Hổ từ từ cúi gục đầu xuống. Một lát sau, Bạch Hổ quỳ xuống trước Khởi Y, áp mặt vào bụng nàng, đôi môi khẽ mấp mấy.

Khởi Y khóc mà nói: “Nghe bà mụ nói, chỉ còn hai tháng nữa, Tiểu Bạch Khởi sẽ chào đời!”

Đột nhiên, Bạch Hổ hai mắt loé sáng, nhấc mặt khỏi bụng Khởi Y, đứng bật dậy, đi đến bên bàn, cầm lấy hộp trang sức, rồi quả quyết nói: “Phu nhân, chỉ đánh lần cuối cùng này thôi, chắc chắn ta sẽ thắng!” Nói đoạn, hiên ngang sải bước ra khỏi cửa tựa như chinh nhân lên đường, nhanh chóng mất hút.

Khởi Y ngồi bên mép giường, chết lặng một hồi, sau đó đứng dậy, bước ra khỏi phòng, nhìn lão quản gia với ánh mắt tuyệt vọng.

Lão quản gia dập đầu dưới đất, khóc mà nói: “Thiếu phu nhân…”

Khởi Y lau nước mắt nói: “Mau… mau đi mời Công Tôn Diễn!”

Lão quản gia chợt bừng tỉnh, không kịp nói gì, vội đứng dậy rảo bước ra khỏi cửa.

Trong nhà của Công Tôn Diễn, Chu Uy, Công Tôn Diễn đang ngồi đối diện qua một chiếc bàn. Trên bàn không có thức ăn, trong tay Công Tôn Diễn cầm một bầu rượu, hai má đỏ bầm, rõ ràng đã uống không ít.

Chu Uy ngồi bần thần, hai mắt nhìn thẳng vào Công Tôn Diễn, thấy ông ta lúc lúc lại đưa bầu rượu lên miệng uống một hơi, rổi bỏ xuống.

Công Tôn Diễn nuốt ngụm rượu xuống cổ, thở dài: “Cuối cùng tại hạ cũng đã hiểu, tại sao năm xưa Công Tôn Ưởng lại rời khỏi An Ấp, bỏ sang nước Tần!”

Chu Uy khuyên nhủ: “Công Tôn huynh, chúng ta đều là người nước Ngụy, phải đời đời báo ơn nước Ngụy, tuyệt đối không được nghĩ như vậy!”

Công Tôn Diễn không nói gì, lại ngửa cổ uống một hớp.

Chu Uy không nhịn thêm được nữa, đứng phắt dậy giật lấy bầu rượu, ném thẳng xuống đất: “Công Tôn huynh, đừng uống nữa!”

Công Tôn Diễn cười nhạt: “Đời đời báo ơn nước Ngụy là chuyện nhà họ Chu của huynh, không phải chuyện của Công Tôn Diễn!”

Chu Uy sững người: “Công Tôn huynh…”

Công Tôn Diễn cũng thấy mình đã quá lời, liền cười gượng: “Huynh hãy mở to mắt ra mà nhìn Đại Ngụy, bây giờ ra nông nỗi này, thật nhục nhã thay! Tư đồ đại nhân, huynh thử nói xem, không để tại hạ uống rượu, vậy để tại hạ làm gì đây? Toàn quân thất bại, Long tướng quân liều chết bảo toàn tính mạng cho hàng vạn quân Ngụy, nhưng lại vu là sợ địch không dám đánh. Sợ địch không đánh là tội chém đầu, nhưng lại chỉ bãi chức cho về quê! Công Tôn Diễn ta ngàn dặm bôn ba, nhưng cuối cùng công lao lại rơi vào tay công tử Ngang! Cửa ải Thiếu Lương, Lâm Tấn quan trọng như vậy, công tử Ngang lại không chiến mà bỏ! Tư đồ đại nhân, huynh nói xem, giang sơn mấy trăm dặm Hà Tây đã thấm đẫm máu của hơn tám vạn binh lính, vậy mà vẫn không khiến hôn quân tỉnh ngộ!”

Chu Uy nhất thời không nói được gì, trầm tư một hồi lâu, mới thốt được một câu: “Không có hôn quân, sao có trung thần? Hiện giờ thứ mà nước Ngụy đang cần, chính là một trung thần như Công Tôn huynh đây!”

“Than ôi, nếu như hôn quân biết suy nghĩ, thì Công Tôn Diễn còn phải ngồi ở đây uống rượu buồn ư?”

Chu Uy thở dài, chậm rãi nói: “Công Tôn huynh nói đúng! Nhưng xin Công Tôn huynh hãy nghe tại hạ nói một câu, bệ hạ có thể nhất thời mông muội, nhưng không thể cứ mông muội mãi. Bệ hạ có thể nhất thời hồ đồ, nhưng không thể cứ hồ đồ mãi. Tại hạ tin chắc, sớm muộn bệ hạ cũng sẽ hiểu ra!”

Công Tôn Diễn hừ mũi một tiếng: “Tư đồ đại nhân, huynh không phải biện giải thay cho hôn quân nữa! Chuyện ở Hà Tây, thực ra bệ hạ đã hiểu rõ như lòng bàn tay, sao có thể nói là chưa hiểu?”

Chu Uy ngẩn người: “Lời này là có ý gì?”

“Quan sát trận chiến ở Hà Tây, từ lúc bắt đầu đến lúc kết thúc, kỳ thực là bại trong tay chúa thượng. Trần Chẩn, công tử Ngang chẳng qua chỉ giúp sức chút đỉnh mà thôi. Huynh muốn chúa thượng hiểu rõ, như vậy khác nào khiến chúa thượng phải tự nhận sai? Huynh nói xem, chúa thượng có phải người như vậy chăng?”

Chu Uy gật đầu thừa nhận, nhưng lại biện bạch: “Mặc dù Công Tôn huynh nói đúng, nhưng cũng phải nghĩ lại. Bạch tướng quốc qua đời đã lâu, Trần Chẩn trong mơ cũng ước ao ngôi vị tướng quốc, nhưng còn bệ hạ, không những vẫn bỏ trống ngôi tướng quốc, mà còn trách tội Trần Chẩn tiến cử người không đắc lực mà giáng chức từ thượng khanh xuống thượng đại phu. Chỉ với việc này thôi, cũng đủ thấy bệ hạ chưa hẳn đã hoàn toàn hồ đồ. Ngôi vị tướng quốc, Công Tôn huynh vẫn còn cơ hội. Suy cho cùng Đại Ngụy là của bệ hạ, mà bệ hạ cũng là một quân chủ bình thường. Còn về tình hình trước mắt, bệ hạ chẳng qua cũng chỉ là lo giữ thể diện, tìm chỗ xuống thang, tin chắc rằng sẽ biết trọng dụng Công Tôn huynh. Thường có câu, người câu giỏi biết thời cơ giật câu, người bơi giỏi biết thuận theo dòng nước. Hiện giờ thời cơ chưa đến, Công Tôn huynh là người sáng suốt, tuyệt đối không được nóng vội!”

Lời Chu Uy nghe cũng có lý, Công Tôn Diễn cũng thấy xuôi xuôi, trầm ngâm suy nghĩ. Đúng lúc đó có tiếng bước chân từ ngoài cửa vọng lại, là lão quản gia đang vội vã đi tới, vừa đi vừa gọi: “Công Tôn Diễn! Công Tôn Diễn!”

Công Tôn Diễn vội đứng dậy, đi ra đón, tay dìu lão quản gia, dắt lão ngồi xuống ghế, ôn tồn hỏi: “Có chuyện gì mà khiến lão quản gia hốt hoảng đến vậy?”

Lão quản gia thấy Chu Uy cũng có mặt, song chẳng kịp hành lễ đã vội vàng nói ngay: “Thật may Chu đại nhân cũng có ở đây, hãy mau mau nghĩ cách giúp tôi với! Lúc nãy thiếu gia vừa lục lấy đồ trang sức của thiếu phu nhân, lại đến lầu Nguyên Hanh rồi!”

Công Tôn Diễn, Chu Uy đưa mắt nhìn nhau, rồi cùng quay sang nhìn lão quản gia. Lão quản gia vội nói tiếp: “Thiếu phu nhân đã khóc cạn nước mắt, dặn lão nô đến tìm hai vị đại nhân, cầu xin hai vị hãy đến đó khuyên nhủ giúp!”.

Chu Uy đang định đứng lên, thì Công Tôn Diễn ngăn lại, chậm rãi bước tới trước mặt Chu Uy, nhặt bầu rượu từ dưới đất lên, rồi đưa lên dốc thẳng vào miệng, song rượu đã hết sạch. Công Tôn Diễn khẽ thở dài, đưa bầu rượu rỗng nhằm thẳng vào miệng, hít hà liền mấy hơi một cách khoa trương, rồi nói với lão quản gia: “Lão quản gia, ông hãy quay về bẩm với thiếu phu nhân, nói Công Tôn Diễn và Chu tư đồ đang bận bàn chính sự!”

Lão quản gia kinh ngạc: “Công Tôn Diễn…”

Công Tôn Diễn lại nâng bầu rượu rỗng lên, cố tình mút chùn chụt mấy tiếng, rồi thẳng tay ném vụt ra xa, dang hai tay ra, than thở: “Này, quản gia đại nhân, từ đầu đến cuối ông đều thấy cả rồi đấy! Trong lòng thiếu gia, ngoài cờ bạc thì đâu còn thứ gì khác nữa? Để tang cho lão tướng quốc còn chưa đủ một tuần thất, hắn đã lao vào sới bạc. Tư đồ đại nhân sắp xếp cho hắn vào nhà ngục làm việc, cũng chỉ làm được chưa đầy nửa canh giờ. Quản gia đại nhân, những điều có thể làm, tại hạ đều đã làm cả. Những điều có thể khuyên, tại hạ cũng đã khuyên hết. Còn nữa, quản gia đại nhân, ông cũng biết đấy, tại hạ gia cảnh nghèo túng, không có dư tiền để cho hắn đi đánh bạc!”

Lão quản gia giận sôi máu, chỉ tay vào Công Tôn Diễn, khắp người run bần bật: “Ngươi…” Rồi lại quay sang nhìn Chu Uy, thấy ông ta mặt mũi lạnh tanh, thì càng giận dữ, vung tay đẩy chiếc bàn đổ chỏng chơ, đùng đùng đứng dậy đi thẳng ra khỏi cửa.

Thấy lão quản gia tức giận bỏ đi, Chu Uy cảm thấy khó xử, bèn quay sang nhìn Công Tôn Diễn. Công Tôn Diễn chậm rãi bước ra, nhặt lấy bầu rượu trống rỗng từ dưới đất lên, sau đó đi vào trong buồng, bê cả hũ rượu ra, đặt bầu lên bàn, cắm phễu vào miệng, loáng cái bầu đã đầy tràn.

Công Tôn Diễn thủng thẳng làm xong từng đấy việc, liền nút miệng bầu lại, mang hũ rượu cất vào trong, sau đó trở ra, cầm bầu rượu đưa cho Chu Uy, bật cười mấy tiếng.

Chu Uy nghệt ra nhìn, chẳng hiểu gì cả: “Công Tôn huynh, tại sao lại cười?”

“Tại hạ đột nhiên ngộ ra một đạo lý! Quân chủ của chúng ta giống hệt như Bạch thiếu gia, không thua sạch vốn liếng, không đi đến sơn cùng thuỷ tận, thì vẫn chưa chịu tỉnh ngộ! Ha ha ha, nào, chúc mừng vì đã ngộ ra đạo lý này, huynh cũng uống đi!”

Chu Uy đưa tay gạt bầu rượu sang một bên, giọng nóng nảy: “Công Tôn huynh, vạn nhất Bạch thiếu gia có sơ sảy gì, chúng ta làm sao ăn nói với lão tướng quốc đây?”

“Nếu huynh không uống, tại hạ sẽ không khách khí nữa!” Lời vừa dứt, Công Tôn Diễn đã đưa bầu rượu lên đến miệng, lại uống ực một hơi.

Chu Uy đưa tay giằng lấy bầu rượu, lớn tiếng trách móc: “Công Tôn huynh, lúc Bạch tướng quốc lâm chung đã phó thác thiếu gia lại cho huynh đó!”

“Bạch tướng quốc còn giao lại bảy trăm dặm Hà Tây cho Long tướng quân, kết quả thế nào?”

Chu Uy sững sờ, nhất thời không biết nói gì: “Huynh…”

Công Tôn Diễn giằng lại bầu rượu trong tay Chu Uy, nhấp một ngụm nhỏ rồi chậm rãi nói: “Xem ra, tư đồ đại nhân không muốn nhìn thấy Bạch công tử đi đến bước đường cùng?”

Chu Uy không nói gì, chỉ thở dài sườn sượt.

“Tư đồ đại nhân, đừng than thở nữa! Nếu đại nhân thực sự muốn cứu hắn, thì tại hạ có một chủ ý!”

Chu Uy vội giục: “Chủ ý gì, mau nói!”

Công Tôn Diễn lại nhấp một hớp rượu: “Đại nhân về nhà mang trăm lượng vàng đến đây, đợi tại hạ uống rượu đủ rồi, ta sẽ đến lầu Nguyên Hanh đón hắn trở về là được!”

Chu Uy nghe thấy vậy thì bực bội: “Công Tôn huynh, bây giờ là lúc nào rồi mà còn tâm trạng nói đùa?”

Công Tôn Diễn mỉm cười: “Tại hạ mặc dù người say, nhưng tâm không say, nhưng phải xem Chu huynh có đành lòng bỏ ra trăm lượng vàng quèn không đã.”

Chu Uy kêu lên: “Cái gì mà trăm lượng vàng quèn? Toàn bộ gia sản trong nhà tại hạ cộng lại cũng chưa nổi trăm lượng vàng…”

Công Tôn Diễn mỉm cười: “Thế nào? Tại hạ biết chắc huynh không nỡ bỏ ra, thế mà đòi cứu Bạch thiếu gia cái gì, tất cả chỉ là giả tạo!”

Chu Uy bị khích bác liền nổi giận: “Ai bảo không nỡ bỏ ra? Nếu có thể cứu được Bạch thiếu gia, đừng nói là trăm lượng, cho dù…” Nói đến đây thì dừng lại, giận dữ quắc mắt nhìn Công Tôn Diễn.

“Tốt! Tốt! Tốt!” Công Tôn Diễn gật đầu lia lịa. “Tư đồ đại nhân đã chịu bỏ tiền, thì xin hãy mau về nhà lấy vàng đi, tại hạ sẽ đợi ở đây!”

Chu Uy nhìn chằm chằm vào Công Tôn Diễn một hồi, thấy bộ dạng không giống như đang nói lời say, liền nghi ngờ hỏi: “Khắp thành đều nói lầu Nguyên Hanh có ma, tất cả những ai đến đó đánh bạc đều không thể thắng. Hơn nữa, Công Tôn huynh lại chưa bao giờ đánh bạc, làm thế nào để cứu Bạch thiếu gia đây?”

Công Tôn Diễn cười vang mà nói: “Mặc dù tại hạ không biết đánh bạc, nhưng biết bắt ma. Nếu trong lầu không còn ma quỷ, thì lo gì không cứu được Bạch thiếu gia?”

“Huynh…” Chu Uy càng nghi hoặc, “huynh biết bắt ma?”

“Đi về lấy vàng đi! Nếu không yên tâm, thì mời đại nhân đi cùng tại hạ một chuyến!”

Chu Uy chần chừ một lát, sau đó quả quyết: “Được, cứ như vậy đi!”

Bàng Quyên đã định sẵn chủ ý, bảo Tôn Tân đánh xe ngựa chạy vòng qua cung thành, đi đến toà trạch viện của nhà họ Bạch. Đến ngoài cổng chính, thấy cổng đã được khoá chặt, ngoài cổng lạnh lẽo vắng tanh, không một bóng người. Tôn Tân chặn một người đi đường lại hỏi thăm, mới biết Bạch thiếu gia đã bán toàn bộ toà trạch viện, chuyển đến sống tại một căn nhà nhỏ gần đó.

Tôn Tân đánh xe đi theo hướng người này chỉ. Đi được một đoạn, quả nhiên thấy một dãy nhà san sát, thoạt nhìn chẳng thấy nhà nào có vẻ giàu sang.

Bàng Quyên chỉ tay vào dãy nhà: “Chắc chắn là chỗ này, song không biết là nhà nào?”

Tôn Tân ghìm ngựa kéo, đang định dừng lại để hỏi thăm, bỗng nhìn thấy có một người đang đi ra từ con ngõ phía trước, bước chân lảo đảo, chân nam đá chân chiêu, bộ dạng giống như say rượu.

Người này chính là lão quản gia, vừa mới trở về từ nhà Công Tôn Diễn. Đi đến gần nhà, lão quản gia dừng bước, đứng tựa vào bức tường đá cạnh cổng, thở hổn hển một hồi, sau đó quay người định mở cổng, song lại dừng lại, rồi từ từ ngồi sụp xuống trước bậc thềm ngoài cổng, đờ đẫn như người ngây.

Tôn Tân cảm thấy quái lạ, lại thấy xung quanh không một bóng người, nên dừng xe lại cách chỗ lão quản gia chừng mười mấy bước, rồi chậm rãi đi đến trước mặt ông, vòng tay hỏi: “Xin hỏi lão trượng, ở đây đâu là nhà họ Bạch?”

Lão quản gia ngẩng phắt đầu lên, nhìn Tôn Tân từ đầu đến chân dò xét, rồi hỏi: “Cậu tìm thiếu gia có việc gì?” Tôn Tân quay người chỉ lên xe: “Thiếu gia nhà tôi là bằng hữu của Bạch thiếu gia, đã lâu không gặp mặt, nghe nói Bạch thiếu gia sống ở đây nên đã đến thăm!”

Nghe thấy hai chữ “bằng hữu”, lão quản gia khẽ lắc đầu: “Đi đi, đi nói với thiếu gia của ngươi, thiếu gia không còn bằng hữu nữa! Bạch gia cũng không còn bằng hữu nữa!”

“Ông biết Bạch thiếu gia ư?”

Nước mắt lão quản gia từ từ lăn xuống gò má: “Thiếu gia lớn lên trong tay ta, ngươi nói có quen biết hay không?”

“Vậy… Bạch thiếu gia… có trong phủ không?”

Nghe thấy chữ “phủ”, lão quản gia càng đau đớn trong lòng: “Các người đi đi, nếu muốn tìm thiếu gia để đánh bạc, thì hãy đến lầu Nguyên Hanh mà tìm. Giờ này chắc chắn thiếu gia đang ở đó!” Nói xong, liền quay sang đẩy cổng, lách người đi vào, sau đó sập cổng đánh “rầm” một tiếng.

Tôn Tân khựng lại một thoáng, sau đó ngập ngừng quay lại, nói với Bàng Quyên: “Đây chính là nhà của Bạch thiếu gia. Hiện giờ Bạch thiếu gia không có trong phủ, nghe nói là đã đến lầu Nguyên Hanh!”

Bàng Quyên suy nghĩ một lát rồi nói: “Tới lầu Nguyên Hanh!”

Trong lầu Nguyên Hanh, ông chủ Lâm vội vã leo lên lầu hai, vén tấm rèm hạt bột lên, bước nhanh vào mật thất, quỳ xuống trước mặt Thích Quang: “Tiểu nhân khấu kiến Thích gia!”

Thích Quang đưa mắt quét qua người ông ta: “Nghe nói tên tiểu tử họ Bạch đã đến rồi?”

“Bẩm Thích gia, đang đợi ở phòng khách!”

“Nói như vậy, hắn đã bán nốt khu nhà kia?”

Ông chủ Lâm lắc đầu.

Thích Quang thoáng ngạc nhiên: “Chẳng phải hắn đã hết sạch tiền hay sao?”

“Tiểu nhân làm theo lời Thích gia, đã phái người theo dõi tên tiểu tử đó, thấy hắn mang hộp trang sức đi vào hiệu cầm đồ. Tiểu nhân cho người vào hỏi ông chủ, ông ta nói Bạch công tử mang toàn bộ nữ trang của phu nhân đi cầm cố, tổng cộng được ba mươi mốt lượng vàng!”

Thích Quang cười nhạt: “Tên này cũng thật đểu cáng!”

“Thích gia nói rất đúng!” Ông chủ Lâm đứng dậy, lùi lại mấy bước, hậm hực mà nói. “Đồ trang sức của Bạch phu nhân, bất kỳ món nào cũng đáng giá ít nhất chín mười lượng vàng, tiểu nhân đã cho người đi hỏi, cả hộp trang sức đó phải đáng giá cả trăm lượng vàng. Tay chủ hiệu cũng giỏi thật, chỉ ba mươi lượng đã xử lý êm xuôi. Đã xong chuyện rồi thì thôi, lại lòi thêm ra một lượng nữa, cứ như là…” Thấy Thích Quang quay mặt đi, liền vội vàng câm bặt, khom lưng đứng tránh sang một bên.

Thích Quang thấy ông ta không lải nhải nữa, mới quay mặt lại, gật đầu nói: “Ừ, tên tiểu tử này khá lắm, đúng là con bạc khát nước! Bắt đầu được chưa?”

Lầu Nguyên Hanh không giới hạn số lượng canh bạc nhỏ, nhưng đánh bạc lớn thì một ngày chỉ đánh một canh, định vào giờ Thân. Câu hỏi này của Thích Quang rõ ràng là chỉ canh bạc lớn vào giờ Thân.

“Bẩm Thích gia, đã đến giờ Thân. Bạch thiếu gia kia rất tự tin lần này sẽ thắng!”

“Ừ! Đi nói với tên tiểu tử đó, rằng hôm nay Thích gia có nhã hứng, sẽ đánh với hắn!”

Ông chủ Lâm giật nảy mình: “Thích gia… ông… ông muốn đích thân ra tay?”

Thích Quang gật đầu: “Đây là màn kịch chính, bỏ qua há chẳng đáng tiếc lắm ru?”

“Phải! Phải! Phải!” Ông chủ Lâm vội vã rặn ra một nụ cười nịnh nọt. “Thích gia đích thân ra tay, như vậy cũng mát mặt cho tên tiểu tử này lắm lắm!”

“Ha ha ha!” Thích Quang cũng cười vài tiếng. “Như thế này đi, ngươi hãy mời đến một số khách xem, để không khí thêm phần náo nhiệt!”

“Điều này thì chắc chắn rồi, Thích gia ra tay, kiểu gì cũng không thể tẻ nhạt được!”

Thích Quang trừng mắt nhìn ông ta: “Cái gì mà Thích gia ra tay, cái gì mà tẻ nhạt không tẻ nhạt? Hôm nay là canh bạc cuối cùng của tên tiểu tử đó, bất luận thế nào, chúng ta cũng phải khiến hắn thua cho đẹp đẽ phong quang!”

Ông chủ Lâm khom lưng nói: “Thích gia nói chí phải, tiểu nhân sẽ lập tức đi sắp xếp!”

Một lát sau, lầu Nguyên Hanh bỗng chốc trở nên ồn ã, tiếng chiêng tiếng trống choang choảng, pháo nổ tưng bừng. Hai hán tử một kẻ khua chiêng, một kẻ gõ trống, chốc chốc lại hô hào inh ỏi: “Các lão gia thiếu gia, đã đến giờ Thân, canh bạc muộn của lầu Nguyên Hanh sắp bắt đầu! Người có tiền thì vào phát tài, người không có tiền thì vào xem góp vui! Các vị lão gia thiếu gia, canh bạc muộn của lầu Nguyên Hanh sắp bắt đầu!”

Người qua kẻ lại, có người dừng chân đứng xem, cũng có người bịt tai vội vàng bỏ chạy. Chưa tới nửa canh giờ, lầu Nguyên Hanh đã huyên náo tiếng người. Hai mươi mấy cây cọc buộc ngựa ở hai bên cổng chính đã buộc kín dây cương. Trong bãi xe đã đỗ hai dãy xe dài dằng dặc, nhìn lướt qua, chí ít cũng đến mười mấy cỗ. Những người ăn bận sang trọng túm năm tụm bảy, cười nói rộn ràng bước vào trong lầu.

Tôn Tân dừng xe bên đường, Bàng Quyên nói nhỏ: “Tôn huynh, huynh đứng đợi ở đây, không được tháo ngựa, tại hạ vào trong xem sao.”

Tôn Tân cảm thấy lo lắng: “Bàng huynh, như vậy không ổn, chẳng may xảy ra chuyện bất trắc thì sao?”

“Tôn huynh đứng đợi ở ngoài, cũng là để đề phòng chuyện bất trắc!”

Tôn Tân nghe nói có lý, liền gật đầu đồng ý.

Bàng Quyên bước xuống xe, đang định tiến vào cổng chính thì Công Tôn Diễn khắp người nồng nặc mùi rượu cũng từ phía đối diện đi đến, trông xa chẳng khác gì một kẻ du đãng bất cần đời. Công Tôn Diễn chân bước lảo đảo, trong tay vẫn cầm bầu rượu, cứ đi mấy bước lại không quên tợp một ngụm. Phía sau ông ta không xa, Chu Uy ăn bận kiểu sĩ tử, giả làm khách đến xem đánh bạc, trên vai vắt một mảnh khăn vuông, tay xách một chiếc rương đen đúa xấu xí, lững thững đi đến.

Người canh cửa bước lên một bước, đưa tay ngăn Công Tôn Diễn lại: “Đi mau đi mau, lại là một tên sâu rượu, mau biến đi!”

Công Tôn Diễn ợ ra hơi rượu nồng nặc, trợn trừng mắt nhìn tên canh cửa, chỉ tay vào hai gã khua chiêng gõ trống bên ngoài: “Nghe hắn nói gì không? Người có tiền thì vào phát tài, người không có tiền vào xem góp vui! Tại hạ là vào xem góp vui, sao lại không cho?”

Một tên canh cửa khác chau mày nói: “Thôi thôi, lúc nãy ông chủ có dặn hôm nay cần náo nhiệt, cứ cho hắn vào!”

“Lâu nay ngày nào hắn cũng đến xem, mà chưa thấy đánh một xu nào bao giờ, việc này tạm chưa tính đến, nhưng nếu lại cho hắn vào, sẽ khiến cả lầu nồng nặc mùi rượu mất! Hôm qua ta đã thấy ông chủ lườm nguýt hắn rồi!”

“Trông bộ dạng của hắn thế kia, thì lấy cái quái gì mà đánh bạc?”

Tên canh cửa vừa chặn đường hừ mũi một tiếng: “Nhà chúng ta mở lầu chơi bạc chứ không phải lầu diễn kịch, cho tên kiết xác này vào làm gì?” Rồi quay sang gườm gườm nhìn Công Tôn Diễn. “Ông chủ Lâm đã nói, bắt đầu từ hôm nay, không cho phép ngươi vào trong nữa!”

Chu Uy đang định bước lại thì Bàng Quyên đã đi tới nơi, chỉ vào Công Tôn Diễn mà nói: “Vị nhân huynh này là do tại hạ mời đến. Thế nào, có cho vào không?”

Tên canh cửa đưa mắt nhìn Bàng Quyên dò xét: “Quan gia là…”

“Tại hạ đến từ nước Vệ, cứ gọi tại hạ là Long gia!”

Tên này vội vòng tay cung kính: “Long gia, mời!” Nhưng Bàng Quyên lại đưa tay mời Công Tôn Diễn: “Nhân huynh, mời!”

Công Tôn Diễn mỉm cười với Bàng Quyên, rồi lại nâng bầu tợp rượu, chẳng thèm nhìn đến bọn canh cửa, nghênh ngang bước vào trong. Bàng Quyên theo sau, rồi đi thẳng lên cầu thang, cùng cả đám người nối đuôi nhau tiến lên căn phòng đánh bạc xa hoa trên lầu hai. Nhìn thấy bàn đánh bạc đã từng bị mình hất đổ, Bàng Quyên nhếch mép cười nhạt. Có lẽ do có Tôn Tân đứng đợi bên ngoài, có lẽ do mấy tháng vừa qua đã từng trải đủ vị phong sương, cảm giác của Bàng Quyên đã khác hẳn so với lần đầu tiên đặt chân đến nơi đây.

Xung quanh bàn đánh bạc, người vây kín mít, ít nhất cũng phải đến năm sáu chục, phần lớn là những kẻ có máu mặt trong thành An Ấp, còn đông đảo hơn cả số triều thần trong buổi đại triều của Ngụy Huệ Vương. Một tiếng chiêng vang rền, mỹ nữ nhà cái Tiểu Đào Hồng dẫn theo Thích Quang, Bạch Hổ, Ngô thiếu gia và Lương thiếu gia nhập sòng, chia ra bốn phía ngồi xuống. Bạch Hổ vẫn ngồi ở chiếu chủ, Tiểu Đào Hồng đứng bên cạnh hắn.

Không cần đến xèng đặt cược. Ông chủ Lâm vỗ tay, lập tức có mấy người tiến vào, mỗi người khệ nệ khiêng theo một chiếc rương, lần lượt đi tới trước mặt Thích Quang, Lương thiếu gia, Ngô thiếu gia, rồi mở rương, lấy vàng nén bên trong ra chất thành từng đống, mỗi đống một trăm đĩnh. Ba trăm đĩnh được xếp thành ba đống, ánh vàng sáng rực loá mắt.

Nhìn thấy vàng, đám đông bắt đầu xuýt xoa ầm ĩ. Chu Uy, Công Tôn Diễn tìm được một vị trí khá thuận lợi, Bàng Quyên vì không quen biết ai nên cũng đứng cạnh hai người họ, mắt nhìn chằm chằm vào sòng bạc.

Đột nhiên, nhìn thấy quản gia của Trần Chẩn là Thích Quang cũng có mặt, Chu Uy cảm thấy quái lạ, liền đưa mắt cho Công Tôn Diễn, Công Tôn Diễn ra hiệu không được lên tiếng, cứ tiếp tục quan sát.

Vì không có đầy tớ nên Bạch Hổ không có ai xếp vàng giúp. Thấy trước mặt ba người kia đã xếp xong ba đống vàng ngất ngưởng, tay cầm túi tiền của Bạch Hổ hơi run rẩy. So với mấy tháng trước, khí thế của Bạch Hổ đã hoàn toàn biến mất. Thấy mọi người đều đang đưa mắt nhìn mình, Bạch Hổ bèn nghiến chặt hai hàm răng, đập túi tiền đánh chát xuống sòng, mở túi lấy ba mươi mốt đĩnh vàng, lần lượt xếp từng đĩnh một lên sòng.

Ngô thiếu gia cười hềnh hệch mà nói: “Bạch công tử, hôm nay làm sao thế? Đống vàng thì bé, tay thì run rẩy. Nếu không đánh nổi…”

Bạch Hổ lừ mắt, quát: “Ai run tay? Bắt đầu đi!”

Ông chủ Lâm gõ chiêng đồng đánh “xoảng”, sau đó lớn tiếng tuyên bố: “Canh bạc giờ Thân của lầu Nguyên Hanh bắt đầu, người chơi vòng đầu là Bạch thiếu gia, Thích lão gia, Lương thiếu gia và Ngô thiếu gia! Bốn vị, xin mời chọn cách chơi!”

Tiểu Đào Hồng lập tức mang ra hai loại, xúc xắc và thẻ tre, cùng đặt lên bàn.

Lương thiếu gia liếc mắt nhìn Bạch Hổ: “Bạch thiếu gia, theo quy tắc cũ, do thiếu gia lựa chọn!”

Bạch Hổ do dự một lát: “Xúc xắc!”

Ngô thiếu gia cười khoái trá: “Hay lắm, Bạch thiếu gia ngã xuống ở đâu thì phải đứng lên từ đó! Bạch thiếu gia, hôm nay canh đầu đặt bao nhiêu vàng đây?”

Bạch Hổ không nói lời nào, đưa tay rút lấy một đĩnh vàng từ trong đống vàng trước mặt, đẩy lên phía trước.

Ngô thiếu gia phá lên cười sằng sặc: “Tại hạ thật chẳng dám nghĩ Bạch thiếu gia cũng có lúc phải đánh một lượng! Được thôi, một lượng thì một lượng, đằng nào thì hôm nay cũng chẳng có việc gì quan trọng, coi như hầu Bạch thiếu gia chơi vui vậy!” Nói đoạn, cũng lấy ra một lượng đẩy lên trước mặt, mắt nhìn Bạch Hổ: “Bạch thiếu gia, cậu là nhà cái, đặt tài hay xỉu?”

Bạch Hổ thoáng chần chừ: “Xỉu!”

Thích Quang đẩy ra một lượng: “Theo xỉu!”

Ngô thiếu gia nói lớn: “Tại hạ đặt tài!”

Lương thiếu gia tiếp lời: “Theo tài!”

Tiểu Đào Hồng bắt đầu lắc xúc xắc, sau đó mở ra, là xỉu! Mọi người cùng ồ cả lên, Tiểu Đào Hồng chuyển một lượng vàng trước mặt Ngô thiếu gia và Lương thiếu gia sang cho Bạch Hổ và Thích Quang.

Bạch Hổ mừng ra mặt, đẩy hai lượng lên trước: “Đặt hai lượng!”

Bạch Hổ tiếp tục đặt xỉu, Thích Quang đặt tài, hai người còn lại một theo xỉu, một theo tài. Tiểu Đào Hồng lại lắc xúc xắc, khi mở ra vẫn là xỉu. Bạch Hổ sung sướng đến nhảy cẫng lên, đặt ba lượng thắng được và rút thêm một lượng vốn ra, tổng cộng là bốn lượng. Bạch Hổ lại thắng, đặt tiếp tám lượng; lại thắng, đặt tiếp mười sáu lượng.

Công Tôn Diễn khẽ đẩy Chu Uy, hỏi nhỏ: “Đã nhìn thấy ma chưa?”

Chu Uy gật đầu. “Nó ở đâu?”

“Trong đặt cược! Trong số ba người họ, luôn có một người đặt cùng cửa với Bạch thiếu gia, hai người còn lại thì đặt cửa ngược lại. Nếu như ba người cấu kết với nhau, Bạch thiếu gia sẽ mãi mãi là người thua cuộc, trừ khi lần nào cậu ta cũng đặt đúng cửa!”

Bàng Quyên trong lòng chấn động, lập tức nhắm mắt lại, dỏng tai lắng nghe.

Công Tôn Diễn thì thầm rất khẽ: “Đó không phải là ma! Có nhìn thấy con xúc xắc kia không? Ma nằm trong con xúc xắc đó! Cho dù có lắc kiểu gì, nhưng quan trọng nhất vẫn là cú lắc cuối cùng. Đẩy lên trên là tài, hướng xuống dưới là xỉu; sang trái là tài, sang phải là xỉu; về phía trước là tài, về phía sau là xỉu!

Bàng Quyên nghe thấy tất cả, hai mắt lập tức mở choàng, nhìn chằm chằm vào động tác của Tiểu Đào Hồng.

Trong khu nhà nhỏ của họ Bạch, Khởi Y nghe thấy tiếng gõ cửa, cho rằng Công Tôn Diễn đến, liền vội vàng ra mở, không ngờ chỉ thấy một mình lão quản gia.

Lão quản gia đưa tay áo lau nước mắt, quỳ luôn xuống sân, nước mắt nước mũi đầm đìa: “Thiếu phu nhân…”

Không cần phải hỏi thêm, nước mắt của Khởi Y cũng ròng ròng chảy xuống như hạt châu rơi, khe khẽ sụt sùi: “Tôi biết rồi, chẳng còn ai… muốn giúp phu quân nữa!”

Lão quản gia bật khóc thất thanh: “Thiếu phu nhân… là lão nô bất tài…”

Khởi Y khóc một lúc, rồi đột nhiên đứng phắt dậy, đưa tay áo quệt nước mắt, sau đó đi thẳng ra ngoài cổng.

Lão quản gia giật mình, vội vàng chạy theo sau: “Thiếu phu nhân! Thiếu phu nhân!”

Khởi Y vác theo bụng bầu vượt mặt, chệnh choạng lao đi trên phố. Lão quản gia bám sát theo sau, giọng lạc đi: “Thiếu phu nhân, hãy đi chậm lại, thiếu phu nhân không thể đi nhanh… Thiếu phu nhân!”

Hai người cứ lật đật mà đi, không biết đã đi được bao lâu, cuối cùng đã nhìn thấy cửa lầu Nguyên Hanh. Lão quản gia vừa thở hổn hển, vừa chỉ vào cửa mà nói: “Thiếu… thiếu phu nhân, chính… chính là nơi này!”

Khởi Y bước chậm lại, từng bước từng bước tiến tới trước cửa căn lầu xa hoa tráng lệ, tựa người vào một cây cọc buộc ngựa, hai tay ôm bụng, đứng thở một hồi, rồi ngước lên nhìn, ba chữ “Lầu Nguyên Hanh” đập thẳng vào trước mắt. Ánh mắt ai oán của Khởi Y dường như muốn xuyên thấu cái tấm biển đã đoạt mất hồn phách phu quân nàng.

Hai người đứng nhìn một lúc, lão quản gia liền dìu Khởi Y đi vào cửa, nhưng lập tức bị người canh cửa chặn lại.

Tên canh cửa nhìn Khởi Y sừng sộ: “Nhà chị là ai?”

Khởi Y mắt hạnh trợn trừng: “Tránh ra, để ta vào!”

Tên canh cửa cũng trừng mắt nhìn lại: “Ái chà chà, đã đến đây mà còn dám ra vẻ? Ta cho nhà chị biết, đàn bà không được vào trong lầu này!”

Khởi Y tức giận, đang định xông bừa vào thì lão quản gia ngăn lại, vòng tay nói: “Đây là phu nhân của Bạch thiếu gia, hãy cho phu nhân vào!”

Nghe nói là phu nhân của Bạch thiếu gia, hai người sững lại một lát, rồi đưa mắt nhìn nhau. Một lát sau, một người đáp lễ mà hỏi: “Ông là lão quản gia?”

Lão quản gia gật đầu.

Người đó nói nhỏ: “Ông chủ Lâm có một quy tắc, đó là không cho đàn bà con gái bên ngoài vào! Huống hồ giờ Bạch phu nhân còn…” đưa tay chỉ vào bụng Khởi Y, “như vậy sẽ mất đi tài khí, ông chủ kiêng!”

Khởi Y vốn đang tức giận, trong lòng lại sốt ruột, nghe nói mình làm mất tài khí, lại càng giận dữ, liền bất chấp sống chết lao bừa vào trong. Vì là đàn bà, lại đang bụng mang dạ chửa, hai tên canh cửa tuy cuống quýt nhưng chỉ biết trợn trừng mắt lên mà không dám cản, vội chạy sát theo sau, giậm chân bình bịch mà kêu lên: “Bạch phu nhân, không được vào, không được vào!”

Thấy Khởi Y sắp xông lên lầu đến nơi, hai tên canh cửa sợ hãi, liền lao lên chặn trước mặt, giang hai tay ra ngăn lại, không cho Khởi Y tiến tiếp.

Đã có người báo lên trên lầu, ông chủ Lâm vội vàng đi xuống, nhìn thấy là Bạch phu nhân, đôi mày khẽ nhướng lên, rồi nhếch mép cười nhạt với hai tên canh cửa: “Bạch phu nhân không giống với đám đàn bà bình thường, cho phu nhân vào!”

Hai tên canh cửa ngẩn người ngạc nhiên, rồi vội nhường đường. Lão quản gia đỡ lấy Khởi Y, từ từ bước lên trên lầu.

Trong phòng đánh bạc, Bạch Hổ lại đặt cược toàn bộ ba mươi hai lượng vàng đã thắng được. Tiểu Đào Hồng mở xúc xắc, rồi trong tiếng ồ lên xuýt xoa của đám đông, nhanh tay vơ lấy tất cả số tiền mà Bạch Hổ thắng được nãy giờ.

Bạch Hổ trong lòng cay cú, bèn nghiến chặt răng, đẩy toàn bộ ba mươi lượng còn lại lên phía trước: “Đặt tài!”

Mỹ nữ tiếp tục lắc xúc xắc. Mở ra, là xỉu.

Bạch Hổ sắc mặt tái mét, cả người rơi đánh phịch xuống ghế.

Ngô thiếu gia cười hềnh hệch mà nói: “Bạch thiếu gia, cậu còn muốn đặt nữa không?”

Bạch Hổ mặt đỏ phừng phừng, ngồi lặng đi một hồi, rồi quát lớn: “Đặt!”

“Đặt bao nhiêu?”

“Ta còn một khu nhà, đáng giá bao nhiêu?”

Ngô thiếu gia quay sang nhìn Lương thiếu gia: “Khu nhà của Bạch thiếu gia đáng giá mấy lượng?”

Lương thiếu gia hừ mũi một tiếng: “Khu nhà rách nát bé tí tẹo đó, có cho không ta cũng chẳng thèm lấy!”

Ngô thiếu gia giả bộ suy nghĩ: “Nể mặt Bạch công tử, tại hạ nguyện bỏ ra năm lượng!”

Bạch Hổ tức giận: “Năm lượng cái gì? Ít nhất cũng phải hai mươi lượng!”

“Được rồi được rồi!” Ngô thiếu gia vội cười trừ. “Bạch thiếu gia đã lên tiếng, một chữ đáng một lượng vàng. Lúc nãy Bạch thiếu gia nói cả thảy mười một chữ, tại hạ sẽ bỏ thêm mười một lượng, tổng cộng là mười sáu lượng! Nếu đòi thêm một lượng, tại hạ sẽ không cần nữa!”

Bạch Hổ lặng người ngẫm nghĩ một hồi, rồi nghiến răng rít lên: “Mười sáu lượng thì mười sáu lượng!”

Ngô thiếu gia đẩy mười sáu lượng vàng từ trong đống vàng phía trước mặt mình ra, đặt ở trước mặt Bạch Hổ, Bạch Hổ lại đặt cược toàn bộ vào ván tiếp theo. Tiểu Đào Hồng lại lắc, lại mở, rồi lại lẹ làng gạt toàn bộ số vàng của Bạch Hổ sang phía người khác.

Lần này Bạch Hổ đã hoàn toàn vô vọng, rũ rượi ngồi bệt xuống đất.

Đúng vào lúc này, Khởi Y được lão quản gia dìu đỡ, chậm chạp bước vào trong phòng. Thấy bộ dạng thảm hại của Bạch Hổ, Khởi Y đã hiểu tất cả. Song Khởi Y không những không tỏ ra đau xót, mà còn thở phào một hơi dài. Trước ánh mắt hiếu kỳ của đám đông, Khởi Y chậm rãi bước lại, kéo Bạch Hổ đang ngồi rũ rượi dưới đất đứng lên, dịu dàng hỏi: “Phu quân… chúng ta về nhà được chưa?”

Bạch Hổ nhìn nàng, tuyệt vọng nói: “Nhà? Nhà gì? Hết rồi, hết rồi! Tất cả đều đã hết rồi!”

Khởi Y bèn an ủi: “Phu quân, phu quân chưa hết! Phu quân vẫn còn có thiếp, vẫn còn có Tiểu Bạch Khởi… Đi thôi! Chúng ta hãy đi khỏi đây, chỉ cần rời khỏi đây, tất cả rồi sẽ có!”

Bạch Hổ đầu cúi gằm, được một lát, lại ngẩng phắt lên, mặt mũi tím bầm, lảm nhảm một mình: “Không, ta muốn đánh, ta muốn đánh!” Rồi đột nhiên hai mắt long sòng sọc, quát lớn một tiếng. “Ta còn muốn đánh!”

Thích Quang ngồi đó nãy giờ chưa lên tiếng, bỗng ngửa mặt lên trời cười một tràng dài: “Ha ha… Bạch thiếu gia đúng là nam tử hán! Được, thiếu gia đã muốn đánh, vậy ta hỏi cậu, bây giờ đặt cái gì?”

Ngô thiếu gia đưa mắt liếc nhìn Khởi Y, mặt cười nhăn nhở mà cợt nhả: “Bạch thiếu gia, thiếu gia chẳng phải vẫn còn phu nhân hay sao? Hay là đặt luôn đi, thế nào?”

“Đúng đấy!” Lương thiếu gia hào hứng hẳn lên, nham hiểm tiếp lời. “Tiểu nương tử không những là mỹ nữ tuyệt sắc, trong bụng còn có sẵn hàng, ai mua được, hẳn sẽ tiết kiệm được không ít công sức!”

Ngô thiếu gia, Lương thiếu gia liếc mắt nhìn nhau, rồi cùng phô ra điệu cười dâm đãng. Nghe thấy những lời lẽ này, tất cả những người đứng xem thảy đều cảm thấy bất nhẫn, không một ai hò reo cổ vũ.

Khởi Y tức uất, mặt cắt không còn giọt máu, thân người lảo đảo, phải dựa vào Bạch Hổ mới đứng vững.

Bạch Hổ đỡ lấy Khởi Y, bàn tay siết chặt kêu lên răng rắc, hai mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào Ngô thiếu gia và Lương thiếu gia, dường như muốn ăn tươi nuốt sống bọn họ. Hai kẻ này lập tức mặt cười tắt ngấm. Ngô Thiếu gia sợ hãi lắp bắp: “Bạch… Bạch thiếu gia, cậu định làm gì?”

Đôi mắt đỏ ngầu của Bạch Hổ rời khỏi hắn, chuyển sang nhìn Khởi Y đang đỡ trong tay, sau đó lại chuyển sang ba đống vàng trước mặt ba kẻ kia, rồi lại nhìn ba con bạc.

Ánh mắt của Bạch Hổ không ngừng chuyển động giữa ba thứ trên, mỗi lúc một nhanh, hơi thở cũng mỗi lúc càng thêm hổn hển.

Khởi Y dường như đã linh cảm được điều chẳng lành, sợ hãi nhìn vào Bạch Hổ, giọng run rẩy: “Phu quân…”

Bạch Hổ vụt một cái đứng phắt ngay dậy, kéo Khởi Y, phăm phăm đẩy tới trước sòng, gầm lên thật lớn: “Đặt thì đặt!”

Đám đông bỗng chốc ồn ào, mỗi người một câu, có người còn huýt sáo ầm ĩ. Ngô thiếu gia và Lương thiếu gia lại đưa mắt nhìn nhau, rồi cùng thở phào, vẻ sợ hãi trên khuôn mặt nhanh chóng biến thành một cơn hưng phấn quái đản.

Ông chủ Lâm thấy có vẻ lớn chuyện, liền đưa mắt nhìn Thích Quang. Thích Quang không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Ông chủ Lâm hiểu ý, bèn gõ một tiếng chiêng, cất giọng sang sảng: “Bạch thiếu gia đặt cược phu nhân, đấu giá tại chỗ, giá khởi điểm là một lượng vàng, ai muốn mua xin hãy giơ tay!”

Ngô thiếu gia là người đầu tiên giơ tay: “Mười lượng!”

Lương thiếu gia cũng không chịu kém, lập tức giơ tay hô: “Hai mươi lượng!”

Ngô thiếu gia lại giơ tay: “Bốn mươi lượng!”

Thích Quang đặng hắng một tiếng, rồi từ từ giơ tay lên: “Đây là mua một tặng một, tại hạ nguyện bỏ ra trăm lượng!”

“Ông trời ơi…” Khởi Y rú lên một tiếng thảm thiết, hai mắt tối sầm, ngã xuống ngất lịm.

Lão quản gia vội vàng chạy tới, nước mắt giàn giụa gào lên: “Thiếu phu nhân… Bạch tướng gia ơi, Bạch tướng gia, người hãy mở to mắt ra mà xem, ông trời ơi!” Rồi quay phắt người lại, đưa ánh mắt căm phẫn nhìn thẳng vào ba con bạc, quát lớn. “Các ngươi… lũ súc sinh các ngươi…” Lời vừa dứt, thình lình xông tới, lao thẳng về phía Ngô thiếu gia.

Nói thì chậm, động tác thì nhanh, Bàng Quyên thấy vậy, lập tức lao vọt lên như tên bắn, đưa tay ôm lấy lão quản gia, rồi đẩy vào trong đám đông.

Đám đông một phen hỗn loạn. Trong đám người đã có tiếng chửi bới xôn xao, có người nhổ nước bọt về phía Bạch Hổ.

Mãi đến lúc này, Bạch Hổ mới như người tỉnh mộng, quỳ sụp xuống đất, ôm lấy Khởi Y đã bất tỉnh nhân sự, khóc nức nở: “Khởi Y! Khởi Y, Khởi Y… Phu nhân…”

Chuyện đã đến lúc liên quan đến mạng người, nhưng ông chủ Lâm vẫn như không thấy, lại hắng giọng hô lớn: “Các vị hãy yên lặng, yên lặng, có người đã trả một trăm lượng, còn ai trả cao hơn không? Không có? Tốt, một trăm lượng lần một! Một trăm lượng lần hai! Một trăm lượng lần ba…”

Ông chủ Lâm đang định gõ chiêng, thì từ trong đám đông, đột nhiên phát ra một giọng nói lạnh lẽo: “Ba trăm lượng!”

Mọi người nghe mà thất kinh, thảy đều nhìn về phía phát ra giọng nói. Đó chính là Bàng Quyên, người vừa lao ra đỡ lão quản gia.

Xung quanh bỗng lặng phắc như tờ. Bạch Hổ kinh ngạc, ngước mắt lên nhìn.

Thích Quang cũng giật mình kinh dị, đưa mắt nhìn chằm chằm vào Bàng Quyên một hồi, khẽ gật đầu mà nói: “Hay lắm, đã có người ra mặt rồi. Được, được lắm! Ba trăm lượng của ngươi đâu?”

Bàng Quyên đi đến trước sòng bạc, chỉ tay vào ba đống vàng: “Chẳng phải đang xếp ở đây ư?”

Mọi người càng kinh ngạc hơn nữa.

Lương thiếu gia, Ngô thiếu gia nổi cơn tam bành: “Từ đâu mọc ra tên tiểu tử chết tiệt này, muốn chết hả?”

Bàng Quyên bật cười một tràng.

Thích Quang trầm ngâm chốc lát, rồi cất giọng lạnh lùng hỏi: “Xin hỏi tráng sĩ phải xưng hô thế nào?”

“Tại hạ họ Long, cứ gọi tại hạ là Long gia!”

Thích Quang liếc mắt sang ông chủ Lâm, thấy ông ta khẽ lắc đầu, liền ôm quyền hỏi: “Tại hạ xin hỏi, Long gia là người ở đâu, làm nghề gì?”

Bàng Quyên cũng đáp lễ mà nói: “Tại hạ là người nước Vệ, còn về việc làm ăn gì, có cần thiết phải nói tại sòng bạc chăng?”

Thích Quang hơi khựng lại, rồi bật cười ha hả: “Nước Vệ giàu có lẫy lừng thiên hạ, Long gia chắc hẳn cũng là tay chơi máu mặt. Nói đi, Long gia muốn chơi thế nào?”

“Lúc nãy chơi thế nào, thì giờ chơi như thế!”

Sau một hồi đắn đo, Thích Quang bèn gật đầu nói: “Được, Long gia đã sẵn lòng nể mặt, thì tại hạ xin được bồi tiếp. Long gia, mang tiền vốn ra đây!”

Bàng Quyên thong thả lấy từ trong túi ra đúng ba lượng vàng, rồi xếp lên sòng thành hình chữ “phẩm”.

Mọi người lại một phen kinh ngạc.

Thích Quang sắc mặt sầm hẳn xuống: “Long gia định đùa giỡn với bọn ta chăng?”

Bàng Quyên thần thái điềm tĩnh, chỉ mỉm cười, khẽ lắc đầu.

Thích Quang giận dữ quát lên: “Nếu không phải, thì mau xuất tiền vốn ra đi!”

Bàng Quyên chỉ tay lên bàn: “Đây chẳng phải ư?”

Thích Quang giận nổ đom đóm mắt: “Ngươi…”

Bàng Quyên cười nhạt: “Thế nào, ba lượng không phải vàng ư? Lúc nãy Bạch thiếu gia còn đặt một lượng kia mà!”

Thích Quang đột nhiên phá lên cười như phát cuồng, dứt tràng cười mới nói: “Được lắm, Long gia, nếu cậu đã không có thành ý, tại hạ bất tất phải bồi tiếp!” Nói đoạn, chậm rãi đứng dậy, vòng tay về phía ông chủ Lâm. “Ông chủ Lâm, tại hạ xin đi trước!”

Ngô công tử, Lương công tử cũng đứng dậy, đang định bỏ đi, thì trong đám đông đột nhiên lại vọng lên tiếng của Công Tôn Diễn: “Thích lão gia, cần bao nhiêu vàng thì ông mới chịu đánh?”

Thích Quang quét mắt qua Công Tôn Diễn, chẳng thèm nghĩ ngợi, chỉ giơ một ngón tay lên: “Không được ít hơn số này!”

Công Tôn Diễn với tay nhấc lấy cái rương đen xỉn trong tay Chu Uy, đưa cho Bàng Quyên: “Long gia, vàng đây!” Bàng Quyên sững lại một chốc, rồi mở rương ra, quả nhiên thấy bên trong xếp một trăm lượng, liền cảm kích gật đầu với Công Tôn Diễn, rồi chất vàng lên sòng, quay sang nói với Thích Quang: “Thích lão gia, ngồi xuống đi!”

Thích Quang suy nghĩ một thoáng, cuối cùng cũng chịu ngồi xuống. Ông chủ Lâm liếc nhìn ông ta, thấy ông ta gật đầu, lại tiếp tục gõ chiêng đánh “xoảng”: “Bắt đầu!”

Bàng Quyên xua tay: “Khoan!”

Mọi người khựng lại.

Bàng Quyên nhìn ông chủ Lâm: “Ông chủ, tại hạ nghe nói xúc xắc ở lầu Nguyên Hanh này có ma, chuyện này có thật chăng?”

Ông chủ Lâm trán toát mồ hôi lạnh, vội nói: “Long gia, là ai nói vậy?”

Nghe Bàng Quyên hỏi, Công Tôn Diễn cũng sững người, liếc mắt nhìn Chu Uy, song thấy ông ta chỉ dán mắt vào đống vàng trước mặt Bàng Quyên.

Bàng Quyên cười khoái trá: “Có ma hay không, cần phải kiểm tra mới biết được. Ông chủ, ông nói có đúng không?”

Ông chủ Lâm lại liếc nhìn Thích Quang, Thích Quang bèn gật đầu. Ông chủ Lâm đích thân cầm lấy hộp xúc xắc trong tay Tiểu Đào Hồng, đẩy tới trước mặt Bàng Quyên. Bàng Quyên cầm con xúc xắc ra, ngắm nghía một hồi, song không thể tìm ra điểm nào đáng nghi, liền lắc đầu mà nói: “Chà, xem ra người đời chỉ toàn đồn bậy, xúc xắc vẫn là xúc xắc, làm gì có ma?”

Nghe thấy vậy, ông chủ Lâm biết đối phương không phải người trong nghề, liền thở phào một hơi, cười nói: “Đúng thế đúng thế, chúng tôi làm ăn đàng hoàng, làm gì có ma quỷ ở đây?”

Công Tôn Diễn cũng thở phào một tiếng, liếc sang Chu Uy khẽ gật gù. Nhưng dường như Chu Uy không nhìn thấy, chỉ nhắm mắt lầm rầm cầu khấn: “Tiểu tử, ngươi nhất định phải cố gắng, đây là toàn bộ gia sản nhà ta đấy!”

Công Tôn Diễn nhìn thấy mà nực cười, liền đưa cùi chỏ huých khẽ Chu Uy, nói nhỏ: “Đừng khấn nữa! Nếu còn khấn nữa thì tên tiểu tử kia thua là chắc!”

Chu Uy cũng định thần lại, đang định lên tiếng thì Bàng Quyên đã nói lớn: “Nếu như xúc xắc đã không có ma, tại hạ sẵn sàng đánh!” Rồi quay sang nhìn Tiểu Đào Hồng. “Này mỹ nhân, cô là nhà cái ư?”

Tiểu Đào Hồng cười chúm chím, thỏ thẻ nói: “Long gia, cái gì mà nhà cái với không phải nhà cái, thiếu gia cứ gọi Tiểu Đào Hồng là được rồi. Thiếu gia có gì dặn dò, xin cứ nói!”

Bàng Quyên cũng nhìn cô ả cười cười: “Theo quy tắc ở đây, ai là người lắc xúc xắc?”

“Ai ngồi vị trí nhà cái thì người đó lắc!”

“Đã là nhà cái lắc, vậy tại sao lúc nãy cô lại lắc?”

Tiểu Đào Hồng sững lại một thoáng, rồi biện bạch: “Lúc nãy là Bạch thiếu gia làm nhà cái. Bạch thiếu gia e rằng vận khí của mình không tốt, nên bảo thiếp làm thay!”

“Ồ, thì ra là vậy!” Bàng Quyên lại cười, gật gù rồi nói. “Xin được hỏi nhà cái, là đặt trước lắc sau, hay lắc trước đặt sau?”

“Do nhà cái tự quyết định!”

Bàng Quyên lại gật đầu, quay sang nhìn ba người Thích Quang: “Ba vị bằng hữu, ai muốn ngồi nhà cái?”

Ba người liếc mắt nhìn nhau, vẫn chưa kịp phản ứng thì Bàng Quyên đã cười vang: “Ba vị đã không muốn ngồi nhà cái, vậy hãy để tại hạ ngồi!”

Bàng Quyên vơ lấy xúc xắc, quay sang nói với Tiểu Đào Hồng: “Này mỹ nhân, bản thiếu gia vận khí trước nay cực tốt, không cần làm phiền đến nàng nữa!” Nói đoạn, liền lắc xúc xắc mấy cái, quay sang nói với ba đối thủ.

“Nhà cái ta vẫn theo quy tắc ban nãy, đặt cược trước rồi mới lắc sau, tại hạ đặt một trăm linh ba lượng vàng, các vị ai theo?”

Bàng Quyên nói xong, liền đẩy tất cả số vàng trước mặt lên phía trước. Lương thiếu gia, Ngô thiếu gia cùng đưa mắt nhìn Thích Quang. Đám đông đứng xem cũng đổ dồn ánh mắt vào Thích Quang. Thích Quang liếc mắt một vòng, thấy mọi người đều đang nhìn mình chằm chằm, biết là không thể thoái thác, bèn nghiến răng đẩy ra một trăm linh ba lượng: “Tại hạ theo!”

Lương thiếu gia, Ngô thiếu gia lần lượt mỗi người đẩy ra một trăm linh ba lượng: “Theo! Theo!”

Bàng Quyên mỉm cười: “Được! Ba vị đã nể mặt như vậy, tại hạ xin đa tạ! Xin hỏi các vị, đặt cửa tài, hay cửa xỉu?”

Lương thiếu gia, Ngô thiếu gia lại liếc mắt nhìn Thích Quang. Thấy xúc xắc đã trong tay Bàng Quyên, Thích Quang cũng không thể quyết đoán được nữa, trán vã mồ hôi lạnh.

Bàng Quyên giọng trầm nặng, tiếp tục gặng hỏi: “Đặt cửa tài, hay xỉu?”

Thích Quang nghiến răng kèn kẹt, nói lớn: “Tài! À không, xỉu!”

Lương thiếu gia vội vàng nói theo: “Phải phải phải, đặt xỉu! Ta cũng đặt xỉu!”

Ngô thiếu gia do dự một lát: “Ta đặt tài… Phải, đặt tài!”

Bàng Quyên liếc nhìn Ngô thiếu gia, cười nhạt mà nói: “Ngô thiếu gia, cậu phải nghĩ cho kỹ, nếu tại hạ cũng đặt xỉu, thiếu gia sẽ phải một đền ba đấy!”

Ngô thiếu gia khựng lại một thoáng, rồi vội vàng đổi ý: “Ta… ta đặt xỉu!”

Bàng Quyên cười ha hả: “Tốt, mọi người đã đều đặt xỉu, vậy tại hạ sẽ đặt cửa tài!”

Nói đoạn, liền lắc hộp xúc xắc, cứ lắc trái lắc phải, lắc trên lắc dưới rối rít một thôi một hồi, khiến cho người xem hoa hết mắt mũi, đến động tác cuối cùng thì khẽ đẩy lên trên, rồi đặt xuống bàn.

Bàng Quyên mở hộp xúc xắc trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người.

Quả nhiên là tài, đám đông lập tức hoan hô ầm ĩ!

Chưa đợi ông chủ Lâm lên tiếng, Bàng Quyên đã tự đưa tay vơ hết ba đống vàng về phía mình, lần lượt xếp lại từng đĩnh, rồi đưa ánh mắt lạnh lùng quét qua ba con bạc đang ngồi chết lặng, sau đó đẩy toàn bộ số vàng về phía trước: “Ba vị, tại hạ đặt bốn trăm mười hai lượng, ai theo?”

Tất cả những người có mặt đều chấn động trước khí thế áp đảo của Bàng Quyên, cả căn phòng bỗng lặng phắc như tờ. Ngô thiếu gia, Lương thiếu gia mắt lộ hung quang, không hẹn mà gặp cùng nhìn sang Thích Quang.

Thích Quang đang lúc khó xử, bỗng có một người vội vã đi tới bên cạnh, ghé sát tai ông ta thì thầm gì đó. Thích Quang đột nhiên thần thái căng thẳng, từ từ đứng dậy, cố rặn ra một nụ cười, hơi vòng tay về phía Bàng Quyên mà nói: “Long gia bản lĩnh hơn người, tài năng xuất chúng, tại hạ bái phục, xin chịu thua! Tại hạ có chút việc xin được đi trước, hôm khác sẽ tiếp tục thỉnh giáo Long gia!”

Bàng Quyên cũng vòng tay cười nhạt: “Lúc nào Thích gia có hứng, bản thiếu gia nhất định sẽ kính cẩn bồi tiếp.”

Thích Quang không trả lời, lập tức quay ngoắt người đi theo kẻ kia. Ngô thiếu gia, Lương thiếu gia ngẩn ra một lát, rồi cũng len lét bỏ đi trong tiếng cười rộ chê bai của đám đông. Ông chủ Lâm, Tiểu Đào Hồng hấp tấp vơ lấy số vàng lẻ còn sót lại của ba người, cũng nối gót rời khỏi sòng bạc.

Bàng Quyên đếm lấy một trăm lượng vàng từ trong đống vàng trước mặt, bỏ lại vào rương, hai tay dâng cho Công Tôn Diễn: “Đây là trăm lượng của nhân huynh, tại hạ trả đủ số, xin nhân huynh đếm lại!”

Công Tôn Diễn khen ngợi: “Thực không ngờ, Long gia hành sự chín chắn kín kẽ, kỹ xảo tuyệt diệu!”

Bàng Quyên vái dài một lễ: “Nếu không có nhân huynh chỉ điểm, cho dù tại hạ có kỹ xảo, cũng chẳng có cơ sử dụng!”

Hai người đều ngầm hiểu trong lòng, không ai nói ra bí mật trong con xúc xắc, những người xung quanh cũng không hiểu họ đang nói gì. Từ khi lầu Nguyên Hanh mở cửa đến nay, đây là lần thắng cược lớn nhất của người chơi, Bàng Quyên cũng là người đầu tiên trong chớp mắt đã thắng được ba trăm lượng vàng, và số tiền thắng được đều là tiền của các con bạc nức tiếng!

Trả cho Công Tôn Diễn trăm lượng xong, Bàng Quyên quay sang lấy lại ba lượng của mình, còn lại ba trăm linh chín lượng, đưa tất cho Bạch Hổ: “Bạch thiếu gia, đây là vàng của nhà cậu, hãy nhận về đi!”

Bạch Hổ như không nghe thấy gì, cứ như kẻ ngây dại ôm chặt lấy thê tử đang chết ngất, miệng lảm nhảm liên hồi: “Phu nhân, phu nhân…”

Khởi Y từ từ hồi tỉnh, mở mắt ra, thấy người bên cạnh vẫn là Bạch Hổ, thì nước mắt giàn giụa, lắp bắp cầu xin: “Phu quân, chúng ta… không đánh nữa, hãy về nhà đi!”

Bạch Hổ khóc mà nói: “Phu nhân, không đánh nữa, không đánh nữa, Bạch Hổ không bao giờ đánh nữa!”

Trên khuôn mặt Khởi Y thoáng hiện nét cười.

Bàng Quyên lại chỉ tay vào số vàng trên bàn, nói: “Bạch thiếu gia, hãy mang theo ba trăm linh chín lượng vàng của cậu quay về nhà đi!”

Bạch Hổ bàng hoàng nhìn Bàng Quyên, rồi gạt toàn bộ số vàng đi: “Ta không cần vàng, ta không cần vàng! Ta cần phu nhân, ta chỉ cần phu nhân…”

Thấy Bạch Hổ vẻ như đã tỉnh ngộ, Bàng Quyên bèn gật đầu, cao giọng nói lớn: “Bạch thiếu gia đã có lòng như vậy, tại hạ cảm thấy rất yên tâm! Mau cầm lấy vàng rồi trở về nhà, chúng vốn dĩ thuộc về cậu, còn phu nhân đây đương nhiên cũng là của cậu.”

Trên đời làm gì có chuyện tốt đẹp đến thế? Bạch Hổ nhất thời chết sững, không dám tin những điều Bàng Quyên vừa nói là sự thật.

Thấy Bạch Hổ vẫn đứng như trời trồng, Bàng Quyên tiến lại gần, vỗ vào vai Bạch Hổ, nửa như quở trách, nửa như nhắc nhở: “Bạch thiếu gia, trong sòng bạc không có quân tử! Đại trượng phu đứng trong trời đất, có bao nhiêu việc lớn phải làm, sao có thể cả đời đắm chìm trong cờ bạc, để cho người ta khinh bỉ?”

Bạch Hổ ngẩng đầu nhìn Chu Uy, Công Tôn Diễn và lão quản gia, thấy họ đều đang nhìn mình chằm chằm, không ai tỏ vẻ kinh ngạc, lúc này mới tin vào sự thực trước mắt, như choàng tỉnh khỏi cơn mê, liền buông thê tử ra, dập đầu sát đất: “Lời của ân công như sấm động bên tai. Ơn tái sinh của ân công, Bạch Hổ muốn chết cũng không đủ báo đáp. Ân công, xin nhận của Bạch Hổ một lạy!”

Bàng Quyên chưa kịp cản thì Bạch Hổ đã lạy liền ba lạy. Rồi Bạch Hổ đứng vụt dậy, rút bảo kiếm ra, đặt ngón áp út lên sòng bạc, “phập” một tiếng chém đứt lìa ngón tay mà thề: “Ân công ở trên, trời xanh ở trên, đời này Bạch Hổ nếu còn đánh bạc dù chỉ một cắc, sẽ như ngón tay này!”

Đám đông cùng ồ lên khen ngợi.

Mãi đến lúc này Khởi Y mới hiểu ra mọi chuyện, liền dập đầu phủ phục xuống đất, khóc mà nói: “Ân công ở trên, xin nhận của thiếp một lạy!”

***

Trời đã gần tối, mật thất trên lầu vẫn chưa thắp đèn, tối đen như mực, hầu như không nhìn thấy thứ gì. Thích Quang vội vã đi vào, thấy Trần Chẩn đang ngồi trong đó, liền quỳ sụp xuống, trán đập cồm cộp xuống sàn, nước mắt nước mũi ròng ròng mà gọi: “Chúa công…”

Trần Chẩn thở dài: “Chuyện này không thể trách được ngươi, đứng dậy đi!”

Thích Quang càng phủ phục sát đất: “Chúa công…”

“Có biết thua ở chỗ nào không?”

“Tiểu nhân… tiểu nhân không biết!”

“Phía sau Long gia có cao nhân chỉ điểm!”

Thích Quang giật mình, hỏi: “Ai?”

Trần Chẩn gằn mạnh từng chữ: “Công Tôn Diễn!”

“Công Tôn Diễn? Hắn là ai?”

“Chính là cái kẻ tay cầm bầu rượu, trông giống hệt gã ăn mày. Ta đã điều tra, mấy ngày nay hôm nào hắn cũng đến xem đánh bạc, dựa vào trí tuệ của hắn, chút mánh khoé vặt vãnh của các ngươi đã bị hắn phát hiện từ lâu!”

Thích Quang lắp bắp: “Chẳng trách…” Rồi câm bặt.

“Không chỉ có hắn, mà cả Chu tư đồ cũng đến!”

Thích Quang trợn trừng hai mắt.

Trần Chẩn lại thở dài sườn sượt: “Nếu họ điều tra được chân tướng của lầu này, thực là phiền phức lớn!”

Thích Quang nghe mà toàn thân toát mồ hôi lạnh, nói không thành tiếng: “Chúa… chúa công, phải… phải làm thế nào đây?”

Trần Chẩn lắc đầu: “Còn có thể làm thế nào? Ngươi cũng biết, việc dàn xếp hậu quả là rất đỗi khó khăn!”

Thích Quang dập đầu lia lịa: “Đều tại tiểu nhân bất tài, đã mang lại phiền phức cho chúa công!”

“Bây giờ vẫn chưa phải lúc nói những điều này. Long gia kia không thể coi thường. Ngươi hãy mau chóng điều tra, nhất định phải truy ra chân tướng của hắn!”

“Tiểu nhân sẽ đi ngay!”

Thích Quang lui ra khỏi mật thất, rồi trở về phủ, lập tức gọi Đinh Tam đến căn dặn: “Ngươi mau đi điều tra về một gã họ Long. Người này đến từ nước Vệ, trông bộ dạng giống thương nhân.”

Nghe thấy ba chữ “người họ Long”, Đinh Tam hai mắt vụt sáng, ngẩng lên hỏi: “Có phải kẻ này râu ria rậm rạp?”

Thích Quang kinh ngạc: “Tại sao ngươi biết?”

“Buổi sáng có người đến hiệu may họ Bàng, tiểu nhân bám theo người đó đến phố Bắc Nhai, thấy hắn đi vào quán trọ Thiên Thuận. Tiểu nhân hỏi tiểu nhị, biết được đó là tên hầu của một người tên gọi Long gia. Tiểu nhân vốn cho rằng Long gia là Bàng Quyên, nên đã hỏi tiểu nhị, tiểu nhị lại nói hắn ta mặt mũi đầy râu ria. Tiểu nhân biết mặt Bàng Quyên, biết hắn không có râu, nhất thời do dự nên chưa điều tra tiếp, không ngờ lại chính là hắn!”

Thích Quang cười nhạt: “Nếu là hắn thì tốt!”

Đinh Tam nói lớn: “Thích gia, tiểu nhân sẽ lập tức dẫn người tới quán trọ Thiên Thuận bắt hắn!”

Thích Quang suy nghĩ một lát, rồi ghé sát tai thì thầm một chặp với Đinh Tam, Đinh Tam gật đầu lia lịa, vội vã chạy đi.

Lần đầu ra tay đã đắc thủ, Bàng Quyên không khỏi đắc ý. Sau khi cùng đám đông ra khỏi lầu Nguyên Hanh, Bàng Quyên bèn vòng tay cáo biệt Chu Uy, Công Tôn Diễn và vợ chồng Bạch Hổ, sau đó lên xe ngựa, cùng Tôn Tân trở về quán trọ Thiên Thuận.

Trở về quán trọ, Bàng Quyên gọi tiểu nhị đến hỏi, tất cả đều bình thường, Đinh Tam không đến thêm lần nào nữa. Bàng Quyên lại bảo Tôn Tân cải trang đến phố Tây Nhai thăm dò, cũng không phát hiện điều gì bất thường. Bàng Quyên, Tôn Tân cùng bàn bạc, quyết định nửa đêm sẽ quay lại hiệu may họ Bàng, cứu Bàng Hành ra.

Vào khoảng canh ba, trên phố không một bóng người. Tôn Tân, Bàng Quyên thay đồ đi đêm, âm thầm đến phố Tây Nhai, nhìn quanh không thấy một ai, bèn lặng lẽ mở cửa, lẻn vào bên trong.

Sau khi vào cửa, Bàng Quyên vẫn không yên tâm, liền đứng nép sang một bên, quan sát động tĩnh trên phố, lại áp tai nghe ngóng hồi lâu, chắc chắn bên ngoài không có ai, mới thở phào một tiếng, đi vào sân trong.

Vì là nhà mình nên Bàng Quyên rất thông thuộc, bước đi rất nhanh. Tôn Tân tay lăm lăm bảo kiếm theo sát phía sau. Đến cửa phòng Bàng Hành, Bàng Quyên đi chậm lại, khẽ gọi: “Cha ơi! Cha!”

Trong phòng không có tiếng đáp.

Hai người biết Bàng Hành đã trở thành người ngây dại nên cũng không mấy để tâm. Bàng Quyên đi thẳng tới trước cửa, nhẹ nhàng đẩy cánh cửa phòng.

Trong phòng tối đen như mực.

Bàng Quyên quay sang nói khẽ với Tôn Tân: “Tôn huynh, có lẽ cha đã ngủ say rồi. Huynh mau thắp lửa lên, ta sẽ cõng cha ra!”

Tôn Tân lấy mồi lửa trong tay áo ra, thổi lên thắp sáng một que đóm.

Ánh sáng vừa bùng lên, hai người đã thất kinh: giữa phòng, Bàng Hành bị nhét giẻ vào miệng, đang bị hai hán tử cao lớn giữ chặt hai tay. Đinh Tam đứng phía sau, đặt thanh kiếm đồng sáng loáng lên cổ Bàng Hành.

Đinh Tam bật cười ha hả: “Bàng thiếu gia, Đinh mỗ đợi ngươi ở đây đã lâu rồi! Bay đâu, mau đốt đuốc lên!”

Mấy cây đuốc lập tức bùng cháy, căn phòng lập tức sáng trưng như ban ngày.

Bàng Quyên từ từ rút thanh bảo kiếm đeo ngang hông khỏi bao, ánh mắt sắc như ánh chớp chiếu thẳng vào Đinh Tam. Đinh Tam rút nùi vải trong miệng Bàng Hành ra, Bàng Hành mặt đỏ tía, ho sặc sụa mấy cái rồi thở hổn hển.

Bàng Quyên trong lòng đau xót, gọi: “Cha ơi…”

Đinh Tam cười gằn: “Bàng thiếu gia, tại hạ chỉ cần mạnh tay một chút, thì cha của người sẽ… Ha ha ha…”

Bàng Quyên phẫn uất: “Ngươi là giống súc sinh, mau thả cha ta ra, nếu không, ta sẽ vằm xác ngươi thành trăm mảnh!”

“Được thôi, ngươi có giỏi thì đến vằm xác ta đi!”

Bàng Quyên vung kiếm định lao lên, thì Tôn Tân vội kéo áo Bàng Quyên lại: “Bàng huynh!”

Đinh Tam nói tiếp: “Bàng thiếu gia, ta biết ngươi là con có hiếu, để con có hiếu nhìn cha chết trong tay mình, hẳn sẽ thú vị lắm, ngươi thấy có phải không?” Nói đoạn, khẽ giật thanh kiếm trên cổ Bàng Hành một cái, khiến ông ta sợ hãi nín thở, mặt đỏ phừng phừng.

Bàng Quyên vội quát: “Họ Đinh kia, ngươi muốn gì?”

“Không muốn gì cả, chỉ muốn ngươi buông thứ trên tay xuống!”

Bàng Quyên giận dữ: “Ngươi đừng có mơ!”

Đinh Tam cười nhạt: “Không cần nhiều lời, ta đếm từ một đến ba, bây giờ bắt đầu, một!”

Tay của Bàng Quyên bắt đầu run rẩy.

Đinh Tam tiếp tục dài giọng: “Hai…”

Tay Bàng Quyên càng run mạnh hơn.

Đinh Tam đang định đếm đến ba, Tôn Tân đã lên tiếng: “Được, muốn chúng ta bỏ kiếm xuống cũng được, nhưng ngươi nhất định phải thả Bàng sư phụ ra!”

“Bàng thiếu gia!” Đinh Tam nói tiếp. “Có nghe thấy bạn ngươi nói gì không? Chúng ta lấy một đổi một, chỉ cần ngươi chịu buông kiếm, đồng ý giơ tay chịu trói, ta sẽ lập tức thả Bàng sư phụ, quyết không nuốt lời!”

Tôn Tân quay sang nói với Bàng Quyên: “Bàng huynh, cứu lệnh tôn là quan trọng!”

Nói đoạn, quẳng luôn thanh kiếm xuống đất.

Bàng Quyên chần chừ một lát, rồi cũng từ từ đặt thanh bảo kiếm xuống.

Đinh Tam quát lớn: “Đưa hai tay về phía sau!”

Hai người cùng đưa tay về phía sau.

“Trói lại!”

Từ ngoài cửa lập tức có mấy kẻ xông vào, trói nghiến hai người lại.

“Ha ha ha…” Đinh Tam cười sằng sặc. “Bàng thiếu gia quả là người con có hiếu. Được, Đinh Tam đã nói, quyết sẽ không nuốt lời, cha của ngươi đây, hãy mau nhận lấy!” Nói đoạn, thuận tay giật mạnh, chỉ nghe “rẹt” một tiếng sắc lạnh, Bàng Hành không kịp kêu lấy một tiếng, họng đã đứt lìa.

Đinh Tam giơ tay đẩy mạnh, cơ thể Bàng Hành lao thẳng về phía Bàng Quyên. Bàng Quyên đang đứng chết trân, không kịp đề phòng, nên ngã dúi xuống đất.

Bàng Quyên nộ hoả ngất trời, loạng choạng bật dậy, gào lên đến lạc giọng: “Súc sinh!” Rồi nhảy vọt lên định lao tới, nhưng đã bị kẻ đứng sau giữ lại.

Đinh Tam cười nhạt: “Ngươi mắng ta là đồ súc sinh? Mắng hay lắm! Họ Bàng kia, nói cho ngươi biết, Đinh Tam ta đúng là súc sinh đấy! Bay đâu, đưa đi!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hàn Xuyên Tử