Thế Cục Quỷ Cốc Tử

Lượt đọc: 141 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi thứ 15
Trương Nghi cùng Bàng Quyên đấu tài
Ngọc Thiền giúp tứ tử ngộ đạo

❊ ❊ ❊

Mùa đông trong núi, nói đến là đến liền. Chỉ mấy ngày sau, gió bắc ào ào thổi tới, tiết trời đột nhiên lạnh buốt. Căn nhà cỏ của bốn người, quả như lời tiểu đồng nói, cửa lớn đón gió, ở trong nhà mà lạnh như cắt, không thể giữ lại chút hơi ấm. Mấy người cùng bàn bạc, sau đó nhờ đại sư huynh tiểu đồng chỉ dạy, chọn lại nền móng, rồi bận rộn suốt mấy ngày, dựng lại nhà cỏ, trông chắc chắn kín đáo hơn nhiều.

Sau khi an cư, bốn người cùng nhau xuống núi, đến cửa Túc Tư để mua sắm những thứ cần thiết cho mùa đông như lương thực, dầu, muối… mang về sơn cốc. Kể từ đó, bốn người không còn bận tâm gì nữa, tâm thần an định, bắt đầu cuộc sống tu đạo trường kỳ, chia thời gian một ngày thành nhiều phần, lúc thì luyện quyền, lúc thì tĩnh toạ, lúc thì đọc sách, lúc thì tập đàn, lúc thì đánh cờ, lúc thì hái lượm, lúc thì nấu nướng, cụ thể làm việc gì, đều nghe theo sự sắp xếp của đại sư huynh tiểu đồng, dùng đạo âm dương để điều dưỡng sinh tức, mặt trời mọc thì dậy, mặt trời lặn thì nghỉ, vô cùng quy củ.

Động Quỷ Cốc sâu hút khôn lường, bên trong quanh co lắt léo, giống như mê cung. Trong mê cung lại có rất nhiều động lớn nhỏ, được Quỷ Cốc Tử dùng vào những việc khác nhau, trong đó có ba động là nơi tu luyện và nghỉ ngơi của Quỷ Cốc Tử, Ngọc Thiền và tiểu đồng, mỗi động cách nhau hơn mười bước chân, cửa động đều được che bởi rèm vải. Đi tiếp vào trong, cách động của Ngọc Thiền chừng hơn hai mươi bước, có một cái động lớn rộng khoảng mấy trượng vuông, bên trong bày vô số cuộn thẻ tre.

Sau khi bái sư xong, Quỷ Cốc Tử liền bảo tiểu đồng lắp cửa cho động này, mặc dù cửa không khoá, nhưng rõ ràng nơi đây đã được ngăn thành cấm địa. Ngoài ra, Quỷ Cốc Tử còn giao cho Ngọc Thiền trông coi động tàng thư này, bất cứ ai, kể cả tiểu đồng, cũng không được tuỳ tiện ra vào.

Ngọc Thiền cũng quản lý rất nghiêm, ngay từ khi nhận trách nhiệm này, đã đặt ra quy tắc, hàng ngày sáng sớm mượn sách, mỗi lần chỉ cho phép mượn một cuốn, và trước khi mặt trời lặn phải trả. Ngay cả việc chọn sách, Ngọc Thiền cũng chỉ giới hạn trong thời gian một tuần hương, tuyệt đối không được lần lữa quá lâu.

Trong động, thư tịch vô cùng phong phú, nhiều giá gỗ kê dựa vách đá, trên giá gỗ xếp từng bó thẻ tre. Nếu chất toàn bộ chỗ sách này lên xe bò, e rằng tám, mười cỗ xe cũng chưa chắc đã chở hết. Muốn đọc hết số sách trong tàng thư viện, đừng nói là dăm ba năm, đến mười năm, hai mươi năm e rằng cũng khó lòng. Vì vậy, bốn người đặc biệt trân trọng khoảng thời gian mượn sách vào buổi sáng sớm, đều muốn nhanh chóng tìm thấy cuốn sách phù hợp với mình.

Chỉ vào lúc này, sự khác biệt giữa bốn người Tô Tần, Trương Nghi, Tôn Tân, Bàng Quyên mới được bộc lộ rõ. Tô Tần chưa được đọc nhiều sách, nên chẳng khác nào gã ăn mày lạc vào kho báu, nhìn vàng bạc châu báu la liệt đầy kho mà hoa mắt chóng mặt. Với Tô Tần, bất kỳ cuốn sách nào cũng đều là sách hay. Trương Nghi thì lật chỗ này bới chỗ nọ, vẻ như cuốn nào cũng không vừa ý. Bàng Quyên thì chúi đầu vào đống sách, chỉ lựa chọn những cuốn thẻ tre có liên quan đến binh pháp chiến trận, tìm được một cuốn thì khác nào nhặt được báu vật, ôm khư khư vào lòng rồi đi ra luôn. Tôn Tân lại có sở thích khác, tất cả những sách tìm đọc đều có liên quan đến binh hoặc đạo.

Riêng đối với Trương Nghi, khoảng thời gian mượn sách, trả sách còn có một ý nghĩa khác, đó chính là được tiếp cận với Ngọc Thiền. Vào những khoảng thời gian này, Ngọc Thiền luôn đứng ngoài cửa động, nghiêm túc quan sát họ chọn sách hoặc trả sách. Khi hết thời gian cho phép, bất kể ai còn lần chần trong động, Ngọc Thiền sẽ không nhiều lời, lập tức nghiêm mặt đuổi thẳng ra ngoài.

Trương Nghi luôn là người vào đầu tiên và ra cuối cùng, và phần nhiều là bị Ngọc Thiền đuổi cổ mới chịu đi. Nhưng đừng nói là đuổi, cho dù có bị trách mắng mấy câu, Trương Nghi cũng cảm thấy thân tâm sảng khoái, làm việc gì cũng thấy hào hứng.

Thời gian vùn vụt trôi đi, bốn người hàng ngày mượn sách, đọc sách, trả sách, đông qua xuân tới rồi hạ đến, thấm thoắt đã qua hơn nửa năm.

Buổi tối hôm nay, lại là thời gian trả sách. Trương Nghi là người đầu tiên trở về thảo đường, vẫn như thường lệ, vui vẻ đi vào trong động, đột nhiên thấy trước mắt sáng bừng, vì đã nhìn thấy Ngọc Thiền xiêm y trắng muốt đang ngồi ngay ngắn trong nhà. Nhìn lại, thấy Quỷ Cốc Tử trong tấm áo nâu cũng đang ngồi ở đó, còn tiểu đồng đứng phía bên kia Quỷ Cốc Tử.

Mấy tháng nay, Quỷ Cốc Tử vẫn hiếm khi xuất hiện, hôm nay đột nhiên xuất động, khiến Trương Nghi giật mình ngạc nhiên, rồi lập tức quỳ xuống bái lạy: “Đệ tử Trương Nghi khấu kiến tiên sinh!”

Quỷ Cốc Tử cười hiền từ nói: “Ngồi đi!”

Trương Nghi đưa mắt liếc nhìn, thấy bên cạnh Ngọc Thiền có một chỗ trống, vốn định ngồi xuống cạnh nàng, nhưng lại sợ Ngọc Thiền nổi giận, khiến mình bẽ mặt trước tiên sinh. Do dự một lát, Trương Nghi bước tới chỗ cách Ngọc Thiền chừng một bước chân, khoanh chân ngồi xuống. Một lát sau, Tô Tần, Tôn Tân cũng trở về, lần lượt hành lễ rồi tìm chỗ ngồi xuống.

Khi Bàng Quyên trở về, trước mặt chỉ còn lại hai chỗ trống, một chỗ ở giữa Ngọc Thiền và Trương Nghi, chỗ còn lại ở giữa Tô Tần và Tôn Tân. Bàng Quyên chẳng buôn nghĩ ngợi, đi thẳng tới bên cạnh Ngọc Thiền, khoanh chân ngồi xuống. Bàng Quyên thân người cao lớn, khi Trương Nghi ngồi xuống lại không chừa lại nhiều khoảng trống, nên lúc này, nhìn từ phía Trương Nghi, chân trái của Bàng Quyên dường như đã đè lên chân phải của Ngọc Thiền. Trương Nghi thấy vậy, hối hận cũng không kịp, lừ mắt lườm Bàng Quyên một cái rồi nhích sang phía Tô Tần, để thêm khoảng trống cho Bàng Quyên. Bàng Quyên thấy vậy, nhìn Trương Nghi cười mủm mỉm, rồi cũng nhích sang bên, chỉnh trang y phục ngồi ngay ngắn.

Quỷ Cốc Tử đưa mắt nhìn mọi người, mỉm cười hỏi: “Lão hủ có thể xem các con đọc sách gì không?”

Bốn người đưa mắt nhìn nhau, rồi cùng đặt cuốn sách đang cầm trong tay xuống trước mặt.

Quỷ Cốc Tử nhìn Trương Nghi: “Trương Nghi, con đọc sách gì?”

“Hồi bẩm tiên sinh, đệ tử đang đọc ‘Thuyết kiếm’!”

“Ừm!” Quỷ Cốc Tử gật đầu nói. “Con rất biết chọn sách. Cuốn sách này là do lão bằng hữu Liệt Ngự Khấu tặng khi đến thăm lão hủ vào năm ngoái, nói là trước tác mới của Trang Tử nước Tống. Con có cảm ngộ gì chăng?”

Trương Nghi được thầy khen ngợi, mặt mày hớn hở, tự tin đáp: “Đệ tử cho rằng, ba loại kiếm mà Trang Tử đã nói, có thể coi là ba phương pháp trị thế. Kiếm của thiên tử, chú trọng thuận theo thiên đạo. Kiếm của chư hầu, chú trọng thuận theo thế đạo. Kiếm của thứ dân, chú trọng lấy sức phục người.”

“Con có thể ngộ được đến mức này, thực là hiếm có. Nếu cho con chọn, con sẽ chọn loại kiếm nào để trị thế?”

“Đệ tử sẽ chọn kiếm của chư hầu!”

“Cớ sao không chọn kiếm của thiên tử?”

“Kiếm của thiên tử chú trọng đạo trời, đạo trời chính là thuận ứng theo tự nhiên, không thể dùng lực tạo tác, là vô vi mà trị. Vô vi mà trị thích hợp với thời đại tam thánh, không thích hợp với thời loạn hiện nay!”

“Tại sao kiếm của chư hầu lại thích hợp với thời loạn hiện nay?”

“Kiếm của chư hầu trên ứng với đạo trời, dưới thuận theo tứ thời, giữa hài hoà với thứ dân. Nếu nắm được nó, có thể hưng khởi vương nghiệp!”

Quỷ Cốc Tử khẳng định: “Con nói rất đúng, Chu Văn Vương chính là sử dụng kiếm này!” Rồi quay sang phía Bàng Quyên. “Bàng Quyên, con đọc sách gì?”

Bàng Quyên thấy cơ hội chứng tỏ đã bị Trương Nghi cướp mất, đang lúc bực bội, nghe thấy Quỷ Cốc Tử hỏi, thì vội vàng đáp: “Hồi bẩm tiên sinh, đệ tử đang đọc ‘Lục thao’ của Lã Công Vọng!”

Quỷ Cốc Tử gật đầu nói: “Con muốn nhập đạo từ binh pháp, sách này không thể không đọc. Con thử nói xem, trong ‘Lục thao’, con thích thao nào nhất?”

“Mỗi thao đều có đặc sắc riêng, tuy nhiên, đệ tử coi trọng bốn thao phía sau hơn cả, đó là ‘Long thao’, ‘Hổ thao’, ‘Báo thao’, ‘Khuyển thao’!”

“Tại sao không trọng hai thao đầu tiên?”

Bàng Quyên không cần suy nghĩ, lập tức trả lời: “‘Văn thao’ coi trọng thuật trị quốc, khác biệt rất nhiều với sở học của đệ tử. ‘Võ thao’ viết rất hay, có điều vẫn không đặc sắc bằng bốn thao sau!”

“Bốn thao sau đặc sắc thế nào?”

“Đệ tử có thể ngộ ra từ trong bốn thao đó phương cách giao chiến và cách chiến thắng!”

Quỷ Cốc Tử trầm tư một lát: “Nói rất đúng, bốn thao này đích thực là dạy thuật chiến đấu. Ta hỏi con, nếu con là chủ tướng của một nước, có nước bên cạnh đến tấn công, con sẽ chiến thắng bằng cách nào?”

Bàng Quyên suy nghĩ một lát rồi nói: “Bẩm tiên sinh, khả năng này không thể xảy ra!”

Quỷ Cốc Tử ngạc nhiên hỏi: “Ồ, tại sao lại như vậy?”

“Nếu đệ tử là chủ tướng của một nước, sẽ chỉ đi đánh nước khác, tuyệt đối không để nước khác tới đánh mình!”

Nghe Bàng Quyên quả quyết chắc nịch, mọi người đều kinh ngạc. Trương Nghi phì cười mà nói: “Đúng! Đúng! Có Bàng tướng quân, còn ai dám đến nộp mạng?”

Bàng Quyên không thèm để ý, vẫn ngồi nghiêm trang để chứng tỏ lời mình nói không phải là đùa cợt.

“Được thôi!” Quỷ Cốc Tử khẽ mỉm cười. “Vậy khi đi chinh phạt nước khác, con sẽ chiến thắng bằng cách nào?”

“Binh hùng tướng mạnh, ba quân đồng lòng, tấn công bất ngờ!”

“Giả dụ con đã có đủ cả ba điều đó, đại quân cũng đã bao vây đô thành của nước đó, đang lúc con định tấn công thì nhận được lệnh lui quân của quân chủ, lúc đó, con sẽ xử lý ra sao?”

“Việc này thì… tướng ở bên ngoài, có thể không theo lệnh quân chủ!”

“Con có thể không theo lệnh quân chủ, nhưng quân chủ vẫn khăng khăng không chịu, liên tiếp phát chiếu thư lui quân, lúc này, con còn dám không nghe lệnh chăng?”

“Vậy… tại sao quân chủ nhất định muốn lui quân?”

Quỷ Cốc Tử lắc đầu nói: “Ta không biết, con phải đi hỏi quân chủ mới đúng!”

Bàng Quyên suy nghĩ một lát, rồi nói: “Đệ tử hiểu rồi!”

“Con hiểu gì?”

“Đệ tử đã bỏ gốc lấy ngọn, đệ tử sẽ đọc kỹ hai thao đầu tiên!”

Quỷ Cốc Tử thấy Bàng Quyên đã có chút lĩnh ngộ, liền đưa mắt sang phía Tôn Tân: “Tôn Tân, con đọc sách gì?”

Tôn Tân cười ngượng nghịu, hai tay dâng bó thẻ tre trước mặt lên. Quỷ Cốc Tử nhận lấy xem, là cuốn “Quản Tử”, bèn gật đầu khen: “Con nhập đạo từ binh pháp, cuốn ‘Quản Tử’ rất đáng đọc. Khi Quản Tử phò tá nước Tề, không dùng sức mạnh binh đao mà chín lần triệu tập chư hầu, uy chấn thiên hạ, có thể coi là điển phạm của ‘không đánh mà khuất phục được người’.”

Tôn Tân hỏi: “Tiên sinh, tiên tổ phụ cũng nhiều lần nói với đệ tử về ‘không đánh mà khuất phục được người’, đệ tử rất muốn biết, điển này khởi nguồn từ đâu?”

“Khởi nguồn từ tiên tổ Tôn Vũ Tử của con. Tôn Vũ Tử nói: ‘Trăm trận trăm thắng, không phải là người tài giỏi nhất trong số những người tài giỏi. Không đánh mà thắng được người, mới là người tài giỏi nhất trong số những người tài giỏi’.”

“Tại sao trăm trận trăm thắng lại không phải là tài giỏi?” Bàng Quyên kinh ngạc. “Xin hỏi tiên sinh, nếu như lời này đã thành điển phạm, vậy ắt phải có sách này?”

Quỷ Cốc Tử gật đầu: “Đúng vậy, Tôn Vũ Tử đúng là đã viết một cuốn sách, có tên là ‘Tôn Tử’, còn gọi là ‘Binh pháp Tôn Tử’, chuyên nói về đạo dụng binh.”

Bàng Quyên vội hỏi: “Tiên sinh, có thể cho đệ tử mượn cuốn sách đó được chăng?”

Quỷ Cốc Tử lắc đầu.

“Tại sao?”

“Tôn Vũ Tử viết xong sách này, đem dâng Ngô Vương Hạp Lư, Hạp Lư coi là quốc bảo, cất giữ ở đài Cô Tô, không cho ai đụng đến. Sau này, Việt Vương Câu Tiễn phá Ngô, đốt cháy đài Cô Tô, cuốn ‘Tôn Tử’ cũng hoá tro tàn!”

“Câu Tiễn thật đáng hận!” Bàng Quyên tức giận mắng liền, hai mắt nhìn thẳng vào Quỷ Cốc Tử. “Có điều… đệ tử vẫn có điều khúc mắc!”

“Nói đi!”

“Cuốn ‘Tôn Tử’ đã hoá thành tro, vậy tại sao tiên sinh vẫn biết được nội dung trong đó?”

Quỷ Cốc Tử khẽ liếc mắt sang Bàng Quyên: “Ta chẳng qua là được nghe người khác nói lại mà thôi!” Rồi quay sang Tô Tần. “Tô Tần, con đọc sách gì?”

Trong lúc mọi người bàn luận, Tô Tần chỉ ngồi cúi đầu tại chỗ. Thấy Quỷ Cốc Tử hỏi đến, Tô Tần không những không ngẩng đầu lên, mà ngược lại còn cúi thấp hơn.

Quỷ Cốc Tử lại hỏi: “Ta có thể xem sách của con không?”

Tô Tần không ngẩng lên, mãi một lúc sau mới lúng búng: “Đệ… đệ tử…”

Trương Nghi sốt ruột, đưa tay với lấy bó thẻ tre trước mặt Tô Tần, dâng cho Quỷ Cốc Tử: “Sách Tô huynh đọc là cuốn ‘Đạo đức ngũ thiên ngôn’ của tiên thánh, mời tiên sinh xem!”

Quỷ Cốc Tử nhận sách nhưng không nhìn mà đặt sang một bên, nhìn Tô Tần mỉm cười hỏi: “Tô Tần, ta hỏi con, đọc sách của tiên thánh, có cảm ngộ gì không?”

Tô Tần vẫn cúi đầu, lắp bắp: “Đệ… đệ tử không… không cảm ngộ… được… được gì!”

Quỷ Cốc Tử khẽ gật đầu, mỉm cười nói: “Tốt lắm! Tiên thánh nói, ‘vạn vật sinh ra từ có, có sinh ra từ không’, có nghĩa là trong không sinh có. Con nói không có, tức là có. Con đã không muốn nói ra cảm ngộ của mình, lão hủ cũng không miễn cưỡng.” Rồi quay sang nói với mọi người. “Các con đã đọc sách một ngày, chắc cũng đã mệt, giờ hãy về nghỉ ngơi đi!”

Mọi người bái lạy, sau đó đặt các cuộn thẻ tre xuống đất rồi trở ra. Ngọc Thiền thu lại các cuốn sách, định mang cất vào trong động thì Quỷ Cốc Tử cất tiếng gọi: “Thiền Nhi!”

Ngọc Thiền buông các bó thẻ tre, ngồi xuống trước mặt Quỷ Cốc Tử.

“Gần đây Tô Tần thường làm những gì?”

“Hồi bẩm tiên sinh, mấy tháng nay Tô Tần đột nhiên thay đổi tính khí, hành động kỳ quặc, rất ít trò chuyện, cũng rất ít khi ở cùng những người khác, cho dù là với Trương Nghi cũng không được thân mật như trước, hễ thấy Thiền Nhi là tránh mặt. Chỉ cởi mở chút ít khi gặp tiểu đồng.”

Quỷ Cốc Tử nói: “Đây là tâm chướng!”

Ngọc Thiền hai mắt tròn xoe, ngạc nhiên hỏi: “Thế nào là tâm chướng?”

“Tôn Tân là hậu duệ của danh môn, Trương Nghi là hậu duệ của quý tộc, Bàng Quyên mặc dù không phú quý, nhưng cũng lớn lên ở thành An Ấp, không lo cơm áo, cũng được coi là nửa thiếu gia, con thì càng không cần phải nói. Trong năm người các con, chỉ có Tô Tần xuất thân thấp hèn, bảo hắn làm sao có thể ngẩng đầu?”

“Tô Tần xuất thân thấp hèn, điều này hắn từ lâu đã rõ, nhưng…” Lời tiếp theo không nói cũng hiểu, nên Ngọc Thiền dừng lại nửa chừng.

“Thân phận thấp hèn chỉ là thứ yếu, điều quan trọng là, bốn người các con trước lúc vào cốc đã có căn cơ, thông hiểu lục nghệ. Còn Tô Tần không được học hành, căn cơ gần như trống rỗng. Còn nữa, Tô Tần miệng lưỡi cứng nhắc, nay lại học cái thuật miệng lưỡi, nên càng cảm thấy con đường phía trước gian nan.”

“Nhưng trước lúc bái sư, Tô Tần không hề như vậy.”

“Con nói rất đúng! Nhưng trước lúc bái sư, Tô Tần chỉ có Trương Nghi để so sánh, còn có chút lòng tin. Sau khi bái sư, số người để so sánh bỗng chốc nhiều lên, Tô Tần tự thẹn mình thấp kém, trong tâm nặng trĩu như đá đè. Ví như căn bệnh nói lắp của Tô Tần, nửa năm trước đã uống hết thảo dược, theo lý thì phải khỏi rồi, nhưng con thấy đấy, lúc nãy, đầu tiên hắn không chịu nói, sau do bị thúc giục, lại nói lắp như cũ!”

“Tiên sinh!” Ngọc Thiền lại hỏi. “Có cách nào trừ được tâm chướng này chăng?”

“Những chướng khác thì dễ trừ, nhưng tâm chướng rất khó trừ!”

“Nhưng… chúng ta không thể đứng nhìn Tô Tần như vậy được!”

“Tâm chướng của Tô Tần là bởi thiếu tự tin. Bản thân không tự tin, người khác sao có thể khiến hắn tự tin được?”

Ngọc Thiền lập tức bừng tỉnh, bèn nói: “Thiền Nhi đã hiểu rồi!”

Ngọc Thiền mang sách của bốn người vào động, sau đó rảo bước ra khỏi thảo đường.

Trời đã tối mịt, Ngọc Thiền cũng chưa muốn ngủ, liền đi tới bên suối.

Bây giờ đã là đầu hạ, cỏ xanh mơn mởn, hoa rừng đua hương. Ngọc Thiền đang thong dong dạo bước, thưởng thức hương hoa, bỗng loáng thoáng nghe thấy tiếng người rì rầm. Ngọc Thiền vội dừng bước, đưa mắt nhìn, thì thấy trên tảng đá lớn ven suối ở đằng xa có hai bóng người.

Cảm thấy hiếu kỳ, Ngọc Thiền lại bước lên vài bước, nấp vào sau một thân cây.

Một lát sau, lại có tiếng nói vọng đến, Ngọc Thiền chăm chú lắng nghe, thì ra là giọng của Trương Nghi.

Tô Tần hai tay ôm đầu, ngồi ủ rũ trên tảng đá. Trương Nghi nhảy xuống khỏi tảng đá, đi lòng vòng trên bãi đá cuội xung quanh.

Đi một lúc, Trương Nghi liền dừng bước, thở dài mà nói: “Ôi, Tô huynh, huynh bảo đệ phải nói thế nào? Huynh bảo đệ phải nói gì đây? Hai chúng ta quen nhau, biết nhau cũng chẳng phải ngày một ngày hai, trong lòng huynh nghĩ gì, chẳng nhẽ đệ lại không hiểu? Trong lòng huynh có cảm ngộ, tại sao vừa nãy không chịu nói ra?”

Tô Tần vẫn hai tay ôm đầu, không nói một lời.

Trương Nghi lại đi vòng quanh tảng đá, rồi dừng bước trách móc: “Tô huynh, không phải nói quá, nhưng với cảm ngộ của huynh, chỉ cần nói đại vài câu, đảm bảo sẽ vượt mặt thằng cha Bàng Quyên! Nhìn bộ dạng của hắn mà xem, giống cái thá gì? Cảm ngộ của hắn không bằng cái rắm chó! Tiên sinh đã nói, đạo dụng binh nằm ở ngừng chiến, thuật dụng binh nằm ở chiến thắng, nhưng hắn ta lại để ngoài tai, trước mặt tiên sinh dám lớn giọng nói vẻ phương thuật, mà không nói về đại đạo, chẳng phải là bỏ gốc tìm ngọn ư? Tiên sinh tính khí hài hoà, chứ nếu là Nghi, chắc chắn sẽ chửi cho vuốt mặt không kịp!”

Tô Tần vẫn không nói lời nào.

Nhắc đến Bàng Quyên, Trương Nghi càng nói càng hăng: “Hừ! Mới học được tí chút đã ra vẻ ta đây! Huynh có biết tại sao hắn nôn nóng muốn thể hiện vậy không? Hắn muốn lấy lòng sư tỷ! Hừm! Một tên lưu manh đầu đường xó chợ, cũng dám hống hách ta đây? Nhìn cái bộ dạng của hắn xem! Sáng chiều mỗi khi gặp sư tỷ là hai con mắt giặc lại đảo như bi, mồm miệng cứ như bôi mật mỡ. Sư tỷ là ai kia? Là công chúa Đại Chu băng thanh ngọc khiết! Còn hắn là ai? Chỉ là một con cóc ghẻ! Nhưng trên đời lại có chuyện quái lạ thế đấy, cóc ghẻ mà muốn ăn thịt thiên nga! Thật quái quỷ! Tô huynh, huynh thử nói xem, bên cạnh Tôn Tân còn chỗ trống rộng như thế, hắn không chịu ngồi, lại chen vào giữa đệ và sư tỷ, cái giò thối của hắn suýt chút nữa đã đè lên chân ngọc của sư tỷ, thật là tức chết…” Nói đến đây, Trương Nghi lại hằm hằm đi vòng quanh tảng đá.

Ngọc Thiền nghe thấy câu chuyện có liên quan đến mình, bất giác hai má nóng bừng. Lại thấy Trương Nghi xét nét đến vậy, suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.

Trương Nghi đi lòng vòng một chốc, ngẩng lên nhìn, thấy Tô Tần vẫn ngồi cúi đầu ủ rũ, bèn sốt ruột trèo lên tảng đá, giơ tay vặn đầu Tô Tần ngửa lên: “Tô huynh, huynh có thể ngẩng đầu lên không? Con người huynh hồi trước biến đâu mất rồi? Còn nhớ đêm đó, chúng ta cùng nằm ngắm sao trời hay không? Huynh chọn một ngôi sao không sáng, huynh nói, sẽ có một ngày, ngôi sao của huynh sẽ sáng chói! Huynh nghe xem, câu nói ấy nghe mới khí phách làm sao! Nhưng bây giờ, hãy nhìn huynh xem, lúc nào cũng cúi đầu, lúc nào cũng lẩn tránh. Nếu cứ như vậy, e rằng ngôi sao của huynh mãi mãi không bao giờ sáng nổi đâu! Đệ cho huynh biết, Tô huynh, bắt đầu từ ngày mai, huynh đi đường phải thế này này…” Rồi một tay nâng đầu, một tay nắn lưng Tô Tần. “Ngẩng đầu, ưỡn ngực, như thế này này! Nhìn thấy Tôn Tân, Bàng Quyên, coi như nhìn thấy hai khúc gỗ! Huynh có nghe thấy không?”

Nhưng Tô Tần lúc này mới giống như khúc gỗ.

Trương Nghi dường như đã phát tiết xong, bèn buông đầu Tô Tần ra, giậm chân mà nói: “Buồn đi, buồn đi, buồn cho thành con lợn chết luôn đi!” Nói xong, liền nhảy xuống tảng đá, hậm hực bỏ đi.

Một lát sau, Tô Tần chậm chạp ngẩng đầu lên, ngẩn ngơ nhìn theo bóng Trương Nghi xa dần, nhìn một lát, rồi lại cúi gục xuống, ngồi thẫn thờ như mất hồn trên tảng đá.

Phía sau gốc cây cách đó không xa, Ngọc Thiền nán lại thêm một lát, đôi mắt đẹp chớp liền mấy cái, rồi cũng quay người bỏ đi.

Ngày hôm sau, vầng dương lại nhô lên phía đằng đông. Bốn người vội vàng đến động tàng thư, bắt đầu lựa chọn sách cho một ngày mới.

Không biết tại sao, hôm nay Ngọc Thiền không đến, đứng canh trước cửa là tiểu đồng.

Thấy Ngọc Thiền không đến, bốn người thấy thoải mái hơn hẳn, ít nhất cũng không phải chạy đua với khoảng thời gian một tuần hương. Đặc biệt là Bàng Quyên và Trương Nghi, không còn sự quản thúc của sư tỷ, bàn tính cuồng phóng đã hoàn toàn lộ rõ.

Bước vào trong động, bốn người vẫn giống như mọi ngày, đi thẳng tới chỗ cuốn sách mình đã nhắm sẵn từ trước. Bàng Quyên tìm cuốn “Lục thao”. Trương Nghi tối qua đã được thầy khen ngợi, lập tức chọn lấy một cuốn sách khác của Trang Tử. Tôn Tân tìm thấy cuốn “Lễ”, cầm luôn trong tay. Tô Tần dừng bước trước một đống thẻ tre lớn, trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu, rồi tìm một sợi dây thừng buộc toàn bộ lại, đang định vác lên vai, thì mắt bỗng vụt sáng, vội vàng đặt xuống, đi sang bên cạnh, lại cầm lên cuốn sách mà mình vẫn đọc suốt mấy ngày nay, chính là “Đạo đức ngũ thiên ngôn”, rồi đứng đó ngần ngừ, dường như đang phân vân xem nên chọn cuốn nào.

Bàng Quyên cầm sách bước tới, thấy Tô Tần một lúc giữ nhiều sách như vậy thì kinh ngạc hỏi: “Tô huynh đã chọn được sách gì hay?”

Tô Tần vội nghiêng người che chắn, miệng lắp bắp: “Chưa… chưa chọn gì!”

Bàng Quyên thấy Tô Tần giấu giấu giếm giếm, càng thấy hiếu kỳ, liền lấn tới, gắng sức giằng lấy bó sách của Tô Tần, mở ra xem, rồi cười toáng lên: “Ôi Tô huynh, đệ cứ tưởng là sách quý gì, té ra lại là ‘Đạo đức ngũ thiên ngôn’! Ồ, đống sách này chẳng phải ‘Thi’ ư? Không giấu Tô huynh, những cuốn sách này từ lúc chưa đầy mười tuổi đệ đã ghi nhớ nằm lòng!”

Tô Tần bối rối, mặt đỏ rần, cúi đầu không nói.

Trương Nghi nghe thấy vậy, liền chậm rãi bước tới, trừng mắt nhìn Bàng Quyên như khiêu chiến: “Vừa nãy hình như tại hạ nghe thấy có người muốn khoe mẽ ở đây thì phải, tại hạ nặng tai không nghe rõ, có người lúc mười tuổi đã đọc thuộc lòng gì thế?”

Bàng Quyên liếc xéo Trương Nghi một cái, cười lớn mà nói: “Có người không nghe rõ, tại hạ sẽ nói lại cho nghe. Tại hạ hai tuổi biết chữ, bốn tuổi biết ‘Lễ’, sáu tuổi thông ‘Thi’, tám tuổi đọc ‘Đạo đức’, mười hai tuổi đã đọc hơn vạn cuốn sách!”

Trương Nghi cười nhạt: “Tại hạ còn ngỡ có người chưa sinh ra đã biết đọc sách kia, té ra là nghe nhầm! Tại hạ một tuổi biết chữ, ba tuổi biết ‘Lễ’, sáu tuổi thông ‘Nhạc’, chín tuổi đọc hơn vạn cuốn sách, lúc mười hai tuổi, tại hạ đã tạm thông lục…”

Chữ “nghệ” của Trương Nghi còn chưa kịp thốt ra, lưỡi đã rụt ngay lại.

Bàng Quyên thấy lạ, quay đầu lại nhìn, thấy Ngọc Thiền không biết đã đứng trước cửa động từ lúc nào, thì mặt nóng ran, vội vã quay người đi.

Ngọc Thiền cười nhạt, nói: “Trương sĩ tử, nói tiếp đi, tạm thông lục gì thế?”

Trương Nghi mặt biến sắc, lắp bắp: “Sư… sư tỷ, tại hạ… tại hạ…”

Ánh mắt Ngọc Thiền nhìn xói vào Trương Nghi, hừ mũi một tiếng: “Trương sĩ tử thường ngày mồm mép lanh lợi, sao đột nhiên lại trở nên lắp bắp như vậy? Chẳng phải sĩ tử muốn nói ‘tạm thông lục nghệ’ ư? Nói ‘tạm thông’ dường như có vẻ khiêm tốn quá, nên nói là ‘tinh thông’ mới đúng!”

Trương Nghi mặt đỏ tưng bừng, chỉ muốn tìm cái lỗ nẻ để chui xuống.

Ngọc Thiền quay sang phía Tôn Tân: “Nghe nói Tôn sĩ tử là hậu duệ của danh tướng nổi tiếng thiên hạ Tôn Vũ Tử, sáu tuổi tri thư đạt lý, mười hai tuổi tinh thông lục nghệ, mười bốn tuổi được phong làm thú uý thành Đế Khâu, thống lĩnh ba quân nước Vệ lấy yếu chống mạnh, thế đơn lực yếu mà cố thủ thành Đế Khâu suốt hơn hai mươi ngày trời, khiến năm vạn quân Ngụy nhìn mà chùn bước, song Tôn công tử lại nói mình không hiểu về binh, vì vậy mới hạ quyết tâm, vượt qua trùng trùng gian khổ tìm đến Quỷ Cốc. Tôn công tử, Thiền Nhi nói có đúng không?”

Tôn Tân vòng tay vái một vái thật sâu: “Lời sư tỷ nói rất đúng. Tôn Tân từ trong đổ máu mà biết được rằng, Tôn Tân hoàn toàn không hiểu về binh!”

Ngọc Thiền cầm lấy cuốn sách từ trong tay Tôn Tân: “Trương sĩ tử, Bàng sĩ tử, hai người nhìn xem, cuốn Tôn sĩ tử chọn là ‘Lễ’, hẳn là hai vị đã đọc thuộc lòng cuốn này ngay từ khi còn trong bụng mẹ!”

Trong động tàng thư bỗng chốc lặng phắc như tờ, Bàng Quyên, Trương Nghi xấu hổ đến đỏ mặt tía tai, cúi gằm mặt không nói năng gì, Tô Tần lại càng thấp thỏm bất an.

Ngọc Thiền dừng lại một lát, rồi đưa mắt sang Bàng Quyên: “Bàng sĩ tử, tại sao lại quay mặt đi? Lúc nãy Thiền Nhi nghe thấy Bàng sĩ tử nói sáu tuổi thông ‘Thi’, tám tuổi thông ‘Đạo đức’, mười hai tuổi đọc hơn vạn cuốn sách. Còn Trương sĩ tử đã đọc cả vạn cuốn sách, vậy Thiền Nhi xin hỏi, ‘kẻ tự cho là mình hiểu biết lại không hề thông minh, kẻ tự cho mình là đúng lại không hề sáng suốt, kẻ tự khoe khoang lại không hề có công lao, kẻ tự kiêu ngạo lại không được kính trọng’, câu này xuất phát từ sách nào?”

Bàng Quyên đâu còn dám nói thêm nửa lời?

“Bàng sĩ tử, sao lại không nói gì? Bàng sĩ tử đã không chịu nói, vậy Thiền Nhi sẽ nói cho mà biết, câu này nằm trong cuốn ‘Đạo đức ngũ thiên ngôn’ của tiên thánh, cũng chính là cuốn mà Tô sĩ tử đang đọc. Tô sĩ tử, sĩ tử hãy nói xem, sĩ tử đã đọc được bao nhiêu chương trong sách này?”

Tô Tần vẫn cúi gằm đầu: “Tôi… tôi…”

“Được thôi, Tô sĩ tử đã không muốn nói, vậy Thiền Nhi sẽ nói hộ. Theo những gì Thiền Nhi tận mắt chứng kiến, Tô sĩ tử hàng ngày đều chọn cuốn sách này. Với tài trí của Tô sĩ tử, hẳn từ lâu đã thuộc nằm lòng. Người đã thuộc lòng một cuốn sách mà vẫn bền bỉ đọc lại, Thiền Nhi thực lòng khâm phục!”

Lời Ngọc Thiền vừa dứt, phía sau liền vang lên một giọng nói trầm trầm: “Nói hay lắm!”

Mọi người đều giật mình kinh ngạc, nhìn ra thì thấy Quỷ Cốc Tử đang đứng ngoài cửa động, vội vàng vòng tay vái chào: “Đệ tử bái kiến tiên sinh!”

Ngọc Thiền thấy tiên sinh đến, bèn nhanh chóng đứng tránh sang một bên.

Quỷ Cốc Tử bước vào cửa động, mỉm cười với Ngọc Thiền, rồi lại khen ngợi: “Thiền Nhi, nói hay lắm!”

Sau đó quay sang phía bốn người: “Các ngươi trở về, hãy suy nghĩ kỹ lưỡng những lời vừa nãy của Thiền Nhi. Núi không quý ở cao, mà quý ở có tiên; nước không quý ở sâu, mà quý ở có rồng; đọc sách không quý ở nhiều, mà quý ở tinh, quý ở lĩnh ngộ. ‘Ngũ thiên ngôn’ của tiên thánh Lão Đam, ta cả đời không biết đã đọc bao nhiêu lượt, nhưng đến nay vẫn chưa hoàn toàn hiểu hết. Mới biết mấy chữ, đọc dăm cuốn sách, có gì đáng khoe? Kẻ tự cho là mình hiểu biết lại không hề thông minh, kẻ tự khoe khoang lại không hề có công lao, người ta sống trên đời, sao có thể tự coi mình là thông minh được?”

Bốn người lại vái thật sâu: “Đệ tử xin ghi nhớ lời giáo huấn của tiên sinh!”

“Đi đi!”

Bốn người bèn cầm sách lên rồi đi ra.

Tô Tần đi được mấy bước, bèn ngoảnh đầu nhìn Ngọc Thiền, thấy Ngọc Thiền cũng đang đưa mắt nhìn theo. Hai ánh mắt giao nhau, trong ánh mắt của Ngọc Thiền chứa chan hy vọng và khích lệ. Tô Tần cúi người thật thấp hành một lễ, rồi nhanh chóng rảo bước đi.

Ngọc Thiền quay lại, thấy Quỷ Cốc Tử đang mỉm cười nhìn mình, sắc mặt bỗng ửng hồng, bèn nói: “Tiên sinh, Thiền Nhi muốn giúp Tô Tần loại trừ tâm chướng!”

“Thiền Nhi, con không chỉ giúp mình Tô Tần đâu!”

Ngọc Thiền ngạc nhiên nhìn Quỷ Cốc Tử: “Con…”

“Thực ra, con cũng đã giúp Bàng Quyên và Trương Nghi. Tâm chướng của hai người này không hề nhỏ hơn Tô Tần!”

Ngọc Thiền kinh ngạc hỏi: “Họ cũng có tâm chướng?”

Quỷ Cốc Tử sắc mặt nghiêm nghị: “Trong mắt không coi ai ra gì, tự cao tự đại, không chịu suy ngẫm sâu xa, mơ mộng hão huyền, tranh chấp hơn thua, tự cậy thông minh, tất cả những điều này, không phải tâm chướng thì là gì?”

Ngọc Thiền đột nhiên bừng tỉnh: “Ý tiên sinh là, tâm chướng của Tô Tần nằm ở tự ti, còn tâm chướng của Trương, Bàng nằm ở tự phụ.”

“Thường có câu, nhân vô thập toàn. Ý nói phàm là người, ai cũng có tâm chướng, hoặc biểu hiện thế này, hoặc biểu hiện thế khác. Bản chất của tu đạo chính là loại bỏ tâm chướng. Loại bỏ tâm chướng nằm ở tự biết mình, muốn biết mình thì phải biết người. Biết mình không dễ, biết người lại càng khó hơn. Thiền Nhi, con đã giúp họ, vừa tự biết mình, lại vừa biết người, đó chính là con đường tu đạo!”

Ngọc Thiền ngẫm nghĩ một lát, rồi lại gọi: “Tiên sinh…”

Cuối cùng, Tô Tần vẫn chọn cuốn sách “Đạo đức ngũ thiên ngôn”. Nhưng hôm nay, Tô Tần cảm thấy tinh thần sảng khoái, đi đường ngẩng đầu ưỡn ngực, rảo bước như bay, cứ thế đi thẳng tới bên bờ suối, ngồi xuống tảng đá thường ngày vẫn ngồi.

Đúng vậy, họ là người, Tô Tần cũng là người. Họ đều là người phú quý, nhưng tất cả chỉ là chuyện trước đây, ở trong Quỷ Cốc này, tất cả họ đều giống nhau, đều phải bắt đầu từ đầu.

Đúng vậy, tiên sinh nói rất đúng, núi không quý ở cao, mà quý ở có tiên; đọc sách không quý ở nhiều, mà quý ở lĩnh ngộ. Tô Tần ngày ngày mải miết đọc cuốn sách này, là bởi trong đó vẫn còn nhiều điều mà bản thân chưa hiểu được. Tô Tần vốn dĩ nghĩ rằng do mình quá ngu độn, nhưng tiên sinh nói, ngay cả tiên sinh cũng chưa thể hiểu hết, ngay cả tiên sinh cũng chưa lĩnh ngộ được hết kia mà…

Tô Tần mỉm cười.

Trên mặt Tô Tần lần đầu tiên bừng lên vẻ tự tin. Sự thực, đúng lời Ngọc Thiền đã nói, Tô Tần từ lâu đã thuộc lòng cuốn sách này, vốn chẳng cần mượn nữa. Nhưng lần nào Tô Tần cũng chọn, không phải là vì không nhớ nổi, mà bởi vì nếu không có cuốn sách này bên cạnh, Tô Tần cứ thấy như thiếu một thứ gì.

Lúc này, Tô Tần quay mặt về phía con suối, trải bó thẻ tre lên tảng đá, nhưng mắt lại không nhìn sách, mà hít vào một hơi thật sâu, quay mặt về phía núi xanh, cất tiếng đọc rành mạch: “Cái Đạo có thể gọi tên không phải là cái Đạo thường hằng; cái Danh có thể gọi tên không phải là cái Danh thường hằng. Không là khởi nguồn của trời đất, Có là mẹ của vạn vật. Nên thường không có dục để quan sát chỗ vi diệu của nó, thường có dục để quan sát chỗ vô biên của nó. Hai thứ đó cùng gốc nhưng khác tên, đều gọi là huyền. Huyền mà lại thêm huyền, là cánh cửa sinh ra mọi điều huyền diệu…”

Tô Tần đọc một lèo, đột nhiên kinh ngạc: không còn nói lắp nữa!

Tô Tần không tin vào tai mình, tiếp tục đọc: “Cái Đạo có thể gọi tên không phải là cái Đạo thường hằng; cái Danh có thể gọi tên không phải là cái Danh thường hằng. Không là khởi nguồn của trời đất, Có là mẹ của vạn vật. Nên thường không có dục để quan sát chỗ vi diệu của nó, thường có dục để quan sát chỗ vô biên của nó. Hai thứ đó cùng gốc nhưng khác tên, đều gọi là huyền. Huyền mà lại thêm huyền, là cánh cửa sinh ra mọi điều huyền diệu…”

Vẫn trôi chảy lưu loát, không vấp váp một chữ nào.

Tô Tần vội bước tới bên bờ suối, nhìn thấy một cọng lông vũ trôi nổi theo dòng, thuận miệng nói luôn: “Trên núi có cây, trên cây có chim, chim mọc lông vũ. Mùa hạ ấm áp, gió núi vi vu. Lông vũ rụng xuống, theo gió mà đi. Rơi xuống dòng nước, nước suối cuốn trôi. Lông vũ bập bềnh, suối vòng quanh núi, lông vũ theo suối mà trôi!”

Tô Tần sững lại một lúc, rồi lại hướng về dòng suối mà nói tiếp: “Dòng suối xanh xanh, dưới nước có đá, đá là đá cuội. Trong nước có cá, cá lội tung tăng, trên bờ cỏ mọc xanh xanh…”

Tô Tần cứ nghĩ gì nói đấy, cứ tuỳ ý mà nói ra, muốn nhanh nói nhanh, muốn chậm nói chậm, không ngờ lại có thể muốn sao được vậy, nghĩ gì nói nấy.

Tô Tần sung sướng vạn phần, quỳ xuống bên bờ, quay mặt về phía dòng suối mà bật khóc: “Trời ơi, Tô Tần ta không bị nói lắp nữa! Tô Tần ta không bị nói lắp nữa!”

Đột nhiên, Tô Tần đứng phắt dậy, quay người chạy như bay về phía rừng sâu, chạy một mạch đến dưới một gốc cây cổ thụ. Trương Nghi học theo họ Hữu Sào, rất thích ở trên cây. Cây cổ thụ này chính là chỗ Trương Nghi thường ngày đọc sách. Tô Tần đứng dưới gốc cây gọi liền mấy tiếng, nhưng không thấy có tiếng đáp.

Tô Tần ngẩng đầu nhìn lên tán cây, chỉ thấy cành lá rậm rạp, không nhìn rõ được bên trên, thì tự nhủ: “Hiền đệ đi đâu nhỉ? Hay là ngủ rồi? Mình phải trèo lên xem sao!”

Tô Tần trèo lên cây, quả nhiên thấy Trương Nghi đang nằm vắt vẻo trên một chạc cây lớn, mặt bị che kín bởi một cuộn thẻ tre trải rộng.

Tô Tần khẽ lay Trương Nghi, gọi: “Hiền đệ!”

Trương Nghi không động cựa.

Tô Tần cảm thấy bất an, vừa đưa tay định lật cuộn thẻ tre trên mặt ra, thì Trương Nghi đột nhiên lên tiếng: “Đừng động vào!”

Tô Tần hỏi: “Hiền đệ, làm sao thế?”

“Không sao cả!”

Tô Tần ngạc nhiên: “Vậy… tại sao hiền đệ lại che mặt?”

“Mặt?” Trương Nghi đưa hai tay giữ chặt lấy cuộn thẻ tre. “Làm gì còn mặt mũi nào nữa? Cái mặt của đệ hôm nay đã mất sạch trơn rồi! Đệ đúng là không còn mặt mũi nhìn ai nữa!”

Đột nhiên, Trương Nghi phát giác ra một chuyện, vội ngồi bật dậy, hai tay chụp lấy cánh tay Tô Tần, hai mắt mở to nhìn thẳng vào Tô Tần, cứ như nhìn một con quái vật.

Tô Tần vội nói: “Hiền đệ, đệ… đệ làm sao thế?”

Trương Nghi hít ngược một hơi dài, kinh ngạc kêu lên: “Ồ, nghe mà xem, huynh không nói lắp nữa rồi!”

Tô Tần thở phào một hơi dài, cười lớn: “Đúng thế, huynh không nói lắp nữa! Huynh đến cũng là muốn cho hiền đệ biết, huynh không nói lắp nữa!”

Trương Nghi vẫn chưa dám tin: “Tại sao huynh lại không nói lắp nữa?”

Tô Tần lắc đầu nói: “Huynh cũng không biết. Tự nhiên huynh lại không bị nói lắp nữa, thật đấy, huynh không bị nói lắp nữa rồi, ha ha ha ha… Tô Tần ta từ nay về sau sẽ không còn nói lắp nữa!”

Trương Nghi mừng rỡ: “Tốt quá, Tô huynh không nói lắp nữa rồi, tốt quá, tốt quá… Đệ xin chúc mừng Tô huynh!”

“Sau cơn mưa trời lại sáng, Tô Tần ta từ nay đã được thấy trời xanh!”

Nhưng sắc mặt Trương Nghi lại đột nhiên tối sầm, thở dài một tiếng: “Than ôi…!”

Tô Tần vội hỏi: “Hiền đệ cớ sao lại thở dài?”

Trương Nghi lại thở dài tiếng nữa: “Tô huynh nhìn thấy trời xanh, còn đệ lại gặp phải phong ba bão táp! Thiền Nhi… Thiền Nhi… hết rồi, đệ coi như đã hết rồi! Thiền Nhi, nàng ấy… Than ôi, Tô huynh thử nói xem, đệ bị ma xui quỷ khiến thế nào, sao lại đi cãi nhau với thằng cha Bàng Quyên kia chứ?”

Không đợi Tô Tần lên tiếng, Trương Nghi đã nghiến răng nghiến lợi mà nói: “Tất cả đều tại thằng cha chết toi ấy hãm hại! Nếu không phải ở Quỷ Cốc, đệ sẽ dần cho hắn một trận nên thân!”

Tô Tần bật cười: “Hiền đệ, nếu đánh nhau thực với Bàng Quyên, hai người ai dần ai cũng chưa biết đâu!”

Trương Nghi cười nhạt: “Tô huynh, ai đánh ai, huynh cứ chờ xem rồi biết!”

Gần đến trưa, Ngọc Thiền đã chuẩn bị xong cơm nước, đưa ngón tay vén lại mái tóc, khẽ khàng bước đi ra ngoài thảo đường. Thấy trên bãi cỏ có cánh bướm dập dờn theo gió, Ngọc Thiền nổi tính trẻ thơ, bèn chạy đuổi theo. Đuổi được một hồi, con bướm bay tới gần mấy gian nhà cỏ của bốn người, đậu xuống một đoá hoa dại.

Ngọc Thiền đang định tới bắt, bỗng ngửi thấy một mùi quái lạ, liền tự hỏi: “Mùi gì thế nhỉ, hôi quá!”

Ngọc Thiền quay lại, đi tìm xem cái thứ mùi hôi rình đó ở đâu ra, và kinh ngạc phát hiện ra mùi hôi bốc ra từ gian nhà của bốn người. Ngọc Thiền đi vào gian phòng ở rìa ngoài, là phòng của Tô Tần, thấy bên trong lộn xộn bừa bãi, giày tất áo quần không biết đã bao lâu chưa giặt, chất thành một đống thù lù ở góc phòng.

Ngọc Thiền kinh ngạc thốt lên: “Trời ơi, phòng ốc như vậy, làm sao có thể cho người ở?”

Ngọc Thiền đưa tay bịt mũi, ôm đống quần áo bẩn của Tô Tần ra ngoài, mở toang cửa sổ, sau đó quét tước thu dọn trong phòng. Dọn xong phòng Tô Tần, Ngọc Thiền lại sang dọn dẹp khắp lượt ba phòng còn lại, chất quần áo vào hai chiếc làn lớn, mỗi tay xách một làn tới bên bờ suối.

Một lúc sau, Tô Tần tay cầm thẻ tre, vừa đọc sách, vừa trở về phòng mình.

Vừa mở cửa phòng, thấy trong phòng sạch sẽ tinh tươm, Tô Tần cứ ngỡ mình đã vào nhầm phòng, nên vội vã lùi ra. Đi ra ngoài, định thần nhìn kỹ, mới dám tin đó là phòng mình, lại quay trở vào.

Tô Tần ngơ ngác đứng ngây ra trong phòng một lúc, gãi đầu tự hỏi: “Ồ, quần áo của mình đâu mất rồi nhỉ?”

Tô Tần đang tìm kiếm loạn lên, thì ba người Tôn Tân, Trương Nghi, Bàng Quyên cũng trở về.

Tôn Tân hỏi: “Tô huynh, huynh mất gì à?”

“Quần áo! Không biết quần áo biến đâu hết rồi? Còn nữa, mọi người nhìn xem, đây có giống phòng của ta không?”

Mấy người cùng nhìn, rồi cùng đứng nghệt ra.

Trương Nghi kinh ngạc nói: “Chậc chậc, không chừng có tiên nữ giáng trần, giúp huynh dọn dẹp đấy!”

Tô Tần cười nói: “Mọi người về phòng của mình xem, có phải cũng có tiên nữ hay không?”

Mấy người vội vã chạy về phòng, một lát sau, tất cả cùng gãi đầu gãi tai đi ra.

Trương Nghi hỏi: “Quái lạ, là ai thế nhỉ?”

Tôn Tân vỗ mạnh vào trán: “Liệu có phải là sư tỷ…”

Tô Tần cũng bình tĩnh trở lại, nói xen vào: “Đúng rồi, là sư tỷ! Chắc là sư tỷ đã mang ra suối giặt rồi!”

Trương Nghi đờ người, mặt thoắt biến sắc, bật kêu lên: “Sư tỷ? Thôi rồi…”

Tô Tần vội hỏi: “Sao thế, hiền đệ?”

Trương Nghi lắp bắp: “Đệ… đệ.. chết rồi… đệ…”

Bàng Quyên mắt đảo một vòng, rồi bật cười, nói lớn: “Ha ha ha, hẳn là tối qua nhân huynh tuấn mã phóng vọt!”

Trương Nghi bị Bàng Quyên nói một câu trúng phóc, mặt đỏ phừng phừng, trừng mắt lườm Bàng Quyên, rồi lao như bay về phía bờ suối.

“Quần áo dơ bẩn của chúng ta, sao có thể để sư tỷ giặt được?” Tô Tần nói xong, cũng cùng hai người còn lại vội vã chạy đi.

Trương Nghi cuống cuồng chạy tới bờ suối, quả nhiên thấy Ngọc Thiền chân để trần, quần xắn cao, đang hì hục giặt quần áo cho họ. Phần lớn quần áo đã được giặt xong, chỉ còn một ít vẫn ngâm dưới suối.

Trương Nghi cuống quýt kêu lên: “Sư tỷ, quần áo của đệ đâu?”

Ngọc Thiền thấy Trương Nghi, bèn tươi cười nói: “Trương sĩ tử, mau lại đây giúp một tay!”

Trương Nghi nhảy vài bước đã lao xuống suối, nháo nhào bới tung đám quần áo đang ngâm, vừa tìm vừa hỏi: “Quần áo của đệ đâu hết rồi?”

Ngọc Thiền chỉ tay vào đống quần áo đã giặt xong đang chất đống trên bờ: “Thử tìm trong đó xem!”

Trương Nghi ngẩng lên nhìn, lập tức trông thấy mớ quần áo của mình đã được giặt xong xuôi, vì chưa vắt nên còn nhỏ nước ròng ròng. Trương Nghi chết lặng, bối rối không biết làm gì.

Ngọc Thiền cười nói: “Trương sĩ tử, sao lại đứng ngây ra thế? Còn không mau giúp một tay!”

Trương Nghi biết chắc Ngọc Thiền đã thấy tất cả, thì cúi gằm mặt không dám lên tiếng.

Ngọc Thiền cao giọng: “Trương sĩ tử, bảo sĩ tử giúp, có nghe thấy không?”

Trương Nghi giờ mới giật mình bừng tỉnh: “Ồ, giúp? Giúp… giúp gì?”

“Vắt nước! Vắt khô đống quần áo kia, rồi phơi lên bãi cỏ. Việc này rất tốn sức!”

“Vắt vắt vắt! Đệ sẽ vắt!” Trương Nghi vội cầm lấy quần áo, đang định vắt thì ba người kia cũng chạy ào đến nơi.

Tô Tần nhìn thấy đống quần áo chất trên bờ, gãi đầu gãi tai mà nói: “Sư tỷ, quần áo của chúng đệ, sao có thể để sư tỷ phải giặt?”

Ngọc Thiền cười nói: “Đám đàn ông các người đúng thật là, không ai chịu thua kém ai, phòng nào phòng nấy bừa bãi lộn xộn, bẩn thỉu hôi hám. Quần áo cũng thế, dễ đến vài tháng trời không giặt! Nếu cũng trị quốc theo cách này, không biết lê dân bách tính có còn đường sống không?”

Bàng Quyên liếc nhìn Trương Nghi, sau đó cười nói với Ngọc Thiền, giọng đầy ẩn ý: “Sư tỷ nói quần áo của chúng đệ bẩn thỉu chẳng kém gì nhau, nhưng dù sao cũng phải có sự so sánh chứ. Sư tỷ thử nhận xét xem, trong đống quần áo này, chiếc nào bẩn nhất?”

Trương Nghi mặt đỏ phừng phừng, mắt nhìn Bàng Quyên toé lửa: “Họ Bàng kia, ngươi…”

Bàng Quyên đâu có chịu thua: “Sư tỷ, nhìn Trương nhân huynh lúc nào cũng áo mũ chỉnh tề, chẳng lẽ quần áo của hắn cũng dơ bẩn như chúng đệ?”

Trương Nghi hai tay nắm chặt, nghiến răng ken két: “Họ Bàng kia, ngươi… đừng ép người quá đáng!”

Bàng Quyên cười âm trầm: “Trương nhân huynh, chớ kích động, chớ nên kích động, tại hạ chẳng qua muốn đùa một chút cho vui mà thôi!”

Ngọc Thiền ngạc nhiên nhìn hai người: “Bàng Quyên, các người đang lấp lửng cái gì thế? Nếu không bận gì, mau lại giúp ta giũ sạch quần áo, vắt khô, mang lên phơi trên sợi thừng kia. Trời nóng rồi, các người tốt nhất nên giặt quần áo hàng ngày, không được cứ cởi ra rồi quăng bừa dưới đất!”

Bàng Quyên cười nói: “Được được được, sư tỷ hãy ngồi xuống nghỉ ngơi, chút việc vặt này, cứ để mình Bàng Quyên xử lý!”

Ngọc Thiền bật cười: “Thế mới giống đàn ông con trai chứ. Ta mệt phờ rồi, đúng là cũng muốn nghỉ tay.”

Ngọc Thiền đang định lên bờ, bỗng nhìn thấy Quỷ Cốc Tử và tiểu đồng đang đứng sau lưng bốn người, liền khẽ gọi: “Tiên sinh!”

Bốn người quay đầu, nhìn thấy Quỷ Cốc Tử, liền vội vàng bái lạy: “Đệ tử khấu kiến tiên sinh!”

Quỷ Cốc Tử không thèm đếm xỉa, chỉ sầm mặt đứng yên tại chỗ.

Tiểu đồng đặng hắng một tiếng, hỏi: “Bốn vị sư đệ, đây có phải quần áo của bốn người?”

Bốn người cúi gằm mặt không nói năng gì, đặc biệt là Trương Nghi và Bàng Quyên, bao nhiêu hậm hực đều nuốt vội xuống cổ. Những lời cãi vã vừa rồi của họ, chắc hẳn đều đã bị tiên sinh và tiểu đồng nghe thấy.

Tiểu đồng cao giọng: “Sư huynh đang hỏi các ngươi!”

Tô Tần ngẩng đầu đáp: “Hồi bẩm sư huynh, là quần áo của chúng đệ!”

“Nhà bẩn có thể quét, quần áo bẩn có thể giặt, nhưng nội tâm nhơ bẩn, dù là ai cũng hết cách! Mấy người các ngươi mang quần áo đi theo ta!” Tiểu đồng nói xong, liền đi trước dẫn đường.

Bốn người vơ vội lấy quần áo của mình, đi theo tiểu đồng. Năm người xếp thành một hàng, đi thẳng tới bãi cỏ đằng xa.

Thấy họ đã đi xa, Quỷ Cốc Tử khẽ thở dài, rồi bước lại gần, ngồi xuống phiến đá, nói với Ngọc Thiền: “Thiền Nhi, lại đây, đến ngồi cạnh ta!”

Ngọc Thiền liền cung kính ngồi xuống: “Tiên sinh!”

Quỷ Cốc Tử hỏi: “Thiền Nhi! Con nhìn xem, thứ gì đang chảy trong dòng suối?”

“Là nước!”

“Có biết nước chăng?”

“Tiên thánh nói, ‘thiện nhất như nước’.”

“Không sai!” Quỷ Cốc Tử gật đầu nói. “Thiền Nhi có biết, tại sao thiện nhất lại giống như nước không?”

“Nước làm lợi vạn vật mà không tranh chấp với vạn vật!”

“Không đúng! Nước làm lợi cho vạn vật, nhưng cũng tranh chấp với vạn vật.”

Ngọc Thiền ngạc nhiên hỏi: “Tiên sinh, nước cũng tranh chấp ư?”

“Đúng thế!” Quỷ Cốc Tử chỉ tay vào một ngọn núi lớn. “Con hãy nhìn ngọn núi kia, cứng rắn là thế, cao lớn là thế, sừng sững là thế. Lại nhìn dòng nước này, róc rách chảy đến, lững lờ chảy đi. Nhưng con hãy nhìn tiếp mà xem, nó đã khiến cho ngọn núi to lớn kia nứt thành khe, mài mòn đá tảng thành đá cuội. Tiên thánh nói, ‘thiên hạ không gì mềm hơn nước, nhưng công phá những thứ cứng rắn, lại không gì thắng nổi.’ Nếu nước không tranh chấp với vạn vật, thì làm sao có thể thắng được những thứ cứng rắn?”

“Nói như vậy, vạn vật trong thiên hạ, thảy đều tranh chấp ư?”

“Đều tranh chấp, nhưng cũng không tranh chấp!”

Ngọc Thiền càng mơ hồ không hiểu: “Đã là tranh chấp, sao lại có thể không tranh chấp được?”

“Đây chính là cái lý của đạo?”

“Xin tiên sinh nói rõ hơn!”

“Vạn vật dựa vào nhau mà sinh tồn, tương sinh tương khắc. Tương sinh sẽ không tranh, tương khắc sẽ tranh. Đây chính là đạo. Đạo ẩn tàng trong vạn sự vạn vật, vừa hiện, lại vừa không hiện.”

“Ý tiên sinh là, trong nước có đạo!”

“Con xem, nước thật gần gũi với đạo! Đạo lấy thiện mà hành, đạo làm thiện cho vạn vật. Nước lấy lợi mà hành, nước làm lợi cho vạn vật. Đạo lấy yếu chế mạnh, không gì không hoá; nước lấy mềm chế rắn, không gì không thắng!”

“Đạo ở trong nước, phải chăng là ‘ở thì am tường đất, lòng thì sâu kín, đối xử thì nhân đạo, lời nói thì tín nghĩa, đứng đầu thì giỏi trị người, làm việc thì hiệu quả, hành động thì hợp thời’ mà tiên thánh đã nói?”

“Lời của tiên thánh, bề ngoài nói về bảy đức của nước, nhưng trên thực tế là chỉ bảy phẩm của con người, con có thể từ từ lĩnh ngộ!”

“Đa tạ tiên sinh đã chỉ giáo!”

“Nếu muốn nói đa tạ, ta phải đa tạ Thiền Nhi mới phải!”

Ngọc Thiền ngạc nhiên hỏi: “Đa tạ con?”

“Xem ra bây giờ, nếu không có Thiền Nhi, e rằng mấy viên ngọc thô đó sẽ không thể thành tài!”

“Tiên sinh đã quá lời! Thiền Nhi chỉ là một nhi nữ bình thường, dù rằng muốn giúp tiên sinh rèn giũa họ, chỉ sợ tâm có thừa mà sức không đủ.”

“Thiền Nhi có điều không biết, ngọc thô là vật cứng rắn, giống như ngọn núi này. Còn Thiền Nhi lại giống như dòng suối.

Ngọc Thiền nói: “Thì ra tiên sinh thu nhận Thiền Nhi là để giúp tiên sinh tôi luyện ngọc khí!”

“Không phải!” Quỷ Cốc Tử lắc đầu. “Con hãy nhìn dòng suối nhỏ này, nó chảy ra từ lưng chừng núi, dọc đường phá gai nhổ bụi, gặp núi phá núi, gặp đá róc đá, không gì có thể ngăn cản nó, cũng không gì có thể khiến nó lưu luyến quên về. Nó cũng có lúc khốn quẫn, nhưng từ trong khốn quẫn lại học được trí tuệ. Nó cũng có lúc mê lầm, nhưng không bao giờ mê lạc chính mình. Con xem, nó không bao giờ lỗ mãng chạy bừa, không bao giờ trì trệ một chỗ, nó luôn luôn chảy về phía trước, chảy mãi, chảy mãi, đến khi ra khỏi núi cao, nhập vào biển lớn!”

Ngọc Thiền nhìn vào dòng suối, trong tâm bỗng chốc sáng quang: “Thiền Nhi hiểu rồi, con đường mà dòng suối chảy qua, kỳ thực chính là con đường tu đạo!”

“Đúng thế, Thiền Nhi, chỉ đến khi ra được biển lớn, nó mới đột nhiên phát giác ra, tất cả những nỗ lực trước đây đều là xứng đáng!”

Chớp mắt đã hai tháng nữa trôi qua, lúc này đã là giữa hè, trời nóng oi ả. Bốn người Tô Tần vẫn ngày ngày mượn sách, chọn sách, trả sách.

Sáng sớm hôm nay, lại là giờ chọn sách. Mặc dù động tàng thư vẫn do Ngọc Thiền trông nom, nhưng giờ đã chỉ còn trên danh nghĩa, vì Ngọc Thiền rất ít khi còn giám sát việc mượn trả sách nữa, tất cả đều do bốn người tự giác.

Tôn Tân đặt cuốn sách đã đọc hôm trước lên giá, sau đó lại tìm kiếm một lượt trên giá sách, chọn lấy cuốn khác rồi quay người bước đi. Bàng Quyên thấy Tôn Tân đã đi xa, vội vàng chạy đến, cầm lấy cuốn sách mà Tôn Tân vừa trả, đọc qua một lượt, sau đó mới nhặt lấy cuốn sách đã chọn, đi thẳng ra ngoài.

Nhìn thấy sự này, hai mắt Trương Nghi chớp đảo vài cái, lập tức nảy ra một ý, bèn lục lọi một hồi trên giá sách, cuối cùng cũng lôi ra được một cuộn thẻ tre trong một góc đầy bụi bặm, phủi bụi đi, giở đọc qua loa, rồi mừng rơn kêu lên: “Ô, đúng là nó rồi!”

Trương Nghi cầm theo cuốn thẻ tre, đến thẳng phía dưới vách núi nơi Tôn Tân thường ngày vẫn đọc sách. Tôn Tân đang chăm chú đọc, Trương Nghi đi tới tận trước mặt mà cũng không nghe thấy.

Trương Nghi lên tiếng: “Tôn huynh thật chuyên tâm!”

Tôn Tân ngẩng lên nhìn, vội đứng dậy vòng tay vái mà nói: “Tại hạ xin chào Trương huynh!”

Trương Nghi đáp lễ, rồi ngồi xuống bên cạnh Tôn Tân. Tôn Tân hỏi: “Hẳn là Trương huynh đọc sách đã mệt, nên mới ra ngoài đi dạo?”

Trương Nghi cười nói: “Tại hạ từ lúc sinh ra đã có số đọc sách, có đọc liền mười ngày mười đêm cũng không biết mệt. Tại hạ đến đây là muốn tìm Tôn huynh.”

Tôn Tân ngạc nhiên: “Tìm tại hạ?”

“Tại hạ vừa tìm được một cuốn sách nằm tít trong một xó, lật qua thì thấy là cuốn sách viết về tiên thánh, cảm thấy rất hay. Tại hạ biết Tôn huynh rất mực sùng bái tiên thánh, nên mang đến cho huynh đọc!” Trương Nghi nói xong, liền lấy ra cuộn thẻ tre lúc nãy, đưa cho Tôn Tân.

Tôn Tân vừa nhìn, thì ra là cuốn ‘Lão Tử Lân thị truyện’, thì mừng rỡ mà nói: “Sách này tuyệt hay, tại hạ đa tạ Trương huynh!”

Trương Nghi cười nói: “Nhưng tại hạ có một thỉnh cầu, mong Tôn huynh đồng ý!”

“Chỉ cần Tôn Tân có thể làm được, Trương huynh cứ nói đừng ngại!”

“Bàng Quyên thường gây khó dễ cho tại hạ, Tôn huynh đọc sách này, tuyệt đối đừng để cho Bàng Quyên biết. Sách hay thế này, hắn không xứng để đọc!”

Tôn Tân trầm ngâm một lát: “Vậy… tại hạ phải làm thế nào mới giấu được Bàng đệ?”

Trương Nghi ngẫm nghĩ rồi nói: “Tôn huynh hãy đến một nơi yên tĩnh để đọc. Trước bữa cơm tối, tại hạ sẽ tự đến tìm Tôn huynh lấy sách, huynh thấy thế nào?”

“Điều này không khó. Trước lúc mặt trời lặn, huynh hãy đến dưới gốc tùng cổ thụ nơi lưng chừng đỉnh Hùng Kê núi Đông Sơn tìm tại hạ.”

“Cứ quyết định như vậy đi!”

Bàng Quyên đang đọc sách dưới gốc cây, chợt nghe thấy có tiếng người trò chuyện, đưa mắt nhìn, thì ra là Trương Nghi và Tô Tần đang đi ngang qua trước mặt.

Trương Nghi vừa đi vừa hỏi: “Tô huynh, huynh có thấy Tôn Tân đâu không?”

Tô Tần đáp: “Lúc nãy tại hạ thấy Tôn huynh cầm theo hai cuốn sách, đi về phía Đông Sơn. Sao, đệ muốn tìm Tôn huynh ư?”

“Đúng thế, đệ có chút việc muốn tìm Tôn huynh. Huynh nhìn thấy Tôn huynh lúc nào?”

“Vừa nãy thôi. Tôn huynh cầm hai cuốn sách, có vẻ rất nặng, nhưng đi rất nhanh, huynh định chào nhưng vừa mở miệng đã không thấy người đâu nữa.”

“Quái lạ nhỉ! Thường ngày Tôn huynh đều đọc sách dưới vách núi kia mà, tại sao hôm nay lại thay đổi chỗ đọc?”

Hai người vừa đi vừa nói, từ từ xa dần.

Bàng Quyên bỗng sực nhớ ra, lẩm bẩm một mình: “Sáng sớm rõ ràng nhìn thấy huynh ấy chỉ cầm một cuốn sách, sao giờ lại là hai cuốn? Còn nữa, tại sao lại phải thay đổi chỗ đọc? Lẽ nào là để đề phòng mình ư? Phải chăng huynh ấy tìm được sách quý, không muốn cho người khác biết? Không được, chuyện này phải làm cho ra nhẽ!”

Bàng Quyên đặt bó thẻ tre trong tay xuống, rảo bước đi nhanh về phía Đông Sơn.

Quả nhiên, dưới gốc cây tùng cổ thụ ở lưng chừng đỉnh Hùng Kê, Bàng Quyên thấy Tôn Tân tay cầm một cuốn sách, đang mải miết đọc, cuốn còn lại đặt trên mặt đất. Bàng Quyên tiến lại mấy bước, vốn định nhìn cho rõ ràng, nhưng lại e sợ đến quá gần sẽ bị phát hiện.

Bàng Quyên chau mày, bắt đầu tính toán: “Phải rồi, ta cứ đường hoàng đi đến, xem huynh ấy có giấu giếm hay không. Nếu giấu đi, chắc chắn có chuyện mờ ám. Nếu không giấu, là ta đã quá đa nghi!”

Bàng Quyên quyết định như vậy, liền lùi lại chừng vài chục bước, vừa huýt sáo vừa theo đường núi đi lên, làm ra vẻ như đang đi dạo.

Nghe thấy tiếng huýt sáo của Bàng Quyên từ xa vọng lại, Tôn Tân thoáng giật mình. Nhớ tới lời dặn của Trương Nghi, Tôn Tân vội giấu cuốn “Lão Tử Lân thị truyện” vào trong hốc cây, rồi cầm cuốn sách đặt trên đất lên đọc.

Bàng Quyên đi tới bên gốc cây, giả bộ ngạc nhiên: “Tôn huynh, sao huynh lại ở đây?”

Tôn Tân ấp úng: “Ồ, huynh… phải rồi, cứ đọc sách mãi một chỗ cũng thấy chán, nên mới chuyển tới đây. Chỗ này yên tĩnh, rất thích hợp để đọc sách. Trông hiền đệ hôm nay có vẻ nhàn tản thực!”

“Đệ đọc sách thấy mệt, muốn đi dạo một chút, không ngờ lại gặp Tôn huynh ở đây. Nhìn Tôn huynh mê mải thế kia, hẳn là đọc được cuốn sách gì hay lắm?”

Tôn Tân đưa sách cho Bàng Quyên: “Là cuốn ‘Lục thao’, hiền đệ đã đọc từ lâu rồi.”

Bàng Quyên cầm lấy xem, quả nhiên là cuốn “Lục thao”, trong lòng thầm nghĩ: “Rõ ràng là hai cuốn, giờ chỉ còn lại một. Tôn Tân ơi là Tôn Tân, ta cứ nghĩ huynh là người thực thà, té ra chân nhân bất lộ tướng! Tốt, coi như Bàng mỗ đã nhìn lầm huynh!”

Bàng Quyên đưa trả sách cho Tôn Tân, cười ha hả mà nói: “Tôn huynh cứ từ từ mà đọc, đệ không làm phiền nữa!”

“Hiền đệ đi cẩn thận!”

Bàng Quyên miệng hát nghêu ngao, tiếp tục đi lên núi.

Trong một lùm cây gần đó, Trương Nghi đã nhìn rõ đầu đuôi, liền cười hinh hích, rồi vội vàng đi xuống núi, tới bên bờ suối, vừa cười vừa nói với Tô Tần: “Tô huynh, Bàng Quyên kia quả nhiên đã tìm đến!”

Tô Tần ngơ ngác không hiểu: “Hiền đệ, đệ bảo ta nói này nói nọ, bộ dạng lại mờ ám lén lút, rốt cuộc là có chuyện gì?”

Trương Nghi ghé sát tai Tô Tần thì thào một chặp. Tô Tần chau mày: “Nói như vậy, Bàng Quyên quả thực là người có tâm cơ!”

“Đâu chỉ là có tâm cơ, mà còn là tâm cơ đen tối!” Trương Nghi tức giận. “Tô huynh, lúc nãy đệ đã nghĩ ra được một cách để trị hắn, chỉ cần Tô huynh gật đầu, đệ đảm bảo sẽ cho Bàng Quyên kia một bài học nhớ đời!”

“Hiền đệ muốn trị hắn thì cứ đi mà trị, sao phải đợi huynh gật đầu?”

“Vì việc này phải phiền đến Tô huynh xung trận.”

Tô Tần kinh ngạc: “Huynh xung trận?”

“Đúng thế!” Trương Nghi cười cười. “Đệ và họ Bàng kia là oan gia, dù có nói thế nào hắn cũng không chịu tin. Nhưng Tô huynh thì khác, chỉ cần là huynh mở miệng, chắc chắn hắn sẽ tin!”

Tô Tần lắc đầu quầy quậy: “Không được, không được! Đệ muốn hại người, nhưng lại lấy ta làm mũi giáo, trong thiên hạ làm gì có chuyện như vậy?”

“Tô huynh hiểu nhầm rồi!” Trương Nghi ra vẻ nghiêm chỉnh mà nói. “Không phải đệ muốn hại hắn, mà là muốn giúp hắn! Hơn nữa, cũng là để giúp Tôn huynh!”

“Giúp hắn? Giúp Tôn huynh?”

“Tô huynh thử nghĩ xem, trong Quỷ Cốc này, nếu Bàng Quyên muốn đề phòng một người, thì đó là ai?”

Tô Tần cười nói: “Đương nhiên là Trương Nghi đệ. Hai người suốt ngày như mũi kim chọi mũi gai, chẳng ai chịu nhường ai!”

“Sai rồi!” Trương Nghi nói. “Tô huynh, nhìn người không được chỉ nhìn bề ngoài.”

“Ý đệ là, người mà Bàng Quyên đề phòng chính là Tôn huynh?”

“Đúng thế!” Trương Nghi nói thao thao một mạch. “Huynh thử nghĩ xem, trong Quỷ Cốc này, sư tỷ luyện y đạo, lại là thân nữ nhi, không cùng đường với Bàng Quyên, nên bỏ qua không tính. Huynh và đệ đều học thuật miệng lưỡi, cũng không liên quan đến hắn. Chỉ có Tôn Tân và hắn là cùng chí hướng, lại là đồng môn, cả hai đều hiểu rõ về nhau. Nếu cùng thờ một chủ, sẽ phải phân chia cao thấp; nếu mỗi người thờ một chủ, sẽ thành đối thủ một mất một còn. Huynh nghĩ xem, tay Bàng Quyên kia liệu có nên đề phòng không?”

Tô Tần trầm ngâm một lát: “Hiền đệ nói cũng có lý!”

“Tôn huynh là người thành thực, nếu Bàng Quyên có tâm cơ này, Tôn huynh chắc chắn không biết đề phòng, nên sẽ bị thua thiệt. Nếu chúng ta cứ để mặc cho tâm cơ của Bàng Quyên bành trướng, há chẳng phải là đã hại Bàng Quyên, cũng hại cả Tôn huynh?”

Tô Tần ngẫm nghĩ một lúc, rồi ngẩng lên hỏi: “Vậy, hiền đệ có cách gì hay?”

Trương Nghi ghé sát tai Tô Tần thì thào một chặp.

Tô Tần cười nói: “Làm thế… hình như hơi quá đáng!”

Trương Nghi toét miệng cười: “Chỉ đùa một chút cho vui thôi mà! Suốt ngày ở lì trong Quỷ Cốc, chẳng lẽ huynh không thấy tẻ nhạt ư?”

Hành động bất thường của Tôn Tân khiến Bàng Quyên không thể hiểu nổi.

Buổi chiều hôm đó, Bàng Quyên chẳng còn lòng dạ nào mà đọc sách, chỉ ngồi buồn bã dưới gốc cây. Theo suy nghĩ của Bàng Quyên, Tôn Tân tuyệt đối không phải người như vậy. Nhưng chuyện ngày hôm qua, lại là chính mắt hắn nhìn thấy. Thường có câu, trái tim cách lớp da, Tôn Tân thường ngày ít nói, cho dù có tâm sự, cũng rất ít khi thổ lộ ra miệng. Giờ nghĩ kỹ lại, thực ra Bàng Quyên cũng không hiểu nhiều về Tôn Tân. Ngay cả xuất thân danh môn của Tôn Tân, cũng là do Trần Chẩn tra hỏi mới biết. Xem ra, Tôn Tân tâm địa sâu xa, sau này vẫn cần phải để ý.

Bàng Quyên đang lúc mải miết suy nghĩ, Tô Tần tay xách giỏ tre đi lại gần, nhìn thấy Bàng Quyên, liền gọi từ xa: “Bàng huynh!”

Bàng Quyên sực tỉnh, thấy Tô Tần đến, thì đứng dậy vòng tay vái chào: “Tại hạ xin chào Tô huynh!” Rồi liếc nhìn giỏ tre. “Tô huynh, thứ gì đây?”

“À, lúc nãy gặp sư tỷ, sư tỷ nói đã lâu không được ăn nấm hương. Hôm qua trời mưa, hôm nay chắc chắn có nấm tươi, tại hạ muốn đi kiếm một ít mang về.”

Nghe nói Ngọc Thiền muốn ăn nấm hương, Bàng Quyên vội nói: “Ồ, ý nghĩ của sư tỷ luôn trùng hợp với tại hạ. Hôm qua trời mưa, tại hạ cũng dự định hôm nay sẽ đi hái nấm, không ngờ nhiều việc quá nên quên khuấy đi mất. Đi thôi, tại hạ sẽ cùng đi với Tô huynh!”

Tô Tần cười nói: “Như vậy thì tốt quá, tại hạ đang lo hái nhầm phải nấm độc. Sư tỷ thích ăn nấm hương mọc trên cây bạch dương, chúng ta hãy đến rừng bạch dương để hái, được chăng?”

Hai người cười cười nói nói, theo con đường núi đi về phía rừng bạch dương. Trò chuyện đến đoạn cao hứng, Tô Tần cười mà nói: “Tối qua có một chuyện rất quái lạ, tại hạ càng nghĩ càng thấy khó hiểu!”

“Ồ, là chuyện gì thế?” Bàng Quyên tò mò hỏi.

“Có lẽ tối qua tại hạ bị nhiễm lạnh, khi trời gần sáng, bụng đau dữ dội, nên đành phải xuống giường chạy ra rừng cây giải quyết. Xong chuyện trở về, đang định vào phòng, bỗng nghe thấy có tiếng người rì rầm!”

“Có người rì rầm?” Bàng Quyên kinh ngạc. “Nửa đêm canh ba, là ai trò chuyện?”

“Tại hạ cũng cảm thấy quái lạ, nên chú ý lắng nghe, thì ra là Tôn huynh!”

Nghe nhắc đến Tôn Tân, Bàng Quyên hai mắt mở to: “Là Tôn huynh! Huynh ấy nói những gì?”

“Cũng do tại hạ nổi tính hiếu kỳ, nên lắng tai nghe trộm. Ha ha ha, thì ra là Tôn huynh đang nói mơ!”

Bàng Quyên gật gù: “Ừ, vào thời điểm ấy thì chỉ có thể là nói mơ. Tôn huynh đã nói những gì?”

“Lúc đầu nghe không rõ, sau nghe thấy Tôn huynh hét to: Lý tướng quân, dẫn ba nghìn người di chuyển sang bên trái ba trăm bước, xếp thành đội hình trường xà chữ nhất. Trương tướng quân, dẫn ba nghìn người di chuyển sang bên phải ba trăm bước, xếp thành đội hình trường xà chữ nhất!”

“Chỉ vậy thôi ư?”

“Đâu chỉ có vậy. Giấc mơ của Tôn huynh cũng thực là dài, lúc la lúc hét, lúc điều chỗ này, lúc chuyển chỗ kia, cứ điều qua chuyển lại, tại hạ nghe mà rối hết đầu óc. Lại thêm lúc đấy buồn ngủ rũ mắt, tại hạ đâu còn tâm trí nào mà nghe nói mơ? Chỉ là bây giờ sực nhớ ra, cảm thấy nực cười nên mới kể cho Bàng huynh nghe. Mà trong Quỷ Cốc này, nếu nói về đọc sách nhập tâm, thực chẳng ai qua được Tôn huynh, ngay cả trong mơ cũng nhập tâm đến vậy!”

Bàng Quyên dừng bước, như có điều suy nghĩ, rồi lẩm bẩm một mình: “Theo như Tô huynh vừa kể, chắc Tôn huynh đang bày trận pháp gì đó. Thường có câu, ngày làm sao đêm chiêm bao làm vậy, phải chăng Tôn huynh đã đọc được cuốn sách gì về trận pháp?”

“Phải rồi!” Tô Tần gật đầu. “Nghe Bàng huynh nói vậy, tại hạ cũng đã nhớ ra, Tôn huynh có nhắc đến Thái Công bát trận gì gì đó!”

Bàng Quyên kinh ngạc: “Thái Công bát trận? Huynh có nghe rõ không?”

“Rất rõ!”

Hai đầu lông mày của Bàng Quyên chau tít thành một cục, lẩm bẩm: “Thái Công bát trận? Quả là mới mẻ!”

Rừng bạch dương nằm trên đỉnh Hùng Kê, cũng chính là nơi Tôn Tân kín đáo đến đọc sách. Đi được nửa canh giờ, hai người đã lên được đỉnh Hùng Kê, Tô Tần chỉ vào rừng cây nói: “Bàng huynh, đã đến rừng bạch dương rồi!”

Bàng Quyên “ừ” một tiếng, rồi cùng Tô Tần đi vào trong rừng, tìm hái nấm hương. Đang lúc tìm kiếm, Tô Tần bỗng gọi toáng lên: “Bàng huynh, mau đến xem, đây là cái gì?”

Bàng Quyên vội chạy đến, quả nhiên thấy trên bãi đất trống trong rừng có một hình vẽ. Bàng Quyên hết nhìn ngang lại nhìn dọc, nhưng không hiểu đó là hình gì.

Tô Tần cười lớn mà nói: “Trông y như bầy sâu đang bò. Chắc Trương Nghi kia ăn no rỗi việc, nghịch ngợm đấy mà! Bàng huynh, mặc kệ đi, chúng ta tiếp tục hái nấm!”

Nhưng Bàng Quyên lại đứng ngây người bất động, mắt nhìn chằm chằm vào bức hình: “Tô huynh, huynh đi hái trước đi, tại hạ muốn nhìn rõ xem đây là thứ gì?”

Tô Tần đi rồi, Bàng Quyên lẩm bẩm một mình: “Xem ra, đây chính là Thái Công trận pháp. Hôm qua Tôn Tân bí mật vào khu rừng này đọc sách, tối qua lại nằm mơ, hình này chắc chắn là Thái Công trận pháp. Hẳn là Tôn Tân đọc không hiểu, nên mới vẽ xuống đất để nghiền ngẫm cho kỹ. Hừm, Tôn Tân kia lén lút đọc sách dưới gốc cây, lại vào rừng vẽ hình, thật là mờ ám! Ta phải quay về tìm lấy mảnh gỗ, bút mực vẽ lại hình này để từ từ tìm hiểu mới được!”

Nhưng khi Bàng Quyên tìm được tấm ván gỗ và bút mực quay trở lại, thì hình vẽ đã biến mất. Bàng Quyên đứng ngây như trời trồng, một lúc lâu sau dường như mới hiểu ra, than rằng: “Tôn Tân ơi là Tôn Tân, huynh thật âm hiểm!”

Đến bữa cơm tối, mỗi người xúc lấy một bát, ngồi trên bãi cỏ vừa ăn vừa trò chuyện. Bàng Quyên không muốn ăn, bưng bát cơm đi sang một bên, đặt bát xuống đất rồi nhắm mắt suy nghĩ.

Tôn Tân bèn bước lại gần, quan tâm hỏi: “Hiền đệ, sao lại không ăn?”

“Không nuốt nổi!”

Tôn Tân vội hỏi: “Đệ mắc bệnh ư?”

Bàng Quyên ngẫm nghĩ một lát, quyết định thử Tôn Tân thêm một lần nữa, bèn ngẩng lên hỏi: “Tôn huynh, huynh đã từng nghe nói đến Thái Công trận pháp chưa?”

Tôn Tân ngẫm nghĩ hồi lâu, rồi lắc đầu nói: “Huynh chỉ nghe tiên sinh nói về Thái Công binh pháp, chưa hề nghe thấy Thái Công trận pháp. Tại sao hiền đệ lại hỏi chuyện này?”

Bàng Quyên bật cười: “Tôn huynh đã không biết, vậy cứ coi như đệ chưa hỏi gì!” Rồi bưng bát cơm lên, quay đầu đi luôn.

Tôn Tân sững lại một lát, rồi gọi với theo: “Hiền đệ, đệ làm sao thế?”

Bàng Quyên cũng chẳng thèm quay đầu lại.

Đêm đó, không gian yên tĩnh lạ thường. Bàng Quyên nằm trằn trọc đến nửa đêm mới nhẹ nhàng trở dậy, mở cửa phòng đi ra, ghé sát tai vào cửa sổ phòng Tôn Tân.

Tôn Tân đang ngủ ngáy pho pho.

Bàng Quyên nghe một hồi lâu, bực tức lầm bầm: “Nói đi, con người tinh ranh kia, tại sao không nói mơ nữa?”

Buổi sáng, vào giờ chọn sách, Tôn Tân cầm lấy một cuốn đi ra ngoài. Bàng Quyên kín đáo bám theo phía xa, thấy Tôn Tân lại đi tới chỗ vách đá thường ngày, ngồi xuống một phiến đá rồi mở cuốn thẻ tre ra đọc.

Bàng Quyên hậm hực lầm bầm: “Hừ, giả bộ giống lắm! Ta phải xem xem, ngươi giả bộ được đến khi nào?”

Đợi đến tận trưa, rồi lại đến chiều, mặt trời đã xuống núi, nhưng Tôn Tân vẫn ngồi nguyên ở đó, không có biểu hiện gì khác lạ.

Bàng Quyên khổ sở canh chừng suốt một ngày trời, nhưng chẳng được việc gì, liền lẩm bẩm một mình: “Thế là thế nào? Tại sao hắn lại không để lộ một mảy may sơ hở? Lẽ nào hắn đã có đề phòng? Chắc chắn là vậy! Tối qua đáng lẽ không nên hỏi về Thái Công trận pháp! Là ta đã rút dây động rừng!”

Ngày hôm sau, Bàng Quyên lại tiếp tục theo dõi Tôn Tân, thấy Tôn Tân vẫn đi đến dưới vách núi, thì biết rằng sẽ chẳng thu hoạch được gì. Bàng Quyên chợt nảy ra một ý, liền quay đầu đi về hướng Đông Sơn, sục sạo tìm kiếm trên lưng chừng đỉnh Hùng Kê.

Quả nhiên, trời cao không phụ người có tâm. Sau một hồi tìm kiếm, cuối cùng Bàng Quyên cũng tìm được một hình vẽ khác trong rừng, ở cách đó không xa, lại là một đồ hình được tạo ra từ đá sỏi và cành cây.

Bàng Quyên mừng thầm: “Thì ra là vậy, suýt chút nữa thì lỡ mất việc lớn!”

Bàng Quyên tập trung tinh lực, dốc toàn thần vào nghiên cứu hai đồ hình, nhưng càng nhìn càng chẳng hiểu gì, liền lẩm bẩm: “Cái quái gì thế nhỉ? Lẽ nào không phải là trận pháp? Đúng, chắc chắn không phải trận pháp! Vậy nó là thứ gì mới được? Thái Công bát trận, lẽ nào đây chỉ là một phần trong đó, hoặc là biến hoá của một phần? Ta phải tiếp tục tìm kiếm xem sao?”

Bàng Quyên lại lùng sục một hồi, nhưng không tìm được gì thêm, đành phải quay lại chỗ hai bức hình khi nãy, vắt óc suy ngẫm mãi, đến tận khi mặt trời xuống núi vẫn chưa ngộ ra được gì.

Bàng Quyên đột nhiên vỗ trán, nói: “Ta đi hỏi tiên sinh, chẳng phải mọi việc sẽ sáng tỏ hay sao?”

Bàng Quyên đã có chuẩn bị trước, lập tức lấy bút mực ra, vẽ lại hai đồ hình, rồi mang về sơn cốc.

Ăn tối xong, mọi người đều tập trung trò chuyện. Trương Nghi nằm trên chiếc giường tre tự chế, phe phẩy cây quạt kết từ lông nhạn.

Bàng Quyên nhìn thấy, cười nói: “Trương huynh, quạt của huynh đẹp quá, có thể cho tại hạ mượn xem không?”

Trương Nghi thuận tay đưa luôn cho Bàng Quyên. Bàng Quyên ngắm nghía một hồi, rồi cười nói: “Ái chà, nắm lông quạ này cũng đẹp gớm!”

Trương Nghi giật phắt lấy chiếc quạt, cười mà nói: “Cái mỏ quạ thối của huynh thì chỉ biết nói đến lông quạ thôi! Nói cho huynh biết, quạt của tại hạ được làm từ lông phượng hoàng đấy!”

Nghe nói là lông phượng hoàng, Ngọc Thiền phì cười nói: “Ồ, là quạt lông phượng à, đưa ta xem nào!”

Ngọc Thiền nhìn một lúc, liền cười nói: “Lông phượng cái gì? Là lông nhạn!”

Mọi người đều cười.

Đúng vào lúc này, Quỷ Cốc Tử cũng phe phẩy một cánh quạt, khoan thai đi đến.

Mọi người vội vàng đứng lên, vòng tay vái chào: “Đệ tử bái kiến tiên sinh!”

Quỷ Cốc Tử đáp lễ, cười hỏi: “Lúc nãy các con cười chuyện gì vậy?”

Bàng Quyên liền nói: “Hồi bẩm tiên sinh, chúng đệ tử đang cười Trương Nghi, huynh ấy cầm chiếc quạt lông nhạn mà bảo là lông phượng hoàng!”

Quỷ Cốc Tử cười nói: “Lông nhạn, lông phượng cũng đều là lông vũ, nói theo đạo thì không hề khác biệt!”

Trương Nghi nghe thấy vậy, liền phất quạt phành phạch, cười lớn mà nói: “Lời của tiên sinh, mọi người đều nghe rõ cả chưa?”

Quỷ Cốc Tử nói tiếp: “Nói theo vật, thì lại là một trời một vực!”

Trương Nghi liền khựng lại, còn mọi người cười ồ cả lên.

Cười một lúc, Bàng Quyên liền hỏi: “Tiên sinh, đệ tử có điều không hiểu!”

Quỷ Cốc Tử đưa mắt nhìn Bàng Quyên: “Nói đi!”

“Thế nào là Thái Công bát trận?”

Quỷ Cốc Tử trầm ngâm một lúc: “Ta chỉ nghe nói về Thái Công trận pháp, chưa từng nghe nói đến Thái Công bát trận!”

Bàng Quyên cảm thấy nghi ngờ, liền trở về phòng, lấy bức phác thảo hình vẽ trong rừng ra: “Tiên sinh đã nhìn thấy bức đồ hình này bao giờ chưa?”

Quỷ Cốc Tử ngắm nghía một hồi, rồi lắc đầu hỏi: “Hình này ở đâu ra?”

“Đệ tử nhìn thấy trong rừng bạch dương ở Đông Sơn, đệ tử nghi ngờ có liên quan tới Thái Công bát trận, mong tiên sinh xem xét!”

Quỷ Cốc Tử lại ngắm nghía một hồi, vẫn lắc đầu nói: “Hình này rất quái dị, chắc chắn không phải trận pháp! Hơn nữa, theo như ta được biết, trong thiên hạ không hề có Thái Công bát trận.”

Bàng Quyên càng thấy ngờ vực: “Vậy ư?”

Trương Nghi liền xen vào: “Là bảo bối gì vậy, cho đệ tử xem với!”

Quỷ Cốc Tử liền đưa bức hình cho Trương Nghi, Trương Nghi liếc qua, rồi cười rinh rích mà nói: “Ồ, đây chẳng phải con rùa ngửa bốn cái cẳng lên trời hay sao? Lại còn ấp trứng nữa chứ!”

Ngọc Thiền, Tôn Tân, tiểu đồng nghe thấy vậy, đều xúm lại xem.

Ngọc Thiền ngắm nghía một lát, gật đầu nói: “Ừ, còn phải nói, trông giống thật đấy!”

Tôn Tân cười nói: “Kể cũng hơi giống, hẳn là sư đệ muốn chọc cười chúng ta đây mà!”

Trương Nghi cười toáng lên mà nói: “Ôi Bàng huynh, huynh cả ngày từ sáng đến tối thậm thụt bí hiểm, tại hạ cứ ngỡ huynh đã ngộ ra được trận pháp tuyệt diệu nào, té ra lại là con rùa ấp trứng!”

Bàng Quyên vội giật lại bức hình, nhìn kỹ một lượt, quả nhiên là một con rùa lật ngược đang ấp trứng thực, thì xấu hổ đến mặt đỏ tía tai. Mãi đến lúc này Bàng Quyên mới biết mình đã bị mắc bẫy, liền trừng mắt nhìn Trương Nghi, nghiến răng kèn kẹt mà mắng: “Đồ con rùa, cứ đợi rồi xem!” Rồi quay sang lừ mắt với Tô Tần. “Huynh… hừm!” Nói đoạn, đùng đùng phất tay bỏ đi.

Tô Tần sững sờ một chốc, rổi chạy theo mấy bước: “Bàng huynh! Bàng huynh! Hãy nghe tại hạ giải thích!”

Bàng Quyên chẳng thèm quay đầu lại, cứ thế sải bước xồng xộc đi tới bên suối. Mọi người cười cợt một hồi, rồi ai về phòng nấy.

Trên đường trở về thảo đường, Ngọc Thiền chậm rãi đi bên cạnh Quỷ Cốc Tử.

Bước chân của Quỷ Cốc Tử mỗi lúc một chậm, rồi từ từ dừng lại, hỏi nhỏ: “Thiền Nhi, con có biết tại sao Bàng Quyên lại nổi giận không?”

“Hẳn là Trương Nghi đã giở trò với hắn?”

Quỷ Cốc Tử trầm tư một lát: “Tại sao Trương Nghi lại giở trò với Bàng Quyên?”

“Từ sau khi vào cốc, hai người họ cứ như oan gia. Tiên sinh, sự việc này phải chăng là nghiêm trọng?”

“Đúng vậy!” Quỷ Cốc Tử gật đầu nói. “Thiền Nhi, bốn người này sẽ không thể ở mãi trong núi tu đạo. Sau khi xuống núi, nếu họ chỉ làm bách tính bình thường, sẽ không có gì nghiêm trọng. Nhưng nếu làm khanh tướng, e rằng sẽ xảy ra chuyện lớn. Tất cả những lời nói việc làm của họ trong cốc, đều không được coi nhẹ!”

Ngọc Thiền đột nhiên sực tỉnh: “Thiền Nhi hiểu rồi, nghe nói khi tướng Ngụy là Bạch Khuê đi thị sát đê Hồng Câu, nhìn thấy tổ kiến liền lấp lại. Tiên sinh cũng là đang lấp tổ kiến!”

“Đúng thế, ngày hôm nay sai một ly, ngày mai sẽ đi ngàn dặm! Có một số việc, tưởng nhỏ nhưng không nhỏ; một số việc, tưởng lớn lại chẳng lớn.”

Ngọc Thiền hỏi: “Tiên sinh, làm thế nào mới biết được là việc lớn hay nhỏ?”

“Quan sát cái lý! Người khác với động vật ở chỗ người biết trá nguỵ. Trá nguỵ tức là che giấu chân tâm. Lòng người khó đoán, cũng chính là chỉ cái trá nguỵ này. Nhưng cho dù có khéo trá nguỵ đến đâu, cuối cùng vẫn sẽ lộ ra chân tướng.”

“Tiên sinh, làm thế nào mới có thể nhìn ra chân tướng?”

“Thứ nhất quan sát ánh mắt, thứ hai quan sát lời nói hành vi. Mắt là cửa sổ của tâm, lời là tiếng của tâm, hành vi là biểu hiện của tâm.”

Ngọc Thiền lại hỏi: “Giả sử đã quan sát được cái lý, vậy phải làm cách nào mới phán đoán được là lợi hay hại, là lớn hay nhỏ?”

“Xem có thuận ứng với cái lý của đạo hay không?”

“Thế nào là cái lý của đạo?”

“Cái lý của đạo là hoà hợp, là thuận ứng, là vạn vật cộng sinh, là tranh và không tranh. Vạn sự vạn vật, thuận đạo thì vượng, nghịch đạo thì vong!”

Ngọc Thiền hai mắt sáng ngời, nói: “Ý tiên sinh là muốn Ngọc Thiền làm rõ nguyên nhân khiến Bàng Quyên nổi giận, rồi từ đó ngộ ra cái lý của đạo?”

Quỷ Cốc Tử mỉm cười: “Không chỉ là ngộ ra cái lý của đạo, mà còn phải dẫn dắt họ thuận ứng theo cái lý của đạo!”

Ngọc Thiền khẽ gật đầu, rồi ngẩng lên hỏi: “Tiên sinh, theo tiên sinh, tại sao Bàng Quyên lại nổi giận?”

“Việc này, con có thể đi hỏi Tô Tần!”

“Tô Tần?” Ngọc Thiền ngạc nhiên. “Không thể nào! Trong Quỷ Cốc này, nếu nói về thật thà khiêm tốn, thì chẳng có ai hơn được Tô Tần, làm sao hắn biết giở trò được? Hơn nữa Tô Tần luôn coi mình là người thấp kém, không thể nào lại dám trêu chọc Bàng Quyên!”

Quỷ Cốc Tử không trả lời, chỉ mỉm cười, rồi cất bước đi về phía thảo đường.

Đỉnh Hùng Kê mặc dù không cao và hiểm trở như đỉnh Hầu Vọng cách đó mười mấy dặm, nhưng lại là đỉnh núi cao nhất quanh Quỷ Cốc. Vì nhìn từ xa, trông giống như chú gà trống đang gáy, nên mới có tên gọi Hùng Kê. Phía đông, phía nam đỉnh Hùng Kê đều là vách đá cheo leo, nhưng phía tây và phía bắc lại là những con dốc thoai thoải, rừng cây rậm rạp.

Ngọc Thiền men theo đường núi, đi thẳng một mạch lên tới đỉnh, vừa đi vừa ngó nghiêng tìm kiếm, tự nhủ: “Trương Nghi nói rằng sáng sớm hắn đã đến đây, vậy người đâu nhỉ?”

Lời vừa dứt, đột nhiên nghe thấy có tiếng nói vọng lại từ vách núi bên kia.

Ngọc Thiền hiếu kỳ, liền dừng bước, dỏng tai lắng nghe, nhận ra là tiếng hai người đang nói chuyện, trong đó một người chính là Tô Tần:

“Thảo dân Tô Tần khấu kiến thượng đại phu!”

“Tô Tần? Ngươi quê quán ở đâu? Sư phụ là ai?”

“Thảo dân quê ở Lạc Dương, sư phụ là Quỷ Cốc tiên sinh!”

“Quỷ Cốc tiên sinh? Bản đại phu chưa từng nghe danh tiếng. Nhìn phục sức của ngươi, đâu có giống sĩ tử, rõ ràng là dân áo vải!”

“Đúng thế, tiểu nhân là sĩ tử áo vải, sư phụ là Quỷ Cốc tiên sinh, đầy bụng thi thư, giỏi thuật trị quốc an bang!”

“Ha ha… trị quốc an bang? Ha ha ha ha…”

Người này cười xong, âm thanh đột nhiên ngưng bặt.

“Thượng đại phu?” Ngọc Thiền kinh ngạc. “Trong Quỷ Cốc lại mọc ra một thượng đại phu từ bao giờ thế?” Đang lúc ngơ ngác, thì tiếng đối thoại lại vọng đến:

“Danh sĩ Lạc Dương Tô Tần khấu kiến tướng quốc!”

“Danh sĩ Lạc Dương Tô Tần? Ta chưa từng nghe danh! Sư phụ ngươi là ai, sao dám mạo nhận là danh sĩ?”

“Sư phụ của Tần là Quỷ Cốc tiên sinh ở núi Vân Mộng!”

“Ồ, thì ra là cao đồ của Quỷ Cốc tiên sinh, thất kính, thất kính! Nghe nói Quỷ Cốc tiên sinh có bốn cao đồ, ai nấy đều đầy mình tuyệt nghệ, văn có thể trị quốc, võ có thể an bang, có chuyện này chăng?”

“Chính phải! Sư đệ Tôn Tân là hậu duệ của Tôn Vũ Tử, cùng học binh pháp với sư đệ Bàng Quyên, hai người họ đều có thể thống lĩnh thiên binh vạn mã, chiến tất thắng, đánh tất hạ. Sư đệ Trương Nghi vốn được ngợi khen là ba tấc lưỡi kỳ tài, có tài…”

Tiếng nói lại đột nhiên ngưng bặt.

Ngọc Thiền chợt hiểu ra, bèn rảo bước tiến lại gần, quả nhiên chỉ thấy một mình Tô Tần đang ngồi ngay ngắn trên mặt đất, chuyên chú tự hỏi tự đáp. Có lẽ vì quá tập trung, nên không phát hiện ra Ngọc Thiền đang tới gần.

Ngọc Thiền thong thả đi tới trước mặt Tô Tần, bật cười mà nói: “Tô sĩ tử diễn thật là giống, lúc nãy còn khiến Ngọc Thiền tưởng lầm, cứ nghĩ có vị thượng đại phu, tướng quốc nào đó đến Quỷ Cốc này!”

Thấy Ngọc Thiền đến, Tô Tần giật nảy mình, rồi ngượng nghịu lắp bắp: “Sư tỷ, tỷ… đã nghe thấy hết rồi ư?”

Ngọc Thiền nửa đùa nửa thật: “Tô sĩ tử hết hỏi lại đáp, giọng nói sang sảng, Ngọc Thiền đi đến lưng chừng núi đã nghe thấy rồi!”

Tô Tần đỏ mặt, càng cảm thấy ngại ngùng hơn.

Ngọc Thiền đi tới trước mặt Tô Tần, khoanh chân ngồi xuống, chậm rãi hỏi: “Lúc nãy Thiền Nhi nghe thấy Tô sĩ tử khấu kiến toàn là thượng đại phu, tướng quốc, tại sao không trực tiếp gặp quân chủ?”

Tô Tần cúi thấp đầu, một lúc sau mới nói: “Sư tỷ cười chê rồi. Tô Tần trí không bằng người, không dám có mơ mộng đó!”

Ngọc Thiền lại bật cười: “Cái gì mà trí không bằng người? Có thể vào được Quỷ Cốc này, làm gì có ai là kẻ ngốc? Lời này của sĩ tử, e rằng không phải thật lòng!”

“Đúng là lời thật lòng. Tại hạ dù xét về mặt nào cũng không thể sánh được với Bàng huynh, Tôn huynh, lại càng chưa nói tới sư đệ Trương Nghi. Đời này của tại hạ, nếu có thể gặp được thượng đại phu hoặc tướng quốc, có chút tiến thân, đã là mãn nguyện lắm rồi!”

Ngọc Thiền sững người, nụ cười từ từ tắt ngấm, nhìn thẳng vào Tô Tần: “Lẽ nào sĩ tử lên núi tu đạo, chỉ vì muốn chút tiến thân?”

Tô Tần do dự một lát: “Cũng không hoàn toàn là vậy!”

“Thiền Nhi muốn nghe chí lớn của sĩ tử!”

Tô Tần thoáng ngần ngừ, rồi cười mà nói: “Chỉ e Tô Tần nói ra sẽ bị sư tỷ cười chê!”

Ngọc Thiền mỉm cười: “Mỗi người đều có chí riêng, tiểu nữ có tư cách gì mà cười chê sĩ tử?”

Tô Tần dõi mắt nhìn về dãy núi trập trùng bất tuyệt phía xa xăm, rồi bắt đầu giãi bày chí hướng của mình: “Đời này của Tô Tần, trước bốn mươi tuổi nhất định phải kiến công lập nghiệp, phong thành bái tướng, danh tiếng lừng lẫy chư hầu, lưu danh hậu thế!”

Ngọc Thiền nghiêng người hỏi: “Còn nữa không?”

“Tô Tần không còn mong muốn gì khác nữa!”

Ngọc Thiền trầm tư một hồi lâu, rồi ngẩng lên nói: “Tô sĩ tử quả nhiên có chí lớn! Nhưng Thiền Nhi có điều chưa hiểu, mong sĩ tử chỉ bảo.”

“Sư tỷ cứ nói!”

Ngọc Thiền hai mắt nhìn thẳng vào Tô Tần: “Lúc nãy Tô sĩ tử nói về chí, Thiền Nhi chỉ nghe ra bốn chữ ‘công danh phú quý’. Thiền Nhi xin hỏi, đối với Tô sĩ tử, công danh phú quý quan trọng đến vậy ư?”

Tô Tần cúi gằm mặt, một hồi lâu vẫn không lên tiếng.

“Tô sĩ tử?”

Tô Tần từ từ ngẩng đầu lên, khẽ thở dài một tiếng, rồi nhìn Ngọc Thiền: “Xin hỏi sư tỷ, sư tỷ đã bao giờ phải chịu đói chưa?”

Ngọc Thiền lắc đầu.

Tô Tần đưa mắt nhìn hút về phía xa: “Sư tỷ đã bao giờ phải làm ruộng chưa?”

Ngọc Thiền lắc đầu.

Tô Tần thu ánh mắt lại, tâm trạng có phần kích động, ngoái lại nhìn Ngọc Thiền: “Sư tỷ có biết cảm giác đi trong vương thành mà trên người không có lấy một xu dính túi? Sư tỷ đã bao giờ phải nhận lấy ánh mắt khinh miệt của những kẻ giàu sang? Sư tỷ đã bao giờ phải chịu nỗi nhục luồn háng?…”

Đôi mắt to tròn của Ngọc Thiền nhìn vào Tô Tần đầy kinh ngạc, liên tiếp lắc đầu.

Tô Tần lại đưa mắt dõi về phía xa xăm, dường như đang quay trở về thôn Hiên Lý nhiều năm trước: “Nhớ lại tháng bảy năm đó, ba anh em chúng tôi cùng cha đứng ở đầu ruộng, nhìn những ruộng mạ nối tiếp trải dài. Đó là mồ hôi của chúng tôi, là hy vọng trong suốt một năm trời của chúng tôi. Ánh mặt trời vô tình cứ đổ xuống chói chang, đổ lên những thửa mạ đã khô héo úa vàng, thiêu đốt từng cọng lá thành những cuộn rơm mảnh dài xoăn tít. Bên dưới đám mạ chết khô là những vết nứt, vết nọ nối với vết kia. Vết nứt càng ngày càng rộng, càng ngày càng sâu, tựa như vực thẳm, từng vết từng vết, cứa ngang dọc lên trái tim của chúng tôi. Bốn cha con chúng tôi lòng đau như cắt. Chúng tôi quỳ trên mặt đất, khẩn cầu ông trời cho mưa xuống, dù một giọt thôi cũng được. Chúng tôi quỳ hết ngày này qua ngày khác, cứ khẩn cầu mãi, khẩn cầu mãi… Rồi một hôm, mưa cũng đến! Cuối cùng cũng đã có mưa! Mưa xuống, mưa xuống, mưa hết ngày này qua ngày khác, hết ngày này qua ngày khác, hết ngày này qua ngày khác…”

Giọng Tô Tần càng lúc càng càng chậm, dần dần biến thành tiếng nghẹn ngào. Ngọc Thiền tâm can chấn động trước dòng cảm xúc mãnh liệt của Tô Tần, màn nước mưa mênh mông trong câu chuyện dường như đã hoá thành dòng nước mắt, chảy dài trên má Ngọc Thiền.

Tô Tần dừng lại, một lúc sau, dường như đang tự nói với chính mình: “Tất cả đều đã hết! Tất cả mồ hôi, tất cả hy vọng, đều mất hết rồi! Để lại cho chúng tôi chỉ còn có bùn, bùn lầy phủ đầy mặt đất, bùn lầy mênh mông, bùn lầy úng ngập bàn chân…”

Lại một hồi câm lặng.

Nước mắt từ từ ứa ra trên mí mắt Tô Tần: “Đến năm sau gặp nạn đói mùa xuân, tôi và em trai đi tới vương thành. Trên phố đâu đâu cũng bày đầy thức ăn ngon, đủ loại bánh trái ngon lành xếp thành hàng dài, chất thành đống lớn. Tôi và em trai cứ dán mắt nhìn mãi vào những quầy hàng, đến nước miếng cũng không còn để nuốt. Năm đó, tôi mười hai tuổi, là lần đầu tiên đến vương thành, và cũng là lần đầu tiên nhìn thấy quý nhân quan lớn. Họ ăn mặc thật đẹp đẽ, họ đi qua trước những dãy hàng quán, nhưng chẳng thèm liếc mắt ngó ngàng đến những món ngon lành bày la liệt ngay trước mắt. Sư tỷ, có lẽ chính là bắt đầu từ ngày đó, tôi mới biết thế nào là phú quý. Tôi thầm thề với lòng mình, tôi nhất định phải rời khỏi Hiên Lý, rời khỏi mảnh đất quê cằn cỗi đói nghèo, tôi nhất định phải có được cái gọi là phú quý!”

Giọng Tô Tần tràn đầy khát khao và kiên định, trong tâm Ngọc Thiền run rẩy một niềm chấn động trước nay chưa từng có. Nàng cúi thấp đầu, chìm trong suy ngẫm.

Một lúc sau, Ngọc Thiền mới ngẩng đầu lên, điềm tĩnh nhìn thẳng vào Tô Tần: “Cuối cùng Thiền Nhi đã hiểu, sở dĩ Tô sĩ tử cần cù quyết chí như vậy, tất cả cũng chỉ là vì cầu phú quý!”

Tô Tần cúi gằm mặt xuống.

Ngọc Thiền cao giọng, hai mắt nhìn thẳng vào Tô Tần: “Đúng thế, Thiền Nhi chưa từng phải nhịn đói, Thiền Nhi cũng chưa từng phải lội bùn như sĩ tử. Tất cả những gì mà Tô sĩ tử đã trải qua, Thiền Nhi đều chưa từng nếm trải. Thế nhưng, công danh phú quý thì Thiền Nhi đã gặp nhiều rồi, nhiều đến nỗi khiến Thiền Nhi căm ghét!”

Lại thêm một khoảng lặng thật dài.

Tô Tần ngẩng đầu, cười ngượng nghịu mà nói: “Sư tỷ, chắc sư tỷ đến đây không phải chỉ để nói chuyện này, đúng không?”

Ngọc Thiền cũng thuận thế thay đổi câu chuyện, mỉm cười mà nói: “Đúng thế! Tô sĩ tử nói về phú quý, Thiền Nhi nghe mà bị lôi cuốn theo, suýt nữa quên bẵng mất việc chính. Mấy ngày nay trời trong nắng đẹp, trăng sao sáng ngời, Thiền Nhi muốn mở một bữa tiệc đêm dưới ánh lửa, để mọi người vui vẻ với đất trời.”

“Sư tỷ, việc này đã bẩm với tiên sinh chưa?”

“Đã bẩm rồi!” Ngọc Thiền gật đầu nói. “Tiên sinh nói, ngày mai vào giờ Nhân định, đất mẹ nuốt trăng, đây là tượng lạ của trời, không thể không xem. Hơn nữa, ngày mai cũng là…” Nói đến đây, liền dừng lại.

“Sư tỷ, có gì xin cứ nói thẳng!”

Ngọc Thiền ngẩng đầu nhìn trời: “Giờ Nhân định ngày mai cũng là thời khắc Thiền Nhi tròn mười sáu, Thiền Nhi muốn… muốn được trải qua giờ khắc này cùng tiên sinh, tiểu đồng và các vị sĩ tử!”

Tô Tần lập tức vòng tay vái mà nói: “Sư tỷ tuổi tròn đôi tám, tại hạ xin chúc mừng! Sư tỷ yên tâm, tại hạ sẽ đi báo cho mấy người còn lại, chúng sư đệ rất mong được chia vui cùng sư tỷ!”

Ngọc Thiền cũng vái lại mà nói: “Đã khiến Tô sĩ tử phải vất vả! Nói tới mấy vị sĩ tử, Thiền Nhi nhân đây xin hỏi một câu, trận pháp con rùa ngày hôm qua rốt cuộc là như thế nào, sao lại có vẻ đáng ngờ đến vậy?”

Tô Tần bèn thực thà kể lại đâu đuôi sự việc cho Ngọc Thiền nghe, Ngọc Thiền bật cười mà nói: “Chẳng trách Bàng Quyên giận dữ đến vậy, thì ra đã phải nếm đủ giày vò khổ sở! Trương sĩ tử cũng thật là, sao có thể nghĩ ra trò tệ hại như thế?”

Tô Tần than thở: “Tại hạ cảm thấy lời của Trương Nghi ít nhiều có lý, nên mới trêu chọc Bàng huynh, không ngờ Bàng huynh lại cho là thực. Đợi có cơ hội, tại hạ sẽ giải thích rõ ràng với Bàng huynh!”

“Thôi, bỏ qua đi!” Ngọc Thiền lắc đầu nói. “Theo như tính cách của Bàng sĩ tử, e rằng Tô sĩ tử càng xin lỗi càng khiến sự việc phức tạp thêm!”

“Tại hạ xin nghe theo lời chỉ dạy của sư tỷ!”

“Cái gì?” Trương Nghi lập tức bật thẳng người dậy. “Ngày mai là sinh nhật thứ mười sáu của sư tỷ? Hay quá, lần này phải làm cho thật náo nhiệt mới được!”

“Huynh cũng nghĩ như vậy!” Tô Tần nói. “Sư tỷ muốn tổ chức buổi tiệc dưới ánh lửa, chúng ta phải cùng bàn bạc chuẩn bị cho chu đáo!”

Trương Nghi ngẫm nghĩ một lát rồi phân công: “Thế này nhé, huynh chuẩn bị hoa quả, đệ chuẩn bị thức ăn. Rượu, đúng rồi, dịp này không thể thiếu rượu được, nghe sư huynh nói ở trong động của tiên sinh có rượu lâu năm, do tiên sinh tự tay ủ, hãy bảo tiểu đồng xin cho một hũ. Còn gì nữa nhỉ? Phải rồi, củi! Đốt lửa thì phải có củi, việc bổ củi giao cho Bàng Quyên đi, không thể để hắn ngồi mát ăn không được!”

Hai người đang bàn bạc thì Tôn Tân, Bàng Quyên bước tới. Bàng Quyên nghe thấy, từ xa đã nói chõ lại: “Tại hạ ăn không cái gì?”

Tô Tần cười nói: “Bàng huynh, Tôn huynh, hai người đến thật đúng lúc! Tiên sinh nói tối mai đất mẹ nuốt trăng, là hiện tượng thiên nhiên hiếm có. Thật trùng hợp, ngày mai cũng là sinh nhật thứ mười sáu của sư tỷ, chúng ta hãy cùng bàn bạc, chuẩn bị bày tiệc dưới ánh lửa, vừa để ngắm trăng, vừa để chúc mừng sư tỷ, ý hai vị thế nào?”

Bàng Quyên lập tức tán thành: “Được được được! Tổ chức sinh nhật cho sư tỷ, muốn Bàng Quyên làm gì cũng được! Trương huynh, lúc nãy huynh bảo Bàng Quyên làm việc gì nhỉ?”

“Bổ củi!”

Bàng Quyên cười sảng khoái: “Bổ củi thì bổ củi!”

Mấy người cùng bàn bạc một lúc, sau đó chia nhau ra chuẩn bị.

Hôm sau, Trương Nghi, Tô Tần, Tôn Tân và tiểu đồng đều trải qua một ngày bận rộn, chuẩn bị được hai giỏ đầy thức ăn, gồm có cá, thỏ, gà rừng, hoa quả, hạt khô, rau dại… Đến chiều, Trương Nghi đứng trên bãi cỏ, nhìn hai giỏ lớn đựng đầy đồ ăn đặt trên bàn đá, vừa phe phẩy cánh quạt, vừa hài lòng ngắm nghía thành quả của mình.

Trương Nghi nhìn ngắm một lát, hai hàng lông mày khẽ chau lại, lẩm bẩm một mình: “Hình như còn thiếu thứ gì thì phải? Đúng thế, chắc chắn là còn thiếu thứ gì đó!” Rồi đột nhiên vỗ trán đánh bốp. “Đúng, hôm nay là ngày đặc biệt, tuyệt đối không được bỏ lỡ cơ hội, ta phải chuẩn bị cho sư tỷ một món quà đặc biệt mới được!”

Trương Nghi đặt chiếc quạt lên bàn đá, ngẫm nghĩ một hồi, rồi lại đưa tay vỗ trán: “Có rồi!”

Trương Nghi nghĩ là làm, lập tức lao thẳng lên núi.

Trương Nghi vừa đi, Bàng Quyên liền vác một bó củi lớn trở về, đặt trên bãi cỏ. Thấy bên cạnh có một thùng nước, liền múc lấy một gáo, đưa lên miệng uống ừng ực, chép miệng mấy cái, rồi đi tới trước bàn đá, nhìn hai giỏ đầy ắp thức ăn, gật đầu hài lòng: “Ừ, thằng cha này cũng nhanh tay lẹ chân thực, chuẩn bị thịnh soạn gớm!” Nhìn chiếc quạt đặt ở trên bàn, bèn đưa tay với lấy, quạt liên mấy cái. “Chà chà, mà thằng cha này nấu nướng cũng khéo tay chẳng vừa!”

Bàng Quyên ngồi nghỉ một lát, ngẩng mặt nhìn trời, thấy vẫn còn sớm, liền trở về phòng, lấy ra một bộ quần áo sạch sẽ, đi thẳng ra bờ suối, đi vài bước lại đưa quạt phe phẩy một cái, thú vị như nghịch đồ chơi.

Bàng Quyên đi tới bờ suối, đang định cởi quần áo lội xuống nước, bỗng khựng lại, lẩm bẩm một mình: “Giờ vẫn còn sớm, chỗ này cách thảo đường quá gần, nếu chẳng may để sư tỷ nhìn thấy thì thật bất nhã. Thôi cứ đến hẳn đầm nước tắm rửa cho thoải mái.”

Bàng Quyên trở lên bờ, rồi đi thẳng vào rừng sâu.

Đầm nước nằm ở trên thượng lưu dòng suối, cách đó chừng hai dặm. Khi Bàng Quyên đến nơi, vầng dương vẫn chưa xuống núi, sắc trời còn khá sáng sủa. Bàng Quyên rẽ vào con đường nhỏ, đang định bước xuống đầm thì đột nhiên nghe thấy dưới nước có tiếng người. Bàng Quyên vừa ngẩng lên nhìn, đã hồn bay phách lạc.

Người ở dưới nước chẳng phải ai khác, chính là Ngọc Thiền không một mảnh vải che thân!

Máu nóng trong người Bàng Quyên bỗng chốc bốc lên bừng bừng, hắn vội khom người xuống theo phản xạ, núp nhanh vào một bụi cây phía sau, nhắm chặt hai mắt lại.

Ngọc Thiền không hề phát giác ra, vẫn hồn nhiên vừa vốc nước tắm gội, vừa khe khẽ ngân nga một khúc hát. Hôm nay là sinh nhật thứ mười sáu của Ngọc Thiền, cũng là ngày nàng thấy vui vẻ nhất trong suốt một năm nay.

Bàng Quyên hai mắt vẫn nhắm chặt, tim đập thình thịch như trống dồn. Bàng Quyên biết nếu tiếp tục nhìn nữa, hậu quả sẽ ra sao, nên chỉ biết liên tục nhủ thầm: “Bàng Quyên, đây chính là thời khắc thử thách ý chí của ngươi! Bàng Quyên, nếu ngươi muốn thành anh hùng, nếu ngươi muốn làm nên đại sự, ngươi tuyệt đối không được mở mắt, tuyệt đối không được nhìn trộm sư tỷ! Đó là sư tỷ! Sư tỷ! Sư tỷ!”

Bàng Quyên cứ liên tục tự nhủ hết lần này đến lần khác. Thân hình mỹ miều của Ngọc Thiền cứ thoắt ẩn thoắt hiện, vờn qua vờn lại trong tâm trí Bàng Quyên. Bàng Quyên hai mắt nhắm nghiền, nhịp thở hổn hển, toàn thân run lên bần bật, hai hàm răng nghiến cứng, toàn lực chống chọi với sự mê hoặc kề sát bên mình!

Cuối cùng, Bàng Quyên cũng bắt đầu từ từ thả lỏng, cơ thể không còn run rẩy nữa, hai hàm răng cũng không còn phải nghiến chặt, hai mắt không còn phải nhắm nghiền, hơi thở cũng dần dần hoà hoãn.

Bàng Quyên thở hắt ra một hơi dài. Đúng vậy, Bàng Quyên đã chiến thắng được bản thân. Hắn lùi lại mấy bước, sau đó quay người đi thẳng. Đi được mấy bước, Bàng Quyên mới kéo tay áo lên lau khuôn mặt đã đầm đìa mồ hôi vì căng thẳng, tay cũng vô thức phe phẩy cây quạt của Trương Nghi.

Đột nhiên, ánh mắt của Bàng Quyên dừng lại trên cánh quạt lông nhạn. Nhìn chăm chú một hồi lâu, rồi hai con ngươi Bàng Quyên đảo tròn mấy cái, khoé miệng lộ ra một nụ cười nham hiểm: “Tên tiểu tử này đã nhiều lần giở trò với ta, hôm nay cũng phải cho ngươi một bài học, xem ngươi có sống nổi không?”

Bàng Quyên bèn quay trở lại, vứt chiếc quạt vào trong bụi cây, sau đó lay các cành cây tạo nên tiếng sột soạt.

Tiếng động khiến Ngọc Thiền giật mình kinh hãi.

Ngọc Thiền lập tức đưa tay che ngực, trầm mình xuống nước, run giọng quát lên: “Ai?”

Từ sau bụi cây vọng đến tiếng chân bước vội vã, sau đó tất cả lại lặng yên phăng phắc.

Ngọc Thiền mặt thoắt đỏ bừng, người ngây ra như khúc gỗ, hồi lâu sau mới trấn tĩnh lại được, rồi bình thản bước lên bờ, mặc lại quần áo, đi về phía bụi cây vừa phát ra tiếng động, vừa nhìn đã thấy ngay chiếc quạt rơi trên đất.

Ngọc Thiền cúi xuống nhặt lấy chiếc quạt, lệ bắt đầu rưng rưng trong mắt.

Ngọc Thiền lại đứng ngây ra thêm một lúc nữa, rồi nâng tay áo lên thấm nước mắt, cất chiếc quạt của Trương Nghi vào trong tay áo rồi quay về sơn cốc. Lúc này, mặt trời đã xuống núi. Ngọc Thiền vừa đi đến cửa sơn cốc, thì gặp ngay Trương Nghi tay cầm một vòng hoa rừng, mặt mày hớn hở miệng hát nghêu ngao, vừa đi vừa chạy theo đường mòn trở về.

Từ xa, nhìn thấy Ngọc Thiền tóc vẫn còn ướt đẫm, Trương Nghi liền giơ vòng hoa lên thật cao, cất tiếng gọi lớn: “Sư tỷ, hãy nhìn xem, cái gì đây?”

Ngọc Thiền sắc mặt tái mét, không thèm đáp lấy một lời, nhưng cũng dừng bước để đợi Trương Nghi đến gần.

Trương Nghi vừa cười vừa hỏi: “Sư tỷ làm sao thế? Đây, sư tỷ thử đội lên xem, đây là lần đầu tiên sư đệ kết vòng hoa, xin được tặng cho sư tỷ làm quà sinh nhật, sư tỷ thử đội lên đầu xem có vừa không?” Nói đoạn liền đặt luôn vòng hoa lên đầu Ngọc Thiền.

Ngọc Thiền thình lình đưa tay giật phắt lấy vòng hoa, ném thẳng xuống đất, rồi giơ chân giẫm thẳng lên: “Làm sao? Làm sao ư? Ta cho ngươi thấy ta làm sao?” Mắng xong, hai tay ôm mặt, nức nở chạy đi.

Trương Nghi chết lặng, đứng đờ ra nhìn theo Ngọc Thiền. Rất lâu sau, mới cúi xuống nhặt lấy vòng hoa đã bị Ngọc Thiền giày xéo tơi tả, đầu óc hoang mang.

Tô Tần, Tôn Tân, Bàng Quyên đang bận rộn chuẩn bị cho buổi tiệc đêm trên bãi cỏ, bỗng từ xa nhìn thấy Ngọc Thiền nức nở chạy về, lao thẳng vào gian thảo đường của Quỷ Cốc Tử, “rầm” một tiếng đóng sập cửa lại.

Tô Tần thấy lạ, liền hỏi nhỏ: “Sư tỷ làm sao thế?”

Tôn Tân cũng ngẩn ra không hiểu chuyện gì: “Đúng thế! Bữa tiệc đã sắp bắt đầu, sao sư tỷ lại…”

Tô Tần ngẫm nghĩ một lát, rồi nói với Tôn Tân: “Tôn huynh, để tại hạ chuẩn bị, huynh hãy vào hỏi xem có chuyện gì?”

Tôn Tân gật đầu, sau đó đi tới trước thảo đường, gõ cửa gọi: “Sư tỷ, hãy mở cửa ra, là đệ, Tôn Tân!”

Một lúc sau, Ngọc Thiền mới từ từ mở cửa, vòng tay vái mà nói: “Tôn sĩ tử, mời vào!”

Tôn Tân nhìn Ngọc Thiền: “Sư tỷ, lúc nãy có chuyện gì vậy, làm chúng đệ sợ chết khiếp!”

Ngọc Thiền đã bình tĩnh trở lại, chậm rãi lấy chiếc quạt trong tay áo ra, khẽ khàng nói: “Không có gì! Tôn sĩ tử, hãy trả lại vật này cho Trương sĩ tử!”

Lời vừa nói dứt, Ngọc Thiền bèn quay đầu đi thẳng vào trong động. Đi tới cửa động thì gặp tiểu đồng ôm một hũ rượu đi ra.

Tiểu đồng hớn hở nói: “Chị Thiền Nhi đã về rồi đấy ư? Nhanh lên nhé, đám Trương sư đệ đã chuẩn bị rất nhiều món ngon!”

Ngọc Thiền lạnh nhạt đáp: “Ra trước đi!”

Tiểu đồng đáp một tiếng, rồi đi ra ngoài, nhìn thấy Trương Nghi tay cầm một vòng hoa nát bét, cúi đầu ủ rũ từ xa bước lại, bèn cao giọng gọi lớn: “Trương sư đệ, rượu ngon đây rồi!”

Nhưng Trương Nghi chẳng hề để tâm, sắc mặt vẫn ủ rũ, lê từng bước nặng nề về tới bãi cỏ, bộ dạng vô cùng hoang mang chán chường.

Tô Tần nhìn thấy, vội hỏi: “Sư đệ, có chuyện gì thế?”

Trương Nghi lắc đầu: “Quỷ mới biết có chuyện gì!”

Tô Tần ngẩn ra một thoáng: “Ồ, Thiền Nhi thì buồn bã trong nhà, đệ thì mặt mũi bí xị ở đây, rốt cuộc hai người đang diễn trò gì thế!”

Trương Nghi than thở: “Than ôi, nếu biết là diễn trò gì, thì đệ đã…”

Thấy Tôn Tân từ thảo đường đi ra, Tô Tần vội hỏi: “Tôn huynh, đã hỏi sư tỷ chưa?”

Tôn Tân gật đầu, rồi đi lại gần, đặt chiếc quạt lên bàn đá, nói với Trương Nghi: “Sư tỷ bảo tại hạ trả lại chiếc quạt này cho Trương huynh! Trương huynh, rốt cuộc là có chuyện gì?”

Trương Nghi vội cầm lấy chiếc quạt, lật lên lật xuống một hồi, càng nhìn càng ngơ ngác: “Quái lạ, chiếc quạt của ta sao lại ở trong tay sư tỷ? Là chuyện gì thế nhỉ?” Rồi ngẩng đầu nhìn tiểu đồng. “Sư huynh, tại sao quạt của đệ lại ở trong tay sư tỷ?”

Tiểu đồng hỏi vặn lại: “Hừ, chuyện này phải hỏi đệ mới đúng, sao lại hỏi ta?”

Trương Nghi đang hết sức băn khoăn, thì Bàng Quyên nãy giờ vẫn nằm dài trên bãi cỏ cách đó mười mấy bước chân đột nhiên bật dậy, dẩu miệng huýt sáo, lững thững bước lại gần, đưa mắt liếc xéo Trương Nghi, cười rinh rích mà nói: “Chuyện gì à? Cứ theo tại hạ, nhìn sư tỷ đau buồn như vậy, đến tám phần là đã bị người ta ức hiếp!”

Trương Nghi liền đứng vụt dậy, chỉ tay vào Bàng Quyên: “Bàng Quyên, ngươi…”

Bàng Quyên lừ mắt: “Tại hạ chỉ nói thực tình, đâu có nói là do Trương huynh làm, huynh kích động cái gì?”

Trương Nghi giận dữ nói không thành tiếng: “Ngươi…” Rồi quay sang phía Tôn Tân, Tô Tần: “Tôn huynh, Tô huynh, Trương Nghi xin thề với trời cao, nếu có bất cứ hành vi vô liêm sỉ nào với sư tỷ, Trương Nghi sẽ… sẽ bị thiên lôi đánh chết!”

Tôn Tân liền khuyên: “Trương huynh, bọn ta tin huynh không phải người vô liêm sỉ!”

Bàng Quyên cười âm hiểm, nói: “Có vô liêm sỉ hay không, lẽ nào lại viết rõ lên mặt? Con người mà, biết người biết mặt nhưng không biết lòng, bề ngoài thì quân tử, nhưng bên trong thì khó nói lắm!”

Trương Nghi hét lớn: “Bàng Quyên, ngươi… ngươi ngậm máu phun người!”

Bàng Quyên cười vang mà nói: “Ngậm máu phun người? Không làm việc hổ thẹn với lương tâm thì chẳng sợ ma quỷ gõ cửa. Trương huynh không làm chuyện gì vô sỉ, tại hạ chẳng qua là nói câu thực tình, tại sao Trương huynh lại nhẫn nhịn không nổi?”

Trương Nghi gầm lên một tiếng, rồi cắm đầu lao thẳng vào Bàng Quyên: “Tên tiểu nhân gian trá này, ta liều mạng với ngươi!”

Bàng Quyên không kịp đề phòng, bị Trương Nghi xô ngã lăn xuống đất. Hai người vật lộn trên bãi cỏ, đánh đấm túi bụi. Tô Tần, Tôn Tân vội vàng chạy tới can ngăn, nhưng không thể kéo được hai người ra.

Tiểu đồng sợ hãi, co cẳng chạy như bay vào trong thảo đường, vừa tới cửa thì thấy Ngọc Thiền khoác trên người một tấm sa mỏng, khoan thai đi ra.

Tiểu đồng kêu lên: “Chị Thiền Nhi, nhìn họ kìa…”

Ngọc Thiền không nói năng gì, bước từng bước về phía bãi cỏ.

Tiểu đồng gọi lớn: “Trương sĩ tử, Bàng sĩ tử, chị Thiền Nhi đến rồi!”

Hai người đang vật lộn, nghe thấy tiếng kêu của tiểu đồng, lập tức buông nhau ra.

Ngọc Thiền đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào họ: “Đánh đi, tại sao không đánh nữa?”

Trương Nghi, Bàng Quyên cùng lồm cồm bò dậy, cúi gằm mặt, nem nép đứng sang một bên.

Ngọc Thiền lại bước lên một quãng, đứng cách họ hơn chục bước chân, rồi chậm rãi buông mảnh sa trắng muốt khoác trên người xuống, phơi trần cơ thể trên thảm cỏ xanh. Ánh trăng lành lạnh hắt xuống, chảy tràn trên cơ thể trinh nguyên vừa độ trăng tròn, càng tôn thêm vẻ thuần khiết kiều mỵ, hệt như tiên nữ giáng trần.

Bốn người đều thất kinh, vội vàng quay mặt đi.

Ngọc Thiền cười nhạt: “Nhìn đi! Chẳng phải trong số các ngươi có kẻ muốn nhìn thấy thân thể của Thiền Nhi hay sao? Nhìn đi, tại sao lại phải quay mặt? Nếu có ai nhìn chưa rõ, hãy bước lại gần hơn mà nhìn! Nếu vẫn không nhìn rõ, có thể châm đuốc lên!”

Không gian lặng phắc như tờ.

Ngọc Thiền điềm tĩnh nói tiếp: “Tại sao các ngươi lại quay mặt đi? Đây là chuyện quang minh chính đại, Thiền Nhi để các ngươi nhìn, tại sao các ngươi không nhìn?”

Bốn người càng cúi gằm mặt hơn nữa, hoàn toàn khiếp sợ trước khẩu khí lấn lướt của Ngọc Thiền.

Ngọc Thiền nói rành rọt từng chữ: “Các vị sĩ tử, chẳng phải các người tự coi mình là anh hùng đương thế ư? Chẳng phải các người coi thường thiên hạ ư? Chẳng phải các người vẫn thao thao về chí lớn an bang trị quốc ư? Này các vị đại anh hùng, tại sao ngay cả cơ thể của một cô gái cũng không ai dám nhìn?”

Lại một khoảng lặng kéo dài hơn nữa.

Tiểu đồng nhặt lấy tấm sa trắng dưới đất lên, vội vã bước tới, khoác lên người cho Ngọc Thiền.

Một dòng lệ ứa ra bên khoé mắt Ngọc Thiền, giọng nàng nấc nghẹn: “Các vị sĩ tử, từ khi đặt chân tới sơn cốc này, từ khi theo tiên sinh bước lên con đường cầu đạo, cái tâm của Thiền Nhi đã giao cho đại đạo, không còn thuộc về Thiền Nhi nữa! Thứ thuộc về Thiền Nhi, chỉ còn là cái xác thân này. Nếu vị sĩ tử nào mê đắm với xác thân này, Thiền Nhi tình nguyện dâng hiến. Các vị sĩ tử, Thiền Nhi đang nói thực tâm. Nếu các vị thực sự có thể trở thành anh hùng, nếu các vị thực sự có thể cứu được đời loạn, nếu các vị thực sự có thể cứu giúp bách tính thoát khỏi lầm than, nếu các vị thực sự có thể vì thế mà ngộ đạo, cho dù có nuốt chửng cả tấm thân của Thiền Nhi, Thiền Nhi cũng chẳng có gì nuối tiếc!”

Bầu không khí dường như đã đông cứng.

Ngọc Thiền lại đứng thêm một lúc nữa, sau đó chậm rãi quay người, thong thả đi vào trong thảo đường.

Khuất dưới bóng cây cách đó không xa, Quỷ Cốc Tử khẽ thở dài một tiếng nặng nề, rồi quay người bước đi.

Trương Nghi bỗng sực hiểu đã xảy ra chuyện gì, liền rú lên một tiếng “trời ơi”, sau đó cắm đầu chạy vụt đi như phát cuồng.

Tô Tần sợ hắn làm gì dại dột, lập tức đuổi theo.

Trương Nghi chạy một mạch đến bờ suối, tới trước một gốc cây lớn, đập đầu chan chát vào thân cây, nức nở: “Sư tỷ, ta không làm gì có lỗi với sư tỷ, ta không làm gì có lỗi với sư tỷ, thực sự ta không làm! Sư tỷ…”

Dường như Tô Tần cũng đã hiểu ra mọi chuyện, bèn chậm rãi bước lại gần, khẽ nói: “Hiền đệ, có lỗi cũng được, không có lỗi cũng không sao, tất cả đều không còn quan trọng nữa! Những lời của sư tỷ không phải chỉ nói cho một mình đệ nghe, mà nói cho tất cả mọi người cùng nghe! Không giấu hiền đệ, lúc nãy tại hạ giống như bị người ta bóc đi từng lớp da mặt! Trong tâm của một nữ nhi yếu đuối lại tâm niệm đến cứu vớt loạn thế, đến nỗi khổ của muôn dân, vậy mà ta… Hiền đệ ơi, đệ có biết chăng, chính vào hôm qua, ở trên đỉnh Hùng Kê, ta… ta… ta đường đường là một đấng nam nhi, vậy mà chỉ biết nói về công danh phú quý với sư tỷ! Than ôi, công danh phú quý… Trước mặt một kỳ nữ lòng ôm thiên hạ, Tô Tần ta lại thao thao bất tuyệt không biết hổ thẹn, coi công danh phú quý là chí hướng kiếp này. Ta thật đáng thương! Thật đáng thương…”

Tô Tần nói đoạn, hai tay ôm mặt, đau đớn quỳ sụp xuống đất, nấc nghẹn.

Đúng vào lúc này, trên bãi cỏ đằng xa bỗng có ánh lửa nổi lên, tiếp đó là tiếng đàn du dương vẳng lại.

Tô Tần dỏng tai lắng nghe một lúc, sau đó đứng dậy, nói: “Hiền đệ, đệ nghe xem, là khúc ‘Lưu thuỷ’, sư tỷ đang gảy, là muốn gọi chúng ta về!”

Trương Nghi lắc đầu: “Tô huynh, huynh về đi, đệ không còn mặt mũi nào gặp sư tỷ nữa!”

“Nếu hiền đệ không về, mới là không có mặt mũi nào gặp sư tỷ! ‘Lưu thuỷ’ không thể không có ‘Cao sơn’, ‘Cao sơn’ cũng không thể thiếu được ‘Lưu thuỷ’. Hiền đệ, lẽ nào đệ không muốn chúc mừng sinh nhật sư tỷ hay sao?”

Trương Nghi từ từ ngẩng đầu lên, do dự nhìn về phía đống lửa.

Tô Tần kéo tay áo Trương Nghi: “Hiền đệ, trong mấy người chúng ta, chỉ có đệ đánh đàn hay nhất, hãy gảy tặng sư tỷ khúc ‘Cao sơn’. Nếu là tiếng lòng của đệ, sư tỷ chắc chắn sẽ hiểu!”

Trương Nghi chần chừ một lát, sau đó theo Tô Tần chậm chạp đi về phía ánh lửa.

Trên bãi cỏ, lửa cháy rừng rực. Trong ánh lửa, Ngọc Thiền áo trắng giản dị, ngồi ngay ngắn trước đàn, hai bàn tay nuột nà nhịp nhàng lên xuống, tiếng đàn tựa như dòng nước chảy, lúc êm đềm dìu dặt, lúc cuồn cuộn dạt dào.

Quỷ Cốc Tử, tiểu đồng, Tôn Tân, Bàng Quyên đang ngồi trên đất, khép mắt lắng nghe.

Tô Tần, Trương Nghi chầm chậm đi tới.

Ngọc Thiền hai tay quét ngang, dạo lên âm tiết cuối cùng của khúc ‘Lưu thuỷ’. Một bầu tĩnh lặng, sau đó là tiếng vỗ tay, tiếng khen ngợi. Ngọc Thiền vái sâu một lễ về phía mọi người. Thấy Trương Nghi đi đến, Ngọc Thiền liền đưa mắt nhìn hắn.

Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào Trương Nghi.

Trương Nghi đi tới trước cây đàn, ngồi xuống, hai mắt khép hờ, chậm rãi buông hai bàn tay xuống, bắt đầu gảy khúc “Cao sơn”.

Đây là lần gảy đàn hay nhất của Trương Nghi. Tất cả mọi niềm xúc động, chân thành, uất ức, và cả lời chúc phúc của Trương Nghi, đều được gửi trọn vào những sợi dây đàn. Tô Tần nghe mà cảm động, bèn rút cây sáo trúc ra, dìu dặt hợp tấu. Bàng Quyên cũng không cầm lòng được, đưa tay gõ phách, Tôn Tân và tiểu đồng cùng khẽ vỗ tay theo nhịp.

Ngọc Thiền cảm động nhìn mọi người, hai hàng nước mắt lại dài lăn trên má.

Quỷ Cốc Tử khoan thai đứng lên, ôn tồn nói: “Thiền Nhi, mang kiếm ra, lão hủ sẽ múa tặng con một bài!”

Ngọc Thiền bèn mang tới thanh bảo kiếm, Quỷ Cốc Tử nhận lấy, rồi bắt đầu múa theo điệu nhạc.

Tất cả mọi người, kể cả tiểu đồng, đều chưa bao giờ nhìn thấy Quỷ Cốc Tử múa kiếm, nhất thời đều xúc động khôn xiết. Trương Nghi nước mắt ròng ròng. Đến Bàng Quyên cũng lặng người, hai mắt nhìn chằm chằm vào Quỷ Cốc Tử, trong lòng thấp thỏm, không muốn bỏ sót một chiêu một thức.

Quỷ Cốc Tử múa kiếm không nhanh, vậy mà chốc lát sau, mọi người chỉ còn nhìn thấy kiếm quang, không thấy bóng người đâu nữa, trong khi từng chiêu từng thức, thậm chí là kiếm đến từ hướng nào, chém về hướng nào, vẫn rõ mồn một trước mắt.

Tất cả đều xem đến ngẩn người.

Hai tay Trương Nghi đã gảy đến âm điệu cuối cùng, Quỷ Cốc Tử cũng thu thế, vẫn khí trầm thần định.

Không có ai reo hò khen ngợi, vì lúc này, lời khen ngợi không đủ sức biểu đạt mối cảm xúc trong tâm.

Ngọc Thiền chậm rãi bước tới trước mặt Quỷ Cốc Tử, vòng tay vái một vái thật sâu rồi nói: “Thiền Nhi đa tạ tiên sinh!”

Rồi Ngọc Thiền quay lại, thong thả đi tới trước mặt Trương Nghi, cúi người thật thấp: “‘Cao sơn’ là khúc nhạc Thiền Nhi yêu thích nhất. Trong đêm vui này, Thiền Nhi được nghe Trương sĩ tử gảy đàn, trong lòng vô cùng vui vẻ! Thiền Nhi đa tạ Trương sĩ tử!” Sau đó, nhặt lấy vòng hoa mà Trương Nghi kết tặng đang đặt bên cạnh. “Và còn vòng hoa của Trương sĩ tử nữa, Thiền Nhi sẽ nhận. Thiền Nhi đa tạ sĩ tử lần nữa!”

Ngọc Thiền đội vòng hoa đã bị chính nàng giẫm tơi tả lên đầu, đưa đôi mắt trong suốt nhìn Trương Nghi. Trương Nghi nhìn sững vào vòng hoa trên mái tóc Ngọc Thiền, nước mắt từ từ ứa ra.

Tôn Tân, Bàng Quyên, Tô Tần cùng bước đến gần, vòng tay vái Ngọc Thiền, đồng thanh nói: “Chúc mừng sinh nhật sư tỷ!”

Ngọc Thiền quay mình, cúi người đáp lễ: “Đa tạ chư vị sĩ tử, xin đa tạ! Hôm nay Ngọc Thiền rất vui!”

Đúng vào lúc đó, bầu trời đột nhiên tối sầm. Tiểu đồng nhanh mắt, vội kêu lên: “Tiên sinh, chị Thiền Nhi, các vị sĩ tử, mau nhìn xem, đất mẹ sắp nuốt mặt trăng rồi!”

Mọi người cùng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Quả nhiên, không biết tự bao giờ, vầng trăng tròn treo trên đỉnh núi đã khuyết mất một nửa, vẻ sáng giảm đi rõ rệt. Thì ra lúc nãy họ chỉ mải thưởng thức bài vũ kiếm của Quỷ Cốc Tử, nên đã quên bẵng mất tượng lạ.

Quỷ Cốc Tử nhìn một lúc, rồi chậm rãi nói: “Nước Tần sắp xảy ra chuyện lớn!”

Mọi người đều thất kinh.

Bàng Quyên vội hỏi: “Tại sao tiên sinh lại biết?”

Quỷ Cốc Tử chỉ vào đám khí đen mờ mờ trên trời: “Có nhìn thấy đám khí đen kia không? Đất mẹ nuốt trăng, tất sinh sát khí. Hôm nay khí này xông thẳng tới phân dã(1) nước Tần, lão hủ nhìn vào đó mà đoán nước Tần sắp xảy ra chuyện lớn!”

Mọi người cùng nhìn theo hướng chỉ của Quỷ Cốc Tử, quả nhiên thấy một đám khí đen toả ra từ một nửa vầng mặt trăng đang bị xâm thực, vạch qua bầu trời đêm, chạy thẳng đến vùng trời phía tây. Trương Nghi nhìn Quỷ Cốc Tử, kinh ngạc xen lẫn hồ nghi: “Tiên sinh, việc lớn này là hung hay cát?”

“Sát khí đã hiện, tự có điềm hung!”

Nghe thấy nước Tần có đại hung, Trương Nghi lại tỏ ra phấn khởi, vội hỏi: “Dám hỏi tiên sinh là chuyện hung gì?”

“Đây là thiên cơ!”

Mọi người đều biết thiên cơ không thể tiết lộ, vì vậy không ai dám hỏi thêm nữa, tất cả cùng ngẩng đầu quan sát đám khí đen vừa vạch ngang trời, trông hệt như một lưỡi kiếm đoạt mạng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hàn Xuyên Tử