Nhìn thấy bóng hình đang ngủ say lặng lẽ trong hoa viên, Duncan theo bản năng thốt lên cái tên quen thuộc.
Nhưng hắn lập tức dừng lại, nhớ lại cảnh tượng đã thấy trong phòng ngủ lộng lẫy khi đối diện Hàn Sương Nữ Vương Le Nola không lâu trước đó. Chắc chắn không thể nhầm lẫn được, đúng không?
Một tia kỳ lạ trỗi dậy trong lòng Duncan. Anh thận trọng tiến lại gần bóng hình đang ngủ say, cúi xuống quan sát tỉ mỉ.
Anh chú ý đến những khớp nối tròn ở tay và chân đối phương, cùng với làn "da" trắng muốt như sứ, rõ ràng không có huyết sắc.
Đúng là Alice.
Cuối cùng Duncan cũng xác nhận người đang ngủ say ở đây chính xác là con búp bê Gothic quen thuộc. Anh thở phào nhẹ nhõm. Ngay sau đó, sự chú ý của anh dồn vào những bụi gai đen bao quanh cô. Những dây leo có gai từ trong bụi hoa bò ra, lan rộng trên khoảng đất trống quanh con búp bê, tựa như một chiếc váy lộng lẫy mà quỷ dị. Bụi gai quấn lấy tay chân và thân thể nhân ngẫu, như giam cầm, trói buộc cô giữa những dây leo.
Alice đang ngủ say giữa "giường ngủ" được tạo thành từ hoa và gai, hoàn toàn không phản ứng với sự xuất hiện và tiếng gọi của Duncan.
Duncan cẩn thận lách qua những dây leo có gai và bụi gai chằng chịt, vươn tay nhẹ nhàng chạm vào má nhân ngẫu, đồng thời gọi tên cô lần nữa: "Alice, em có nghe thấy không?"
Một cảm giác hơi lạnh truyền đến từ đầu ngón tay. Alice vẫn không đáp lại. Cô chỉ lẳng lặng ngủ, tựa như... một con búp bê thực sự, không có sinh mệnh.
Duncan khẽ nhíu mày, rồi ngay sau đó, anh chú ý đến một điều khác.
Trong tay "Alice”" đang ôm một vật, trông giống như một tấm ván vẽ. Những khóm bụi gai quấn quanh cánh tay cô, nhưng có vẻ như có thể rút tấm ván vẽ ra khỏi kẽ hở.
Duncan do dự một chút, vươn tay nắm lấy mép tấm ván vẽ, cẩn thận dùng sức, từ từ rút nó ra.
Trong quá trình này, anh luôn để ý đến sự thay đổi của Alice, quan sát xem hành động rút tấm ván vẽ có ảnh hưởng gì đến cô không. Con búp bê vẫn tiếp tục ngủ say.
Duncan khẽ thở phào, nhìn tấm ván vẽ mình vừa lấy ra.
Những "tác phẩm" với màu sắc tươi sáng, đường cong nguệch ngoạc hiện ra trước mắt. Giống như "bầu trời" quỷ dị phía trên khu vườn này, những nét vẽ trẻ con miêu tả những hình ảnh trừu tượng trên tấm ván vẽ.
Có một vòng xoáy, được chắp vá từ nhiều màu sắc khác nhau, chiếm gần hai phần ba điện tích bức tranh. Xung quanh vòng xoáy có rất nhiều chấm sáng lấm tấm. "Tác giả" đã dùng nhiều đường giao nhau để biểu thị rằng đó là những ngôi sao đang phát sáng. Nhưng ở trung tâm vòng xoáy rực rỡ sắc màu, lại có thể thấy một mảng hồng quang đậm đặc. Dù nét vẽ đơn sơ, Duncan vẫn cảm nhận được một sự đữ dội. nguy hiểm từ mảng màu đỏ đó.
Duncan nhíu mày. Không hiểu sao, ánh hồng trong vòng xoáy đó khiến anh cảm thấy quen thuộc.
Anh cố gắng suy nghĩ, hồi tưởng lại rất lâu và tìm ra nguồn gốc của cảm giác quen thuộc này. Đó là ở "Alice công quán", trên bệ cửa sổ lầu hai, gần cầu thang xoắn ốc. Trên bức tường ở đó có một bức tranh mô tả cảnh một con tàu lớn đang bốc cháy rơi từ trên trời xuống. Và bầu trời phía sau con tàu đó tràn ngập thứ ánh sáng đỏ sẫm bất an này.
Vẻ mặt Duncan dần trở nên ngưng trọng.
Đã là lần thứ hai xuất hiện… Trong "Alice công quán" quỷ dị này, ánh sáng đỏ sẫm mang đậm biểu tượng khó hiểu lại xuất hiện lần nữa… Ánh hào quang đỏ sẫm này rốt cuộc đại diện cho điều gì?
Nó tượng trưng cho một loại tai họa không ngừng đuổi theo, đến gần? Hay là sự khắc họa chân thực về một hiện tượng nào đó khi ngày tận thế giáng lâm? Người quản gia không đầu đã nhiều lần cảnh báo không nên mở cửa lớn của công quán. Bên ngoài đại môn có gì? Có phải là bản thể của "ánh hồng sẫm” này không?
Những ý nghĩ nguy hiểm thoáng qua trong đầu, nhưng Duncan nhanh chóng dẹp chúng đi.
Anh thực sự rất tò mò về những gì bên ngoài cánh cửa lớn của Alice công quán, nhưng sự hiếu kỳ không phải là sự lỗ mãng. Trước khi nắm giữ thêm nhiều manh mối và xác nhận sự an toàn của Alice, anh sẽ cố gắng tránh phá vỡ "trật tự" bên trong "công quán" này.
Những suy nghĩ trong lòng dần lắng xuống. Duncan thở phào, ngẩng đầu nhìn bầu trời theo phong cách vẽ nguệch ngoạc phía trên khu vườn, rồi cúi xuống nhìn thoáng qua tấm ván vẽ với phong cách tương tự trong tay.
Con búp bê vẫn lặng lẽ ngủ say bên cạnh anh giữa những bụi hoa, dường như ôm ấp tất cả bí mật, im lặng trước mọi đáp án.
Ai là người "sáng tác” bầu trời và những nét vẽ nguệch ngoạc trên tấm ván vẽ này? Có phải con búp bê đang ngủ say? Là Alice?
Duncan nhớ lại những thông tin thu được từ Le Nola, đột nhiên cảm thấy Alice có lẽ không chỉ đơn thuần là một "sản phẩm sai lầm" được tạo ra từ sự pha trộn giữa "Le Nola" và "Đoạn đấu đài", như Hàn Sương Nữ Vương nghĩ. Hoặc nói cách khác… Có lẽ con búp bê thực sự được tạo ra như vậy, nhưng bên trong cô ẩn chứa những bí mật lớn hơn nhiều so với thể xác đó.
"Alice công quán" rộng lớn, quỷ dị và con búp bê đang ngủ say lặng lẽ trong khu vườn này chính là "nội tại" của cô. Và những bí mật này rõ ràng vượt xa những gì Le Nola biết.
Đây là một đạo lý rất đơn giản: Nếu một bản sao mang theo nhiều thông tin hơn bản gốc, thì chỉ có một khả năng duy nhất. Trong quá trình "sao chép" "bản sao" này, ai đó đã viết thêm những thứ khác vào bên trong nó.
Duncan suy nghĩ miên man. Sau một hồi trầm tư lặng lẽ, anh thở dài, chuẩn bị nhét tấm ván vẽ trở lại tay con búp bê.
Vật quy nguyên vị trí, để phòng ngừa rủi ro. Đây là sự cẩn thận cần thiết.
Nhưng ngay khi anh vừa xoay tấm ván vẽ để nhét nó trở lại, một vài vết tích gồ ghề ở mặt sau đột nhiên thu hút sự chú ý của anh.
Ánh mắt Duncan lập tức ngưng tụ. Anh nhanh chóng cầm tấm ván vẽ lên trước mắt lần nữa, cẩn thận quan sát phần mặt sau mà ban đầu anh đã bỏ qua.
Vết tích gồ ghề đó là một nhóm văn tự được khắc sâu trên khung phía sau của tấm ván vẽ.
"...Người mang tin tức mang đến tin tức từ phương xa. Thị tộc được chọn nhặt lấy tinh thần Viễn Cổ thất lạc, đúc nó thành chiếc mũ miện chúc phúc - lần thứ ba đêm dài kết thúc."
Ánh mắt Duncan dừng lại rất lâu trên những dòng chữ cổ kính, khắc sâu đó. Vẻ mặt anh vẫn không thay đối trong một thời gian dài.
Không biết bao lâu sau, anh mới khẽ thở ra, cúi người, tránh những bụi gai và dây leo, từ từ đặt tấm ván vẽ trở lại tay con búp bê.
Còn trong đầu anh, câu nói ở mặt sau tấm ván vẽ dường như đang xoay tròn, chiếu lại từng lần một.
Thị tộc được chọn... Tinh thần Viễn Cổ... Lần thứ ba đêm dài kết thúc...
Duncan đứng thẳng dậy, vẻ mặt mang theo suy tư. Những thông tin rời rạc anh biết được dần được tái cấu trúc, xâu chuỗi lại trong suy nghĩ của anh.
Lần thứ ba đêm dài là thông tin quan trọng nhất. Cuốn « Tiết Độc Chi Thư » có khả năng chứa đựng sự thật lịch sử bị che giấu của những tín đồ Yên Diệt giáo, ghi chép rằng thời đại Thâm Hải bắt đầu sau khi lần thứ ba đêm dài trôi qua bình yên. Và toàn bộ thế giới cũng may mắn sống sót đến tận bây giờ sau đó.
Và thứ duy nhất có thể tương ứng với "lần thứ ba đêm dài" chính là "thị tộc được chọn" - những người sáng lập vương quốc cổ Kríti, những "Tiên Hiền Thượng Cổ" thần bí đó.
Nhặt lấy tinh thần Viễn Cổ thất lạc...
Chẳng lẽ câu nói này miêu tả... Chính là sự kiện lịch sử tạo ra Dị Tượng 001 - Mặt Trời của vương quốc cổ Kríti?
Đáng tiếc… Thông tin quá ít. Chỉ một câu "nhắn lại" không rõ ràng, ngoài việc khiến người ta nảy sinh những liên tưởng hời hợt, cũng không thể mang lại bất kỳ tác dụng gì.
Duncan lắc đầu, tạm thời gạt sự tiếc nuối này ra sau đầu. Sau đó, anh lại cẩn thận kiểm tra một vòng trong khu vườn tràn đầy sức sống nhưng lại mang bầu không khí quỷ dị này.
Anh không phát hiện thêm vật gì đáng chú ý. Ngoài một con búp bê đang ngủ say, khu vườn rộng lớn này chỉ có cây cối xanh tươi và những con đường mòn được dọn dẹp sạch sẽ, gọn gàng.
Cuối cùng, anh quay trở lại bên cạnh "con búp bê đang ngủ say".
Sau khi đi vòng quanh "Alice" đang ở trạng thái ngủ đông này, anh đột nhiên dừng lại sau lưng cô.
Lỗ cắm chìa khóa.
Nhưng không phải ở sau lưng bị quần áo che khuất, mà là trần trụi ở cổ. Gáy của con búp bê đang ngủ say, lỗ cắm chìa khóa quen thuộc thu hút ánh mắt Duncan.
Anh vô thức tiến lại gần, quan sát cái lỗ cắm chìa khóa nhỏ bé.
Quả nhiên trên người con búp bê trong hoa viên cũng có lỗ cắm chìa khóa... Nhưng tại sao lại không ở cùng vị trí với Alice? Sự phân chia vị trí này có ý nghĩa tượng trưng gì không?
Tiếp xúc quá nhiều thứ cổ quái, tà môn ở thế giới này, Duncan hiện tại khi suy nghĩ về vấn đề gì cũng không khỏi nghĩ đến những phương hướng như "ý nghĩa tượng trưng". Tuy nhiên, anh rất nhanh đã dẹp bỏ những ý nghĩ chắc chắn không có câu trả lời này, và do dự lấy ra chiếc chìa khóa đồng thau mình mang theo.
Khi tiến vào Alice công quán, chiếc chìa khóa này đã xuất hiện một cách khó hiểu trong tay mình... Chẳng lẽ nó phải được dùng ở đây?
Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu Duncan. Sau đó, anh hạ quyết tâm, từ từ đưa chiếc chìa khóa đến gần lỗ cắm chìa khóa ở gây con búp bê, và cẩn thận cắm nó vào.
Một tiếng "cạch" nhỏ vang lên, chìa khóa cắn vào thứ gì đó một cách trơn tru. Ngay sau đó, nó bắt đầu tự động xoay tròn như trước đó.
Cảm giác quen thuộc ập đến từ bốn phương tám hướng, ánh sáng thay đổi, giác quan tái tạo. Sau cảm giác mất trọng lượng là cảm giác bàn chân chạm đất. Gần như trong chớp mắt, xung quanh Duncan lại biến thành phòng ngủ thuyền trưởng quen thuộc của anh trên Thất Hương Hào.
Một tấm lưng trắng nõn bóng loáng xuất hiện trước mắt. Alice vẫn ngồi ngay ngắn trên ghế đẩu, chờ thuyền trưởng lên dây cót cho mình.
Duncan có chút sững sờ, nhìn cảnh tượng trước mắt ngây người vài giây mới phản ứng được. Trong đầu anh ngay sau đó hiện lên một ý nghĩ kỳ quái.
“Một tấm lưng đẹp như vậy, không nhổ vài bình lửa thì thật đáng tiếc."
Alice nghe thấy tiếng lẩm bẩm nhỏ từ phía sau lưng, vừa nắm chặt quần áo vừa cẩn thận nghiêng đầu: "A? Thuyền trưởng, ngài nói gì vậy?"
"Không, không có gì," Duncan lập tức tỉnh táo lại, vội ho khan hai tiếng để che giấu sự xấu hổ thoáng qua này, rồi lấy chìa khóa ra khỏi lỗ cắm, "Kết thúc rồi, em có thấy khó chịu ở đâu không?"
"A?" Alice rõ ràng ngơ ngác một chút, sau đó vừa sờ soạng khóa kéo sau lưng vừa ngạc nhiên quay đầu lại, "Chẳng phải mới bắt đầu thôi sao?"
Nghe vậy, động tác thu hồi chìa khóa của Duncan khựng lại.
Anh đã chờ đợi lâu như vậy ở “Alice công quán”. Thế giới thực tại chỉ mới trôi qua trong chớp mắt?