Trong khoảnh khắc, Hàn Sương thực sự, theo đúng nghĩa đen, đã trở thành một tòa tội ác nổi lềnh bềnh trên mặt gương thành phố.
Biển cả chính là tấm gương ấy.
Trong gương không chỉ phản chiếu một thành phố kính vặn vẹo, đáng sợ, mà còn một đôi mắt rực lửa, cùng một thực thể khổng lồ hơn cả thành bang, thậm chí lớn bằng cả vùng biển Hàn Sương.
Quyền năng của lửa tức khắc chuyển dời, mọi ngọn lửa bùng cháy bên trong và bên ngoài tấm gương đều trở thành môi giới khuếch đại, kéo dài sức mạnh.
"Thuyền trưởng! Thuyền trưởng! Lửa... Lửa!"
Tiếng kêu kinh hãi của sĩ quan cấp đưới kéo Liszt khỏi cơn mê man. Anh ta giật mình tỉnh táo, vội vã nhìn ra ngoài cửa sổ. Toàn bộ bờ biển đang bốc cháy, mặt biển rực lửa, ngọn lửa hung tợn cuộn trào. Một màu xanh lục ti ám như dòng nước len lỏi trong đám cháy, nhanh chóng lan khắp tầm mắt anh.
Ngọn lửa linh thể bùng lên từ tứ phía như mang theo sức mạnh chấn nhiếp linh hồn, khiến Liszt vô thức lùi lại. Nhưng ngay sau đó, anh thấy cả những ngọn đèn gas khảm trên tường gần đó cũng lặng lẽ nhuốm màu xanh lục.
Một tiếng nổ trầm thấp từ xa vọng lại, chấn động cả thành phố, lẫn trong đó là tiếng rắc rắc của thứ gì đó khổng lồ bị xé toạc. Tất cả mọi người trong bộ chỉ huy đều nghe thấy những âm thanh kinh hoàng này.
Nhiều người nhìn về phía thành phố và thấy những kiến trúc dị dạng, vặn vẹo bao trùm gần như toàn bộ thành phố đang vỡ vụn thành từng mảnh. Ngọn lửa khổng lồ trào ra từ những vết nứt, và giữa ngọn lửa linh thể rực rỡ ấy, vô số vật chất đen tối đang bị thiêu rụi.
Gần khu vực phòng thủ bến cảng, một đội vệ binh thành phố kiệt sức trốn sau những công sự che chắn xiêu vẹo, kinh hoàng chứng kiến những kiến trúc vặn vẹo nứt toác. Hàng trăm, hàng nghìn sinh vật dị dạng nhúc nhích chui ra từ các vết nứt, nhưng ngọn lửa truy đuổi phía sau, thiêu chúng thành tro tàn.
Dưới chân núi ở trung tâm thành phố, đội quân bảo vệ đang quyết chiến với những quái thai giả mạo. Bất ngờ, một đội quân như ảo ảnh lao ra từ trong ánh sáng hỗn loạn. Đội quân mặc quân phục Nữ Vương vệ đội từ nửa thế kỷ trước, xông lên đường phố, hô vang tên Nữ Vương Hàn Sương, và chém giết những quái vật dị đạng tràn vào hiện thực.
Tại tuyến phòng thủ cuối cùng trước Đại Thánh Đường Tĩnh Lặng, các trợ tế cấp cao đang tổ chức các thần quan chống lại những quái vật tràn vào quảng trường. Hơi nước từ máy bộ đàm phun ra lẫn với ngọn lửa tái nhợt từ các tu sĩ, tạo thành một tấm lưới, khó khăn ngăn chặn những quái vật và bùn nhão xâm nhập.
"Ngăn chúng lại!" Trợ tế cấp cao khàn giọng hét. Ở rìa tầm mắt, tro tàn trắng mịn đang rơi xuống từ Đại Thánh Đường Tĩnh Lặng, như tuyết đầu mùa. "Phá hủy cửa lớn giáo đường! Hãy..."
Tiếng nổ long trời lở đất và chấn động như động đất rung chuyển núi cao đột ngột ập đến. Trợ tế cấp cao suýt ngã trong cơn địa chấn. Một hàng gai bùn nhão mang theo ác ý lao tới, đâm về phía ông từ một lỗ hổng trong phòng tuyến.
Ngay khi trợ tế cấp cao sắp bị hàng gai xuyên thủng, một ngọn lửa xanh lục đột nhiên xuất hiện trong không khí, thiêu rụi đòn tấn công độc địa.
Trợ tế kinh ngạc ngẩng đầu, thấy một bóng người xuất hiện trước mặt.
Người ấy mặc một bộ áo choàng tu khổ hạnh rách rưới, thân thể đầy vết nứt lớn nhỏ. Ngọn lửa trào ra từ cơ thể, như dòng máu nóng bỏng vĩnh hằng.
"Agatha... Người Giữ Cửa?"
Trợ tế kinh ngạc nhìn bóng người trước mặt. Vừa quen thuộc, vừa xa lạ. Ông gọi tên người đó, nhưng thấy hết bóng người xa lạ này đến bóng người xa lạ khác xuất hiện bên cạnh Người Giữ Cửa, tất cả đều mang theo ngọn lửa linh thể màu xanh lục.
"Ta đã trở lại," Agatha quay đầu, hai hốc mắt trống rỗng bập bùng ánh lửa, giọng nói lạo xạo, "Đưa những người còn lại rút lui về phía sau, hoặc tìm một nơi an toàn để cố thủ."
“Cố thủ?” Trợ tế cấp cao kinh ngạc lặp lại, nhất thời không hiểu ý của những lời này. "Và. sao ngài lại biến thành thế này."
Agatha không để ý đến ông. Giữa tiếng nổ trầm thấp ngày càng lớn, cô quay sang hướng khác, nhìn về vùng biển bên ngoài thành phố.
Khói dày đặc bốc lên trên mặt biển, mây đen nghịt trĩu xuống. Biển cả đen kịt như gương, và một sự tồn tại khổng lồ không thể diễn tả... đang trỗi dậy từ trong gương.
Hai quầng sáng xanh lục khổng lồ, gần như gợi liên tưởng đến mặt trời, nhô lên trên nền khói và mây. Một hình hài khó tưởng tượng dần thành hình trong khói và mây, như thể đại dương và khí quyển tự tách ra và hội tụ. Cảnh tượng này... khiến Agatha, vốn đã ngừng thở, lại một lần nữa cảm thấy nghẹt thở.
Đó là sự ngạt thở về mặt linh hồn.
“Tử Vong Chi Thần." Trợ tế cấp cao khó khăn chống chọi áp lực khống lồ, vất vả đứng dậy lại loạng choạng ngã xuống. "Đó là. Đó là cái gì?!”
Agatha chỉ hơi nghiêng đầu, giọng nói mang theo chút bất lực: "Ta đã nhắc rồi, tìm một nơi an toàn để cố thủ."
Trợ tế cấp cao không còn nghe rõ Người Giữ Cửa đang lẩm bẩm gì. Trong quá trình hình hài kia nhanh chóng ngưng tụ trong mây, ông cuối cùng cũng nhận ra đó là gì.
Đó là một hình bóng trỗi dậy từ biển cả vô tận, một sự tồn tại sử dụng toàn bộ vùng biển Hàn Sương làm môi giới, bắn ra thế giới thực tại.
Hai quầng lửa xanh lục rực rỡ như mặt trời trong mây thực ra là đôi mắt của hắn. Những đám mây cuồn cuộn dữ dội là hơi thở của hắn. Vùng bóng tối khổng lồ chậm rãi nhô lên trong sương khói... là cánh tay của hắn.
Và giờ, cánh tay ấy vươn về phía Hàn Sương.
"Chúa ơi!!"
Ai đó kinh hô trên quảng trường.
Nhưng tốc độ cánh tay vươn tới, dù có vẻ chậm chạp, vẫn nhanh hơn bất kỳ tiếng kêu hay lời cầu nguyện nào. Nó vượt qua mặt biển, vượt qua hạm đội Hải Vụ, vùng biển giao tranh giữa hải quân Hàn Sương và hạm đội giả mạo, vượt qua bờ biển thành phố, như dò dẫm vào sương mù, dò dẫm vào sâu thẳm Hàn Sương.
Một giây sau, cánh tay từ từ nâng lên, như kéo theo hàng tỷ tấn trọng lượng, từng chút một bay lên.
Và cùng với cánh tay ấy, là một thành phố kính đang dần dần tách ra khỏi Hàn Sương thực tại.
Tất cả kiến trúc vặn vẹo, vùng đất phồng rộp, gai góc bao phủ trên núi cao, tất cả những thứ chỉ giống thế giới thực tại về hình thức, nhưng lại dùng sự kinh khủng để che đậy và báng bổ hiện thực, đều bị cánh tay ấy xé toạc khỏi thành phố Hàn Sương từng chút một.
Hàn Sương Kính Ảnh trỗi dậy vào thế giới thực tại... Giờ đây, nó "bay" cao hơn những gì những người tạo ra nó đã dự tính, và vẫn tiếp tục bay lên.
Agatha nở nụ cười, nụ cười rạng rỡ chưa từng thấy.
Hàn Sương Kính Ảnh rời khỏi thành phố, giờ phút này vẫn đang bay lên cao. Cảnh tượng này giống như trục xuất ác linh khỏi một cơ thể bị tà linh xâm nhập, và "ác linh" cuối cùng bị một cánh tay khổng lồ từ từ nắm giữ trên bầu trời gần những đám mây.
Trong đám mây dày đặc, hai quầng lửa xanh lục rực cháy như mặt trời khẽ rung nhẹ. Khuôn mặt mơ hồ có thể thấy, uy nghiêm khiến người ta kính sợ đường như đang nhìn xuống.
Có rất nhiều âm thanh nhỏ bé truyền đến từ lòng bàn tay.
Một số âm thanh là tiếng động có thật, nhưng phần lớn giống như những rung động quanh quẩn trong tư duy, quanh quẩn trong đống hài cốt vặn vẹo, gào thét, và những ý nghĩ cuồng loạn, cố chấp chiếm giữ thành phố kính ảnh.
Duncan xuyên qua đám mây nhìn vào lòng bàn tay. Hắn thấy thành phố kính ảnh giống như một cục thịt sưng phồng, vụng về bắt chước thế giới thực tại, khu phố thoái hóa nhanh chóng thành bùn nhão nguyên thủy. Trong những khu phố sưng phồng, giữa những ngọn núi và thành lâu, những bụi gai nhỏ xíu vẫn phồng lên và co lại không ngừng. Những tia lửa nhỏ đến khó phân biệt lóe lên ở trung tâm khối vật chất này. Hàng trăm, hàng nghìn tín đồ điên cuồng bện thành chấp niệm ồn ào ở đó, phát ra những âm thanh như ruồi muỗi.
Xen lẫn trong đó là sợ hãi, phẫn nộ, không cam lòng, và ác ý từ đầu đến cuối.
Những kẻ cuồng tín vẫn đang cố gắng tuyên truyền lý thuyết tận thế của chúng sao? Hay đang tìm kiếm một lời giải thích hợp lý cho thảm họa mà chúng tự tạo ra?
Duncan nghe một lúc, cụp mắt xuống.
"Các ngươi không hiểu sự hiến tế lớn lao."
Ánh mắt hắn tập trung vào thành phố kính ảnh, và thế là cả thành phố bốc cháy trong ánh mắt hắn, trong lòng bàn tay hắn.
Vô số hài cốt tro tàn và lưu hỏa xanh lục rơi xuống từ không trung, như một trận mưa lớn trút xuống những đám mây.
Bàn tay lớn như thành phố từ từ siết thành quyền. Hàn Sương Kính Ảnh bị thiêu rụi trong lòng bàn tay, biến thành bụi theo tiếng nghiền ép đáng sợ. Vô số tàn dư vẩy xuống vùng biển Hàn Sương, rơi xuống biển cả, rơi xuống bờ biển, rơi xuống mọi nơi mà ánh mắt Tirian chiếu tới.
Nhưng gần như tất cả những vật rơi xuống đều tránh đảo chính Hàn Sương, và hạm đội Hải Vụ, hải quân Hàn Sương vẫn đang hoạt động trên biển.
Tirian nhìn xung quanh.
Tất cả những con thuyền giả mạo đều đang vỡ vụn nhanh chóng.
Cuối cùng cũng kết thúc.
Anh nhẹ nhàng thở ra.
Lái chính Eden đứng bên cạnh anh. Gã trọc đầu vạm vỡ ngước nhìn lên bầu trời, nhưng chỉ có thể thấy một phần nhỏ hình dáng khổng lồ kia.
Cơ thể Eden vẫn còn run rẩy.
"Có ý nghĩa gì?" Tirian quay đầu, cười như không cười nhìn người lái chính của mình.
Eden lục lọi trong ngực lấy ra cái tẩu, nhưng há miệng run rẩy mãi không đánh lửa được. Mãi một lúc sau anh mới bỏ cái tẩu xuống, giọng có chút run run: "Lão thuyền trưởng... Chắc sẽ không để ý chuyện trước kia chúng ta từng đánh nhau với hắn, đúng không?"
Tirian chỉ cười, lấy ra một điếu thuốc.
"Cha sẽ không để ý những chuyện nhỏ nhặt này."
Nhưng vị đại hải tặc Lãnh Liệt Hải run rẩy mãi, cũng không đánh lửa được.
(Lá gan rất lớn cuối cùng chuẩn bị ra lần này canh năm, một hơi đem đoạn này kịch bản hoàn chỉnh phóng xuất, để mọi người qua cái an tâm ngày mùng 1 tháng 5.
Ngày mùng 1 tháng 5 trong lúc đó không đứt chương.)