Thân thể đồ sô kia tan biến vào tầng mây.
Gió dần lặng, khói lửa cần thời gian để tan, phía sau bóng ma biến mất, chỉ còn lại một thành phố ngập trong vết thương.
"May mắn vẫn còn người sống! Là một bé gái!"
Tiếng reo mừng rỡ phá tan sự tĩnh lặng trong nghĩa trang, một chiến sĩ thuộc đội phòng thủ mở toang cánh cửa phòng canh, phát hiện một bé gái đang co ro bên trong.
Gió lạnh lùa vào phòng, mang theo mùi khói khét, Annie ngơ ngác ngẩng đầu, nhìn người lính mặc áo đen đứng ở cửa. Trong khoảnh khắc, cô bé dường như thấy sau lưng người lính trẻ hiện ra một bóng hình, một người lưng còng, đôi mắt lúc nào cũng u ám.
Cô bé lờ mờ đứng dậy, vô thức bước tới, loạng choạng chạy về phía cửa, muốn níu lấy bóng lưng còng ấy.
Cô bé hụt tay, trượt chân, rồi cảm thấy ai đó túm lấy cổ áo từ phía sau. Người lính phòng thủ giữ lấy cô bé đang định chạy vụt qua mình và suýt ngã, cúi xuống hỏi: "Cháu không sao chứ? Cháu tên gì? Sao lại ở trong nghĩa trang?"
Annie dường như chẳng nghe thấy gì, chỉ ngước nhìn xung quanh, tìm kiếm ông lão mà cô vừa thấy.
Ông lão lưng còng đứng không xa đó, đã quay lưng lại và vẫy tay, rồi chậm rãi đi về phía con đường mòn sâu trong nghĩa trang. Ở cuối con đường, lờ mờ đứng sừng sững một bóng người cao lớn dị thường.
Bóng người ấy khoác lên mình chiếc áo choàng đen kịt, gợi cho người ta liên tưởng đến màn đêm. Bên dưới lớp áo choàng, thân thể quấn đầy băng vải, tay nắm chặt một cây trượng dài như thể được tạo thành từ cành cây khô. Trông nó... hệt như tượng người gác cổng Bartok được mô tả trong các thư tịch của giáo hội.
Ông lão bước đến trước mặt người gác cổng, dường như nói chuyện chốc lát, rồi cả hai cùng biến mất như ảo ảnh ở cuối con đường mòn.
Annie sững sờ nhìn theo hướng đó, đứng lặng trong gió rét, không khóc, cũng không nhúc nhích.
Người lính mặc áo đen bên cạnh lo lắng: "Cháu sao vậy? Cháu tìm gì à?"
"Có lẽ cô bé đang tìm cái này." Một giọng nói khác đột ngột vang lên từ con đường mòn gần đó, kèm theo tiếng bước chân giẫm trên tuyết.
Annie vô thức quay đầu lại.
Một nữ tu đang tiến về phía này, trên tay cầm hai thứ: một cây trượng trông đã sờn cũ, và một khẩu súng săn trông quen mắt.
"Người bảo vệ cháu không còn nữa," nữ tu dừng lại trước mặt Annie, từ từ ngồi xuống, đặt hai thứ đó xuống đất, "Tiếc là chúng ta không thể cho cháu gặp lại ông ấy lần cuối... hiện trường chỉ còn lại tro tàn."
Annie im lặng nhìn cây trượng và khẩu súng săn trên mặt đất, vài giây sau, cô bé khụy xuống, nhặt chúng lên, cẩn thận ôm vào lòng.
"Cháu biết," cô bé khẽ thì thầm, "Ông trông coi và người gác cổng đi rồi..."
"Đừng làm bị thương," người lính mặc áo đen vô thức đưa tay ngăn cản, "Nguy hiểm lắm..."
“Hết đạn rồi," nữ tu lắc đầu, nhỏ giọng nói, "Cứ để cô bé ôm một lát đi, có lẽ họ là người quen.”
Người lính phòng thủ ngần ngừ một chút, thu tay về, rồi quay đầu, đánh giá tình hình trong nghĩa trang.
Bùn đen khô khốc bao phủ con đường mòn xung quanh, vây quanh phòng canh, lẫn với tuyết bẩn, phủ kín cả nghĩa trang.
Đã có bao nhiêu quái vật tấn công nơi này, bao nhiêu ô uế đổ xuống vùng đất tuyết này? Giờ đây bóng ma đã biến mất, tất cả... dường như không còn ai biết nữa.
Từng đợt hơi lạnh đột ngột ập đến, người lính ngẩng đầu, thấy những bông tuyết đang lả tả rơi từ trên trời xuống – không phải tro tàn, mà là tuyết thật.
Cùng với những bông tuyết hỗn loạn này, là một vầng hào quang trên bầu trời, ánh sáng mặt trời - dù bị tầng mây u ám che khuất, nhưng vầng sáng mờ ảo vẫn cho thấy sự tồn tại của nó.
Mặt trời đã trở lại.
Tiếng máy móc hơi nước rền vang từ bên ngoài nghĩa trang vọng lại, một cỗ xe hơi nước dừng trước cổng lớn. Đội phòng thủ đang tuần tra gần đó phát hiện động tĩnh, tiến lại gần chiếc xe, rồi kinh ngạc hành lễ với người bước xuống.
Tiếng bước chân tiến về phía phòng canh, người lính trẻ mặc áo đen nhìn người đến, lập tức quay người hành lễ, rồi ngập ngừng hỏi: "Người gác cổng, ngài..."
"Ta đến kiểm tra tình hình các nghĩa trang."
Annie, người vẫn đang ôm cây trượng và khẩu súng săn, cuối cùng bừng tỉnh khỏi trạng thái ngây người, vô thức ngẩng đầu, nhìn về phía phát ra âm thanh.
Một phụ nữ mặc áo thần quan màu đen đang đứng trên con đường mòn.
Làn da của bà tái nhợt, xung quanh bà tỏa ra một thứ khí chất trầm tĩnh nhưng băng giá – Annie chưa thể hiểu được thứ khí chất này là gì, nhưng cô bé liên tưởng đến sương mù lạnh lẽo trên biển. Đồng thời, cô bé cũng chú ý đến những vết thương lớn nhỏ có thể thấy ở khắp nơi trên làn da của nữ tu, nhưng trong những vết thương đó không có máu, cứ như... búp bê bị nứt vỡ.
Trên đôi mắt của người phụ nữ này quấn vải đen.
Người phụ nữ dường như đã mù, nhưng Annie lại cảm thấy "ánh mắt" của bà đang đặt lên người mình, một ánh mắt trầm tĩnh và ôn hòa, xuyên qua lớp vải dày, đang nhìn cô bé.
Annie mất một lúc lâu mới nhận ra người phụ nữ này.
Nhưng rõ ràng, người phụ nữ đã nhận ra cô bé ngay từ đầu.
"Ta biết cháu, cháu tên Annie," Agatha cúi xuống, nhẹ nhàng vuốt tóc Annie, rồi ánh mắt rơi vào khẩu súng săn và cây trượng trong tay cô bé. Bà im lặng hai giây, đứng thẳng dậy, nói với vị thần quan đi cùng: "Khu mỏ là nơi đầu tiên bị xâm chiếm, những nghĩa trang bao quanh khu mỏ phía trên thành, đã ngăn chặn một lượng lớn quái vật tràn vào các khu vực lân cận."
"Tất cả những người trông mộ và đội phòng thủ đóng quân quanh nghĩa trang đều gần như đã tử trận," nữ tu từ tốn nói, "Đội vệ binh thành phố trong khu vực này cũng chịu tổn thất nặng nề."
Agatha im lặng lắng nghe, rồi âm thầm cầu nguyện.
"Người gác cổng," người lính mặc áo đen bên cạnh không nhịn được lên tiếng, "Hiện tại thành phố có quá nhiều người chết, cần phải cảnh giác sự xuất hiện của những tai họa tái sinh từ lĩnh vực tử vong, sợ hãi, chấp niệm. Chúng ta có lẽ cần nhiều nghỉ thức an táng quy mô lớn, nhưng đại giáo đường vẫn chưa.”
"Ta tạm thời thay mặt đại chủ giáo, việc an táng không cần phải lo lắng," Agatha bình tĩnh nói, "Chủ giáo Ivan đã rời đi, ông ấy có con đường mới."
Người lính mặc áo đen ngẩn người, vẻ kinh ngạc xen lẫn khó chấp nhận thoáng qua trong mắt anh. Dường như đến lúc này, anh mới nhận ra sự thay đổi trên người Agatha.
Người gác cổng đã cởi bỏ chiếc áo khoác đen tượng trưng cho sức mạnh quân sự, thay vào đó là chiếc áo choàng thiên về biểu tượng của một người có chức thánh.
Điều này tượng trưng cho sự thay đổi về thân phận và trách nhiệm của bà lúc này.
"Đừng lo lắng, ta vẫn gánh vác trách nhiệm của người gác cổng, đội phòng thủ vẫn do ta chỉ huy, cho đến khi tổng bộ giáo hội chọn ra một đại chủ giáo mới, hoặc có một người gác cổng mới thay thế vị trí của ta. Khi đó, có lẽ ta sẽ trở thành chủ giáo chính thức của thành phố này," Agatha dù đã mất đi đôi mắt, nhưng đường như vẫn có một giác quan nhạy bén, bà nhận ra phản ứng của cấp dưới, kiên nhẫn giải thích, "Trong giai đoạn này, duy trì trật tự của thành phố là trên hết.”
"Vâng... Người gác cổng."
Người lính trẻ mặc áo đen cúi đầu, sau một hồi ngần ngừ do dự, cuối cùng vẫn chọn cách gọi cấp trên của mình bằng cái tên quen thuộc "Người gác cổng".
Agatha không để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt này, bà chuyển "ánh mắt", một lần nữa hướng về phía Annie.
"Về nhà thôi," bà ôn tồn nói, "Mẹ cháu rất an toàn, bà ấy đang đợi cháu."
Annie ban đầu có chút do dự, nhưng khi Agatha nhắc đến mẹ mình, cô bé lập tức gật đầu.
Nhưng ngay khi chuẩn bị đi theo nhóm người phòng thủ rời đi, cô bé đột nhiên dừng lại.
"Ông trông coi... vừa đi theo người gác cổng," cô bé ngước lên nhìn Agatha, "À, cháu chỉ nói về người gác cổng ở Bên Kia."
Agatha hơi nhíu mày.
Annie nghĩ rằng đối phương không tin, vội giơ tay chỉ vào con đường mòn sâu trong nghĩa trang: "Chính là đi từ chỗ đó..."
Agatha ngẩng đầu, như có điều suy nghĩ nhìn về hướng tay Annie chỉ.
Trong hốc mắt được che phủ bởi miếng vải đen của bà, dường như có ánh lửa xanh lục mờ ảo lóe lên.
Một lát sau, bà cúi xuống, nhìn vào mắt Annie.
"Cháu... có muốn trở thành người phòng thủ không?"
Annie có chút sững sờ, dường như vẫn chưa hiểu rõ ý nghĩa của câu hỏi này.
Nhưng vài giây sau, cô bé mơ hồ kịp phản ứng: "Có phải giống như ngài hoặc ông trông coi không?”
"Có lẽ sẽ mất rất nhiều năm," dường như trên mặt Agatha thoáng nở một nụ cười, rồi bà nhẹ nhàng lắc đầu, "Trước mắt đừng nghĩ nhiều như vậy, ta nói với cháu những điều này có vẻ hơi sớm... Về nhà trước đi, nếu cháu thật sự muốn trở thành người phòng thủ, ít nhất cháu phải thi đậu vào trường học sơ cấp của giáo hội."
Annie hiểu ý một cách mơ hồ, rồi quyến luyến đưa khẩu súng săn và cây trượng trong tay cho người lính mặc áo đen bên cạnh.
"... Nếu trở thành người phòng thủ, cháu có thể xin lại khẩu súng săn và cây trượng của ông trông coi không?"
Cô bé đột nhiên quay đầu, rất nghiêm túc nhìn Agatha.
Một lát sau, Agatha khẽ gật đầu: ". Nếu ba năm sau cháu vẫn nghũ như vậy, ta đồng ý."
Annie rời đi.
Nghĩa trang một lần nữa trở lại tĩnh lặng.
"... Ngài nói thật sao? Đứa bé đó còn quá nhỏ, vẫn chưa nhìn ra có tiềm năng gì. Để thừa kế cây trượng của một người lính già, không chỉ cần tốt nghiệp khóa huấn luyện thông thường của người phòng thủ..."
"Con bé có thể nhìn thấy người dẫn đường của thế giới người chết," Agatha bình tĩnh nhìn chằm chằm vào cuối con đường mòn trong nghĩa trang, chậm rãi nói, "Giống như ta năm xưa."
Người lính trẻ mặc áo đen im lặng.
Nữ tu bên cạnh do dự mãi, vẫn không nhịn được lo lắng nhìn Agatha: "Cơ thể ngài, rốt cuộc..."
"Không sao," Agatha lắc đầu, nhẹ giọng nói, "Chỉ là một vài sự cố khiến cơ thể này bị hư hại thôi."