Lời của Valentinus khiến Vana sững sờ, không biết phải làm gì tiếp theo.
Nhận thấy bầu không khí có phần kỳ lạ, Valentinus hơi lúng túng, rồi bất đắc dĩ nhìn Vana: "Chủ yếu là... Người từ Dị Tượng 004 ra có đủ loại phản ứng, có người mê man, có người rối loạn tinh thần tạm thời, thậm chí nhận thức lệch lạc. Những điều này ta đều hiểu được, nhưng cô là người đầu tiên vừa ra đã ợ."
Vana thấy không khí xung quanh càng lúc càng kỳ quặc, cũng bối rối: "Tôi cũng không biết tại sao mà... Ợ!"
Nàng vội nuốt nước miếng, cố nén cơn ợ, đồng thời hoang mang tự hỏi chuyện gì đã xảy ra với mình sau khi vào Dị Tượng 004. Đúng lúc này, đám thánh đồ chiếu ảnh tụ tập xung quanh bỗng xôn xao, rồi nhao nhao tản ra hai bên.
Giáo Hoàng Hyalina bước qua đám đông, tiến đến trước mặt Vana.
Sự xuất hiện của Giáo Hoàng khiến Vana lập tức đứng thắng, ngấng đầu vô thức muốn chào hỏi, nhưng không kìm được lại ợ một tiếng.
Hyalina nhíu mày.
Vị nữ sĩ tao nhã này nghi hoặc nhìn Vana một hồi, rồi ngẩng đầu nhìn khu đất trống vừa sụt xuống của "Lăng mộ Vô Danh Vương Giả". Một lúc sau, bà mới dời mắt về Vana: "... Cô ăn lăng mộ thủ vệ?"
Vana: "...?"
Run rẩy vài giây, nàng bất đắc dĩ mở miệng: "Ngài thà nghi tôi gặm đá trong đó còn hơn..."
Nhưng Hyalina không hề tỏ vẻ gì khác, như thể trong mắt bà, Vana, một thẩm phán quan nổi tiếng trong lịch sử Thâm Hải giáo hội, thực sự có thể nuốt sống lăng mộ thủ vệ. Tuy nhiên, bà nhanh chóng lắc đầu, bình tĩnh nói: "Cũng phải, dù là cô thì chuyện này cũng hơi quá. Vậy. rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
"Tôi không nhớ gì cả, tôi..." Vana lắc đầu, nhưng khi vừa mở miệng, nàng cảm thấy trong đầu như có điều gì đó mơ hồ hiện lên, như thể ký ức bị che lấp đang trồi lên mặt nước. Nhưng ấn tượng đó chợt lóe rồi tan biến, nàng nghi hoặc một hồi, cuối cùng vẫn chỉ có thể lắc đầu: "Xin lỗi, tôi thực sự không nhớ được."
"Vậy sao... Xem ra dù có liên tục ba lần vào Dị Tượng 004 cũng không thể chống lại ảnh hưởng xóa ký ức này," Hyalina không đổi sắc mặt, chỉ nhìn vào tấm da dê trong tay Vana: "Vậy hãy xác nhận thông tin từ tấm da dê, xem cô lấy được gì."
Được Giáo Hoàng nhắc nhở, Vana mới sực nhớ ra chuyện chính. Nàng vội vứt bỏ những suy nghĩ tạp nham và xấu hổ, lấy tấm da dê nắm chặt trong tay ra.
Như mọi khi, phần lớn tấm da dê đã bị xé rách, những thông tin không liên quan bị bỏ lại bên trong mộ thất của Dị Tượng 004. Trên nửa tấm da dê còn sót lại, viết vội mấy hàng chữ.
Ánh mắt Vana dừng lại trên những dòng chữ đó, đột nhiên ngưng tụ.
"...Dị tượng - Hàn Sương..."
"...Dị tượng - Thất Hương Hào..."
"...Dị tượng - Hạm đội Thất Hương..."
Ba hàng chữ viết vội, ba cái tên dị tượng, không có số hiệu.
Ánh mắt Hyalina dần trở nên ngưng trọng.
Giáo chủ Valentinus cũng thấy những ghi chép trên da dê, và cũng vô cùng kinh ngạc.
Một lần nữa, Vana mang ra khỏi mộ thất Vô Danh Vương Giả những thông tin kỳ quái, khác biệt hoàn toàn với cách thức thông thường của "Danh sách dị thường và dị tượng", những danh hiệu dị tượng kỳ lạ!
"Lại một lần nữa..." Vana ngạc nhiên, nàng lặng lẽ nhìn những dòng chữ trên da dê, hồi lâu mới ngẩng đầu, hoang mang nhìn Giáo Hoàng trước mắt: "Dị tượng không có số hiệu."
"Sự xuất hiện của Dị tượng - Hàn Sương không khiến tôi ngạc nhiên, sau khi Prand hóa thành dị tượng, tôi đã có dự cảm về điều này, nhưng Thất Hương Hào..." Giọng Hyalina nghiêm túc, ánh mắt sâu thẳm: "Thất Hương Hào vốn đã có trong danh sách dị tượng, giờ cũng mất số hiệu."
“Không chỉ vậy, giờ ngay cả Hạm đội Thất Hương cũng xuất hiện," Valentinus nói thêm: "Cũng là dị tượng không có số hiệu, và độc lập với Thất Hương Hào, chiếm một vị trí riêng!"
Hyalina im lặng, ngẩng đầu nhìn quanh từng bóng thánh đồ chiếu ảnh.
Các thánh đồ lập tức hiểu ra, biết rõ "Nguyên tắc giữ bí mật" và "Nguy cơ ô nhiễm", họ không cần lệnh thêm, liền xoay người chào Giáo Hoàng, rồi lần lượt rời khỏi quảng trường.
Trên quảng trường cổ kính rộng lớn, chỉ còn lại Vana, Valentinus và Hyalina.
"Gần đây Thất Hương Hào có biến đổi gì?" Khi những thánh đồ còn lại đã đi hết, Hyalina mới lên tiếng hỏi: "Tại sao Hạm đội Thất Hương đột nhiên xuất hiện trong danh sách? Thuyền trưởng Duncan có triệu tập lại hạm đội của mình không?"
Hạm đội Thất Hương đã từng tồn tại, nhưng đó là chuyện của một thế kỷ trước, và hạm đội đó không phải là một "Dị tượng” nguy hiểm.
Lấy chiếc thuyền thám hiểm tân tiến nhất thời đó, Thất Hương Hào, làm kỳ hạm, cùng hai chiến hạm mạnh mẽ Hải Vụ Hào và Thôi Xán Tinh Thần Hào, cùng với hơn mười chiếc tàu tiếp viện lớn nhỏ, Hạm đội Thất Hương năm đó là hạm đội thám hiểm vĩ đại và mạnh nhất trên Vô Ngân Hải. Trước khi thảm kịch xảy ra, hạm đội vĩ đại này đã khám phá vô số hòn đảo, khai thác hơn mười tuyến đường hàng hải quan trọng, thậm chí chỉnh lý lại một phần biên giới văn minh thế giới.
Vào thời đó, Thuyền trưởng Duncan và Hạm đội Thất Hương không đáng sợ, mà là biểu tượng của vinh quang và sự vĩ đại, là biểu tượng của sự dũng cảm khai phá biên giới văn minh.
Nhưng tất cả đã dừng lại khi Thất Hương Hào rơi vào á không gian.
Sau đó, Hạm đội Thất Hương sụp đổ, kỳ hạm trở lại nhân gian với thân phận "Dị Tượng 005", các thành viên hạm đội tan rã, ly tán trong thế kỷ sau đó. Hai chiến hạm còn lại, "Hải Vụ Hào" và "Thôi Xán Tinh Thần Hào", cũng không còn hoạt động dưới danh nghĩa Hạm đội Thất Hương.
Do đó, có thể nói rằng trong suốt lịch sử đó, Hạm đội Thất Hương" chưa từng được liệt vào dị tượng.
Vậy mà bây giờ, có một dị tượng mới, được gọi là "Hạm đội Thất Hương".
"...Có một chiếc thuyền, tên là Bạch Tượng Mộc Hào," Vana sắp xếp lại suy nghĩ, bắt đầu kể cho Hyalina nghe về sự kiện ở Lãnh Liệt Hải không lâu trước đó. Nàng biết Giáo Hoàng chắc chắn có đường dây tình báo, và giờ cũng đã hiểu sơ bộ về tình hình Hàn Sương, nhưng những chi tiết chỉ có người ở trung tâm sự kiện như nàng mới biết được: "Chiếc thuyền đó giờ là một thành viên của Hạm đội Thất Hương..."
Hyalina nghiêm túc, chăm chú nghe Vana báo cáo về "Sự kiện Kính Tượng Hàn Sương", và quá trình Bạch Tượng Mộc Hào bị chuyển hóa, hấp thụ trở thành thành viên của Hạm đội Thất Hương.
Đến khi Vana kể xong, vị Giáo Hoàng mới phá vỡ sự im lặng: "Nói cách khác, một Hạm đội Thất Hương mới đang hình thành. Ngay trước khi chiếc tàu thám hiểm tàn dư đó bị chuyển hóa thành thành viên hạm đội, một Dị tượng mới đã tiến vào danh sách mộ thất Vô Danh Vương Giả."
"Xem ra là vậy," Vana khẽ gật đầu: "Sinh ra tức dị tượng. Lại là đị tượng không có số hiệu, chuyện này.
"Chuyện này không phải là chưa từng xảy ra trong lịch sử, nhưng mỗi khi một dị tượng mới sinh ra, thường đi kèm với tai họa lớn hoặc sự thay đổi lớn về môi trường của toàn bộ khu vực, thậm chí toàn bộ hải vực," Hyalina lắc đầu: "Sự ra đời của Hạm đội Thất Hương mang đến điều gì?"
Vana há hốc miệng, bỗng cảm thấy đầu óc trống rỗng.
"Dường như... không có gì xảy ra?" Nàng chần chừ hồi lâu, mới nói như độc thoại: "Ít nhất là đến giờ, không ai bị thương vì chuyện này, không có nơi nào trở thành khu cấm, thực tế... quá trình chuyển hóa của Bạch Tượng Mộc Hào đi kèm với việc thế cục Hàn Sương ổn định trở lại, toàn bộ sự kiện giống như đang phát triển theo hướng tốt..."
Hyalina lặng lẽ nhìn vào mắt Vana: "Không chỉ vậy, Dị tượng mới này hầu như không tạo ra Quy tắc hoặc Cấm kỵ."
Vana lộ vẻ suy tư.
"Dị tượng thông thường đều có quy tắc và cấm kỵ tương ứng, giống như dị thường thông thường đều có nguy hiểm và điều kiện thu nhận, phong ấn tương ứng," Giáo chủ Valentinus cũng không nhịn được lên tiếng: "Nhưng theo miêu tả của Vana, Hạm đội Thất Hương hiện tại căn bản không biểu hiện khuynh hướng cấm kỵ này, dù Bạch Tượng Mộc Hào có những đặc thù kỳ quái riêng, nhưng những quỷ dị đó đều giới hạn ở bản thân chiếc thuyền đó, chứ không phải toàn bộ Hạm đội."
"Cũng có thể là do dị tượng này mới sinh ra, chúng ta chưa thể tổng kết ra quy luật của nó," Hyalina suy tư: "Nhưng khả năng lớn hơn là... nó giống như Prand bây giờ."
"Prand bây giờ?" Vana vô thức lặp lại câu nói này, nhìn Valentinus: "Prand hiện tại..."
"Giống như lần liên lạc trước tôi đã miêu tả, an toàn, yên bình, màn đêm không còn đáng sợ, bóng tối không còn sinh biến," Valentinus nghiêm túc nói: "Tôi đã rất lâu không nhận được báo cáo về việc siêu phàm ăn mòn xuất hiện trong thành, tôi tin rằng Hàn Sương tiếp theo cũng sẽ như vậy."
Hyalina nhẹ nhàng gật đầu: “Màn đêm yên bình và bóng tối, môi trường sống thích hợp, điều kỳ quái nhất trên thế giới này là một nơi không hề kỳ quái chút nào, Prand bây giờ là một nơi như vậy. `
Vana im lặng, chìm vào suy tư.
Sau một hồi im lặng, Giáo chủ Valentinus nói: "Có lẽ những dị tượng không có số hiệu đều sẽ như vậy? Bài trừ tất cả siêu phàm ăn mòn bên ngoài, quỷ dị duy nhất là... trong phạm vi của nó không có quỷ dị."
"Hiện tại không thể kết luận vội vàng, ít nhất phải quan sát Dị tượng - Hàn Sương một thời gian," Hyalina trầm giọng nói, rồi nhíu mày nhìn Vana: "Vậy người nắm giữ tất cả chuyện này, Thuyền trưởng Duncan đó có gì... hành động đặc biệt? Anh ta có kế hoạch gì không? Tiếp tục mở rộng hạm đội, hay hợp nhất Hải Vụ Hào và Thôi Xán Tinh Thần Hào? Anh ta đã tiết lộ gì với cô không?"
Vana nghĩ ngợi, sắc mặt bỗng do dự: "Cái này... anh ta có giao cho tôi một nhiệm vụ."
“Giao nhiệm vụ cho cô?” Hyalina lập tức nghiêm túc: Nhiệm vụ gì?”
"...Anh ta muốn tôi tìm cách xin giấy thông hành cho Bạch Tượng Mộc Hào, lách luật... lách khe hở trong khâu xét duyệt của giáo hội."
Hyalina: "...?"