Phòng làm việc của cục trị an thật ấm áp, đèn cũng rất sáng. Mặc dù tình hình bên ngoài đang hỗn loạn, nơi này vẫn duy trì được vẻ ngăn nắp, trật tự, lại còn có trà và cà phê phục vụ.
"Tên?"
"Lawrence Creed."
"Nghề nghiệp?"
"Thuyền trưởng, thuyền trưởng tàu Bạch Tượng Mộc Hảo."
“Thuộc nghiệp đoàn nào?”
"Hiệp hội Nhà Thám Hiểm. Tôi có đầy đủ chứng chỉ nhà thám hiểm thâm niên, bao gồm các lĩnh vực liên quan đến lịch sử học, thần bí học và hàng hải. Ngoài ra... à, không có gì."
"Ngài đến Hàn Sương vì mục đích gì?"
Lawrence ngẩng đầu, nhìn lên ngọn đèn sáng loáng, suy nghĩ vài giây: "Thực ra ban đầu tôi đến để giao hàng. Đơn hàng của đại giáo đường thành bang các người."
Viên ghi chép trẻ tuổi ngồi đối diện bàn hí hoáy trên giấy, nguệch ngoạc vài đường rồi ngẩng đầu lên, nở nụ cười thân thiện nhưng không giấu được vẻ căng thẳng: "Vâng, tôi hiểu rồi. Xin ngài đừng để ý, chỉ là ghi chép theo lệ thôi. Dù sao đã đến đây một chuyến, cũng nên lưu lại chút gì đó. Hàn Sương cảm ơn sự giúp đỡ của các ngài... Ngài có muốn thêm một viên đường không?"
"À, không cần, cảm ơn." Lawrence có chút khó chịu khoát tay, bưng chén cà phê lên nhấp một ngụm, nhưng vì đang ở trạng thái u linh nên không cảm nhận được hương vị hay độ ấm. Anh đành đặt chén xuống, quay đầu nhìn ra phía sau.
Các thủy thủ đang bốc cháy ngọn lửa U Linh Liệt Diễm ngồi thành hàng trên ghế ở nửa sau căn phòng. Đám người thô lỗ này đã ăn sạch uống hết trà nước và bánh kẹo mà văn phòng chuẩn bị. Họ chẳng quan tâm đến việc vị giác đã mất do trạng thái linh thể, hoàn toàn là vì tâm lý "đến một chuyến không thể lỗ vốn" mà ăn uống ngồm ngoàm.
Họ không hề có chút cảm giác căng thẳng nào khi bị "mời" đến cục trị an vì gây rối. Điều này cũng bình thường thôi, dù sao đoàn người của anh quả thật đã được các quan trị an "mời" đến bằng thái độ vô cùng lễ phép, thậm chí có chút kính sợ.
Nghĩ đến đây, Lawrence lại thấy xấu hổ. Nhưng vì mặt anh đang bị lửa bao phủ, có lẽ người ngoài không nhìn ra được biểu cảm của anh.
"Tôi nghe nói ban đầu các ngài hỗ trợ người giữ cửa ở khu giáo đường, vậy tại sao sau đó lại lang thang khắp thượng thành khu? Hơn nữa còn... gây ra náo động lớn như vậy?"
Viên ghi chép trẻ tuổi đối điện tò mò nhưng vẫn cẩn trọng hỏi.
"Đây là một chút... ngoài ý muốn nhỏ," giọng Lawrence có chút xấu hổ, cố gắng cân nhắc xem nên giải thích tình hình phức tạp hiện tại như thế nào. Chẳng lẽ nói thẳng rằng mình dẫn một đám thủy thủ đại náo một trận xong vẫn còn thừa năng lượng, nên định dạo chơi trong thành, chuẩn bị mua chút đặc sản về Prand, kết quả vì u linh chi hỏa khó khống chế, vất vả lắm mới thu liễm được ngọn lửa thì khi mặt trời lên lại "bùng lên" không rõ lý do?
Đúng theo nghĩa đen là "bùng lên" — ngay giữa ngã tư đường, trước mặt mọi người.
Dị Thường 077 vốn bọc kín trong áo choàng dài, giấu mình trong đội ngũ cũng giật mình, trực tiếp lẻn từ giữa đám thủy thủ ra vỉa hè.
Kết quả là năm phút sau có ba đội quan trị an đến, dân thường thượng thành khu già trẻ lớn bé chạy tán loạn.
Lawrence nghĩ mãi, cảm thấy những chuyện này thật khó mở lời. Chủ yếu là sợ nói lung tung lại dính líu đến việc "làm ô danh Thất Hương hạm đội” — dù Thất Hương hạm đội không có thanh danh gì tốt đẹp ở trần thế, nhưng ít nhất cũng không thể mang tiếng như thế này.
Thế là anh chỉ có thể cười trừ, qua loa: "Chúng tôi rất ngạc nhiên về thành phố này, nhất thời không để ý che giấu hành tung..."
Tiếng lửa nổ lách tách đột nhiên vang lên. Lawrence tiện tay vỗ vỗ ngọn lửa xanh trên cánh tay, kiểm tra xem lan can ghế có bị linh hỏa đốt cháy không, xác nhận không sao rồi mới ngẩng đầu lên, tiếp tục nhìn người trẻ tuổi đối diện với vẻ mặt thành khẩn, mỉm cười.
"...Ngài có thể tạm thời dập tắt ngọn lửa đáng sợ này được không?"
"Tôi đang cố gắng... mặc dù có vẻ không hiệu quả lắm."
”.Cảm ơn ngài đã hợp tác. Ngài có thể chờ ở đây một lát, tôi còn vài câu hỏi muốn hỏi. thuộc hạ của ngài."
Viên ghi chép xoa xoa mồ hôi lạnh trên trán, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh hữu hảo, sau đó hít một hơi thật sâu, mới quay sang người bên cạnh bàn — một gã cũng đang chờ "làm theo lệ" và trông khả nghi không kém.
Gã mặc áo khoác thủy thủ kiểu cũ, đội một chiếc mũ thủy thủ không vừa đầu, toàn thân khô quắt, dung mạo đáng sợ, thô kệch.
Nhận thấy ánh mắt đang nhìn mình, thây khô kia lập tức ngẩng đầu, nở một nụ cười bi thảm: "Chất vấn? Tôi hiểu mà, hỏi đi, hỏi đi."
"À... vâng," viên ghi chép lại xoa xoa mồ hôi lạnh trên trán, vừa nguyền rủa cấp trên đã phân công mình trực ban ở nơi này hôm nay, vừa ghen tị với những đồng nghiệp được đi tuần tra trên phố, vừa cố gắng giữ giọng điệu trấn tĩnh, "Tên?"
“Thủy Thủ, tôi tên là thế.” Thây khô đáp ngay.
"Thủy... à, được rồi, nghề nghiệp?"
"Dị Thường."
Viên ghi chép ngơ ngác ngẩng đầu: "Hả?"
"Dị Thường," thây khô thành thật nói, chỉ vào cái đầu khô quắt của mình, "Hoặc chi tiết hơn, Dị Thường 077."
Viên ghi chép hóa đá. Vài giây sau, một tiếng nuốt nước bọt rõ mồn một mới lọt vào tai Lawrence.
"Khụ khụ, chuyện này có nguyên nhân rất phức tạp," Lawrence ho khan hai tiếng. Giọng của anh cuối cùng cũng khiến viên ghi chép gần như trống rỗng đầu óc giật mình tỉnh lại, "Yên tâm đi, khi người phụ trách giáo hội bên các người đến, tôi sẽ tìm cách giải thích và đăng ký rõ ràng."
Nghe lời thuyền trưởng già, viên ghi chép vẫn có vẻ mờ mịt, hoảng hốt. Biểu cảm trên mặt anh ta thay đổi liên tục, rồi mới hé miệng, dường như muốn nói gì đó. Nhưng chưa kịp mở lời, một cơn lốc cuốn theo khói bụi xám xịt bỗng nổi lên trong phòng làm việc.
Gió xám xoay tròn, một nữ thần quan mù mặc váy dài đen bước ra từ trong gió. Giọng nữ khàn khàn, có chút kỳ ảo vang lên: "Tôi đến rồi."
Viên ghi chép đã căng thẳng thần kinh đến cực hạn, thậm chí cành trí cũng lung lay sắp đổ, lập tức như vớ được cọc cứu sinh, gần như "bật" khỏi ghế: "A, Agatha tiểu thư! Cuối cùng ngài cũng đến! Tình hình ở đây có chút..."
“Tôi biết, tình hình phức tạp, nên tôi đích thân đến xử lý," Agatha phất tay, không đợi viên ghỉ chép xui xẻo kia nói hết, rồi chuyển sang Lawrence. Đôi môi tái nhợt hơi nhếch lên, giọng nói có chút cổ quái, "Tôi tưởng các người đã rời đi rồi chứ.”
"Vốn là định rời đi..." Lawrence gượng cười, nhưng trong lòng cũng thả lỏng phần nào. Dù sao anh và vị tiểu thư "người giữ cửa" này đã từng kề vai chiến đấu, dù quá trình đầy hỗn loạn, quỷ dị, tà môn và vô số tình huống bất ngờ, nhưng ít nhất có một điều chắc chắn: tất cả đều là "người một nhà".
Agatha đối diện dường như cũng thở phào nhẹ nhõm. Cô khoát tay với viên ghi chép, ra hiệu anh ta có thể rời đi. Người trẻ tuổi lập tức như được đại xá, chạy trốn khỏi căn phòng làm việc ngột ngạt này.
Tiếp đó Agatha lại thở dài, mang theo vẻ bất đắc dĩ và mệt mỏi, ra hiệu thuyền trưởng Lawrence và đồng bọn cứ yên tâm, đừng vội. Cô mới tập trung tinh thần, nói thầm trong đầu: "Đã tìm thấy họ rồi, đều ở cục trị an... Tình hình? Tình hình rất tốt, mà lại có vẻ ăn rất ngon... Vâng, tôi hiểu rồi, sau này sẽ giải quyết hậu quả... Không cần lo lắng, bản thân họ cũng không gây ra nhiều phiền phức, chỉ là hơi gây hoảng sợ cho dân chúng thôi. Ngài biết đấy, giờ ai cũng căng thẳng...
"Ngoài ra còn một việc phải báo cáo với ngài, có một dị thường mất kiểm soát... Đúng vậy, dị thường mất kiểm soát, số hiệu 077, mệnh danh Thủy Thủ. Thây khô này đang hành động cùng họ...
"Để họ đến gặp ngài? Tôi hiểu rồi, đi đường Gỗ Sồi. A, vâng, tôi hiểu."
Một lúc sau, Agatha mới nhẹ nhàng thở ra, ngẩng đầu "nhìn" thuyền trưởng Lawrence.
Dù miếng vải đen che kín mắt, vẫn dường như có một ánh mắt thật sự xuyên qua lớp vải dày, khiến thuyền trưởng già cảm thấy áp lực.
Anh mơ hồ nhận ra: "Cô vừa nói chuyện với Hắn?"
"Đúng vậy, và hắn có mệnh lệnh," Agatha gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc, "Hắn muốn các anh đến gặp hắn."
"Đến gặp hắn?" Lawrence giật mình, giọng không khỏi trở nên căng thăng, "Ý cô là."
"Thất Hương Hào hiện đang neo đậu ngoài khơi Hàn Sương, vị trí cụ thể Tirian sẽ cho anh biết. Hải Vụ Hào và Bạch Tượng Mộc Hảo của anh đang đậu sát nhau trong một bến cảng. Các anh đến bến tàu sẽ thấy. Ra khơi tìm hắn đi, không cần lo lạc đường. Khi các anh đến gần, thuyền của các anh sẽ biết phải làm gì, cứ để nó tự dẫn đường là được."
Lawrence vô thức nuốt nước miếng, nhìn những thủy thủ mà anh mang theo. Họ cũng nhao nhao đứng lên, ánh mắt ai nấy đều lộ rõ vẻ lo lắng.
Anh lại quay sang bên cạnh, thấy Dị Thường 077 đang nằm rạp trên đất, từng chút một bò về phía cửa.
Mấy thủy thủ cùng nhau xông lên, mặc kệ thây khô giãy giụa kịch liệt, lôi hắn trở lại.
Lawrence từ từ thu hồi ánh mắt khỏi cảnh hỗn loạn, lo lắng nhìn Agatha.
"Hắn... có nói tìm chúng tôi để làm gì không?"
"Không, nhưng hắn nói đây chỉ là một lời mời thân thiện, bảo các anh đừng quá căng thẳng..."
Cô vừa dứt lời, Lawrence chưa kịp mở miệng, Dị Thường 077 đã vừa chạy vừa nhảy dưới sự khống chế của mấy thủy thủ, gào khóc: "Tôi! Không! Tin!"
"Bịt miệng hắn lại," Lawrence quay lại quát một tiếng, rồi hít sâu vài hơi, cố gắng để hơi thở trở lại bình tĩnh, mới gật đầu nhẹ với Agatha, "Tôi hiểu rồi, tôi sẽ đến theo hẹn."
“Thả lỏng đi, các anh thật sự không cần căng thăng,” Agatha thấy vậy liền mim cười, "Thực ra. hắn là một người bình thản và thân thiện hơn những gì mọi người tưởng tượng nhiều."
"Tôi biết," Lawrence cười khổ, giơ tay ra, "Nhưng cảm giác căng thẳng không dễ dàng loại bỏ như vậy. Có lẽ chỉ khi chúng tôi đến nơi và thực sự gặp Hắn thì mới có thể thay đổi."
"Dù sao đi nữa, chúc các anh mọi điều thuận lợi," Agatha khẽ vuốt cằm, rồi thuận miệng hỏi một câu, "Ngoài ra còn chuyện gì không? Dù hoàn cảnh Hàn Sương hiện tại không tốt, nhưng chỉ cần tôi có thể làm được, tôi sẽ cố gắng giúp một tay."
Lawrence nghe vậy, lộ vẻ suy tư, rồi thò tay vào ngực lục lọi.
Một lát sau, anh lấy ra một tờ giấy có vẻ hơi trong suốt, hư ảo vì bị linh thể hỏa diễm đốt cháy, đưa cho Agatha.
“Đây là gì?”
"Đây là danh sách hàng hóa, đơn hàng của đại giáo đường các cô, đều đã được đưa đến bến cảng," Lawrence nói, giọng có chút do dự, "Đơn này... còn thanh toán được không?"
Agatha ngây người.
Người giữ cửa thành bang Hàn Sương, đại chủ giáo lâm thời, "sứ giả" Soán Hỏa Giả, Agatha nữ sĩ kiên định và thông tuệ — thật không ngờ lại có cảnh này.
Sau mười mấy giây im lặng, vị "tu nữ mù" cuối cùng cũng gật đầu, dường như nghiến răng nói: "...Thanh toán."