Sương mù giăng kín, cả thế giới như chìm trong một thứ chất lỏng xám trắng hỗn độn. Vạn vật trong tầm mắt đều mờ ảo, nhòa ranh giới, từ thành phố xa xăm đến con đường ngay gần. Tất cả đều trở nên nhạt nhòa, không rõ.
Chỉ vừa mới xuống lòng đất một thời gian ngắn, cảnh tượng trên mặt đất đã hoàn toàn xa lạ.
Từ tuyến đường thủy thứ hai vội vã trở lại mặt đất, Agatha đứng ở cửa ga giao thông, có chút kinh ngạc nhìn tình hình trên phố. Đường phố vắng tanh không một bóng người. Dưới màn sương dày đặc, ngay cả đèn đường gần đó cũng chỉ còn là một vầng sáng lơ lửng, mờ mờ ảo ảo. Ngoài ra, chỉ có thể thấy những ánh đèn đỏ sẫm chầm chậm di chuyển trong sương mù, xen lẫn tiếng máy hơi nước vận hành – đó là đèn hiệu báo động của máy bộ đàm hơi nước đang nhấp nháy.
"Đội vệ binh thành phố và lực lượng trị an đã tỏa đi các ngã tư. Hiện tại nghiêm cấm người dân di chuyển giữa các khu. Tất cả xe cộ dân sự đều bị cấm lưu thông. Những người dân không thể về nhà sẽ được bố trí trú ẩn tạm thời ở gần đó," một mục sư từ giáo hội đến tiếp ứng báo cáo với Agatha. "Hầu hết các hầm trú ẩn đã đầy. Chúng tôi chỉ có thể phối hợp với lực lượng trị an phân tán người dân đến các nhà thờ, nhà kho và nhà ga gần nhất."
Nói đến đây, vị mục sư dừng lại một chút, thở dài nặng nề.
"Ai. Đáng lẽ có thể bố trí thêm nhiều người đến thư viện trú ẩn, nhưng những nơi chứa đầy sách hiện đang bắt đầu xuất hiện hiện tượng ăn mòn, tất cả thư khố đều đã bị phong tỏa. Thời điểm sương mù bốc lên lại đúng vào lúc phần lớn nhà máy trong thành phố thay ca, quá nhiều người ở xa nhà.”
Agatha không đáp lời, chỉ từ từ thu mắt khỏi con phố, trầm ngâm ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Tầng mây dày đặc cùng sương mù che phủ kín bầu trời, sắc trời ảm đạm như chạng vạng. Trong màn trời hỗn độn, không thấy bóng dáng mặt trời.
"Bây giờ là ban ngày..." Cô khẽ nói.
"Đúng vậy, bây giờ là ban ngày, nhưng màn sương quỷ dị này có thể làm nhiễu loạn sức mạnh của mặt trời," mục sư lộ vẻ lo lắng xen lẫn căng thẳng, "Việc xuất hiện ăn mòn trong các hiệu sách cũng là vì điều này..."
“Không có thứ gì có thể nhiễu loạn sức mạnh của mặt trời vào ban ngày - chỉ cần Dị Tượng 001 còn treo trên trời, dù mây che khuất ánh nắng, dù toàn thành phố tối đen như rực, sức mạnh của mặt trời cũng sẽ không suy yếu," Agatha khẽ lắc đầu, "Theo tôi phán đoán, lớp sương mù này không phải là nguyên nhân, nó có lẽ chỉ là một hiện tượng do một nguy cơ lớn hơn gây ra. Tình hình trên núi thế nào?”
"Đại giáo đường hiện đang chật kín người," mục sư nói nhanh. Cùng lúc đó, vài cỗ máy bộ đàm hơi nước với đèn hiệu mờ ảo ken két tiến đến khoảng đất trống gần lối ra ga giao thông. Giữa các máy bộ đàm là một chiếc xe treo cờ hiệu. "Xe đến đón ngài, chúng ta sẽ lập tức quay về trên núi, tôi sẽ báo cáo tình hình trên đường."
Agatha và mục sư lên xe. Máy bộ đàm hơi nước chiếu ánh đèn mạnh về phía màn sương mù, miễn cưỡng soi rõ con đường. Đoàn xe khởi hành, di chuyển chậm hơn nhiều so với tốc độ bình thường, tiến về đại giáo đường trên đỉnh núi.
"Khi sương mù nổi lên, vẫn còn rất nhiều người cầu nguyện và du khách trên núi. Đại giáo đường cố gắng che chở tất cả mọi người. Những ai không thể chứa hết thì được bố trí vào bảo tàng bên cạnh cựu giáo đường. Tòa thị chính cũng bố trí nơi trú ẩn, coi như không ai phải ở lại bên ngoài," trên xe, mục sư tiếp tục báo cáo tình hình cho Agatha. "Đại chủ giáo Ivan hiện đã ổn định được tình hình, ngăn không cho sự hoảng loạn lan rộng trong giáo đường. Từ nãy đến giờ, ngài vẫn dùng năng lực tâm linh để liên lạc với các giáo đường trong thành phố. Cho đến nay, chưa có trường hợp ô nhiễm nào xảy ra do hoảng loạn tập thể..."
Một tiếng ầm ầm máy móc trầm thấp vọng đến từ ngoài cửa sổ xe. Agatha quay đầu về phía phát ra âm thanh.
Cô thấy mấy đường ray dài trên không dẫn từ sườn núi phía trên, xuyên qua màn sương mù, hướng về phía xa. Những cột trụ cao vút như người khổng lồ đỡ lấy đường ray. Một toa hàng đen ngòm treo trên một trong các đường ray, đang ầm ầm lao về phía sâu trong màn sương. Những ngọn đèn hiệu màu đỏ xung quanh toa hàng như vô số con mắt, nhấp nháy không ngừng trong sương mù.
Đó là hệ thống vận chuyển quặng Phí Kim. Quặng thô được khai thác từ các giếng mỏ sẽ được vận chuyển bằng những toa hàng lớn và đường ray trên núi đến nhà máy nghiền và tuyển quặng, lò luyện lớn ở chân núi.
"...Đường ray quặng mỏ vẫn còn hoạt động?" Agatha kinh ngạc quay đầu, nhìn mục sư bên cạnh, "Công nhân không đi lánh nạn sao?"
Cùng lúc đó, trong đầu cô hiện lên cảnh tượng nhìn thấy dưới lòng đất không lâu trước đó, đường hầm mỏ cổ xưa đã khô cạn từ vài thập niên trước.
"Công nhân chắc chắn đã đi lánh nạn," mục sư cũng rất kinh ngạc khi nhìn thấy toa hàng, nhưng vẫn khẳng định trả lời, "Giáo đường quặng mỏ đã xác nhận. Có thể bây giờ là toa cuối cùng chở quặng thô từ khu khai thác lên. Chắc là do máy tính tự động sắp xếp – ngài biết đấy, quặng thô sau khi khai thác lên sẽ được đưa đi sau một thời gian lưu trữ. Chương trình trên đai giấy đã được thiết lập, máy móc chỉ làm theo..."
Một tiếng ầm ầm bất an đột ngột vang lên từ phía bên kia màn sương, cắt ngang lời chắc nịch của mục sư. Mọi người lập tức nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy một toa hàng đen ngòm khác lao nhanh đến từ một hướng khác trên đường ray — cùng nằm trên một đường ray với toa hàng vừa lướt qua trên sườn núi.
"Sắp va chạm!!"
Mục sư chỉ kịp thốt lên một tiếng kinh hãi thì một vụ va chạm kinh thiên động địa đã xảy ra. Hai toa hàng va chạm mạnh trên đường ray, phát ra tiếng ầm ầm và nổ kinh khủng. Thân toa hàng bị xé toạc, những khoáng thạch ánh vàng nhạt như mưa lớn trút xuống sườn núi. Ngay sau đó, hai toa hàng lắc lư dữ dội trên đường ray, vòng động lực và vòng phụ trợ bung ra, trục bánh đà gãy, toàn bộ toa hàng bốc khói và lửa, rơi xuống thung lũng.
Một mảnh vỡ từ trên trời rơi xuống suýt sượt chiếc xe trần của Agatha, đâm mạnh xuống ven đường.
Chưa kịp để những người trên xe phản ứng, một âm thanh xé kim loại rợn người, khủng khiếp khác lại vang lên từ trên cao.
Đường ray trên không vừa chịu cú va chạm kinh hoàng đang vặn vẹo biến dạng. Định một trong các cột trụ đỡ đường ray tóe lửa. Những sợi cáp thép căng cứng và dây giằng ba lớp đứt phựt, sau đó cả một đoạn đường ray rơi thăng xuống!
"Mau tránh ra!"
Mục sư trên xe lập tức kinh hô. Trước khi ông kịp lên tiếng, đoàn xe đã bắt đầu tránh né vật rơi xuống. Vài máy bộ đàm hơi nước lập tức tản ra. Chiếc xe hơi nước trong đội hình đột ngột tăng tốc lao về phía trước. Sau vài giây kinh hoàng, một tiếng ầm ầm khủng khiếp vang lên sau lưng Agatha.
Cô quay đầu lại, thấy đoạn đường ray đứt gãy đã rơi xuống sườn núi, phá hủy hoàn toàn tuyến đường chính. Hai máy bộ đàm hơi nước bị chặn lại ở phía đối diện vật rơi, may mắn là không ai bị thương – chúng di chuyển bằng những đốt chân máy móc dài, bắt đầu leo lên ngọn núi bên cạnh. Hơi nước cao áp màu trắng phun ra từ các khe hở giữa lớp vỏ thép, hòa lẫn vào màn sương xung quanh.
"Máy bộ đàm số 2 và số 4 không qua được, chúng có lẽ sẽ leo lên đường mòn phía trên để vòng trở lại đại giáo đường, chúng ta không cần đợi họ," Agatha quay đầu nhìn thoáng qua, nhanh chóng phán đoán và ra lệnh, "Tiếp tục đi."
“Ngàn cân treo sợi tóc." Mục sư bên cạnh không khỏi xoa mồ hôi lạnh trên trán, "Chút nữa là rơi trúng đầu rồi."
Agatha nhất thời im lặng.
Vừa rồi là tai nạn? Hay là... Ác ý?
Tại sao toa hàng trên đường ray quặng mỏ vốn chỉ cho phép xe một chiều lại xuất hiện một toa hàng chạy ngược chiều?
Công nhân quặng mỏ lúc này đều đã đi lánh nạn, người điều khiển hệ thống đường ray về lý thuyết sẽ đến lánh nạn sau khi thiết lập xong chuyến cuối cùng... Toa hàng phủ lên đường ray ở bước cuối cùng có khóa an toàn, nếu trên đường ray có toa hàng khác, nó tuyệt đối sẽ không khởi hành... Máy tính tự động điều khiển quá trình này, và máy tính tự động vận hành bình thường sẽ không phạm sai lầm, bánh răng và trục cam sẽ trung thành thực hiện chương trình đã được thiết lập trên đai giấy, không có sự dao động giữa những bánh răng kim loại nghiến vào nhau.
"Máy tính tự động của quặng mỏ có thể đã gặp sự cố." Agatha lẩm bẩm như nói một mình.
Và sự cố có thể không chỉ xảy ra với máy tính tự động của quặng mỏ – nếu thư viện có thể xuất hiện hiện tượng ăn mòn tà ác giữa ban ngày, thì phạm vi bao trùm và mức độ khẩn cấp của dị biến này sẽ vượt quá mọi tưởng tượng của mọi người.
...
Tiếng còi báo động mờ mịt từ những con phố xa xôi vọng vào tai, những cơn gió lạnh hỗn loạn tùy ý lướt qua nghĩa trang trống trải. Sương mù bao phủ mọi thứ trong tầm mắt. Trong màn sương tan không ra này, dường như có vô số tiếng thì thầm trầm thấp đang vọng lại, lặp đi lặp lại, giống như sự xao động không yên của người chết.
Tiếng đóng mở của hộp đựng đồ nghề phá vỡ sự tĩnh lặng trong nghĩa trang. Một ông lão lưng còng nắm chặt khẩu súng săn hai nòng trung thành, đáng tin cậy, đứng trên con đường nhỏ như một lính gác cảnh giác, chăm chú nhìn chằm chằm vào những chiếc quan tài xếp hàng chỉnh tề trong sương mù.
Những tiếng thì thầm chỉ là ảo giác, ít nhất hiện tại vẫn là ảo giác, nhưng những chiếc quan tài kia vẫn đang nằm ngay ngắn trên bệ, những người trong quan tài vẫn đang ngoan ngoãn nằm yên - nhưng bầu không khí quỷ dị trong không khí không thể lừa dối được cảm giác của người linh già.
Ông biết, có một số việc đang xảy ra, nghĩa trang này hôm nay chắc chắn không thể yên ổn – trong số những "khách trọ" mà mình "chăm sóc" này, có một số đang dần thức tỉnh.