Dù quen biết Morris đã lâu, trong mắt Vana, ông vẫn chỉ là một học giả ôn hòa, nho nhã. Khi còn ở thành bang Prand, vị lão tiên sinh này đồn phần lớn tâm sức vào trường lớp, thời gian còn lại thì vùi mình trong tiệm sách, hoặc được các trường học mời đi diễn thuyết.
Vana không có nhiều cơ hội để thấy "chỗ hơn người" của vị trưởng bối này trong lĩnh vực siêu phàm.
Nhưng từ khi lên Thất Hương Hào, nàng mới bắt đầu thấy một khía cạnh khác của Morris, và ý thức được những học giả thoạt nhìn vô hại, đi theo Trí Tuệ Chi Thần Lakhmids kia đã dựa vào điều gì để hoàn thành công việc của họ.
Đó là một trong những công việc nguy hiểm nhất trên thế giới: truy tìm tri thức.
Nhưng nghĩ kỹ thì cũng phải, các học giả hẳn phải có năng lực độc đáo và mạnh mẽ. Bởi lẽ trên thế giới này có vô số kẻ săn đuổi tri thức, từ U Thúy Ác Ma đến huyễn ảnh Linh giới, nhưng cuối cùng phần lớn tri thức đều bị phàm nhân nắm bắt. Họ dựa vào cái gì? Chính là trình độ học thuật mạnh mẽ của các học giả phàm nhân.
Vana xoa trán, cố gắng kiềm chế những suy nghĩ vấn vơ trong đầu, lấm bẩm: "Thì ra ngài lợi hại như vậy. Biết vậy năm đó tôi cũng chăm chỉ học hành, có lẽ.”
"Không được, em thiếu điểm nhiều quá," Morris lắc đầu không chút biểu cảm, "Hay là cứ chăm chỉ rèn luyện thì hợp với em hơn."
Vana lập tức xấu hổ: "Ít nhất tôi cũng tốt nghiệp đại học đàng hoàng..."
Morris liếc nhìn nàng: "Một phần ba học phần thể dục, một phần ba học phần bồi dưỡng của giáo hội."
Vana im lặng. Sau vài giây ngắn ngủi, nàng chuyển ánh mắt về phía màn sương mù xung quanh, gượng gạo đổi chủ đề: "Ngài tiêu diệt đám tà giáo đồ, hẳn là những kẻ điều khiển đám quái thai giả tạo kia?"
"Cùng lắm là một trong những kẻ điều khiển," Morris lắc đầu, "Em có nghe thấy tiếng động từ các ngã tư khác không? Hiện tại toàn bộ thành bang đâu đâu cũng có loại quái vật đó, không biết bao nhiêu tà giáo đồ đã thừa dịp sương mù tiến vào thế giới thực tại. Chú dựa vào chúng ta e là không tiêu diệt hết được.”
Vana khẽ gật đầu, vẻ mặt ngưng trọng, nhưng khi chuẩn bị nói thêm gì đó, khóe mắt nàng đột nhiên chú ý đến một điều gì đó, liền khẽ "A" một tiếng.
Nàng tiến đến bên xác chết của tên Yên Diệt giáo đồ, ngồi xổm xuống kiểm tra tình hình, đưa tay kéo cổ áo hắn, xé toạc ra.
Dưới lớp quần áo, huyết nhục đang tan rữa, ngọ nguậy, như thể bị thứ bùn nhão màu đen ô nhiễm thấm vào. Khi thân thể hắn chết đi, tốc độ ngọ nguậy của thứ bùn nhão kia cũng chậm dần, có thể thấy rõ bằng mắt thường, và dần khô lại.
"...Đây cũng là đồ giả!?" Vana kinh ngạc mở to mắt, không tin vào những gì mình vừa phát hiện, "Đám tà giáo đồ này... Đến cả người của mình cũng biến thành đồ giả?!"
“Không, không đơn giản vậy đâu," Morris cau mày, cẩn thận kiểm tra thi thể tên tà giáo đồ, đồng thời nhớ lại những chỉ tiết trong trận chiến vừa rồi, một lát sau chậm rãi lắc đầu, “Tôi cảm nhận được dao động tư duy của hắn, không giống với đồ giả. Những thứ giả tạo kia có sự đứt gãy rõ ràng so với con người trong quá trình suy nghĩ, dù chúng có thể biểu hiện không khác gì người thường, nhưng vì bản thân nguyên tố không ổn định nên không thể duy trì ý thức ổn định. Tên tà giáo đồ này thì không có vấn đề đó."
Nói rồi, ông chỉ vào mảng huyết nhục bị bùn nhão màu đen bao phủ trên ngực tên tà giáo đồ.
"Quan trọng hơn là phần này. Em nhìn xem, hắn không phải được tạo thành từ nguyên tố. Nguyên tố và huyết nhục bình thường cùng tồn tại, đây giống như một dạng cộng sinh, hoặc... bản thân ô nhiễm."
Vana nhìn chằm chằm vào vị trí đó hồi lâu, hàng lông mày dần nhíu lại: "Đám dị giáo này chủ động dùng nguyên tố ô nhiễm bản thân? Thậm chí dùng nguyên tố thay thế một phần huyết nhục... Thật kinh tởm, đến Yên Diệt giáo đồ cũng phải ấn tượng với mức độ biến thái này."
Ngược lại, Morris vẫn rất bình tĩnh: "Tôi thấy cũng không khác gì mấy tên Yên Diệt giáo đồ cải tạo mình thành U Thúy Ác Ma. Đám người điên này chán ghét và vứt bỏ thân xác phàm trần, chúng xưa nay không ngại dùng những biện pháp điên rồ nhất để cải tạo bản thân."
Nói rồi, sự chú ý của ông chuyển sang chỗ khác.
Ông nhìn về phía cuốn sách da đen lớn mà tên tà giáo đồ kia vẫn nắm chặt trong tay.
Sau một thoáng do dự, lão học giả vươn tay, giật mạnh cuốn sách ra khỏi những ngón tay đang siết chặt của tên tà giáo đồ.
"Coi chừng," Vana lập tức nhắc nhở, "Trong cuốn sách đó có thể ghi lại những nội dung ô uế báng bổ! Hiện tại sức mạnh của ánh dương đã yếu bớt, tùy tiện tiếp xúc..."
"Học giả cuối cùng sẽ lật mở những cuốn sách mới mẻ và thần bí. Đối với chúng ta, mỗi lần đọc là một quá trình thử thách và mạo hiểm," Morris khẽ lắc đầu, "Đừng lo lắng, giáo phái Lakhmids có huấn luyện và kỹ xảo ứng phó chuyên biệt cho những tình huống đọc sách như thế này. Em chỉ cần cảnh giới giúp tôi, và nếu có thứ gì bị cuốn sách này thu hút đến, thì giúp tôi giải quyết nó."
Vana do dự một chút, rồi gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc: ”.Được.”
Morris ừ một tiếng, nhanh chóng hoàn thành một lời cầu nguyện trong lòng, sau đó lấy ra một lọ nhỏ chứa bột thảo dược từ trong ngực, đổ một nửa xuống đất và đốt, nửa còn lại thì rắc lên cuốn sách trước mặt. Tiếp đó, ông xác nhận lại trạng thái của chuỗi vòng đá màu sắc rực rỡ trên cổ tay, lúc này mới trịnh trọng ngồi xuống đất, đặt cuốn sách lên đùi.
Bìa sách đen kịt, trên bề mặt không có bất kỳ chữ viết hay ký hiệu nào, chỉ có thể thoáng thấy những đường vân hình lưới tinh mịn khắc trên lớp vỏ cứng, khiến người ta không thể nào đoán được nguồn gốc của nó.
Morris mở trang bìa, nhìn vào nội dung bên trong.
Vana dời ánh mắt, cố gắng tránh bị cuốn sách ảnh hưởng.
Những đường cong và ký hiệu lộn xộn hiện ra trước mặt Mortis.
Ban đầu, ông hoàn toàn không thể hiểu những gì mình đang thấy. Những phù hiệu và đường cong lộn xộn đó không thuộc bất kỳ ngôn ngữ hay văn tự cổ đại nào mà ông biết. Nhưng khi ông thử lật trang tiếp theo, những vết tích trên trang sách đột nhiên bắt đầu di động. Vết mực biến thành những sinh vật mềm dẻo có sự sống, nhanh chóng lướt qua, nhảy nhót trong cấu trúc lồng giam của trang giấy, kích thích thị giác của lão học giả. Chỉ trong vài giây, ông đã cảm thấy mình bắt đầu hiểu được những gì được ghi lại trong trang sách.
Những ký hiệu và đường cong kia đang giãy giụa dữ dội, mọi thứ trong trang sách đều run rẩy trước mắt ông, và "tri thức" thì chiếu rọi trực tiếp vào đầu ông!
Morris khẽ động tâm, biện pháp phòng hộ và ứng kích đã được thiết lập sẵn trong thức hải ông tức thì khởi động. Một giây sau, ý thức chủ đạo rút lui, lý trí cố định. Ông phảng phất trở thành một người đứng xem trong khoảnh khắc, đứng sau lưng "chính mình" trong thế giới thực tại với một góc nhìn siêu nhiên và hư ảo, tỉnh táo và thanh tỉnh đọc những nội dung đang hiện ra trong đầu mình.
"...Hội nghị của Di Lạc Chư Vương tái khởi động, kế hoạch ban đầu được định ra...
“Kẻ bị vứt bỏ, huyết nhục của chúng sẽ tan trong ánh sáng."
Chỉ vừa đọc hai câu, "bản thân chiếu ảnh" hư ảo của Morris đã cau mày.
Đây là những gì mà người liên lạc trẻ tuổi tên "Ô Nha" đã mang về trên tờ giấy khi thuyền trưởng lần đầu tiên dẫn đội đi thăm dò đường thủy thứ hai! Đó là đoạn ghi chép không rõ ràng, nguồn gốc không rõ, hư hư thực thực, được viết bằng một loại "thánh thư thể" cổ xưa nào đó!
Ánh mắt Morris có chút thay đổi, ông lập tức điều khiển cơ thể lật qua lật lại các trang sách, để mắt mình đọc những văn tự vặn vẹo báng bổ kia, và hình thành những ký ức tri thức tương ứng trong đầu. Sau đó, ông dùng góc nhìn của người đứng xem để đọc những nội dung trong đầu mình.
Ông thấy được nhiều ghi chép bằng thánh thư thể hơn. Và quả nhiên, sau đoạn ghi chép của Ô Nha, có một vài câu vụn vặt xuất hiện:
".Sau khi thị tộc bị vứt bỏ rời đi, sự sáng tạo vạn vật vẫn tiếp tục như kế hoạch. Di Lạc Chư Vương bắt đầu thiết kế bản vẽ ban đầu, cũng là cuối cùng.
"Tuy nhiên, bản vẽ đầu tiên nhanh chóng bị bỏ hoang, bởi vì dư chấn của đại yên diệt rung chuyển không ngớt giữa trần thế... Đám Chư Vương tụ bụi thành đá, lại tụ đá thành tinh, quần tinh lại vỡ vụn ra, không thể lâu dài...
"Thương Bạch Cự Nhân Chi Vương Thrall Mir vì vậy ngã xuống trong đêm dài đầu tiên của Sáng Thế Kỷ...
"...Đám Chư Vương liền bắt đầu thiết kế bản vẽ thứ hai. Họ chọn ra một vị từ chính mình, muốn hắn làm Tạo Vật Chủ. Người đầu tiên được chọn là Mộng Cảnh Chi Vương, còn được gọi là Vị Vua của Tri Thức và Ký Ức vĩ đại, bởi vì vị vĩ nhân này từng thực sự triển lộ những kỳ tích tạo vật...
"Nhưng bản vẽ thứ hai cũng không thành công. Thế là Mộng Cảnh Chi Vương bị xé nát trong đêm dài thứ hai của Sáng Thế Kỷ, một phần của hắn phiêu đãng ở biên giới thế giới thực tại...
“Bản vẽ thứ ba, giao cho một vị vương khác chấp hành, kỳ danh là Nhuyễn Hành Chi Vương, còn gọi là Tập Quần Chú Chủ. Hắn chính là chủ nhân chung của vô số vật nhỏ bé vô hình, chấp chưởng quyền hành sáng tạo, lại chấp chưởng quyền hành mặt trái của sáng tạo. Lại có chân lý, xưng hắn là Anh Cả Của Trí Tuệ.
"...Nhuyễn Hành Chi Vương liền bắt đầu công việc của mình. Trong đêm dài thứ ba, hắn ban bản vẽ cho tụ quần, và tìm một lực lượng trợ thủ từ thị tộc vẫn còn tồn tại, để ngăn ngừa giẫm vào vết xe đổ của Mộng Cảnh Chi Vương và Thương Bạch Cự Nhân Chi Vương, hắn chia nhỏ bản vẽ ra, khiến cho trần thế không còn chư quốc, khiến cho chư quốc hóa thành 1200 thành, lại cho thị tộc kia chấp chưởng mười thành ban đầu, ban thưởng kỳ danh Kríti.
"Đêm dài thứ ba cứ thế bình an trôi qua. Điều này là tốt.
"Nhưng Di Lạc Chư Vương bất mãn với việc Nhuyễn Hành Chi Vương sửa đổi bản vẽ, liền ngăn trở con đường trở về thánh tọa của hắn. Mười thành thị tộc lại cảm kích Nhuyễn Hành Chi Vương, họ không dám ca tụng vị vương này trước mặt Chư Vương, liền vì hắn dựng nên những danh hiệu tôn sùng khác, họ gọi hắn là thánh, lại tên——
"U Thúy Thánh Chủ."