Hòn đảo ngày càng gần, ánh đèn trong sương mù dày đặc cũng hiện rõ hơn trên đảo. Lawrence đứng ở mũi tàu Bạch Tượng Mộc Hào, hai tay nắm chặt lan can, đầu ngón tay hơi trắng bệch vì dùng sức.
Ai cũng căng thẳng, kể cả những lão thuyền trưởng đã lênh đênh trên Vô Ngân Hải gần nửa đời người. Trên hòn đảo kia có gì? Bóng ma trong sương mù kia là gì? Vì sao hòn đảo này lại xuất hiện quanh Bạch Tượng Mộc Hào như thể có ý thức? Và quan trọng nhất... vùng biển bị bao phủ bởi hiện tượng kỳ dị này, rốt cuộc là nơi nào?
Lawrence hít sâu một hơi, luồng khí lạnh buốt tràn vào phổi, ép tâm trí đang dao động trở lại bình tĩnh. Hắn cố gắng không nghĩ đến những điều dị thường khác, ví dụ như Martha đang đứng trước mặt, và việc ngoài hắn ra, những người khác cũng thấy Martha. Hắn biết mình phải ngừng suy nghĩ về điều này, bởi vì tất cả có vẻ liên quan đến trạng thái tinh thần ngày càng tồi tệ của hắn. Nếu tiếp tục nghĩ, Martha có lẽ sẽ không chỉ là ảo ảnh nữa.
Hắn đã hết dược thủy, và dù còn, thuốc cũng không còn tác dụng.
Lò hơi nước hoạt động ổn định, Bạch Tượng Mộc Hào dần tiến gần hòn đảo nhỏ với bờ biển khúc khuỷu. Con thuyền trắng lướt trên mặt biển, đuôi thuyền để lại một vệt dài. Trong vệt sóng biển khuếch tán ấy, thoáng có một vệt xanh lục lóe lên.
Nhưng không ai để ý đến tình hình ở đuôi thuyền. Tất cả sự chú ý trên thuyền đều đổ đồn vào hòn đảo nhỏ kỳ dị kia.
Địa thế rìa đảo dốc đứng, đá lởm chởm, không có chỗ thích hợp để cập bờ. Người lái tàu giàu kinh nghiệm không tùy tiện cho thuyền dựa trực tiếp vào đảo, mà điều khiển Bạch Tượng Mộc Hào đi vòng quanh.
Khi thuyền đi được khoảng một phần ba vòng, thủy thủ trên đài quan sát đột nhiên phát hiện.
"Có bến cảng!" Thủy thủ trên đài cao hét lớn.
Một lúc sau, một bến tàu nhỏ hiện ra trong tầm mắt Lawrence. Phần công trình sâu bên trong bến cảng bị sương mù che phủ, không nhìn rõ, nhưng phần kéo dài ra biển vẫn còn nguyên vẹn, không có dấu vết hư hại.
Có bến tàu hoàn chỉnh nghĩa là có thể đưa Bạch Tượng Mộc Hào cập bến, thay vì dùng thuyền nhỏ lên đảo, điều này chắc chắn nâng cao độ an toàn khi thăm dò đảo. Ngoài việc tiếp tế và rút lui dễ dàng, mấy khẩu pháo hộ tống cỡ nhỏ trên Bạch Tượng Mộc Hào cũng có thể yếm trợ cho hoạt động thăm dò ven bờ.
Lawrence quay về đài chỉ huy. Dưới sự chỉ huy của hắn, Bạch Tượng Mộc Hào cẩn thận tiến gần bến tàu không một bóng người. Vì không có người dẫn đường trên bờ hỗ trợ, quá trình cập bến diễn ra cực kỳ chậm chạp, nhưng cuối cùng cũng hoàn thành an toàn.
Lawrence nhìn về phía bến tàu, thấy sương mù bao phủ cả hòn đảo. Ngay cả công trình gần bến tàu cũng mờ ảo vì sương mù. Không biết có phải ảo giác không, nhưng hắn cảm thấy sương mù trên đảo còn dày hơn trước đó.
"Không thấy người," người lái chính đến cạnh Lawrence, vừa quan sát tình hình trên đảo vừa nói, "Nhưng mơ hồ thấy ánh đèn... như phát ra từ kiến trúc bến cảng."
"Vô tuyến điện có phản hồi không?"
“Không có. Đến gần đảo này, ngay cả tín hiệu Hàn Sương vẫn luôn thu được cũng mất," người lái chính lắc đầu, "Tín hiệu đèn cũng không có hồi đáp."
Lawrence trầm ngâm: "Ngươi chọn mười hai thủy thủ khôn khéo, cẩn thận, mang súng, cùng ta lên đảo thăm dò."
"Ngài muốn đích thân lên đảo?" Người lái chính kinh ngạc, "Hòn đảo này trông rất quỷ dị, ngài làm vậy e rằng..."
"Nguy hiểm? Ở trên thuyền cũng nguy hiểm tương tự," Lawrence lắc đầu, "Quỷ dị không phải hòn đảo, mà là cả vùng biển này. Chúng ta bị một dị tượng lớn giam hãm. Nguy hiểm rình rập khắp nơi trong phạm vi dị tượng. Lên đảo thăm dò ít nhất có thể tìm được thông tin hữu ích."
Người lái chính há miệng, nhưng không thể không thừa nhận kinh nghiệm và phán đoán của thuyền trưởng có lý.
"Vâng, tôi đi chuẩn bị.”
Lát sau, người lái chính chọn ra mười hai thủy thủ phù hợp từ các thuyền viên. Họ đều là những lão thủy thủ nhiều năm kinh nghiệm, ý chí kiên định, tín ngưỡng thành tín. Cùng với người lái chính, tổng cộng mười ba người, chuẩn bị cùng Lawrence lên đảo.
Phó nhì tạm thời phụ trách các công việc trên Bạch Tượng Mộc Hào.
Thang dây thả xuống cầu tàu. Lawrence dẫn đầu đội thăm dò nhỏ bé của mình bước lên hòn đảo bí ẩn trong sương mù.
Cảm giác chân chạm đất phần nào xoa dịu nỗi bất an của đội thăm dò. Lawrence đứng trên bến tàu, bước mạnh lên mặt đất, quay đầu nói: "Ít nhất đất xi măng này là thật."
"Ánh đèn ở hướng kia," người lái chính cầm khẩu súng trường đường kính lớn, ngấng đầu nhìn về phía xa, "Vẫn còn thấy được, nhưng vẫn không thấy dấu hiệu có người hoạt động.”
"Không được phân tán, không được tùy tiện chạm vào đồ vật lạ. Nếu nghe thấy âm thanh xung quanh và có người đáp lời, phải xác nhận vị trí người đó và đồng đội trước khi trả lời," Lawrence nghiêm túc dặn dò, "Nếu thấy bất kỳ vật khả nghi nào trong sương mù, phải cảnh báo mọi người trước, không được tự ý nổ súng hoặc rời đội thăm dò."
Nói đến đây, hắn dừng lại, nhìn quanh đội ngũ của mình.
Mười hai thủy thủ, một người lái chính và hắn.
"Cuối cùng, nhớ kỹ, chúng ta chỉ có mười bốn người. Trước khi trở lại thuyền, người có thể ít, tuyệt đối không được nhiều hơn."
Các thủy thủ đồng thanh đáp: "Vâng, thuyền trưởng!”
Lawrence gật đầu, dẫn đội đi về phía sương mù.
Họ đi qua cầu tàu, đến một khu đất rộng. Nơi này trông như khu tập kết và phân tán hàng hóa. Vẫn còn thấy một vài công trình kho tạm còn sót lại và cần cẩu cỡ nhỏ, nhưng ngoài ra, không thấy bất kỳ bóng dáng "người" nào.
"Nơi này trông không giống như đã hoang phế lâu," người lái chính quan sát xung quanh, nói nhỏ, "Cứ như bến tàu vẫn còn bận rộn vài ngày trước."
Lawrence im lặng, cẩn thận quan sát các công trình bến cảng gần đó. Đột nhiên, mắt hắn dừng lại trên một tấm biển.
"Bến cảng vật tư đảo Chủy Thủ."
Chủy Thủ đảo, là tên của hòn đảo này.
"Đây là đảo Chủy Thủ?" Người lái chính tiến đến, nhìn dòng chữ trên biển, hơi ngạc nhiên, "Tôi từng nghe về nơi này... một hòn đảo nhỏ gần Hàn Sương, trước kia sản xuất Phí Kim, nhưng nghe nói nhiều năm trước đã chuyển thành công trình quân dụng... Đây thực sự là đảo Chủy Thủ?"
"Không thể tin bất cứ điều gì ở đây. Trước đó chúng ta còn ghé vào một nơi trông rất giống Hàn Sương," Lawrence lắc đầu, "Đi tiếp thôi. Nơi có ánh đèn có thể là phòng làm việc của bến cảng, có lẽ có thứ gì đó có thể giải đáp thắc mắc của chúng ta."
Đội thăm dò rời khu kho tạm của bến tàu, bắt đầu đi dọc theo con đường dốc hướng lên phía ánh đèn trong sương mù, ai nấy đều căng thẳng, chú ý động tĩnh trong sương.
Một cơn gió rất nhẹ thổi trên đảo, khiến làn sương xám trắng chậm rãi cuộn lên. Những vệt ánh sáng quái dị ở đằng xa dường như cũng bắt đầu chuyển động, lung lay như một sinh vật sống đang vươn mình. Trong màn sương mù ảm đạm hỗn độn, ánh đèn càng rõ hơn, và dần tiến lại gần trong tầm mắt mọi người.
Người lái chính đi đầu đội ngũ đột ngột dừng lại.
"Đây là cái gì?" Người lái chính cúi xuống, nhíu mày quan sát một đống vật kỳ dị ven đường.
Lawrence cầm súng lục ổ xoay và đèn treo, tiến đến bên người lái chính và thấy đống đồ kia.
Đó là một đống bùn nhão màu xám đen. Nó đã khô cạn, viền ngoài nứt nẻ, nhưng vẫn thấy được hình dạng lúc phun trào cuối cùng.
Như thể một đống bùn nhão vừa sôi trào, rồi trong nháy mắt bị hút hết độ ẩm.
"Bùn?" Lawrence cau mày, không tùy tiện chạm vào thứ quái dị kia, "Sao lại có bùn ở đây?"
"Trước đó ở bên bến tàu, hình như cũng thấy một ít bùn nhão đen tương tự," một thủy thủ trong đội đột nhiên nói, giọng không chắc chắn, "Nhưng lúc đó nó lẫn với đống tạp vật, tôi tưởng chỉ là rác..."
Lawrence gật đầu. Ngay sau đó, một thủy thủ khác đột nhiên kêu lên: "Ở đây cũng có một đống!"
Lawrence nhìn theo hướng đó, thấy một đống bùn nhão đen khác trên mặt đất bên kia đường.
Khắp đảo đều có thứ này?
Cảm giác bất an tràn ngập trong lòng, nhưng không ai giải thích được bùn nhão kia là gì. Lawrence cẩn thận tập hợp đội ngũ, tránh để mọi người tiếp xúc với thứ "bùn" quái dị kia, rồi tiếp tục đi sâu vào sương mù.
Một lát sau, họ đến cuối con đường dốc. Đúng như Lawrence dự đoán, đây là vị trí phòng làm việc của bến cảng.
Một tòa kiến trúc nhỏ bằng bê tông cốt thép đứng ở đó, ánh đèn hơi vàng hắt ra từ cửa sổ. Không nghe thấy bất kỳ động tĩnh nào bên trong.
Cửa chính của tòa nhà hơi hé mở. Trên cửa có tấm biển đề "Phòng làm việc tổng hợp bến cảng".
Lawrence đến trước cửa, nghiêng tai nghe ngóng động tĩnh bên trong, rồi chuẩn bị đẩy cửa.
Nhưng đột nhiên, hắn khựng lại.
Trên tường cạnh cửa, một dòng chữ như vội vàng khắc bằng chủy thủ lọt vào mắt hắn. Rõ ràng đó là một câu:
"Nhân loại chỉ còn hai con mắt!"