Hành lang máy móc hướng mũi tàu hun hút gió, oi bức và mờ tối khiến lòng người bực bội, máy móc rung động và tiếng ầm ầm chấn động như muốn xuyên vào tủy não, không ngừng nghĩ. Ánh đèn trên vách tường chập chờn, lay động như gặp phải luồng khí bất ổn trong chụp đèn.
Nhưng tất cả những điều đó không thể sánh bằng cảm giác bất an ngày càng mãnh liệt, sự căng thẳng đến nghẹt thở và sự giằng xé trong tư duy dẫn đến mê man.
Berazov cố gắng kiểm soát bước chân và nét mặt.
Càng tiến sâu vào Hải Âu Hào, hắn càng phải đi lại bình ổn, giữ vẻ mặt tỉnh táo như thường.
Vài thủy thủ dừng lại trong hành lang, trò chuyện với nhau. Họ mặc những chiếc "áo khoác" da kỳ lạ, da mặt nhăn nheo, giọng nói nghe như tiếng vo ve tạp âm.
Berazov đi về phía họ. Đầu óc hắn nhắc nhở rằng đây là những binh sĩ đưới quyền, nhưng hắn không tài nào nhớ nổi tên ai.
"Thưa tướng quân?" Một người lính tiến lên, tò mò nhìn Berazov, "Ngài có gì sai bảo?"
"Chỉ là đến kiểm tra tình hình khoang máy móc," Berazov bình tĩnh đáp lời người lính xa lạ, "Hãy ở lại vị trí của mình."
Người lính nhìn chằm chằm hắn, sau đó hành lễ, lùi lại: "Rõ, thưa tướng quân."
Berazov bước qua đám người, chân bước đều đặn. Hắn cảm thấy ánh mắt của những người lính dừng lại trên mình một lát, nhưng rất nhanh lại dời đi.
Họ có thực sự là binh lính của mình không? Họ có thực sự là thủy thủ đoàn của Hải Âu Hào không? Hay họ là thứ ẩn nấp kia? Hoặc là một loại móng vuốt nào đó? Họ đã nhận ra điều gì chưa? Hay đã cảnh giác? Liệu một giây sau, những binh lính mà hắn không nhớ tên này sẽ nhào tới?
Berazov nén mọi suy nghĩ xuống đáy lòng, thẳng đến khi đến cửa khoang máy móc, mở cái miệng cống không khóa.
Tiếng ồn của máy móc chói tai hơn ập vào mặt.
Lò hơi hạt nhân đang chạy hết công suất, động lực bành trướng đáng kinh ngạc trào dâng trong thùng hình cầu, hệ thống ống dẫn phức tạp rung lên tê tê trên trần khoang máy móc, trục khuỷu và bánh răng khổng lồ vận chuyển nhanh như bay bên trong khung thép.
Máy móc vận hành vô cùng hưng phấn, thậm chí... hưng phấn đến cuồng nhiệt.
Giống như một linh hồn xao động, thúc đẩy những bánh răng thép nặng nề kia xoay tròn, thúc đẩy con tàu lao về phía thành phố văn minh với tốc độ cực hạn.
Trong tiếng rít của đường ống hơi nước dường như lẫn cả tiếng thì thầm mơ hồ.
Berazov loạng choạng, nhưng nhanh chóng ổn định lại, bước về phía lò hơi hạt nhân.
Một mục sư đang vung lư hương trước van. Hắn đột ngột quay đầu, nhìn vị tướng quân đang bước vào khoang máy móc. Huy hiệu giáo hội trên ngực hắn dường như dính một lớp dầu nhớt, khiến biểu tượng thần thánh trở nên mờ ảo.
"Thưa tướng quân?" Mục sư tò mò nhìn, "Sao ngài đột nhiên đến đây? Nơi này..."
“Ta đến xem. tình hình lò hơi hạt nhân.” Berazov nói, mắt nhìn vào lư hương trong tay mục sư.
Viên thịt nhỏ trong không khí nhẹ nhàng lay động, phía trên mở ra một con mắt tái nhợt.
Hắn ngẩng đầu, nhìn những cơ quan hơi nước đang vận hành và hệ thống ống dẫn rung lên tê tê.
Khí thải từ đường ống hơi nước tỏa ra màu máu, rìa bánh răng xoay tròn nhanh chóng mờ ảo và vặn vẹo, dường như có thứ gì đó đang ký sinh bên trong bộ máy khổng lồ này, dùng linh hồn ác độc của nó thay thế hơi nước thần thánh ban đầu.
Máy móc đã bị ô nhiễm, đang ở trong trạng thái báng bổ – ý nghĩ này lóe lên trong đầu Berazov trong một giây, nhưng ngay sau đó tan biến.
Nhưng hắn vẫn đi về phía bệ điều khiển lò hơi hạt nhân - dù cho cái "trái tim thép” khổng lồ này trong mắt hắn lúc này hoàn toàn bình thường, hắn vẫn chậm rãi đưa tay về phía bệ điều khiến.
"Tướng quân," một thợ máy dính đầy dầu mỡ đột nhiên bước tới từ bên cạnh, ngăn tay trước cần điều khiển, "Ngài đừng chạm vào những thứ này, máy móc đôi khi rất mong manh."
Berazov ngẩng đầu, nhìn người thợ máy.
Người sau chỉ bình tĩnh đáp lại ánh mắt của hắn.
Nhưng bất chợt, môi người thợ máy rung rung mấy lần.
Berazov nhíu mày, đọc được mấy từ từ hình môi của người thợ máy —
"Máy móc trúng tà, không cách nào đóng hoặc phá hủy."
Berazov sững sờ, ngay sau đó thấy người thợ máy nghiêng người, vừa loay hoay với những cần điều khiển vừa ngọ nguậy môi.
"Mục sư không thể tin... Tình huống mất kiểm soát... Quá trình Số 22."
Quá trình Số 22?
Berazov căng thăng, nhưng rất nhanh, hắn biết mình phải làm gì.
Thợ máy hiểu "trái tim" con tàu này hơn bất kỳ ai.
Hắn quay người rời khỏi khoang máy móc, nhưng không đến bất kỳ khoang nào khác, mà vẫn giữ vẻ bình tĩnh sau khi rời khỏi hành lang khoang dưới, quay trở lại phòng thuyền trưởng.
Giữa đường, thỉnh thoảng có binh sĩ chào hỏi hắn. Một số người mang lại cho hắn ấn tượng mơ hồ, một số khác thì hắn không thể nhớ nổi tên.
Những binh lính này có thể có những người còn tỉnh táo – nhưng Berazov không có cách nào phân biệt họ, cũng không có thời gian để liên lạc hoặc phân biệt từng người trong số ba mươi người trên tàu, ngoài mình và người thợ máy. Hắn khóa trái cửa phòng thuyền trưởng, đến trước tủ sắt bên bàn đọc sách, bắt đầu xoay mật mã, ngón tay hắn tái nhợt vì gắng sức.
Cửa tủ sắt mở ra, kèm theo tiếng lách cách nhẹ nhàng.
Ánh mắt Berazov lướt qua ngăn chứa tài liệu, rơi vào nút màu đỏ ở đáy tủ.
Bên cạnh nút có dòng chữ nhỏ: Quá trình Số 22, chỉ sử dụng trong tình huống cực đoan.
Berazov đưa tay về phía nút đó, và gần như cùng lúc, hắn nghe thấy tiếng gõ cửa: "Thưa tướng quân, ngài ở trong đó ạ? Chúng tôi nhận được chỉ thị từ Hàn Sương, cần ngài đích thân xử lý."
Là giọng của phó quan.
Berazov đột nhiên chần chừ —
Nhỡ mình phán đoán sai thì sao?
Nhỡ trên tàu thực ra không có vấn đề gì, vấn đề chỉ là ở mình thì sao? Mình bị nhiễm độc nhẹ, dẫn đến nhận thức và ký ức sai lệch, thậm chí trên đường đi đều nghe nhầm ảo giác... Nếu thật là vậy, chẳng phải hắn đang muốn chôn vùi cả con tàu chỉ vì sự nhạy cảm quá mức của mình sao!
"Thưa tướng quân, ngài ở trong đó ạ? Chúng tôi nhận được chỉ thị từ Hàn Sương..."
Tiếng đập cửa dồn dập hơn.
Berazov giật mình tỉnh lại. Hắn đột nhiên ý thức được, những ý nghĩ vừa rồi có lẽ không phù hợp với tính cách của mình. Hắn không phải là người sẽ do dự ở bước cuối cùng.
Có người đang rót "tạp chất" vào tư duy của mình!
"Mẹ kiếp dị đoan rác rưởi!"
Berazov không chút chần chừ, nhấn nút màu đỏ.
Sau một khoảng thời gian trì hoãn cực ngắn, một vụ nổ kinh hoàng quét sạch cả con tàu – Hải Âu Hào trong nháy mắt bị ánh chớp và ngọn lửa bao trùm, và bị xé toạc bởi sức công phá đáng sợ của thuốc nổ.
Những mảnh vỡ cháy rực của Hải Âu Hào trôi nổi trên mặt biển một lúc, rồi dần bị đẩy về phía vùng biển phía bắc Hàn Sương. Sau đó, nó chạm đến giới hạn - những mảnh vỡ nóng rực bắt đầu chìm xuống với tốc độ ngày càng tăng, như bị một lực vô hình kéo xuống. Tốc độ chìm ngày càng nhanh, và cuối cùng nó biến mất hoàn toàn trên mặt biển.
Cùng lúc đó, trong thành bang Hàn Sương, gần nghĩa trang số 3, người coi mộ già mặc áo khoác đen kịt, lưng hơi còng, đang chậm rãi đi trên con đường trở về từ khu thành.
Ông vừa mới đi mua một vài nhu yếu phẩm sinh hoạt ở khu phố lân cận. Lúc này đã gần hoàng hôn, ông muốn trở về "trận địa" của mình trước giờ đổi ca.
Con đường dẫn đến nghĩa trang sâu thẳm và yên tĩnh, người qua lại thưa thớt, nhưng vẫn có những cư dân sống gần đó đi dọc theo con đường mòn này.
Khi họ chú ý đến bóng dáng người coi mộ già, họ sẽ vô thức điều chỉnh bước chân, giữ một khoảng cách với ông lão còng lưng u ám này.
Họ không ghét người coi mộ, mà là bản năng có chút e ngại. Điều này không chỉ vì bầu không khí ảm đạm quỷ quái của nghĩa trang, mà còn vì tính cách lạnh lùng quái gở của ông lão — ngay cả so với những người coi mộ âm trầm khác ở khu nghĩa trang, người coi mộ già của nghĩa trang số 3 vẫn được coi là đáng sợ nhất.
Ông đã ở trên cương vị này quá lâu, đến mức ngay cả bản thân cũng nhiễm phải một chút khí chất của "người chết".
Điều này thậm chí còn mang đến những tin đồn đáng sợ – người ta thường nói rằng vào ban đêm, có ánh đèn tái nhợt trôi nổi trên hàng rào trong nghĩa trang, và đó chính là linh hồn đã lìa khỏi xác của người coi mộ. Cũng có người nói rằng ông lão đáng sợ này sẽ tự mình nằm vào một chiếc quan tài vào nửa đêm, ông sẽ ngừng thở cùng với người chết, và thức dậy khi mặt trời lên vào ngày hôm sau.
Những tin đồn kỳ dị và kinh dị bủa vây nghĩa trang và người coi mộ, nhưng người coi mộ quái gở dường như không bao giờ quan tâm đến điều này – trên thực tế, ông gần như không liên hệ với cư dân địa phương, ngoại trừ những dịp hiếm hoi như hôm nay, khi ông ra ngoài mua sắm một vài vật dụng cần thiết. Phần lớn thời gian ông ở trong căn phòng nhỏ của người coi mộ trong nghĩa trang, và những người liên hệ hàng ngày chỉ là những người đưa xác của giáo hội.
Ông cảm thấy điều này không có gì không tốt.
Để người sống tránh xa thế giới của người chết, người trước đừng quá tò mò để tránh bị hại, người sau được hưởng sự thanh tĩnh sau khi chết, giữ yên lòng, đó là trách nhiệm của ông.
Ông canh giữ nghĩa trang, và cũng canh giữ thành phố bên ngoài nghĩa trang này.
Ông lão ngẩng đầu, nhìn về phía cổng nghĩa trang không xa, đột nhiên dừng bước.
Hôm nay tình hình dường như có chút đặc biệt.
Lại có một vị khách nhỏ.