Nội dung trên tờ giấy lộn xộn, chăng đầu chăng cuối, thoáng có vẻ như ẩn chứa một vài lời khuyên răn bóng gió, nhưng càng nhìn kỹ càng thấy quái dị. Ngay cả một học giả uyên bác như Morris, dù đã nghiền ngẫm những con chữ ấy đến nát cả óc, cũng không tài nào giải mã được.
Di Lạc Chư Vương là gì? Thị tộc bị ruồng bỏ là gì? "Người trong tro tàn" và những lời "che chở" lặp đi lặp lại kia là gì?
Duncan cau mày, liếc nhìn những vết mực loang lổ do nước ngấm. Những ký tự này gợi lên trong anh vài liên tưởng rời rạc, nhưng không thể xâu chuỗi thành một mạch suy nghĩ logic. Anh chỉ lờ mờ cảm thấy... đây không đơn thuần là lời nói điên rồ. Đoạn văn, tựa như một ghi chép tôn giáo, dường như đang thuật lại điều gì đó liên quan đến "Thời đại Thâm Hải" này.
Hoặc có thể, là trước Thời đại Thâm Hải.
"Đây là chữ viết của Ô Nha?" Vana đột ngột ngẩng đầu, nhìn về phía Nemo đang đứng cạnh.
"Chính xác là nét chữ của hắn," Nemo ngồi xổm xuống xem xét kỹ, khăng định gật đầu, "Hắn luôn kéo dài nét cuối cùng của câu. Cái tật này không ai có."
"Hắn sùng bái cái gì?" Vana hỏi tiếp, "Ngoài tín ngưỡng chính thống, hắn còn tiếp xúc với bất kỳ chỉ dẫn tinh thần nào khác không? Không nhất thiết phải là dị giáo—những hội kín hoặc câu lạc bộ học thuật ẩn tu dạng 'xám xịt' cũng tính."
"Hắn là một tín đồ thành kính của Tử Thần, từ nhỏ đã vậy. Ngoài giáo đường Bartok, tôi chưa từng thấy hắn lui tới bất kỳ hội nhóm nào khác," Nemo vừa suy tư vừa nói, "Còn về hội kín hay học thuật ẩn tu... càng không thể. Cái đầu của hắn làm sao mà tham gia được những chuyện đó? Một gã phải học bổ túc ba năm mới tốt nghiệp cấp ba công lập ở Hạ Thành Khu, hắn có muốn tham gia thì người ta cũng chẳng thèm!"
"...Tín đồ chính giáo thành kính, chưa từng tiếp xúc với bất kỳ chỉ dẫn tinh thần nào ngoài Chính Thần... Thú vị đấy," Vana nhìn tờ giấy trong tay Morris, chống cằm suy tư, "Cách hành văn rõ ràng mang bóng dáng đen tối của thời đại Thành Bang cổ điển, hoặc thậm chí còn xa xưa hơn. Lại còn là kiểu 'thánh thư' điển hình. Một kẻ thậm chí tốt nghiệp trung học còn chật vật thì không thể tự tưởng tượng ra loại này—hơn nữa 'Ô Nha' còn cất giữ nó cẩn thận, chứng tỏ hắn rất coi trọng những gì trên tờ giấy."
Duncan im lặng, anh vẫn luôn chìm trong suy nghĩ, đến lúc này mới chợt phản ứng: "Vậy nên, thứ này có thể là hắn 'vồ' được từ đâu đó."
"Vồ được?" Nemo ngớ ra, ngay sau đó cũng hiểu ý, "Ý ngài là, Ô Nha có thể đã lạc vào một nơi nào đó, và những thứ trên tờ giấy. là manh môi” hắn chép lại ở đó?”
"Có lẽ chính hắn cũng không biết những gì mình ghi chép có ý nghĩa gì, nhưng đó là thông tin khả nghi nhất, đáng chú ý nhất mà hắn thấy ở nơi đó," Duncan chậm rãi gật đầu, "Và không may, có lẽ chính việc chép lại những thứ này đã gây ra họa sát thân."
"Lạc vào một nơi nào đó..." Vana từ từ đứng lên, khoanh tay trước ngực, vừa suy nghĩ vừa nói, "Vậy thì nơi đó chắc hẳn hoàn toàn xa lạ với 'Ô Nha', và có lẽ môi trường khá quỷ dị, đến mức hắn không thể phán đoán mình đang ở đâu, mà chỉ có thể vội vàng ghi chép lại những gì thấy trước mắt để làm manh mối. Mặt khác, có lẽ hắn bị phát hiện và sát hại ngay sau khi chép xong—nếu không hắn đã có cơ hội ghi chép lại nhiều thông tin đặc thù hơn, để mô tả môi trường xung quanh."
Nói rồi, cô lại cúi xuống nhìn thi thể héo hon, nhíu mày.
"Hắn đã đến nơi nào? Và làm sao được đưa trở về? Một thi thể ướt sũng, khi vận chuyển đến chắc chắn phải để lại dấu vết..."
Nemo ngẩng đầu, vẫn quan sát xung quanh.
Trong hành lang cống thoát nước khô ráo, không thấy bất kỳ dấu vết lôi kéo thi thể nào.
"Có lẽ chúng ta nên men theo tuyến tuần tra thường ngày của Ô Nha để tìm kiếm. Trước khi lạc vào cái nơi đó, hắn có thể đã để lại dấu vết," Morris lên tiếng, ngẩng đầu nhìn sâu vào hành lang phía trước, "Hắn thường đi theo hướng này sao?"
"Đúng vậy," Nemo gật đầu, "Hành lang này thông về hướng Thượng Thành Khu, nhưng có một đoạn đường ánh sáng không ổn định, thỉnh thoảng cũng có 'đồ tốt' xuất hiện, nên cần tuần tra thường xuyên để kịp thời phát hiện những bóng ma mới sinh sôi."
"Vậy thì qua xem thử đi, nhanh chóng có lẽ vẫn còn manh mối," Duncan gật đầu, "Nếu thực sự có thứ gì đó chạy ra ngoài từ bên đó, thì vừa vặn giải quyết luôn."
Không ai phản đối.
Cả nhóm tạm biệt thi thể Ô Nha, chuẩn bị tiến sâu hơn vào hành lang cống thoát nước. Trước khi bước qua xác người thanh niên, Nemo và Lão Quỷ đồng loạt cúi đầu.
"Ở đây chờ bọn ta, bọn ta sẽ quay lại đón ngươi," Nemo nói.
Lão Quỷ thì cúi người, không biết lấy đâu ra một tấm bùa hộ mệnh hình tam giác, nhét vào ngực Ô Nha: "Đừng có chạy lung tung, nhóc con."
Duncan lặng lẽ quan sát cảnh này, chờ Nemo và Lão Quỷ hoàn thành lời tạm biệt, mới quay người dẫn đội đi thẳng.
"Chúng ta sẽ báo cho thuyền trưởng Tirian về chuyện này sau khi trở về," trên đường đi, Vana đột nhiên nói, "Chàng trai trẻ sẽ không chết một cách vô nghĩa.”
"Cảm ơn," Nemo khẽ nói, tâm trạng của anh rõ ràng không tốt, sự ảm đạm và thất vọng vẫn vương vấn, "Thằng nhóc đó... cả đời này thực ra cũng chưa làm nên chuyện gì lớn lao, nhưng lần này được thuyền trưởng Tirian và thuyền trưởng Duncan nhớ đến, có lẽ cũng coi như một vinh quang."
"Cậu ta còn người nhà không?" Morris cũng phá vỡ sự im lặng, khẽ hỏi.
"Người nhà? Mất hết từ lâu rồi. Cậu ta lớn lên trong cô nhi viện, mười mấy tuổi thì rời cô nhi viện, rồi theo tôi làm học trò," Nemo lắc đầu, "Nghe viện trưởng cô nhi viện kể, thằng nhóc đó được nhặt về từ ngoài đường, trong một cái thùng rác, vừa nhặt về bé tí tẹo, chỉ bằng một con quạ đen từ đầu đến chân... ."
"Đứa trẻ bị bỏ rơi," Lão Quỷ lầm bầm, giọng mang theo phẫn nộ, "Thời Nữ Vương còn tại vị, sẽ không cho phép chuyện này xảy ra—vứt bỏ hài nhi là phải tống vào ngục! Giờ thì người ta suy đồi đến mức ném cả con vào thùng rác... Thằng nhóc đó số cũng lớn, mới từ cô nhi viện đến chỗ chúng ta gầy yếu lắm, mười mấy tuổi mà như con khỉ, tôi suốt ngày lo nó qua mùa đông là cảm lạnh chết mất, nhưng nó vẫn sống... Sống sót... ."
Ông lão đột nhiên im bặt, đường như nghẹn lại, rồi chán nản lắc đầu:
"Cuối cùng thì vẫn không sống sót."
Không khí trong đội trở nên nặng nề. Ngay cả Alice chậm chạp cũng cảm thấy ngột ngạt, cô bối rối ngẩng đầu nhìn quanh, cuối cùng ngập ngừng đến bên Lão Quỷ, dường như muốn an ủi ông lão: "Người... đừng buồn mà."
Lão Quỷ ngẩng đầu, nhìn Alice mang tóc giả và mạng che mặt ngẩn người, ngay sau đó giật mạnh cái mũi giả xuống: "Nữ Vương, ngài phải quản chuyện này chứ... ."
Alice ngơ ngác nhìn ông lão.
Nhưng rất nhanh, sự bối rối của cô bị phá tan— đội ngũ đột ngột dừng lại.
Hành lang phía trước chìm trong ánh sáng lờ mờ, hai ngọn đèn gas có vẻ trục trặc được gắn trên tường, ánh sáng yếu ớt của chúng hầu như không xua tan được bóng tối. Vana ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào mặt đất ở ranh giới sáng tối, vẻ mặt nghiêm trọng.
"Bên kia... có người chạy đến."
Giọng cô trầm thấp.
Một bóng người gầy yếu đổ gục bên mép rãnh nước, bất động. Ánh đèn gas mờ nhạt chiếu vào chiếc áo khoác dày màu lam quen thuộc.
Cả nhóm tiến đến bên thi thể, và khi nhìn thấy khuôn mặt, Duncan không hề ngạc nhiên—là Ô Nha.
Nhưng trái với Duncan và những người khác đã đoán trước, Nemo và Lão Quỷ chỉ biết kinh ngạc, thậm chí có chút hoảng sợ khi nhìn thấy khuôn mặt đó.
"Ô Nha?!" Giọng Nemo run rẩy, anh trợn mắt há hốc mồm nhìn người nằm trên mặt đất, vô thức lùi lại nửa bước, "Cái này... Sao lại thế này."
"Đồ dỏm," Duncan bình tĩnh cắt ngang tiếng kêu kinh ngạc của Nemo. Chỉ bằng trực giác, anh đã xác định thi thể trước mắt là một "bản sao" được tạo thành từ "nguyên tố"—bởi vì xung quanh "thi thể" đã bắt đầu xuất hiện một ít chất nhầy màu đen, rõ ràng quá trình tan rã đã bắt đầu.
Giữa những "đồ dỏm" dường như cũng có sự khác biệt. Mặc dù "đồ dỏm" phát hiện ở nghĩa trang đã bắt đầu tan rã, nhưng "đồ dỏm" này... Tốc độ tan rã của nó dường như nhanh hơn.
Từ khi Ô Nha mất tích đến giờ, tính ra chỉ có vài tiếng.
Duncan nhanh chóng suy nghĩ.
Nếu Ô Nha thực sự đã lạc vào một nơi nguy hiểm và quỷ dị—ví dụ như sào huyệt của giáo phái Yên Diệt—và chép lại đoạn "thánh thư" khả nghi kia ở đó, thì việc sao chép hắn... hẳn cũng bắt đầu ở đó.
Và bây giờ, bản sao của hắn ngã gục ngay tại khu vực này, tại nơi hắn thường tuần tra.
Phương hướng đã đúng.
Có lẽ, nguồn gốc của bản sao ngay gần đây!