“Đây là một nơi an toàn, ít nhất trong 50 năm qua, giới chức Hàn Sương chưa từng biết dưới chân họ ẩn giấu bí mật này," Nemo Wilkins bước vào nơi ẩn náu sâu dưới lòng đất, quay sang nhóm Duncan vừa theo chân tới, giọng điệu không giấu vẻ tự hào, "Mạng lưới cổng thoát nước cổ xưa này chẳng chịt khắp nơi, phần lớn đã bị bỏ hoang, nên khô ráo và an toàn. Có một số lối rẽ thông lên hệ thống đường ống bên trên, nhưng mọi cửa nổi đều an toàn. Dù có một hai chỗ bị phát hiện, tòa thị chính cũng không thể tìm kiếm toàn bộ cấu trúc dưới lòng đất - đơn giản vì họ không đủ nhân lực.”
Vị "Chủ quán rượu" vừa nói, vừa tiến đến bức tường xi măng gần đó, vặn một van trên đường ống. Từ xa vọng lại tiếng xì xì khe khẽ của khí lưu. Ngay lập tức, nhiều đèn gas bừng sáng, những ngọn đèn vốn đã cháy leo lét cũng rực rỡ hơn.
"Thực tế thì, hiện tại tòa thị chính Hàn Sương có thể duy trì hoạt động cơ bản của thành phố đã là khá lắm rồi," ông ta quay lại, nhếch mép, vẻ mặt gầy gò cao ngạo pha chút giễu cợt, "Nửa thế kỷ trước đường cống ngầm cất giấu cái gì? Chắc chỉ có những lão công tượng trung thành với Nữ Vương Hàn Sương năm xưa mới rõ."
". . . Đây là công trình từ thời Nữ Vương?!" Vana lập tức đoán ra sự thật từ lời nói của đối phương, kinh ngạc mở to mắt, "Những đường thủy ngầm này. . . Các ông che giấu chúng bằng cách nào?"
Nemo nhún vai: "Tôi không trải qua trận hỗn loạn nửa thế kỷ trước, nhưng ông tôi đã thì thầm với tôi cả đời chuyện này. Ông ấy kể rằng, Nữ Vương Hàn Sương từng xây dựng một cấu trúc ngầm khổng lồ cho cả thành bang, ban đầu là để ứng phó với áp lực thổ nhưỡng và đặt nền móng cho sự phát triển lâu dài của thành phố. Cấu trúc ngầm này bao gồm hệ thống đường thủy ngầm, đường ống động lực, lưới điện và hệ thống giao thông hoàn chỉnh, đều tiên tiến so với thế giới thời đó. Và cống thoát nước trước mắt các vị là một phần sâu nhất trong đó. Nghiêm túc mà nói, nó vốn nên được gọi là Đường thủy thứ hai, vì phía trên nó còn có đường thủy thứ nhất, chính là hệ thống cống thoát nước mà Hàn Sương đang dùng hiện nay."
"Sau cuộc phản loạn, thành phố thực tế không đình trệ ngay lập tức. Dù quân phản loạn sau đó tuyên truyền rằng họ đã nhanh chóng tiêu diệt đội quân vệ binh cuối cùng của Nữ Vương điên, nhưng thực tế là, ngay cả sau khi Cung điện Nữ Vương - tức trưng tâm thị chính hiện tại - bị chiếm, giao tranh vẫn tiếp diễn trong suốt 72 giờ. Những người trung thành còn lại trong thành phố chuyển sang hoạt động bí mật dưới lòng đất, chém giết lẫn nhau trong mạng lưới trạm xe lửa và đường ống động lực chằng chịt."
"Quân phản loạn tuyên bố chiến thắng ở khu chợ trung tâm, báo chí đăng tin về sự chuyển giao quyền lực, dân chúng trốn trong nhà nơm nớp lo sợ, các trạm xe lửa bị phong tỏa, mọi người nằm rạp xuống đất gần các giếng thông hơi, lắng nghe những âm thanh bất an vọng lên từ sâu thẳm bên dưới."
"Tất cả kéo dài cho đến ngày quyết chiến – tiếng Hải Nhai sụp đổ vang dội làm rung chuyển cả thành phố, và cuối cùng chấm dứt cuộc kháng cự cuối cùng dưới lòng đất."
"Sau đó, đội quân vệ binh của Nữ Vương đã cho nổ tung tất cả các giếng thông lên Đường thủy thứ hai, đóng kín các cửa nối với Đường thủy thứ nhất. Thêm vào đó là những cuộc xung đột nhỏ lẻ và những vụ sập nhân tạo, cuối cùng, toàn bộ Đường thủy thứ hai bị chia cắt hoàn toàn khỏi phần bên trên."
Nemo Wilkins vừa nói, vừa ngước lên nhìn mái vòm nặng nề phía trên, ánh mắt như muốn xuyên qua tầng tầng lớp lớp sắt thép, xi măng và đá, nhìn lên những con phố tấp nập xe cộ phía trên.
“Thực tế, chính phủ mới do quân phản loạn thành lập sau đó không hoàn toàn không biết gì về hệ thống cống thoát nước này. Họ biết thế giới dưới lòng đất của Hàn Sương tồn tại — nhưng điều đó có nghĩa lý gì? Họ chỉ biết nó tồn tại mà thôi."
"Hải Nhai sụp đổ, thành phố bị thương nặng, Hàn Sương phải mất hàng chục năm mới khôi phục nguyên khí. Cột kinh tế còn sót lại của thành phố, thành bang số một của Lãnh Liệt Hải ngày nào, giờ chỉ còn là những trang sử hào hùng. Cho đến tận hôm nay, thành phố này vẫn đang sử dụng hệ thống đường ống do Nữ Vương để lại."
"Trong tình hình đó, ai còn đủ khả năng đi tìm kiếm mạng lưới khổng lồ dưới lòng đất của thành phố? Chi phí để mở lại các giếng và sửa chữa Đường thủy thứ hai là không thể chấp nhận đối với chính phủ mới. Hơn nữa, với việc dân số và quy mô thành phố đều giảm sau chiến tranh, có Đường thủy thứ nhất phía trên đã là quá đủ rồi."
"Nếu đủ, vậy thì cứ dùng," Vana chợt nhớ tới câu nói của Morris trước đó không lâu, vô thức lẩm bẩm.
"Đúng vậy, dù có chắp vá, thành phố này cũng đã thủng trăm ngàn lỗ, thực sự không thể chịu nổi thêm một phen náo động nào nữa," Nemo vừa cười vừa nói, "Huống hồ, đối với một thành phố lớn như vậy, việc cống thoát nước sâu thẳm cất giấu một chút Rêu cũng chẳng phải chuyện ghê gớm gì. Dị giáo, những sinh vật hắc ám sinh sôi nảy nở, bóng ma trong đêm, những dị thường thất lạc mất kiểm soát – những thứ ẩn giấu trong khe cống ngầm còn nhiều, rất nhiều, thứ nào cũng đáng để Tượng Cục và Giáo Hội đau đầu hơn chúng ta."
Duncan im lặng nãy giờ, chỉ lắng nghe vị "Người liên lạc” thao thao bất tuyệt, lúc này mới đột nhiên lên tiếng: "Một công trình ngầm khổng lồ như vậy, lại còn có cả điện và gas cung cấp - không thể nào chỉ một mình ông duy trì được, phải không?”
"Đương nhiên là không thể," Nemo Wilkins cười, "Chúng tôi cũng có vài người tay trong, rải rác khắp thành phố, thậm chí có cả trong một số bộ phận của tòa thị chính. Phần lớn trong số họ là hậu duệ của đội quân vệ binh Nữ Vương năm xưa, như tôi chẳng hạn. Một số khác thì vượt qua được khảo nghiệm của Tướng Tirian, được xác nhận là những huynh đệ tỷ muội trung thành đáng tin – nhưng họ không tiện lộ diện."
". . . Tirian nói rằng hắn có sắp xếp một vài Người liên lạc ở Hàn Sương, hắn khiêm tốn thật," Duncan không kìm được lắc đầu, "Thằng nhóc đó vậy mà chôn giấu một lực lượng lớn đến thế ở Hàn Sương. . ."
Nemo nghe Duncan nhắc đến Tirian bằng giọng điệu đó, vẻ mặt có chút cứng ngắc, nhưng không nói gì.
Trong khi mọi người trò chuyện, Morris vẫn chăm chú quan sát thế giới dưới lòng đất này, ánh mắt đảo qua mái vòm cao vút và những đường ống bỏ hoang chằng chịt phía trên, cùng với nhiều van và đường nhánh rõ ràng là lắp đặt thêm trên vách tường. Một lát sau, ông đột nhiên hỏi: "Hiện tại các ông còn khống chế toàn bộ Đường thủy thứ hai chứ?"
“Nghiêm túc mà nói, chỉ là một phần nhỏ trong đó thôi," Nemo tiếc nuối lắc đầu, "Dù tôi rất muốn nói rằng toàn bộ vương quốc dưới lòng đất đều nằm trong tay chúng tôi, nhưng dù sao nhân lực có hạn, quy mô của toàn bộ Đường thủy thứ hai lại vượt quá sức tưởng tượng. Hiện tại, chỉ có khoảng một phần năm cống thoát nước bỏ hoang nằm dưới sự kiểm soát của chúng tôi, những khu vực khác thì bị ngăn cách bởi sập lở, bị bỏ hoang, hoặc bị bao phủ bởi nước bẩn độc hại. Một số nơi khác thì bị sức mạnh nguy hiểm ăn mòn, khó mnà xâm nhập.
"Sức mạnh nguy hiểm ăn mòn?" Vana nhíu mày ngay lập tức, tế bào mẫn cảm nghề nghiệp bắt đầu rục rịch.
"Đôi khi, những siêu phàm giả phi pháp bị truy đuổi sẽ lạc vào cống thoát nước, họ chết ở dưới này, sẽ tạo thành ô nhiễm trên diện rộng. Nhưng thường thì, chính bản thân bóng tối sinh sôi ra quái vật," Nemo nói, "Dù sao đây cũng là một thế giới ngầm khổng lồ, chúng tôi có thể lén lút dẫn khí gas từ các giếng thông hơi bên trên, nhưng không thể duy trì ánh sáng cho toàn bộ Đường thủy thứ hai. Và khi độ sáng không đủ. . . Vài nơi chìm vào bóng tối, và rồi vĩnh viễn chìm vào bóng tối."
Vana trừng mắt, nhất thời không biết nên nói gì, chỉ cảm thấy nghẹt thở.
Xuất thân từ Prand phồn vinh hưng thịnh, bản thân lại là người bảo vệ trật tự thành phố, cô thực sự khó có thể tưởng tượng một thành phố lại cho phép chuyện như vậy xảy ra – một công trình ngầm rộng lớn trường kỳ chìm trong bóng tối, thậm chí đã bắt đầu sinh sôi bóng ma, không thể tịnh hóa. Chuyện này cũng được sao?
Nhưng sự thật trước mắt đã chứng minh, đây thực sự là như vậy, và người Hàn Sương đã sống như thế nửa thế kỷ, dường như cũng không có chuyện gì lớn xảy ra.
"Không loại trừ việc thỉnh thoảng có những kẻ xui xẻo lạc xuống dưới đất rồi bốc hơi khỏi nhân gian, hoặc là tỷ lệ chết trận của đội tuần tra vào ban đêm cao hơn các thành bang khác, nhưng mọi người đều đã quen."
Nemo hiển nhiên nhận ra vẻ kinh ngạc trên mặt Vana, ông ta đã đoán ra những người trước mắt đều là "Người tha hương," nên biết đối phương đang kinh ngạc điều gì.
"Cứ vài năm lại dọn dẹp một chút những khu vực nguy hiểm ở Đường thủy thứ nhất và các nhánh đường sắt ngầm, thường xuyên rót hương liệu và bụi thánh cốt xuống dưới lòng đất, rồi tăng trợ cấp cho những người tuần tra bỏ mạng, để người giữ cửa bình thường năng chạy hai chuyến, phần lớn người bình thường sẽ sống khá tốt. . . Như vậy đã là một cục diện rất tốt rồi."
Nói rồi, vị "Chủ quán rượu" dừng lại một chút, cười quay đầu: "Tin tôi đi, phần lớn các thành bang khác cũng chẳng tốt đẹp gì hơn đâu, từ xưa đến nay vốn đã chẳng tốt đẹp gì rồi."
Duncan và những người khác nhìn nhau, không biết nên nói gì. Sau một khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi đầy gượng gạo, Vana lên tiếng trước - cô nhìn sang Morris, hỏi: "Phán đoán của ngài thế nào?”
"Không có dấu hiệu nhiễu loạn nhận thức, tư duy và ký ức đều rõ ràng."
Morris đáp lại câu hỏi của Vana, ánh mắt vẫn dán chặt vào Nemo Wilkins. Trong đáy mắt vị học giả già, một vòng bạc nhạt đang dần tan biến.
Nemo trừng mắt, vẻ mặt hoang mang: "Các vị. . . Đang nói gì vậy?"
Duncan chuyển ánh mắt, lặng lẽ nhìn đối phương: "Ông Nemo, xin chúc mừng, ông không bị ảnh hưởng bởi nhiễu loạn nhận thức."