Sức khỏe Lý Lâm Phủ đã suy kiệt, trò chuyện đôi câu liền cảm thấy mệt mỏi, đành nhắm mắt nghỉ ngơi. Tiết Bạch chợt nhớ tới hôm qua, khi đàm đạo cùng Chương Cừu Kiêm Quỳnh cũng là cảnh tượng tương tự, khiến người ta cảm giác những trọng thần trong triều đều đã già yếu bệnh tật.
Điều thú vị là, dù Lý Lâm Phủ đã đến nước này vẫn không quên đề phòng kẻ khác tranh đoạt quyền lực, trong khi Chương Cừu Kiêm Quỳnh thân thể suy nhược lại luôn lo sợ bị Tể tướng đố kỵ.
"Đúng là nên phái một vị trọng thần đến Tây Nam trấn giữ." Lý Lâm Phủ nghỉ ngơi hồi lâu, cuối cùng cũng lên tiếng, đoạn nói tiếp: "Đây không phải ta bài xích Dương Quốc Trung, chuyện Nam Chiếu không đơn giản như ngươi nghĩ đâu. Tỉ như Cao Tiên Chi từng một trận công diệt Tiểu Bột Luật Quốc, Tây Nam liền an ổn sao? Sai lầm."
Tiết Bạch kiên nhẫn lắng nghe. Hắn biết Lý Lâm Phủ có nhiều điểm không tốt, nhưng với tư cách là Tể tướng, ông ta quả thực là người thấu hiểu tình hình Đại Đường nhất. Nếu nói đề nghị của hắn về việc để Vương Trung Tự đột kích Nam Chiếu là ý tưởng ở tầm chiến thuật, thì những lời Lý Lâm Phủ nói lúc này chính là tầm nhìn chiến lược.
"Đại Đường muốn thiết lập một tuyến phòng thủ Tây Nam từ Tây Châu, Diêu Châu đến An Nam để kiềm chế Thổ Phồn, nâng đỡ Nam Chiếu, bởi lẽ Đại Đường không thể trực tiếp khống chế Lục Chiếu và đất Thoán. Coi như giết được Các La Phượng cũng chỉ giúp Thánh nhân hả giận mà thôi. Nếu thực sự muốn Tây Nam an ninh, cần có trọng thần trấn giữ, người có thể điều động Kiếm Nam Tiết độ sứ, An Nam Đô hộ phủ, Diêu Châu Đô đốc phủ... Vương Trung Tự không làm được."
"Tại sao không được?"
"Thánh nhân không tin y."
Tiết Bạch hỏi: "Dương Quốc Trung thì sao?"
Lý Lâm Phủ không trả lời, chỉ nói: "Tướng lĩnh Tây Nam như Tiên Vu Trọng Thông, Hà Lý Quang, Vương Tri Tiến, Lý Mật... đều là hạng kiêu căng khó thuần, thứ thiếu hụt chính là một nhân vật như Tín An Vương Lý Y."
Những lời này, Tiết Bạch lúc đó vẫn chưa lĩnh hội sâu sắc. Nhưng hắn có thể cảm nhận được cái thế "bên trong trống rỗng, bên ngoài hùng mạnh" của toàn Đại Đường, giống như hôm qua hắn phát hiện ra Chương Cừu Kiêm Quỳnh vốn không có mấy danh tiếng trong công văn triều đình, thực chất lại là một danh tướng trí dũng song toàn, nắm bắt toàn bộ cục diện Tây Nam đã đến mức lô hỏa thuần thanh.
Mà mấy người Lý Lâm Phủ vừa nhắc tới, hẳn cũng không phải hạng tầm thường. Nghĩ như vậy, Tiết Bạch ngược lại có chút hiểu vì sao Lý Lâm Phủ rõ ràng biết Các La Phượng có dị tâm mà vẫn khẳng định kẻ đó không dám tạo phản. Nhìn bề ngoài, bị nhiều đại tướng lẫy lừng như vậy vây quanh, ai mà dám làm loạn?
Có điều, trong những người này ai có bản lĩnh thật sự, ai chỉ là hữu danh vô thực, vẫn phải thử mới biết được.
---❊ ❖ ❊---
Lúc Tiết Bạch rời đi cũng không gặp được Lý Đằng Không. Dạo này hắn đến Hữu tướng phủ ít đi, nàng có lẽ cũng không thường xuyên quay về. Như vậy, có lẽ nội tâm nàng đã bình lặng hơn nhiều, có thể chuyên tâm tu đạo rồi. Tình cảm tuổi thiếu thời luôn là như vậy, không phải là đã quên, mà là sau này dần dà ít gặp mặt hơn.
Lý Lâm Phủ nhìn theo bóng lưng Tiết Bạch, gọi Lý Tụ lại phân phó mấy câu. Lý Tụ không khỏi hỏi: "A gia đã nhìn ra mục đích của Tiết Bạch, sao còn giúp hắn đẩy Thóa Hồ đến đất Thục?"
"Thóa Hồ bái tướng đã cận kề, Tiết Bạch phải đến ngày nào mới có thể bái tướng?" Lý Lâm Phủ nói: "Tên nhãi ranh đó muốn thăng quan, vi phụ cản là không muốn chọc giận An Lộc Sơn thêm nữa. Hắn nếu có thể ép Dương Quốc Trung ra tay, thì cứ mặc hắn."
"Vâng." Lý Tụ lại hỏi: "Nhưng nếu Dương Quốc Trung lập công thì sao?"
"Tây Nam đại tướng san sát, vẫn còn sinh biến loạn, bây giờ cần có nhân vật như Tín An Vương Lý Y." Lý Lâm Phủ lẩm bẩm, mệt mỏi hỏi vặn lại một câu: "Thóa Hồ xứng sao?"
---❊ ❖ ❊---
Hôm sau, tại Hưng Khánh Cung, Cần Chính Vụ Bổn Lâu.
Dương Quốc Trung lúc vào yết kiến có để ý một chút, hôm nay vậy mà không nghe thấy tiếng tơ tiếng trúc. Hắn đoán, hẳn là Thánh nhân đã chơi chán, tạm thời không còn hứng thú với mấy trò cũ như chọi gà đá chó nữa. Đợi vào điện, lại thấy Thánh nhân đang chắp tay sau lưng đứng trước một tấm dư đồ, ánh mắt lộ vẻ suy tư. Dương Quốc Trung thầm nghĩ, Thánh nhân hẳn là thiếu tiền tiêu, đang xem còn đường tiến cống nào chưa đến.
"Thần Dương Quốc Trung cung thỉnh Thánh an."
"Dương khanh đến rồi, không cần đa lễ. Trẫm nhớ ngươi từng nhậm chức Thôi quan dưới trướng Chương Cừu Kiêm Quỳnh, có chuyện này không?"
"Vâng."
"Chương Cừu Kiêm Quỳnh cũng không tệ." Lý Long Cơ lên tiếng tán thưởng: "Nhậm chức ở Thục tám năm, kiềm chế Thổ Phồn, vỗ về Nam Chiếu, hiệu quả rõ rệt."
Đương nhiên, ông ta tuy tán thưởng Chương Cừu Kiêm Quỳnh, nhưng chưa từng nghĩ đến việc bổ nhiệm y làm Tể tướng, bởi xuất thân của y quá mức thấp hèn. Có lẽ đây mới là lý do Lý Lâm Phủ không thật sự bức hại Chương Cừu Kiêm Quỳnh, chứ không phải vì y nội liễm, khiêm tốn.
"Đây đều là nhờ Thánh nhân truyền dụ, mới có được hiệu quả."
"Đừng có ở đây mà nịnh hót." Lý Long Cơ hỏi: "Trong công lao của Chương Cừu Kiêm Quỳnh, có phần mưu lược của ngươi không?"
Dương Quốc Trung vội vàng khiêm tốn nói: "Thần chỉ là góp chút sức mọn mà thôi."
"Sau khi Quách Hư Kỷ chết, ngươi tiến cử Tiên Vu Trọng Thông thay chức của y, tại sao?"
Dương Quốc Trung liếc trộm một cái, thấy Thánh nhân đang xem địa đồ Tây Nam, thầm nghĩ chắc là chuyện Tiết Bạch mưu quan lại đưa đến ngự tiền rồi, bèn đáp: "Thần ở Xuyên Thục đã lâu, cũng từng làm việc dưới trướng Tiên Vu Trọng Thông, biết hắn rất có năng lực, vả lại hết mực trung thành."
Lý Long Cơ nghe xong, gật đầu hỏi: "Nếu trẫm dùng Vương Trung Tự công phá Thái Hòa Thành, loại bỏ Các La Phượng, tiếp tục dùng y kinh lược Nam Chiếu, có được không?"
"Không thể." Dương Quốc Trung không chút do dự đáp: "Vương Trung Tự tuy là nghĩa tử của Thánh nhân, nhưng thực sự không phải là người thích hợp để kinh lược Nam Chiếu. Thần cho rằng, y nếu có thể lập đại công, nên thuyên chuyển về triều nhậm chức Binh bộ Thượng thư."
Hiếm khi hắn được Thánh nhân hỏi về quốc sự, trước đây mọi việc đều giao hết cho Lý Lâm Phủ. Vậy hôm nay là cớ gì? Lẽ nào là... sắp được bái tướng rồi! Nghĩ đến đây, Dương Quốc Trung không khỏi lấy lại tinh thần, cẩn thận ứng phó với bao nhiêu thử thách.
"Vậy Dương khanh cho rằng, ai có thể gánh vác trọng trách này?"
"Thần vẫn tiến cử Tiên Vu Trọng Thông."
"Sao không phải là Hà Lý Quang?"
Dương Quốc Trung trầm ngâm suy tính. Hắn chưa từng nhận bất kỳ lễ vật nào từ Hà Lý Quang, chỉ nghe danh vị Tả Võ vệ Đại tướng quân trấn thủ An Nam Đô hộ phủ kia, nhưng thực chất chẳng hiểu rõ đối phương là hạng người nào, bèn đáp: "Thần cho rằng... Hà Lý Quang kiêu căng khó thuần."
"Nếu trẫm tái thiết lập Diêu Châu Đô đốc phủ, ai có thể gánh vác trọng trách Vân Nam Thái thú?"
"Thần mạn phép tâu rằng, nên đợi sau khi phá được Thái Hòa Thành, luận công hành thưởng, mới có thể phục chúng."
Lý Long Cơ khẽ gật đầu, phán: "Dương khanh lui trước đi, để trẫm cân nhắc thêm."
"Thần tuân chỉ."
Dương Quốc Trung vốn còn muốn nhắc đến mật thất "Du Tiên Quật" của mình, song thấy Thánh nhân hiếm khi lộ vẻ nghiêm nghị, cũng không dám nhiều lời, chậm rãi lui ra.
Sự việc liên quan đến tướng vị, quả thực nên thận trọng.
Nghĩ lại cuộc đối đáp ngự tiền hôm nay, hắn khá hài lòng với câu trả lời của mình. Tuy không có kiến nghị gì xuất sắc, nhưng ít nhất cũng hợp với tâm ý của bậc quân vương.
Đợi về đến phủ, hắn lập tức cho gọi một đám mạc liêu đến, không giấu nổi vẻ nôn nóng mà tuyên bố tin tốt: "Ta có lẽ sắp được bái tướng rồi..."
---❊ ❖ ❊---
Hưng phấn đến mức cả đêm không chợp mắt, hôm sau Dương Quốc Trung tỉnh dậy, chỉ thấy bầu trời xám xịt, ngoài cửa sổ vang lên tiếng mưa rơi rả rích.
"Cứ mỗi trận mưa qua, trời lại càng thêm oi ả."
Thực ra trong mắt hắn, mùa hè ở Trường An đã chẳng tính là nóng, Xuyên Thục mới là nơi hầm hập hơn nhiều.
Không biết bao giờ sắc lệnh bổ nhiệm Tể tướng mới ban xuống?
Trong đầu cứ lẩm bẩm chuyện này, vậy mà thật sự khiến hắn mong ngóng một bản sắc lệnh. Dương Quốc Trung vui mừng khôn xiết, vội vàng thay y phục, chỉnh đốn dung nhan ra đại đường tiếp chỉ. Thế nhưng, khi nghe được thánh dụ, hắn lại kinh hãi đến mức hồn siêu phách lạc.
"Cái gì? Đến đất Thục? Tại sao lại là ta?"
"Quốc cữu đây là không muốn nhận chỉ?"
Dương Quốc Trung mặc kệ mưa lớn, vội vàng chạy đến Hưng Khánh Cung xin cận kiến. Đợi đến khi Lý Long Cơ tiếp kiến, hắn đã bị mưa xối ướt sũng, từ lúc đắc thế đến nay, đã lâu rồi hắn chưa phải chịu cảnh nhục nhã này.
"Bệ hạ!"
Dương Quốc Trung bước nhanh đến trước đan trì, quỳ rạp xuống đất, nghẹn ngào: "Bệ hạ có phải đã chán ghét thần rồi không, đột nhiên lại phái thần đến đất Thục? Thần nếu không thể hầu hạ trước ngự tiền, thần... không nỡ xa Bệ hạ."
Lý Long Cơ vừa kinh ngạc vừa buồn cười, nói: "Đứng dậy nói đi. Người đâu, ban cho Dương khanh một bộ y phục, đừng để nhiễm lạnh."
"Thần xin Bệ hạ thu hồi thành mệnh."
"Được, được, vậy y phục không ban nữa." Lý Long Cơ mỉm cười đáp.
Dương Quốc Trung muốn khóc mà không ra nước mắt, bị làm cho không biết phải làm sao.
Lý Long Cơ lúc này mới chậm rãi nói: "Là Hữu tướng tiến cử ngươi, y nói rất có lý. Nam Chiếu không giống Tiểu Bột Luật Quốc, không phải cứ loại bỏ Các La Phượng là xong, cần có trọng thần trấn giữ."
"Hữu tướng đây là muốn hại thần!" Dương Quốc Trung chẳng màng đến thứ khác, vội nói: "Hữu tướng ghen tị thần được thánh quyến, thần nếu rời khỏi Trường An, ắt sẽ bị y hãm hại!"
Trước đây hắn toàn nghe Chương Cừu Kiêm Quỳnh than thở sợ bị Lý Lâm Phủ hãm hại, cứ tưởng là lo bò trắng răng. Nhưng hắn thì khác, hôm nay đã thực sự cảm nhận được nguy hiểm khó bảo toàn tính mạng.
Lý Long Cơ thấy bộ dạng nhếch nhác của hắn, vô cùng thú vị, trấn an: "Đừng có hồ ngôn, xuất tướng nhập tướng, ngươi không đi trấn giữ đất Thục, sao có tư cách nhập tướng?"
Dương Quốc Trung sững sờ, nghe ra Thánh nhân thật sự có ý để mình bái tướng, trong lòng vừa hoảng sợ lại vừa vui mừng.
Ngay sau đó, Lý Long Cơ vậy mà thật sự hứa hẹn.
"Dương khanh cứ đến Xuyên Thục xử lý chuyện Nam Chiếu, đợi ngươi về triều, trẫm sẽ phong ngươi làm Tể tướng."
Dương Quốc Trung há miệng, còn muốn từ chối. Nhưng Thánh nhân đã nói đến nước này, không còn là chuyện hắn có thể khước từ được nữa.
---❊ ❖ ❊---
"A Bạch, ngươi nói xem, sự tình sao lại thành ra thế này?"
"Có lẽ trong mệnh của ngươi nên có cái công lao này chăng?" Tiết Bạch thuận miệng đáp.
"Công lao?" Dương Quốc Trung lo lắng: "Ta nếu rời kinh đến Thục, mạng còn khó giữ, nói gì đến công lao?"
Tiết Bạch đang cầm một quyển danh sách xem, hỏi: "Ta bán cho a huynh một tin tức, a huynh có muốn nghe không?"
"Ngươi mau nói."
"An Lộc Sơn muốn nhân cơ hội lần này để bức hại Vương Trung Tự." Tiết Bạch nói: "Lý Lâm Phủ dường như đã bị y thuyết phục, chắc là muốn thuận thế loại bỏ a huynh."
"Quả nhiên." Dương Quốc Trung hỏi: "Ngươi muốn khuyên ta bảo vệ Vương Trung Tự?"
"Chẳng qua là liên thủ lập công thôi." Tiết Bạch đáp: "Thánh mệnh đã ban, còn có thể kháng chỉ sao? Nếu đã nhất định phải đi, lo lắng thêm cũng vô ích, chẳng bằng làm cho tốt."
"Nói thì dễ lắm."
Dương Quốc Trung lo lắng, mày nhíu càng thêm sâu. Hắn cũng biết dưới trướng mình quan lại giỏi nịnh nọt, vơ vét của cải thì nhiều, nhưng đại sự thế này, vẫn phải dựa vào Tiết Bạch mưu hoạch, đành phải cố gắng gượng cười: "Nếu đã là huynh đệ chúng ta cùng nhau vào Thục, vẫn phải phiền A Bạch vì ta tốn nhiều tâm sức, vạn nhất..."
Tiết Bạch xua tay: "Ta e là không thể đi cùng a huynh rồi. Lý Lâm Phủ bị An Lộc Sơn mê hoặc, không chịu thăng chức cho ta. Ta thuyên chuyển một bậc, chỉ làm Tiết độ Phán quan dưới trướng Vương Trung Tự mà thôi."
"Với tài cán của ngươi, sao có thể uổng phí như vậy? Ngươi cứ đợi mấy ngày, ta đã mưu quan vị cho ngươi, nếu Lý Lâm Phủ cản trở, ta tự có cách để thánh ý nghe thấy."
Nói thì sảng khoái vậy, Dương Quốc Trung chưa chắc đã không nhìn ra chuyện lần này cũng có Tiết Bạch đứng sau thúc đẩy. Nhưng loại người như hắn chỉ trọng lợi ích, tính toán những thứ này không có ý nghĩa. Lợi ích không nhất quán thì tùy thời trở mặt không sao, nhưng lúc này mọi người đều là châu chấu trên cùng một sợi dây, chỉ cần giữ chặt sợi dây này là được.
Không ngờ, Tiết Bạch vậy mà được đằng chân lân đằng đầu, hỏi: "Nhắc đến chuyện này, ta muốn mưu chức Binh bộ Chức phương Viên ngoại lang, a huynh thấy thế nào?"
Dương Quốc Trung sững sờ, ngạc nhiên nói: "Thăng liền bốn bậc lên Viên ngoại lang, ngươi còn muốn chọn?"
"Ba bậc." Tiết Bạch nói: "Lý Lâm Phủ đã thăng cho ta một bậc rồi."
"Ta không đùa với ngươi." Dương Quốc Trung nói: "Ngươi tưởng quan vị triều đình là muốn có liền có sao? Còn phải xem có chức khuyết hay không."
"Với năng lực của a huynh, không có cách nào để Chức phương Viên ngoại lang khuyết sao?"
"Ta thật sự không làm được..."
Tiết Bạch bình thản đáp: "Binh bộ Chức phương tư chuyên quản lý địa đồ, thành trì, đồn trú, tháp canh, đường hành quân, cùng với việc quy phục của các bộ tộc man di. Nếu ta nhậm chức Chức phương Viên ngoại lang, có thể nắm bắt tình hình ở mức độ sâu rộng nhất, từ đó mới giúp được a huynh."
Đôi mắt Dương Quốc Trung xoay chuyển, hắn vội hỏi: "Thật sự giúp được ta?"
"Chúng ta vốn đã ở trên cùng một con thuyền."
---❊ ❖ ❊---
Sau trận mưa lớn, trời quang vạn dặm, tiết trời dần trở nên oi ả. Tại Hoàng thành, trong khuôn viên Thượng Thư Tỉnh, tiếng chim hót râm ran trên những tán liễu xanh, tựa như đang hân hoan chào đón mùa hạ sang.
Lục bộ trực thuộc Thượng Thư Tỉnh, lại phân chia thành hai mươi bốn ty. Binh bộ Thị lang Vi Kiến Tố vừa nhậm chức không lâu, đang chăm chú xem xét công văn trên tay, bỗng ngẩng đầu nhìn vị Chức phương Lang trung Thôi Quang Viễn đứng trước mặt, cất lời: "Gọi Chức phương Viên ngoại lang đến đây."
"Tuân lệnh."
Thôi Quang Viễn vốn đang bẩm báo sự vụ, trong lòng không khỏi thắc mắc vì sao vị Vi Thị lang này lại quen biết với một Viên ngoại lang nhỏ bé, e rằng chuyện này chẳng hề đơn giản.
Chẳng bao lâu sau, một quan viên áo lục với mái tóc hoa râm được dẫn vào, run rẩy hành lễ trước mặt Vi Kiến Tố: "Hạ quan..."
"Chúc mừng, ngươi được thăng quan rồi." Vi Kiến Tố nói, "Hãy đến Lại bộ một chuyến để nhận cáo thân đi."
"Cái gì?"
Vị Chức phương Viên ngoại lang kia đã mòn mỏi ở vị trí này suốt mười mấy năm, nghe vậy liền sững sờ tại chỗ, ngỡ như đang lạc vào giấc mộng.
"Thiếu tư mã, hạ quan... hạ quan đang nằm mơ sao?"
Vi Kiến Tố chẳng buồn giải thích, chỉ phất tay ra hiệu cho lại viên dẫn người rời đi. Một lát sau, lại viên lại chạy tới bẩm báo: "Thiếu tư mã, có một thanh niên cầu kiến, tự xưng là Tiết Bạch."
"Đến nhanh thật." Vi Kiến Tố thầm cảm khái, nhưng sắc mặt vẫn bình thản, nói: "Cho hắn vào."
Thôi Quang Viễn không kìm được ngoái đầu nhìn ra ngoài, trong lòng dấy lên sự tò mò về nhân vật đã lừng danh từ lâu này.
"Tiết Bạch chính là tá quan của ngươi." Vi Kiến Tố nói, "Tên 'Hỗn Thế Ma Vương' này cuối cùng cũng đã chuyển đến Thượng Thư Tỉnh, sau này ngươi hãy tốn nhiều tâm tư hơn cho hắn."
Vi Kiến Tố vừa nhắc đến biệt danh "Hỗn Thế Ma Vương" - một từ ngữ mới lạ thường thấy trong 《Tây Du Ký》, Thôi Quang Viễn không khỏi cười khổ: "Hạ quan thật không ngờ, có ngày lại phải làm cấp trên của Tiết lang."
"Đây sẽ không phải là một chức vụ dễ chịu đâu."
"Hay là hạ quan nên chuẩn bị sẵn sàng nhường lại vị trí Chức phương Lang trung này?" Thôi Quang Viễn thăm dò.
Vi Kiến Tố chỉ khẽ lắc đầu.
Trong lúc trò chuyện, Tiết Bạch đã bước tới. Sau khi đôi bên hành lễ, Vi Kiến Tố nói: "Tiết lang đến sớm quá, chắc là cáo thân còn chưa kịp nhận?"
"Không dám giấu Thiếu tư mã, ta có ý muốn theo quân đến Nam Chiếu để báo đáp xã tắc." Tiết Bạch thản nhiên nói, "Nay thuyên chuyển nhậm chức Chức phương Viên ngoại lang, chính là muốn xem thêm địa đồ và hồ sơ của Binh bộ về vùng đất Nam Chiếu."
Vi Kiến Tố vốn đã nhận được tin từ chỗ Dương Quốc Trung nên không hề kinh ngạc. Ngược lại, Thôi Quang Viễn vô cùng sửng sốt, nhớ lại nỗi lo lắng của mình ban nãy, y không thể không thừa nhận nhãn giới giữa mình và đối phương quả thực chênh lệch quá xa.
"Thôi Lang trung, ngươi dẫn hắn đi đi." Vi Kiến Tố ra lệnh.
Thôi Quang Viễn nhận lời, giơ tay dẫn Tiết Bạch đến phòng lưu trữ hồ sơ. Trên đường đi, Thôi Quang Viễn hỏi: "Tiết lang muốn xem hồ sơ của Chức phương ty, liền có thể tùy tiện thuyên chuyển nhậm chức Chức phương Viên ngoại lang sao?"
"Cũng không tính là tùy tiện, ta nhận được rất nhiều sự giúp đỡ." Tiết Bạch đáp: "Ta có ý nghĩ này, cũng là từ một vài chuyện cũ mà ra."
"Ồ? Xin được lắng nghe." Thôi Quang Viễn không hề ra vẻ bề trên, nụ cười đầy hòa nhã.
Tiết Bạch nói: "Ta nghe nói, Kiếm Nam Tiết độ sứ Chương Cừu Kiêm Quỳnh trước đây từng là Lễ bộ Chủ khách Viên ngoại lang, phụ trách việc chiêu đãi và ban thưởng cho phiên di. Ta đoán y có lẽ đã kết giao với người Thổ Phồn từ trước, sau này mới có thể thành công chiêu hàng tướng lĩnh của họ."
"Cho nên... ngươi muốn phỏng theo y?"
"Cơ hội chỉ dành cho người có chuẩn bị."
Thôi Quang Viễn nghe câu này, không khỏi nhìn sâu vào Tiết Bạch. Tiết Bạch của ngày hôm nay đã không còn là thiếu niên tay trắng của quá khứ, danh vọng của hắn đã cao, dễ dàng nhận được sự nể trọng từ người khác. Bản thân hắn có lẽ không cảm thấy, nhưng Thôi Quang Viễn lại nhận ra những lời nói ngắn ngủi này đã mang lại sự khai sáng cực lớn.
Cửa phòng lưu trữ hồ sơ mở ra, Tiết Bạch bước vào, bắt đầu tìm kiếm hồ sơ một cách có mục đích, vô cùng chuyên chú.
---❊ ❖ ❊---
Hôm đó, Thôi Quang Viễn trở về nhà, thấy phụ thân mình là Thôi Duyệt đã ngoài sáu mươi tuổi đang ngồi đối diện với lão quản gia chơi súc sắc.
"A gia."
"Ừ."
Thôi Duyệt vẫn chưa cởi bộ quan bào màu đỏ, nghe tiếng gọi cũng không ngẩng đầu, chỉ ừ một tiếng. Họ xuất thân từ Bác Lăng Thôi thị chi thứ ba, gia phong vốn nên lễ pháp nghiêm ngặt, nhưng Thôi Duyệt lại thích cờ bạc, uống rượu, chẳng mấy coi trọng lễ nghi.
"Hôm nay con gặp một chuyện, muốn hỏi ý kiến a gia." Thôi Quang Viễn không rời đi, mà ngồi xếp bằng xuống phía sau Thôi Duyệt.
"Ngươi thông minh hơn vi phụ, cứ nói đi."
"Hài nhi đã gặp Tiết Bạch, hắn đã chuyển đến Chức phương tư nhậm chức Viên ngoại lang."
"Là tên Tiết Bạch làm ra mạt chược đó sao?" Thôi Duyệt nói, "Lần sau mời hắn đến nhà chơi vài ván."
"Hắn muốn đến Nam Chiếu lập công, hài nhi có ý muốn đi theo hắn, a gia thấy thế nào?"
Thôi Duyệt lúc này mới dừng tay, quay đầu lại. Nếu không phải Thôi Quang Viễn xưa nay vốn trầm ổn, Thôi Duyệt suýt nữa đã tưởng con mình phát điên.
"Vì cớ gì?"
"Con cảm thấy hắn rất bất phàm." Thôi Quang Viễn nói: "Hắn nói 'Cơ hội chỉ dành cho người có chuẩn bị', và hắn thực sự đang chuẩn bị."
"Không được đi." Thôi Duyệt gạt đi, "Chuẩn bị nhiều hơn nữa cũng vô dụng, chướng khí ở đó thôi cũng đủ lấy mạng ngươi rồi."
"Vâng."
Nếu đã là mệnh lệnh của cha, Thôi Quang Viễn đành tạm gác lại ý nghĩ này. Y thực ra vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ Tiết Bạch đang mưu tính điều gì.
---❊ ❖ ❊---
Sau khi Tiết Bạch đến Chức phương ty, thường cho Thôi Quang Viễn một ảo giác rằng quan vị của Viên ngoại lang còn cao hơn cả Lang trung. Bởi con người hắn tuy trẻ tuổi, nhưng lại trầm ổn uy nghi hơn cả Thôi Quang Viễn, khiến người ta bất giác tin phục. Ngoài ra, Tiết Bạch thỉnh thoảng lại vượt qua Thôi Quang Viễn để trực tiếp bẩm báo với Vi Kiến Tố.
Thôi Quang Viễn lòng đầy tò mò, một lần nọ nhân cớ bẩm báo công vụ, y cố tình chậm bước, lặng lẽ nấp sau bình phong trong công xá của Vi Kiến Tố để nghe lén. Từ bên trong, những thanh âm đối thoại loáng thoáng truyền ra.
"Những danh tướng ở Lũng Hữu này, văn thư điều động đã sớm phát đi từ lâu. Nếu Ca Thư Hàn cứ khăng khăng không chịu thả người, Binh bộ cũng nên sớm ban văn thư thúc giục mới phải."
"Ta hiểu rõ, Quốc cữu đã dặn dò kỹ lưỡng rồi." Vi Kiến Tố trầm giọng đáp, "Chỉ là đám người này quan vị chẳng cao, liệu có thực sự giúp được Quốc cữu lập công? Lý Thịnh, Khúc Hoàn..."
"Cứ yên tâm, tướng lĩnh Lũng Hữu ai có tài cầm quân, chúng ta đều nắm rõ trong lòng bàn tay."
"Được rồi."
Vi Kiến Tố chợt thoáng thấy bóng người ngoài bình phong, liền hắng giọng hai tiếng. Những điều y bàn bạc cùng Tiết Bạch tuy chẳng phải cơ mật quốc gia, nhưng y cũng không muốn để kẻ khác nghe lén. Thôi Quang Viễn vội vàng lui bước, trong lòng không khỏi kinh ngạc: Thiếu tư mã đường đường là trọng thần, vậy mà lại kín đáo bàn mưu cùng một tên Viên ngoại lang, thậm chí còn cố ý tránh mặt Lang trung là y.
Trong công xá, Vi Kiến Tố lại lên tiếng: "Mọi việc đã an bài ổn thỏa, phải chăng đã đến lúc khởi hành?"
"Vâng."
"Ngươi định dùng chức vụ gì để tiến vào Nam Chiếu?"
Tiết Bạch cung kính đáp: "Tất nhiên là nghe theo sự an bài của triều đình, làm sao có chuyện thần tử tự mình chọn lựa quan vị?"
"Quốc cữu có thể đề cử với triều đình." Vi Kiến Tố hỏi dò: "Còn ngươi thì sao? Có cần ta cho vài lời khuyên?"
Tiết Bạch lập tức đáp lễ: "Đa tạ Thiếu tư mã đã quan tâm."
Vi Kiến Tố trầm ngâm giây lát rồi nói: "Nếu ngươi muốn phỏng theo Chương Cừu Kiêm Quỳnh, dùng một phong tấu biểu mà thăng liền bốn bậc thì thật quá khó. Thời thế hiện nay đã khác xưa, trừ phi ngươi có nắm chắc trong tay khả năng chiêu hàng được Thái Hòa Thành."
"Tất nhiên là không có."
Tiết Bạch càng học theo phong thái của Chương Cừu Kiêm Quỳnh, lại càng thấu hiểu sự lợi hại của đối phương năm nào.
"Ta không dám xa cầu thăng liền bốn bậc, chỉ nguyện thăng một bậc làm Trung châu Tư mã, hoặc giả thuyên chuyển ngang sang Hạ châu Tư mã, kiêm nhậm chức Binh mã Phó sứ trong quân là đủ rồi. Lần nam hạ này, mục đích chính của ta vẫn là để rèn luyện bản thân."
"Kinh quan thuyên chuyển ngang sang Xuyên Thục vốn bị xem là biếm quan, nhưng với danh vọng của ngươi, mưu cầu một chức Trung châu Tư mã cũng không quá đáng." Vi Kiến Tố nói tiếp: "Tuy nhiên, có một lựa chọn tốt hơn... Diêu Châu Tư mã."
Ánh mắt Tiết Bạch bỗng sáng rực.
"Diêu Châu là phủ trị của Diêu Châu Đô đốc phủ tại Vân Nam quận, không phải châu huyện tầm thường mà là Hạ Đô đốc phủ." Vi Kiến Tố giải thích, "Chức Tư mã của Hạ Đô đốc phủ mang quan hàm tòng ngũ phẩm hạ, đây là con đường duy nhất để ngươi ở độ tuổi đôi mươi đã được khoác lên mình hồng bào. Có quan vị này, ngươi lại có thể kiêm nhiệm Kiểm giáo Vân Nam Phòng ngự Phó sứ, khi ra chiến trường, quyền hành sẽ lớn hơn rất nhiều."
---❊ ❖ ❊---
Vi Kiến Tố quả nhiên không phải hạng người bất học vô thuật như Dương Quốc Trung, đề nghị này của y trúng ngay tâm ý của Tiết Bạch.
"Nhưng có hai điểm bất lợi: một là Diêu Châu vốn nơi hoang vu, một khi đã đi, cơ hội điều về Trường An vô cùng mong manh, có lẽ từ đó về sau khó lòng quay lại."
Tiết Bạch tiếp lời: "Hai là, Diêu Châu hiện đã thất thủ?"
"Không sai, nhưng đây cũng chính là cơ hội để ngươi có khả năng mưu cầu quan vị này."
Tiết Bạch hiểu rõ địa thế Diêu Châu, nơi đó đại khái chính là huyện Diêu An đời sau. Vân Nam có hai hồ nội địa quan trọng là Nhĩ Hải và Điền Trì, phần lớn thành trì trọng yếu đều nằm quanh vùng này. Thái Hòa Thành chính là Đại Lý bên bờ Nhĩ Hải, Thác Đông Thành là Côn Minh phía đông hồ Điền Trì, An Ninh Thành nằm ở phía tây hồ Điền Trì... mà Diêu Châu, chính là vị trí hiểm yếu nằm giữa Nhĩ Hải và Điền Trì.
Nơi đây thuận tiện khống chế phía tây Nhĩ Hải và phía đông Điền Trì, vốn là phủ trị của Vân Nam quận. Việc đầu tiên Các La Phượng làm khi phản Đường chính là công phá Diêu Châu, giết chết Vân Nam Thái thú Trương Kiền Đà. Nói cách khác, Diêu Châu đã mất, Tiết Bạch dù có nhậm chức Tư mã cũng chỉ là hữu danh vô thực. Đánh cược vào đây chính là đánh cược vào khả năng thu phục lại Diêu Châu, tái thiết lập Đô đốc phủ.
Tiết Bạch thầm suy tính, trong lịch sử, Diêu Châu Đô đốc phủ vốn không được tái thiết lập, ít nhất là trước khi Loạn An Sử bình định. Nếu hắn không thể xoay chuyển càn khôn, lần cược này coi như mất trắng tiền đồ.
"Đa tạ Thiếu tư mã đã mưu hoạch cho ta." Tiết Bạch trịnh trọng hành lễ, quả quyết nói: "Ta muốn mưu chức Diêu Châu Tư mã."
Vi Kiến Tố vốn chỉ vì nể mặt Dương Quốc Trung mà đưa ra đề nghị, y vốn tưởng Tiết Bạch sẽ từ chối vì sự mạo hiểm này. Không ngờ, Tiết Bạch lại chấp thuận đầy quả cảm, một lòng đập nồi dìm thuyền. Y khẽ thở dài: "Nếu đã vậy, hãy thỉnh Quốc cữu tâu lên ngự tiền cho ngươi."
"Được."
Tiết Bạch hiểu rõ, Lý Long Cơ đã để Dương Quốc Trung đến đất Thục, ắt sẽ ban cho hắn vài phần thuận lợi trong việc tiến cử nhân sự, chuyện này khả năng thành công rất cao. Phấn đấu bao năm, cuối cùng cũng sắp chạm tay vào quan vị mà người đời vẫn thường nhắc đến.
---❊ ❖ ❊---
Thôi Quang Viễn bước vào công xá, bẩm báo: "Thiếu tư mã, lộ tuyến đồ vào Thục của Quốc cữu đã làm xong."
"Cứ để đó đi."
"Vâng."
Thôi Quang Viễn tiến lên, thấy Vi Kiến Tố đang viết công văn, ánh mắt y nhanh chóng liếc qua, bắt trọn mấy chữ mấu chốt: "Tiến cử Tiết Bạch... Diêu Châu Tư mã..."
"Lui ra đi."
"Vâng."
Thôi Quang Viễn cố nén cơn chấn động trong lòng. Tiết Bạch mới thuyên chuyển làm Chức phương Viên ngoại lang, nay lại sắp thăng quan? Chuyện này cứ lấn cấn trong tâm trí, khiến y đêm đó trằn trọc không sao ngủ được. Đến canh tư, y dứt khoát khoác áo ngồi dậy, đến quỳ trước cửa phòng của Thôi Duyệt.
"Hô, ngươi làm gì ở đây?!"
Cửa phòng mở ra, Thôi Duyệt giật nảy mình.
"A gia." Thôi Quang Viễn cung kính: "Hài nhi mạn phép, dám hỏi a gia, a ông năm xưa làm sao trở thành trọng thần triều đình?"
"Nhãn quang."
Thôi Duyệt quả quyết nói hai chữ, đoạn vuốt chòm râu dài, ánh mắt đầy vẻ cảm khái.
"Thuở Võ hậu xưng chế, Trung Tông Hoàng đế bị biếm làm Lư Lăng Vương, an trí tại Phòng Châu. Khi ấy, quan viên khắp nơi đều tùy tiện khinh nhờn, duy chỉ có tổ phụ ngươi vẫn giữ lễ nghĩa chu toàn. Nhờ vậy, sau khi phục vị, Trung Tông Hoàng đế đã truy tặng tổ phụ ngươi chức Tinh Châu Đại Đô đốc phủ Trưởng sử, lại ban cho ta quan hàm ngũ phẩm."
Thôi Quang Viễn nghe xong, ánh mắt càng thêm kiên định, đáp: "Hài nhi tuy không dám so sánh với tổ phụ, song tự nhận nhãn lực cũng chẳng đến nỗi nào. Nay con thật lòng muốn theo Tiết Bạch đến Nam Chiếu để kiến công lập nghiệp..."
"Hồ đồ!" Thôi Duyệt quát lớn: "Ngươi là thượng quan, hắn là thuộc hạ, lẽ nào lại có chuyện thượng quan phải đi theo thuộc hạ?"
Thôi Quang Viễn bình thản nói: "Nhưng hắn đã không còn là thuộc hạ của hài nhi nữa, chẳng bao lâu nữa, hắn sẽ trở thành quan ngũ phẩm giống như a gia."
"Ngươi tưởng quan ngũ phẩm dễ dàng có được đến thế sao?" Thôi Duyệt hừ lạnh: "Bộ hồng bào này của ta đâu phải tự nhiên mà có? Đó là nhờ nhãn quang của tổ phụ ngươi đấy."
"Chính vì không dễ dàng có được, hài nhi mới nguyện dốc sức giành lấy một tiền đồ, xin a gia thành toàn!"