Duncan tiến đến gần cánh cửa, cẩn thận kiểm tra lại tình trạng của nó lần nữa.
Cánh "Á không gian chi môn" này đã đóng chặt. Lúc trước, hắn đã đi qua cánh cửa đối diện, và thao tác đóng cửa tưởng chừng đơn giản đó đã phong tỏa hoàn toàn cánh cửa lớn mà trong hiện thực khó có thể lay chuyển này.
Hắn khẽ thở ra, ngước nhìn phía trên đại môn.
Dòng chữ cổ xưa, thần bí vẫn khắc rõ trên khung cửa: "Cửa này thông đến Thất Hương Hào."
"Thông đến Thất Hương Hào…" Duncan không khỏi nhớ lại tình cảnh ở cánh cửa đối diện, nhớ lại con thuyền trôi nổi trong á không gian, chiếc Thất Hương Hào trông như đã hoang phế, mục nát không biết bao nhiêu năm. Đột nhiên, hắn thoáng hiểu ra ý nghĩa câu nói trên khung cửa.
Dòng chữ trên cánh cửa này là thật. Cánh cửa đối diện thực sự thông đến Thất Hương Hào, một chiếc Thất Hương Hào khác, một ảnh chiếu méo mó của Thất Hương Hào trong thực tại, trôi nổi trong á không gian.
Duncan cầm đèn lồng, quay người rời khỏi khoang đáy. Không hề dừng lại, hắn xuyên qua khoang chứa hàng và thượng tầng kiến trúc đầy những ảnh phản chiếu kỳ lạ, trở về phòng thuyền trưởng.
"A! Thuyền trưởng ngài về rồi!" Đầu dê rừng vẫn còn ngơ ngác ở đó. Thấy Duncan trở lại, việc đầu tiên nó làm là lải nhải: "Sao ngài lại đi đột ngột vậy? Vừa rồi ngài bảo đi một chuyến á không gian? Chuyện này không đùa được đâu! Ngài…"
"Ta đã đóng cánh Á không gian chi môn ở đáy thuyền rồi," Duncan vừa cất đèn lồng vừa nói, "Vừa xuống dưới đó xác nhận lại."
Lời của đầu dê rừng nghẹn lại ngay lập tức. Đầu nó lại va vào bàn, phát ra tiếng "cộp".
Duncan liếc nhìn nó. "Kiềm chế chút đi, đừng có đở chứng như chó với Alice.”
Đầu dê rừng không để ý đến giọng điệu trêu chọc của thuyền trưởng. Nó không hề che giấu vẻ kinh ngạc: "Ngài đóng cánh cửa đó rồi!? Ý ngài là, ngài đóng cửa từ phía á không gian?"
"Chứ còn sao nữa?" Duncan hỏi ngược lại, "Cánh cửa đó không phải không đóng được từ bên này à? Nếu không thì ta phí công làm gì?"
"Ngài… Ngài chỉ vì chuyện đó thôi sao?" Đầu dê rừng bắt đầu lắp bắp, "Ngài vào á không gian, rồi trở về thực tại, chỉ để đóng cánh cửa đó từ phía đối diện? Đó đâu phải cái kho hay cánh cửa gỗ bình thường ở gian chứa đồ đâu, ngài cứ thế mà đóng nó lại!?"
Duncan cảm thấy vui vẻ hẳn lên.
Hắn thích thú nhìn đầu dê rừng, nhìn cái gã bình thường lảm nhảm, có thể khiến người ta phát điên này, vậy mà lâm vào cảnh nói năng lộn xôn. Hắn nhìn con hàng run rấy không ngừng như đang bật chế độ rung, trong lòng mừng rỡ khôn tả, dù vẻ mặt vẫn tỏ ra trấn
Duncan biết mình chưa nói rõ mọi chuyện, khiến đầu dê rừng hiểu lầm đôi chút, nhưng chủ yếu hắn chỉ muốn nhìn cái vẻ lắp bắp của con hàng này. Đó là thú vui lớn nhất trên Vô Ngân Hải.
Sau khi vui vẻ, cảm giác đè nén mà cuộc thám hiểm "Thất Hương Hào tàn tạ" và không gian hắc ám kia mang lại cũng vơi đi phần nào.
Nhưng Duncan cuối cùng vẫn lên tiếng. Dù sao, việc này liên quan đến á không gian. Giải thích rõ ràng một số việc sẽ giúp tránh được rủi ro sau này. Hơn nữa, đầu dê rừng biết nhiều kiến thức bí ẩn, có lẽ sự hiểu biết của nó sẽ giúp ích được chút gì đó: "Ta biết ngươi đang sốt ruột, nhưng đừng vội, nghe ta nói hết đã. Ta đúng là đã đóng cánh cửa đó, nhưng lần này vào á không gian là một sự cố. Ta cũng cần nghe ý kiến của ngươi."
"Sự cố?" Đầu dê rừng sững sờ, giọng điệu từ kinh ngạc chuyển sang cực kỳ nghiêm túc: "Xin ngài kể rõ, tình hình cụ thể là thế nào?"
Duncan kể cho đầu đê rừng nghe chuyện mình vừa mở mắt sau một giấc ngủ chập chờn đã thấy mình ở trong á không gian. Tất nhiên, hắn bỏ qua chỉ tiết về việc biến mất trong không gian đen kịt đó, mà tập trung vào cánh cửa ở đáy thuyền, và những cảnh tượng hắn nhìn thấy khi nhìn ra Hỗn Độn từ trên boong.
Dù sao, hiện tại, ngoài "tên thật" và "lai lịch" của mình ra, hắn không có nhiều thứ cần giấu giếm đầu dê rừng. Và việc giấu giếm tên thật và lai lịch của mình không phải vì bí mật này quan trọng đến mức nào, mà đơn thuần là vì sự ổn định của Thất Hương Hào nhất định phải được xây dựng trên "mỏ neo" mang tên "thuyền trưởng Duncan" mà thôi.
Đầu dê rừng im lặng, lắng nghe Duncan kể chuyện một cách nghiêm túc.
Sau đó, nó nói rằng nó cũng không biết chuyện gì đã xảy ra.
"Theo những gì ngài miêu tả, đó đúng là á không gian," đầu dê rừng nói, "Nhưng tôi chưa từng nghe nói về tình huống tương tự. Ngài liên tiếp tiến vào đó trong giấc mơ, rồi bình an vô sự trở về. Phải biết rằng, dù á không gian gây ra mối đe dọa rất lớn cho thực tại, nhưng điều đó không có nghĩa là nó là một nơi dễ dàng đến. Sự nguy hiểm của nó thể hiện ở sự ô nhiễm khó lòng phòng bị."
“Những lỗ hổng trong tâm trí, sự dao động trong tín ngưỡng, những hiến tế sai lầm. Tất cả những điều này đều có thể dẫn đến sự thẩm thấu của sức mạnh á không gian. Nhưng thẩm thấu khác hoàn toàn với việc ai đó đi vào đó khám phá."
Nói đến đây, nó dừng lại một chút, rồi quay đầu, đôi mắt đen ngòm nhìn thẳng vào Duncan: "Thuyền trưởng, ngài có thực sự không bị ảnh hưởng gì ở bên đó không? Ngài có thực sự không cảm thấy có thứ gì đó còn sót lại trong đầu không?"
"Không có," Duncan giơ tay, vẻ mặt thản nhiên, "Ngươi thấy ta có vẻ thần trí không minh mẫn à? Ta rất bình thường."
Đầu dê rừng im lặng.
Duncan trầm ngâm nói: "Cứ tưởng ngươi lo lắng Thất Hương Hào lại rơi vào á không gian, ta còn tưởng việc rơi vào dễ dàng lắm chứ."
“Đó là một khái niệm tương đối," đầu dê rừng khó khăn giải thích, "Việc rơi xuống từ thực tại rất nguy hiểm, nhưng ngay cả Thất Hương Hào cũng không đễ dàng rơi xuống như vậy. Rất nguy hiểm khi rơi xuống và rất dễ rơi xuống không phải là một khái riệm. Mà còn phải giải thích với ngài thế nào đây, trong tình huống bình thường, những nạn nhân bất hạnh rơi vào á không gian, quá trình và cảm nhận của họ khi tiến vào á không gian hoàn toàn khác với ngài. Đó là một quá trình cực kỳ thống khố và kinh khủng, và thường rất khó kết thúc bằng cái chết đơn giản.”
Duncan nghe xong cẩn thận suy nghĩ, lắc đầu: "Thật sự không cảm thấy gì."
Đầu dê rừng nhịn hồi lâu rồi thở dài.
Duncan có chút kinh ngạc, lần đầu tiên, cái miệng lắm lời này không nói được lời nào, mà chỉ thở dài!
Duncan suy nghĩ một chút, vẻ mặt thành thật: "Có phải ta nên tỏ ra nghiêm túc hơn không?"
Đầu đê rừng: “Ngài xứng với danh xưng thiên tai di động trên Võ Ngân Hải.”
Tất cả chỉ là học thuộc lòng, không một chút cảm xúc, một câu nói ra như thể ký ức cơ bắp.
"Vậy chúng ta không thảo luận vấn đề này nữa," Duncan xua tay, trực tiếp chuyển chủ đề, "Những bóng ma khổng lồ mà ta thấy trong á không gian là gì? Những lục địa vỡ vụn, hài cốt, và cả gã Độc Nhãn Cự Nhân tái nhợt đó, chúng là gì?"
Đầu dê rừng đột nhiên im lặng. Gần nửa phút sau, nó mới chậm rãi lên tiếng: "Như ngài thấy, chỉ là hài cốt mà thôi."
"Chỉ là hài cốt?" Duncan nhíu mày, "Đây không phải là câu trả lời thỏa đáng. Hài cốt gì? Hài cốt từ đâu? Hài cốt khi nào? Những thứ này…"
"Hài cốt của thế giới," đầu dê rừng nói, "Tất cả những gì không thể sống sót cho đến ngày nay, đều đã trở thành những bóng hình méo mó trong á không gian."
Duncan khẽ giật mình, rồi lặp lại: "Hài cốt của thế giới?"
Đầu dê rừng lại im lặng, dường như đang do dự, cân nhắc điều gì đó, nhưng cuối cùng nó vẫn ngẩng đầu: "Ngài có thấy Vô Ngân Hải rộng lớn không? Ngài có thấy thế giới thực tại của chúng ta bây giờ vẫn còn rộng lớn không?"
Duncan trừng mắt nhìn, rồi chợt nhận ra: "Ý ngươi là, tất cả mọi thứ trong thực tại hiện nay…"
"Đúng vậy, những gì còn sót lại sau khi sụp đổ," đầu dê rừng nhẹ nhàng nói, "Một chút cặn bã vô nghĩa, phía trên còn sót lại vài quần thể vi sinh vật ngoan cường."
Duncan giật mình, rồi đột nhiên nghĩ đến điều gì đó: "Đây là chân tướng của đại diệt vong?”
"Chỉ là một khâu vô nghĩa trong đó thôi," giọng đầu dê rừng trầm xuống, "Chân tướng hoàn chỉnh của đại diệt vong đã bị vùi lấp trong dòng sông Thời Gian, việc chắp vá toàn cảnh của nó là vô nghĩa."
"Theo cách nói của ngài, ở đó tồn tại một Giới hạn tầm nhìn. Tất cả thông tin đều nằm ở bờ bên kia của sự không thể biết, không thể xem xét, trừ khi có một tồn tại vĩ đại thực sự toàn trí toàn năng, có thể trong nháy mắt nhìn thấu tất cả bí mật từ á không gian đến U Thúy Thâm Hải rồi đến Linh giới và thực tại, rồi đẩy ngược chúng một vạn năm, mới có thể biết chuyện gì đã xảy ra vào thời điểm đại diệt vong. Nhưng ngay cả như vậy thì có ý nghĩa gì chứ?"
"Tôi biết ngài còn muốn hỏi gì, nhưng rất tiếc, đây là tất cả những gì tôi biết. Và tôi không đảm bảo rằng tất cả chúng đều là thật. Tôi thực sự biết một chút chuyện liên quan đến á không gian, nhưng ngay cả cái gọi là Chân tướng, sau khi trải qua ảnh hưởng của á không gian cũng không nhất định sẽ bị vặn vẹo thành bộ dạng gì. Nhân quả, logic và trình tự thời gian ở đó đều vô nghĩa. Và những mảnh vụn kiến thức này của tôi, chính tôi cũng không biết bên trong có bao nhiêu là ký ức chân thật, và bao nhiêu là bóng hình còn sót lại trong quá trình thoát khỏi á không gian."