Không chỉ Vana mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn, mà những thánh đồ xung quanh cũng vậy. Những linh hồn mông lung này vô thức nhìn về phía cái bọc vải liệm, nhìn dung mạo dữ tợn đáng sợ của sinh vật cổ xưa kia. Trong ký ức và điển tịch của giáo hội, mọi miêu tả về "Người Thủ Mộ” đều mang những tính từ như "băng lãnh, tận tụy, lạnh nhạt” - chưa từng có ghi chép nào nói rằng hắn sẽ nói lời "mời" với người được chọn!
Nhưng Vana không có thời gian suy nghĩ nhiều. Cô nhận thấy Người Thủ Mộ vẫn kiên nhẫn chờ đợi, liền vội vàng dẹp bỏ những suy nghĩ miên man, khẽ gật đầu: "Được."
Người Thủ Mộ xoay người, dẫn Vana về phía lăng mộ cung điện cổ kính rộng lớn, để lại trên quảng trường những thánh đồ dõi theo hai bóng lưng dần khuất.
Cánh cửa lăng mộ nặng nề khép lại sau lưng, như ngăn cách mọi âm thanh của thế giới. Đứng trong hành lang băng giá tĩnh mịch, lòng Vana cũng dần bình tĩnh trở lại.
Đây là lần thứ hai cô tiến vào lăng mộ này. So với lần đầu tiên với tâm trạng bất an và căng thẳng, lần này cô đã phần nào thích ứng.
Cô biết mình phải đi thăng về phía trước, xuyên qua con đường với vô vàn lời nhắn nhủ của những người đi trước, tiến vào sâu trong mộ thất, nhìn thấy thi thể của Vô Danh Vương Giả. Sau đó, cô sẽ quên đi mọi thứ đã chứng kiến và được đưa ra ngoài lăng mộ — còn trên mảnh da đê trong tay cô sẽ lưu lại những dòng ghi chép tay của chính mình.
Những bí mật không thể mang ra khỏi lăng mộ sẽ bị xé bỏ, những điều có thể công bố cho thế giới sẽ được giữ lại, còn sự ô nhiễm mà cô phải gánh chịu trong quá trình tiếp nhận tri thức sẽ an toàn lưu lại trong mộ thất cùng với sự "lãng quên" của cô.
Vana hít sâu, lấy lại bình tĩnh, rồi bước thẳng về phía trước.
Một tiếng bước chân có vẻ nặng nề vang lên sau lưng.
Nữ thẩm phán trẻ tuổi ngạc nhiên dừng lại, quay đầu nhìn Người Thủ Mộ đang đi theo mình.
Thông thường, Người Thủ Mộ sẽ tự động rời đi sau khi người được chọn tiến vào lăng mộ, phải không?
"Còn... chuyện gì sao?" Vana không kìm được lên tiếng, lựa lời cẩn thận, hoàn toàn cảnh giác.
Người Thủ Mộ rũ mắt xuống, con mắt độc nhãn sau lớp vải liệm ánh lên vẻ đục ngầu, từ lồng ngực hắn phát ra âm thanh khàn khàn: "Không có gì, chỉ là hộ tống... Cần hộ tống không?"
Cảm giác bất an lại trỗi dậy. Dù chỉ có một lần kinh nghiệm vào lăng mộ, và không quen thuộc mọi chi tiết liên quan đến "Dị Tượng 004", nhưng Vana bản năng cảm thấy biểu hiện của Người Thủ Mộ có gì đó không đúng... khác xa so với những gì được ghi chép.
Nhưng Vana không vì vậy mà mất đi sự tỉnh táo. Cô luôn ghi nhớ mình đang ở trong một dị tượng cổ xưa xếp hạng cực kỳ cao, ở nơi này một chi tiết nhỏ cũng liên quan đến tính mạng, vì vậy cô cực kỳ cẩn thận, không dám tùy tiện chấp nhận "dịch vụ ngoài định mức" này của Người Thủ Mộ.
“Tôi. tôi biết đường đi.”
Người Thủ Mộ chỉ im lặng nhìn chằm chằm "vị khách" trước mặt, con mắt độc nhãn không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. Vài giây sau, hắn mới gật đầu, chậm rãi lùi lại: "Tốt, xin mời đi thẳng, sau khi kết thúc ta sẽ đưa ngài ra ngoài."
Bóng dáng Người Thủ Mộ biến mất trong hành lang.
Vana ngẩn người, đột nhiên nhận ra đối phương vừa rồi thậm chí đã dùng đến từ "ngài".
Tên thủ vệ cổ xưa lạnh lùng, cao ngạo này hôm nay sao lại lịch sự như vậy...?
Cô lắc đầu, cố gắng xua tan mọi suy nghĩ phức tạp, lo sợ đây là một dạng nhiễu loạn tỉnh thần từ dị tượng cổ xưa này. Cô tập trung vào việc mình cần làm, cuối cùng cũng đi qua hành lang dài, tiến vào mộ thất sâu nhất của cung điện.
Trong mộ thất, thi thể không đầu thần bí vẫn ngồi ngay ngắn trên vương tọa cao lớn, những chậu than tái nhợt vẫn rực cháy hai bên, và đối diện với thi thể Vô Danh Vương Giả là một chiếc ghế rõ ràng vừa được dời đến.
Vana giật mình.
Trong khoảnh khắc ấy, nữ thẩm phán luôn nghiêm túc và khắc kỷ lại nảy ra một ý nghĩ có phần kỳ quái – lần sau đến đây, liệu có thêm một đĩa trái cây không...?
Cô tiến về phía chiếc ghế, cẩn thận ngồi xuống, rồi ngẩng đầu, nhìn về phía thi thể không đầu trên vương tọa.
Một giây sau, cô mở to mắt, thấy mình đang đứng trên quảng trường đá rộng lớn. Bầu trời hỗn độn bao phủ tầm mắt, những cột trụ đổ nát ở phía xa phát ra ánh sáng huyền bí, và một tiếng oanh minh vọng đến từ phía sau - Dị Tượng 004 nhanh chóng chìm xuống, trờ về lòng đất.
Vana còn có chút hoảng hốt, thì những thánh đồ chờ đợi trên quảng trường đã nhanh chóng tụ tập lại.
Một trong số đó, một ảo ảnh thánh đồ mang theo khí tức Valentinus quen thuộc, tiến đến trước mặt Vana, giọng nói gấp gáp: "Mau xem trên da dê ghi những gì."
Vana lúc này mới kịp phản ứng, vội cầm lấy tấm da dê trong tay – đúng như dự đoán, tấm da dê lần này vẫn không hoàn chỉnh, nhưng so với lần trước chỉ còn lại một mảnh giấy nhỏ, tình hình đã tốt hơn nhiều.
Tấm da dê chỉ bị xé mất một nửa, phần còn lại hé lộ những dòng chữ rõ ràng.
Ánh mắt Vana lướt qua những nét chữ quen thuộc —
"Bóng ma trong Hắc Ám Hải Uyên đã bắt đầu trỗi dậy."
"Thời gian giương buồm xuất phát."
"Dị tượng – Prand."
Các thánh đồ nhìn nhau, chủ giáo Valentinus ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn Vana, dường như muốn hỏi điều gì đó, nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu.
Nội dung trên da đê có vấn đề, vấn đề lớn - nhưng người được chọn sẽ không nhớ những gì mình đã trải qua trong mộ thất trưng tâm. Những dòng chữ có thể mang ra ngoài là toàn bộ thông tin. Dị Tượng 004 sẽ không giải đáp bất kỳ câu hỏi thừa nào, điều duy nhất có thể đảm bảo là tính chính xác và chân thực của thông tin trên giấy.
"Bóng ma trong Hắc Ám Hải Uyên... Thời gian giương buồm xuất phát..." Một thánh đồ lẩm bẩm, hoang mang nhìn những người đồng đạo, "Những thông tin từ lăng mộ trước đây đều tương đối chính xác và trực quan, hiếm khi có những ẩn dụ tối nghĩa như thế này..."
"Có lẽ đây chính là thông tin chính xác và trực quan, chỉ là phần quan trọng bị xé mất." Một thánh đồ khác nói thầm, "So với điều đó, nội dung câu cuối cùng mới là..."
"Dị tượng, Prand." Không biết ai đó khẽ nói.
Ánh mắt Vana cũng dán chặt vào câu cuối cùng trên tờ giấy. Trong ba câu, chỉ có câu này thu hút sự chú ý của cô hoàn toàn. Cô đương nhiên liên tưởng đến trận đại hỏa, con thuyền ma và ngọn lửa U Linh Liệt Diễm quét qua cả thành bang – nhưng ngay sau đó, cô lại nhận ra một điều khác.
"Không có số hiệu." Cô kinh ngạc nói nhỏ, rồi ngẩng đầu nhìn Valentinus, lặp lại: "Không có số hiệu?!"
Trong khoảnh khắc đó, cô thậm chí không biết mình nên kinh ngạc về điều gì trước, là việc Prand bị coi là một "Dị tượng" hay là dị tượng này lại không có số hiệu!
Các thánh đồ có chút xôn xao. Dù họ đều là những thánh chức giả cao cấp đến từ các khu vực giáo hội khác nhau, dù họ có ý chí kiên cường và sức mạnh to lớn, lúc này vẫn không khỏi hoang mang và mờ mịt. Những cuộc thảo luận lo lắng vang lên xung quanh, và một số thánh đồ quen biết tiến đến trước mặt Vana và Valentinus, hỏi thăm tình hình gần đây của Prand.
Điều này khiến Vana có chút bối rối – so với vị chủ giáo lão luyện Valentinus, cô còn quá trẻ.
Nhưng may mắn, sự xôn xao chỉ kéo dài một thời gian ngắn. Các thánh đồ tụ tập trên quảng trường đột nhiên im lặng trở lại. Vana ngẩng đầu, thấy những bóng đen mờ ảo đồng loạt lùi về hai bên, một nữ sĩ mặc thần quan váy bào lộng lẫy đang tiến về phía cô và chủ giáo Valentinus.
Vana và Valentinus lập tức cúi mình hành lễ: "Giáo Hoàng bệ hạ."
"Không cần đa lễ." Kẻ thống trị Giáo Hội Thâm Hải, người phát ngôn của Phong Bạo Nữ Thần tại trần thế, Giáo Hoàng Hyalina, ánh mắt rơi trên người Vana, rồi lại rơi vào tấm da dê: "Cho ta xem một chút được không?"
"Đương nhiên." Vana nghe vậy, vội đưa tấm da dê: "Xin ngài."
Hyalina nhận lấy tấm da dê, ánh mắt lướt qua những dòng chữ, rồi ngẩng đầu, mỉm cười nhìn Vana: "Chữ đẹp đấy, đẹp hơn chữ trong báo cáo của cô nhiều."
Vana ngơ ngác một chút, không ngờ Giáo Hoàng lại đột nhiên nói đến chuyện này, rồi cô có chút xấu hổ: "Bản báo cáo đó... tôi viết hơi vội, tình hình thành bang lúc đó có chút hỗn loạn..."
"Có thể hiểu được. Lần đầu tiên ta viết một bản báo cáo dài như vậy, hận không thể nuốt luôn cả bút." Hyalina vừa cười vừa nói: "Cho nên máy chữ là một phát minh tuyệt vời, sao cô không dùng?”
Giọng Vana có chút kỳ lạ: "... Tôi luôn bất cẩn làm hỏng, mà lại cũng không quen dùng."
Nụ cười của Hyalina càng thêm rạng rỡ, rồi cô trả lại tấm da dê cho Vana, tiện miệng nói: "Ta đã xem toàn bộ báo cáo về sự kiện ô nhiễm lịch sử của Prand do người liên lạc gửi đến, bao gồm cả phần Thất Hương Hào. Thẳng thắn mà nói, sau khi trải qua những biến động lớn như vậy, việc thành bang Prand trở thành một nơi tương tự như Dị tượng cũng không khiến người ta ngạc nhiên – dù quá trình sinh ra dị tượng này không bình thường, nhưng không bình thường vốn là đặc tính của dị thường và dị tượng."
Cô nói, dừng lại một chút, vẻ mặt mới dần trở nên nghiêm túc.
"Chỉ có điều... không có số hiệu, điều này có chút quá không bình thường."