Một đám ánh sáng ảm đạm nhưng kỳ dị, lấp lánh tỉnh quang thu hút sự chú ý của Duncan.
Đám ánh sáng nhạt này có chút khác biệt so với tinh quang xung quanh, hào quang mờ ảo, nhỏ bé như một ảo ảnh trong suốt, chập chờn lúc sáng lúc tối khiến người ta cảm giác nó có thể tan biến bất cứ lúc nào. Duncan đã từng thấy những tia sáng yếu ớt trong không gian Hỗn Độn này, nhưng chúng không hề mang cái vẻ hư ảo, sắp tiêu tan như vậy.
Hắn hơi nhíu mày.
Ánh sáng yếu ớt thường biểu thị một thể xác vừa mới chết, nhưng yếu ớt đi kèm với cảm giác hư ảo gần như trong suốt này... nghĩa là gì?
Hắn đưa ngón tay ra, nhẹ nhàng chạm vào điểm sáng.
Một giây sau, hắn cảm thấy ý thức vượt qua một khoảng thời gian vô tận, từ Thất Hương Hào bắn tới một thể xác hoàn toàn mới. Cảm giác băng lãnh, chết lặng lan tỏa khắp người, rồi dần rút đi, hắn bắt đầu cảm nhận được xúc giác trên da và nhịp từm chậm chạp.
Không hiểu vì sao, hắn cảm thấy thân thể này đặc biệt nặng nề, thao túng nó cứ như qua một lớp màn dày. Hắn tốn rất nhiều sức mới miễn cưỡng giật giật được ngón tay, và tốn chừng ấy công sức để hé mở mí mắt.
Trước mắt tối đen như mực.
Mình bị mù? Hay mắt bị che lại?
Duncan vô thức giơ tay lên, muốn kiểm tra tình trạng mắt, nhưng vừa đưa tay đã chạm phải vật gì đó cứng, lạnh lẽo. Hắn đưa tay còn lại lên, và lại chạm phải một thứ tương tự.
Hắn sờ soạng xung quanh, cuối cùng nhận ra mình đang bị giam trong một. vật chứa.
Một cỗ quan tài.
Duncan lặng lẽ nằm trong bóng tối, im lặng rất lâu rồi thở dài: "Được thôi, hợp lý quá..."
Việc thể xác phụ thân bị nhốt trong quan tài là một diễn biến hợp lý. Hai lần trước không bị giam cầm mới là những trường hợp hiếm hoi.
Nhưng sao nó lại hợp lý đúng lúc này chứ!
Một cảm giác dở khóc đở cười trào lên, Duncan có lẽ đã hiểu phần nào cảm giác kinh ngạc, cạn lời của A Cẩu và Vana khi đối mặt với những "diễn biến hợp lý trên Thất Hương Hào". Nhưng bây giờ không phải lúc để cảm thán. Hắn phải tìm cách thoát khỏi cái quan tài này.
Nếu không, hắn sẽ phải từ bỏ thể xác hữu duyên mà mình đã vất vả lựa chọn, và lại phải tìm kiếm một đối tượng "phụ thân" khác trong không gian Hỗn Độn tăm tối này, và rất có thể lại bị nhốt trong một cỗ quan tài khác.
Duncan bắt đầu cử động tay chân, vừa làm quen với cảm giác lạ lẫm của cơ thể vừa thử đẩy nắp quan tài. Vừa rồi, khi gõ vào thành quan tài, hắn đã xác định qua âm thanh vọng lại rằng nó không bị chôn dưới đất. Có lẽ nó chỉ được đặt tạm ở đâu đó, nghĩa là chỉ cần đẩy nắp ra, hắn có thể thoát ra ngoài.
Nhưng nắp quan tài đóng chặt hơn hắn tưởng. Nó bị đóng đinh, thậm chí có thể có thêm móc khóa, trong khi thể xác hắn đang chiếm giữ lại quá "yếu kém". Cảm giác từ tứ chi còn yếu hơn cả khi hắn chiếm xác trong cống thoát nước lần đầu. Đừng nói đến việc đẩy một cái nắp quan tài đóng đinh, ngay cả cử động cũng vô cùng khó khăn.
Đây rốt cuộc là cái xác chết yếu ớt đến mức nào vậy?
“Này! Có ai bên ngoài không? Tôi cảm thấy mình vẫn còn cứu được! Gọi bác sĩ đến đây. không thì pháp y cũng được.”
Duncan vừa đẩy nắp quan tài vừa kêu la bất lực. Hắn không ngại hù dọa ai hay gây ra rắc rối gì. Sau một thời gian ngắn thích nghi và cảm nhận, hắn đã xác định trạng thái cơ thể này tệ đến mức không thể sử dụng lâu dài, giống như cái "tế phẩm" mà hắn chiếm lần đầu. Đây là thể xác dùng một lần... nên chẳng có gì phải lo lắng.
Dù là ai đến, chỉ cần giúp hắn đứng lên nhìn xung quanh là được. Vận may có thể giúp hắn thu thập được chút thông tin. Dù sao, điều tồi tệ nhất là bị vây chết trong cái quan tài này. Chắc sẽ không có gì tệ hơn được nữa.
Lúc này, hắn thậm chí còn có thời gian suy nghĩ vẩn vơ, tự hỏi có nên hỏi Alice về kinh nghiệm không. Con rối đó đã thoát ra khỏi quan tài bị đóng đinh và xích sắt quấn mấy vòng bằng cách nào? Chỉ dựa vào sức mạnh bẩm sinh thôi sao?
Trong nghĩa trang tĩnh mịch, tiếng đập và tiếng kêu khàn khàn, trầm thấp vang lên đột ngột.
Người trông coi đương nhiên không thể bỏ qua những động tĩnh quỷ dị đột ngột này.
Cánh cửa phòng nhỏ mở ra, ánh đèn treo rọi sáng con đường mòn dẫn đến những ngôi mộ. Một ông lão với ánh mắt gian ác, lưng còng xuống bước ra. Một tay ông cầm đèn, tay kia nắm chặt khẩu súng săn hai nòng uy lực lớn, đôi mắt vàng đục ngầu gắt gao nhìn về phía phát ra âm thanh.
"...Đêm nay nghĩa trang ồn ào quá."
Ông lão lầm bầm khó chịu, tiện tay treo đèn bên hông rồi đưa tay lên ngực, chạm vào huy hiệu hình tam giác. Ông nâng khẩu súng săn hai nòng lên và từ từ tiến về phía những cỗ quan tài.
Cỗ quan tài vẫn rung lên bần bật, người chết bên trong kiên trì gõ vào ranh giới giữa hắn và thế giới người sống, vừa gõ vừa yêu cầu sự giúp đỡ.
"Có ai không? Giúp tôi với, tôi nghĩ đây là một sự nhầm lẫn!”
"Im lặng!" Người trông coi gầm gừ, bóp cò súng săn. Âm thanh lách cách của cò súng vang lên trong đêm tối. Ông lão lưng còng gắt gao nhìn chằm chằm cỗ quan tài, "Ngươi nên ngủ yên. Ngươi thuộc về một thế giới khác rồi, thế giới của người sống không còn chỗ cho ngươi nữa."
Tiếng đập trong quan tài đột ngột dừng lại.
Duncan phán đoán âm thanh bên ngoài. Đó hẳn là một ông lão, ở rất gần mình, và vừa rồi có một tiếng kim loại va chạm nhẹ, có lẽ là tiếng vũ khí.
Có người thì dễ rồi. Như vậy, dù mình có ra được hay không, cũng có thêm một kênh liên lạc với thế giới bên ngoài.
“Người tốt, tôi muốn biết chuyện này rốt cuộc là như thế nào," Duncan hắng giọng, suy nghĩ cách tận dụng tối đa giá trị của thể xác này, để nghe ngóng thông tin từ người bên ngoài, "Tôi bị nhốt trong cái. quan tài này, chắc chắn có một sự hiểu lầm nào đó. Tôi còn sống, nghe này, giọng tôi vẫn còn rất khỏe.”
"Hô hấp là ảo giác thường thấy của người chết, sự quyến luyến với thế giới người sống là chấp niệm còn sót lại trong vỏ não. Thật khó chấp nhận, nhưng Bartok đã chuẩn bị một kết cục tốt đẹp hơn cho linh hồn của ngươi," người trông coi già nhìn chằm chằm quan tài, một tay vẫn cầm súng săn, tay kia lặng lẽ vẽ lên không trung huy hiệu đại diện cho Thần Chết, sau đó lấy ra một gói nhỏ thuốc bột khô, bôi một phần lên nòng súng săn, phần còn lại rải xuống đất, "Hãy yên nghỉ đi, ngươi nên cảm thấy buồn ngủ rồi. Đó là tiếng gọi của Chúa Tể Cái Chết, hãy thuận theo nó, điều đó tốt cho cả chúng ta."
*Nội dung giáo lý của Chúa Tể Cái Chết Bartok* - Duncan lặng lẽ ghi nhớ phần này, sau đó hắng giọng, tiếp tục dai dẳng, "...Nhưng tôi vẫn cảm thấy mình có thể cứu được, lỡ đâu là nhầm lẫn thì sao?"
Người trông coi già nhíu mày. Chẳng hiểu sao, ông luôn cảm thấy cái "kẻ ồn ào" đêm nay không giống với những người ông từng gặp trong sự nghiệp. Giọng nói trong quan tài nghe có vẻ quá lý trí, thậm chí còn biết mặc cả. Nhưng ông nhanh chóng lắc đầu, xua đi những ý nghĩ lộn xộn đó:
"Xin thứ lỗi nếu tôi nói thẳng, người trượt chân ngã xuống giếng sâu bên hàng rào, rơi thẳng xuống hầm mỏ sâu hàng trăm mét, đầu vỡ tan tành, tốn rất nhiều công sức mới ghép lại được hộp sọ. Tiên sinh, theo tôi, khả năng nhầm lẫn... cực kỳ thấp."
Duncan nghe thấy giọng nói bên ngoài, lặng lẽ đưa tay sờ gáy.
"...Được thôi, tôi thừa nhận vết thương của mình có vẻ hơi nặng, trạng thái cơ thể này quả thực không thích hợp để rời khỏi quan tài," hắn thở dài, "Xin lỗi vì đã làm phiền."
Người trông coi già im lặng vài giây, lặng lẽ thắp thêm một chiếc đèn dự phòng và treo nó trên cọc gỗ gần đài quàn nhất, đồng thời nói: "Không cần khách khí. So với đa số những kẻ ồn ào, ngươi còn lịch sự đấy."
"Ồ? Ông thường gặp chuyện này à?"
"Năm nào cũng có vài cái xác không muốn nằm yên trong quan tài. Phần lớn bọn chúng sẽ thử thoát ra bằng những phương pháp bạo lực. Rất hiếm khi có những trường hợp đặc biệt cố gắng đàm phán," người trông coi già lầm bầm, "Nhưng ngay cả những kẻ biết đàm phán cũng chỉ đang nói nhảm thôi. Người chết luôn cho rằng mình có thể chết đi sống lại, nhưng trên thực tế... cánh cửa của Bartok vĩ đại đâu có dễ dàng vượt qua như vậy."
Người trông coi già lắc đầu, vừa chú ý ngọn lửa đèn treo trên cọc gỗ vừa nói liên tục. Ông biết người chết không thực sự lý trí, đây chỉ là ánh chiều tà của chấp riệm mà thôi. Trong khi nói chuyện, "ánh chiều tà” này sẽ tiêu hao càng nhanh, và khi vị kia trong quan tài cạn kiệt lý trí, ca "tăng ca” ngoài giờ của ông sẽ kết thúc.
"Kẻ ồn ào, người chết sống lại, khởi tử hoàn sinh, đây là ba khái niệm hoàn toàn khác nhau," ông lão lải nhải, "Vượt qua những giới hạn này cần sức mạnh kinh người, chịu đựng thống khổ lớn lao, và phải có thời cơ cực kỳ hiếm hoi. Tiên sinh, đừng làm khó mình, ngài không bước qua được đâu."