Nhìn vẻ mặt đắc ý ngẩng cao cổ của Alice, Duncan lập tức cảm thấy bất ổn - và ngay lập tức nhận ra cái vẻ ngớ ngẩn này đâu phải tự tin hay kiêu ngạo gì, nó hoàn toàn là cứng đờ, không thể cử động được.
Nhưng dường như chính cô nàng búp bê lại không hề nhận thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, vẫn dương dương tự đắc, vừa đưa tờ báo cho Duncan vừa cười ngây ngô, rõ ràng là vô cùng vui vẻ vì đã tự mình đi mua sắm thành công: "Của ngài đây, báo ạ, mà em còn nhớ trả lại tiền thừa nữa!"
Cuối cùng Duncan cũng mặt không đổi sắc nhận lấy tờ báo, vài giây sau mới nhắc nhở cô nàng ngốc nghếch: "Alice, em thử gật đầu xem."
"Hả? Để làm gì ạ?" Alice ngớ người một chút, nhưng vẫn lập tức nghe theo lời thuyền trưởng, kết quả đầu của cô nàng chỉ khẽ lắc lư tại chỗ, cổ phát ra một loạt âm thanh kỳ quái, rồi hoàn toàn bất động.
Sau hai giây ngây người, cô búp bê cuối cùng cũng kịp phản ứng, kinh hoàng kêu lên: "Ông Duncan! Em không cử động được! Giúp em với, giúp em với!"
Duncan mệt mỏi cả về thể xác lẫn tỉnh thần liếc nhìn cô búp bê, quay người bước vào tiệm đồ cổ: "Đừng có la hét om sòm ngoài này, vào trong rồi tính.”
Alice vội vã hấp tấp đuổi theo Duncan, theo sau là Nina cũng có chút hoảng hốt, tay chân luống cuống. Cả ba người bước vào cửa tiệm đồ cổ, Nina đi sau cùng xoay người lại, cẩn thận đóng cửa, không quên treo tấm biển "Tạm Nghỉ".
Duncan tiện tay ném tờ báo vừa mua lên quầy, định kiểm tra tình hình của Alice, thì khóe mắt chợt liếc thấy hàng tiêu đề trên trang nhất.
Sự chú ý của anh lập tức bị tờ báo thu hút trở lại.
Hàng chữ đậm cỡ lớn nhất đập vào mắt:
« Đại Giáo Đường Bão Táp sẽ ghé Prand vào khoảng trưa mai — Vinh quang Thần Bão Táp phù hộ tất cả chúng ta »
Đại Giáo Đường Bão Táp? “Tổng bộ trên biển” bí ẩn của Giáo Hội Biển Sâu? Sứ giả của Thần Nữ Bão Táp Gormona muốn đến thành phố này... Là vì sự kiện ô nhiễm lịch sử trước đó? Hay là vì Thất Hương Hào? Hoặc cả hai?
Duncan nhíu mày, cầm tờ báo lên, lướt mắt qua bài viết trên trang nhất.
Alice thì đang cuống quýt xoay vòng vòng, cô nàng cuối cùng cũng nhận ra việc đổ keo cao su vào khớp cổ không phải là một ý kiến hay ho gì. Thấy thuyền trưởng không rảnh bận tâm đến mình, cô chuyển mục tiêu cầu cứu sang Nina: "Cô Nina ơi, giúp em với, cứu em với, cứu em với..."
Nina cũng có chút hoảng, tiến lên nắm lấy đầu Alice lắc lư qua lại, phát hiện keo cao su đã khô cứng hoàn toàn: "Cái này... cái này không gỡ ra được rồi! Nhìn là biết keo khô nhanh mà!"
“Nghĩ cách đi mài” Alice gần như khóc, hai tay ôm đầu: "Cô Nina chăng phải học sửa chữa mây móc các kiểu sao, cái lõi hơi nước phức tạp thế cô còn sửa được, sửa cho em đi mà."
"Nhưng em có biết sửa búp bê đâu!" Nina cũng sốt ruột, cuối cùng vẫn chuyển ánh mắt cầu cứu sang Duncan: "Chú nghĩ cách đi, đầu cô Alice bị dính cứng ngắc rồi..."
Duncan cuối cùng cũng buông tờ báo xuống, quay đầu nhìn hai cô nàng đang làm ầm ĩ bên cạnh, ánh mắt dừng trên người Alice: "Em đã đổ bao nhiêu keo, loại keo gì?"
"Một chai, cái chai to chừng này này." Alice khoa tay múa chân: "Em tìm thấy trong phòng của ngài, chai thủy tinh nhỏ màu nâu ấy."
"...Em đổ hết cả chai rồi á?!" Khóe mắt Duncan giật giật: "Một chai to như thế, em làm kiểu gì?"
"Đầu tiên em tháo đầu ra, lộn ngược lại, đổ keo vào lắc lắc, rồi gắn lại." Giọng Alice nghẹn ngào: "Sherry bảo làm thế cho nó chắc."
Duncan há hốc mồm nhìn cô nàng, anh cảm nhận được nỗi bi thương tột độ của cô búp bê xinh đẹp, nhưng búp bê thì không có nước mắt để rơi, mọi bi thương chỉ có thể trôi trong trái tim trống rỗng của cô – nghe thì văn hoa đấy, nếu bỏ qua chi tiết "nguyên nhân bi thương tột độ của búp bê là vì cô nàng dùng keo cao su dính cứng đầu".
Duncan thở dài, ném tờ báo sang một bên, tiến lên gỡ chiếc vòng ren trang trí trên cổ Alice, kiểm tra những vệt keo cường lực đã khô cứng trên khớp nối, trầm mặc một lát rồi quay sang Nina: "Sherry đâu?"
"Bạn ấy... lúc nãy bảo học từ vựng đau đầu, ra ngoài hít thở không khí rồi." Nina rụt cổ: "Có khi nào bạn ấy chuồn rồi không?"
"Tôi nghi là nó chẳng nghĩ nhiều thế đâu, giờ trong đầu nó chỉ có trốn học thôi." Duncan thở dài, lắc đầu: "Không được rồi, khô hoàn toàn rồi, ít nhất cũng nửa tiếng, keo khô nhanh mà, giờ dùng sức mạnh cũng không gỡ ra được."
"Vậy giờ làm sao!” Alice cuống cuồng nhìn Duncan: "Em. em chải đầu là phải tháo đầu ra, em không chải tóc khi còn đầu đâu."
"Cho nên đầu em dính cứng lại rồi mà em chỉ lo mỗi chuyện đấy?" Duncan trừng mắt nhìn Alice, rồi mệt mỏi xua tay: "Thôi được rồi, đừng có ủ rũ thế, cái loại keo này tuy chắc thật, nhưng chịu nhiệt kém, ngâm nước nóng một lúc là nở ra thôi."
Alice lập tức như vớ được vàng, còn Nina cũng nhanh chóng kịp phản ứng, vội túm lấy tay Alice: "Vậy em dẫn cô đi phòng tắm, em đun nước nóng nhanh lắm!"
Cô gái mang mảnh vỡ Thái Dương kéo theo cô búp bê đầu bị dính ba chân bốn cẳng chạy lên lầu, Duncan bất lực thở dài, nhặt lại tờ báo vừa nãy.
Theo những tin tức công khai, việc Đại Giáo Đường Bão Táp cập bến Prand chỉ là một đợt neo đậu sửa chữa bình thường. Giáo Hoàng Hyalina sẽ đến thăm Đại Giáo Đường Prand trong thời gian ngắn ngủi này, cùng đại chủ giáo và thẩm phán quan thảo luận một số vấn đề của giáo hội. Tờ báo hoàn toàn không đề cập đến sự kiện ô nhiễm lịch sử trước đó, cũng như không hề nhắc đến Thất Hương Hào.
Nhưng dù báo chí không đề cập, người sáng suốt cũng đều biết vị Giáo Hoàng Biển Sâu kia chắc chắn là nhắm đến hai sự kiện lớn này mà đến.
Duncan không quan tâm đến vấn đề tín ngưỡng Thần Nữ Bão Táp, nhưng anh không khỏi suy nghĩ, chuyện này sẽ ảnh hưởng gì đến mình.
Hay nói cách khác, liệu mình có thể nhân cơ hội này... thu thập được thông tin gì không?
Anh vẫn nhớ như in cái thông điệp nửa thật nửa giả mà Thần Nữ Bão Táp đã nhắn nhủ mình trước đó: "Cảm ơn". Và kể cả không có sự kiện đó, bản thân anh cũng có chút tò mò về các vị Thần Minh của thế giới này. Anh cũng cảm thấy hứng thú với Đại Giáo Đường Bão Táp, nơi được đồn đại là quanh năm tuần tra trên Vô Ngân Hải.
Và xét trên một phương diện khác, anh cũng rất tò mò nếu người phát ngôn cao nhất của Thần Nữ Bão Táp đến đây, liệu họ có phát hiện ra những dị dạng của thành bang Prand, liệu họ có phát hiện ra cái "bóng ma á không gian" ẩn mình trong thành bang này.
Chuyện này thật thú vị.
Duncan buông tờ báo xuống, ngồi xuống bên quầy, vuốt cằm trầm tư.
Trong tiệm đồ cổ rất yên tĩnh, tiếng động từ phòng tắm trên lầu hai, nơi Nina và Alice đang bận rộn, thậm chí còn vọng xuống, rõ ràng nhất là giọng ngạc nhiên của Nina:
"Ái! Mấy cái khớp này xịn thật... Đẹp quá!"
"Cô Alice, cổ tay của cô xoay được 360 độ á... Thật á?!"
"Cô Alice, sau lưng cô có cái lỗ cắm chìa khóa này, a? Cô cũng không biết để làm gì á?”
"Lỡ cắm chìa khóa ướt vào thì có sao không? A, vậy thì em yên tâm..."
Duncan xoa xoa thái dương, có chút đau đầu.
Anh bắt đầu nghi ngờ hai cô nàng trên lầu có phải đã quên sạch chuyện chính rồi không.
Nhưng rất nhanh, trên lầu lại yên tĩnh, ngay sau đó là tiếng bước chân vội vã chạy xuống cầu thang, giọng Nina vang lên: "Chú Duncan! Không được rồi! Chú lên xem đi, không làm được!"
...
Anh ngơ ngác lên lầu, thấy Nina đang đứng bất lực ngoài hành lang, ngẩng đầu nhìn về phía phòng tắm cuối hành lang, thấy Alice đang ngượng ngùng thò đầu ra.
Rồi cô búp bê bước ra, toàn thân ướt sũng, khoác hờ chiếc khăn tắm, đầu vẫn dính chặt.
"Thuyền trưởng, vẫn không được ạ." Alice vẻ mặt cầu xin nói.
"Không hề nhúc nhích." Nina lẩm bẩm: "Dội nước nóng cả nửa ngày rồi."
Duncan nhìn Alice, lại nhìn Nina đang níu lấy vạt áo anh, một hồi lâu mới thở dài.
"Dùng nước sôi đi."
"Hả?" Nina giật mình: "Thật... thật á?! Cô Alice chịu được á..."
"Cô nàng từng rán cả đầu rồi, chút nhiệt độ này có là gì." Duncan xòe tay: "Tình hình này cho thấy dội nước nóng vô dụng rồi, dùng nước sôi đun may ra còn có chút hy vọng."
Nina có vẻ không hiểu lắm, cô cố gắng hình dung quá trình này, ngập ngừng nói: "Nước sôi thì dễ thôi, em lấy ra nhanh lắm, nhưng... nhà mình không có cái nồi nào to thế cả, cũng không có bồn tắm nào mà ngâm cả người vào được, muốn ngâm đầu vào nước sôi thì ít nhất cô Alice phải ngồi xổm hết cả người xuống nước à?"
Cô vừa nói vừa khoa tay, dù ở trường học luôn là học sinh giỏi toàn điện, nhưng lúc này Nina vẫn cảm thấy trí tưởng tượng của mình khó mà theo kịp thực tế.
Nhưng Duncan hiển nhiên không bị giới hạn trong mạch suy nghĩ như Nina, anh chỉ ngẩng đầu nhìn cô búp bê Gothic đáng thương đang trùm khăn tắm cách đó không xa, rồi quay sang Nina nói: "Có gì mà không đơn giản, cứ tìm cái xô nào to là được, để đầu nó chúc xuống nhúng vào... Cùng lắm thì tôi giữ bên cạnh."
Nina tưởng tượng một chút, trong đầu hiện ra cảnh tượng đó, nhưng giọng nói lại đặc biệt do dự: "Em cứ cảm thấy làm thế thì tội cô Alice..."
"Tội cái con khỉ!" Duncan cuối cùng cũng không nhịn được, lần đầu tiên buông lời thô tục: "Cô nàng để cái con bé mù chữ lừa phỉnh đổ cả chai keo dính vào khớp, đây là cho cô nàng nhớ đời!"