"Thiếu gia, nhân thủ đã chuẩn bị đầy đủ. Trong sáu trăm người này, có một trăm bảy mươi ba người thông thạo tiếng Pháp, tám mươi lăm người biết tiếng Tây Ban Nha, một trăm hai mươi bảy người biết tiếng Anh, ngoài ra còn có tiếng Đức, tiếng Latinh..." Đêm đó, Bạch Thư Sinh được Lương Bằng Phi triệu vào thư phòng, trình danh sách vừa có được lên tay y.
"Khẩu ngữ có đạt yêu cầu không?" Lương Bằng Phi lật xem danh sách. Phần lớn những người này đều là tử đệ nhà họ Lương, số còn lại là hải tặc, nhưng vì có thiên phú ngôn ngữ xuất sắc nên được Lương Bằng Phi thu nạp vào đội ngũ. Họ sẽ trở thành nhóm người đầu tiên được nhà họ Lương phái sang phương Tây.
Một bộ phận trong số đó sẽ thiết lập cửa hàng tại các nước châu Âu, kinh doanh các loại nghệ phẩm phương Đông, thực chất cũng chỉ là những món đồ chơi nhỏ. Mục đích chính là cắm rễ tại các nước phương Tây, tất nhiên, không thể thiếu phương thức sinh tồn mà người phương Đông đời sau thường dùng: mở tiệm ăn Trung Hoa.
Gần một năm tuy không dài nhưng cũng chẳng ngắn, Lương Bằng Phi không yêu cầu họ trở thành thần đồng, chỉ cần mỗi người thông thạo đối thoại đơn giản bằng một ngoại ngữ và có một sở trường riêng, như vậy mới có thể tồn tại nơi đất khách.
"Nhóm ít thì ba năm người, nhóm nhiều thì bảy tám hoặc hơn mười người. Ngoài ra, theo lời ngài dặn, phía nước Anh sẽ phái hai mươi mốt nhóm, nước Pháp cũng không ít. Nhưng thiếu gia, ngài bảo họ phải tìm cho ra tên sĩ quan Pháp tên gì mà "Bánh Xe" ấy, rồi tìm cách tiếp cận, chẳng phải là làm khó người ta sao?" Bạch Thư Sinh không quên bổ sung thêm một câu, kết quả khiến Lương Bằng Phi suýt chút nữa sặc ngụm trà vào khí quản.
"Cái gì mà Bánh Xe? Đó là Napoléon Bonaparte! Ngươi đúng là đồ ngốc, tên người ta còn chưa đọc rõ đã dám nói bậy!" Lương Bằng Phi phải mất hồi lâu mới lấy lại hơi, trừng mắt quát.
Bạch Thư Sinh cười gượng, ngượng ngùng đáp: "Dạ, thiếu gia, là tiểu nhân không chú ý. Nhưng mà, ngài tìm tên tướng quân Bánh Xe này rốt cuộc có ích lợi gì?"
"Ngươi! Thôi bỏ đi. Tóm lại một câu, tên này rất có khả năng trở thành chủ tể của nước Pháp. Hắn sẽ dẫn dắt nước Pháp trở nên hùng mạnh, đồng thời biến cả châu Âu thành một chiến trường. Vì vậy, ta phải tranh thủ lúc hắn còn là một kẻ vô danh tiểu tốt mà tiếp cận, lấy lòng hắn. Sau này, chúng ta ở phương Tây sẽ có thêm một người bạn. Bạn bè nhiều thì dễ làm việc, ít nhất là sau này dễ buôn bán, hiểu chưa?"
Lời giải thích của Lương Bằng Phi càng khiến Bạch Thư Sinh thêm nghi hoặc, nhưng vì đã quen với lối tư duy "chập mạch" của thiếu gia nhà mình, Bạch Thư Sinh vẫn quyết định vô điều kiện chấp hành mệnh lệnh.
Vài ngày sau, tàu buôn của Xê-xê cùng vài thương nhân châu Âu khác sau khi mua hàng tại Quảng Châu đã cập cảng Đà Nẵng. Họ cùng ba chiến hạm do Lương Bằng Phi phái đi hợp thành một hạm đội quy mô không nhỏ, rời khỏi Nam Dương, nhắm thẳng hướng châu Âu mà tiến tới...
"Nghe tiếng trống vang lên, trong quân trận chợt xuất hiện một vị tiểu tướng áo trắng. Nhìn chàng ta, mày tựa sao sa, mắt tựa ngọc sáng, mặt tựa thoa son..." Một người kể chuyện đang say sưa giảng về sự tích Trương Phụ bình định An Nam tại quán trà. Xa hơn một chút lại là câu chuyện về vị đại tướng thời Tần là Triệu Đà đã gian khổ dựng nước tại An Nam như thế nào.
Mấy tháng nay, dưới sự chỉ đạo và dàn xếp ngầm của Lương Bằng Phi, Quốc chủ An Nam để tạ ơn tông chủ quốc Đại Thanh đã hạ lệnh cấm chữ Nôm trên toàn cõi An Nam, khôi phục Hán tự, lập Hán học, tái thiết khoa cử, lấy Hán ngữ Hán tự làm ngôn ngữ chính thức.
Ngoài ra, Lương Bằng Phi còn bỏ ra số tiền lớn thuê mướn không ít thầy kể chuyện và nghệ nhân, chuyên tâm đi khắp các thành thị, thậm chí là làng quê hẻo lánh ở An Nam để kể những câu chuyện về mối quan hệ thân tình, "tình nghĩa đồng bào" giữa An Nam và Trung Quốc.
Họ còn lật lại những bí sử về việc tại sao họ Nguyễn lại trở thành đại tính ở An Nam, biến chúng thành những câu chuyện dễ hiểu thông qua miệng các nghệ nhân. Họ muốn dân chúng hiểu rằng, trước thời Ngũ đại Thập quốc, An Nam vốn là lãnh thổ của Trung Quốc, chỉ bắt đầu chia tách từ thời Ngũ đại Thập quốc. Trước thời Ngũ đại đã có những người họ Nguyễn như Giao Châu Thứ sử Nguyễn Phu thời Đông Tấn, Giao Châu Thứ sử Nguyễn Di Chi thời Lưu Tống, Giao Châu Thứ sử Nguyễn Nghiên Đạo thời Lương, Ái Châu Thứ sử Nguyễn Hán thời Lương... điều này chứng tỏ họ Nguyễn có ảnh hưởng lớn trong tầng lớp chính trị cao cấp ở Việt Nam, tạo nền tảng cho việc lập quốc sau này. Thời Tống, nhà Trần thay thế nhà Lý, hoàng đế nhà Trần lấy cớ "người họ Lý vốn là họ Nguyễn" nên ra lệnh cho toàn quốc đổi sang họ Nguyễn, khiến dân số họ Nguyễn tăng vọt. Còn những người họ Triệu ở An Nam đều là hậu duệ của tộc Triệu Đà, cùng là người Hán...
Tóm lại, Lương Bằng Phi bắt thuộc hạ phải vắt óc suy nghĩ, dùng mọi cách để người dân An Nam nhận thức về cội nguồn của mình, đồng thời áp dụng phương thức xâm lược văn hóa để thẩm thấu. Tóm lại, lịch sử An Nam chính là lịch sử người Hán khai phá An Nam.
Lương Bằng Phi không ngừng tung tay chân thân tín vào khắp nơi ở An Nam, dựa vào ưu thế quân đội để cài cắm quân cờ của mình vào địa phương. Y còn chỉ thị cho Trần Côn và những người khác ưu tiên bổ nhiệm người Hán làm quan lại. Dù danh nghĩa chỉ là một vị tướng quân của Đại Thanh, nhưng thực chất, y đã trở thành Thái thượng hoàng của An Nam.
Đến khi sắp rời khỏi An Nam, Lương Bằng Phi cuối cùng cũng gặp được Quốc vương An Nam, người kế thừa chính thống của nhà Lê - Lê Duy Kỳ.
"Vị này chắc hẳn là vị tướng quân danh chấn Lưỡng Quảng, người đã trấn áp nghịch tặc Nguyễn Văn Nhạc, dùng hai doanh tinh nhuệ đánh bại năm ngàn thủy quân của Nam Nguyễn, Lương Bằng Phi tướng quân của thượng quốc phải không? Quả là thiếu niên anh hùng, giỏi lắm, giỏi lắm!" Lê Duy Kỳ với nước da trắng trẻo nhưng gầy gò, đưa tay đỡ lấy Lương Bằng Phi đang ôm quyền hành lễ, nhìn ngắm một hồi rồi vuốt chòm râu thưa, vẻ mặt đầy tán thưởng.
"Không dám nhận lời khen của Quốc chủ, mạt tướng chỉ là phụng mệnh hành sự. Chút công lao nhỏ bé này đều nhờ hồng phúc của Hoàng thượng và Quốc chủ." Lương Bằng Phi thuận thế đứng thẳng dậy, nhưng vẫn tỏ ra vô cùng cung kính. Thái độ này khiến Lê Duy Kỳ càng thêm thiện cảm.
Phải biết rằng, Lê Duy Kỳ đã từng giao thiệp với không ít người Thanh. Từ Tôn Sĩ Nghị năm xưa, sau đó là quãng thời gian sống ở Bắc Kinh, rồi lần này lại theo Hòa Lâm đánh về quê cũ. Những năm qua, dù không dám nói là nhìn người thấu đáo, nhưng ít nhất ông cũng có thể nhìn ra thái độ của người khác đối với mình qua nét mặt của họ.
Lê Duy Kỳ hiểu rất rõ, vị Quốc chủ của một nước phiên bang nhỏ bé như mình không hề được những người Thanh cao ngạo này coi trọng. Trong mắt những võ tướng kiêu căng của Đại Thanh, vị vua mất nước như ông lại càng...
Chẳng nói đâu xa, chỉ riêng vị Tổng binh Tả Giang Trấn ở Quảng Tây là Phổ Cát Bảo, thái độ của tên đó khiến Lê Duy Kỳ nghĩ đến thôi đã thấy tức giận. Hắn kiêu ngạo, tham lam vô độ, lấy danh nghĩa tiêu diệt nghịch tặc để tàn sát dân lành ở vùng Thanh Hóa, gây nên oán khí ngút trời. Nếu không phải cuối cùng Lê Duy Kỳ dùng việc tâu lên vua Càn Long để uy hiếp, thì thật khó mà đuổi được tên đó ra khỏi An Nam.
Còn Lương Bằng Phi trước mắt này, ông đã nghe danh từ lâu. Đầu tiên là tin y dẫn hai doanh thủy quân tập kích vịnh Cam Ranh, tiêu diệt gọn năm ngàn thủy quân hung hãn của Trịnh Liên Thủ, sau đó lại trấn áp loạn Tuy Hòa. Từ đó về sau, tin tức về Lương Bằng Phi ngày càng nhiều.
Khi ông thân không một xu dính túi, chính vị Lương tướng quân này, sau khi tịch thu quốc khố của Nguyễn Văn Nhạc, nghe tin Quốc chủ nghèo đến mức sắp bán cả quần, đã sai hàng thần mang đến không ít tiền bạc, giúp ông có thể ban thưởng công thần, thu phục lòng dân.
Cũng chính y đã huấn luyện cho ông một đội cấm quân. Nếu không có đội cấm vệ trung thành và thiện chiến đó, thì vị Quốc chủ An Nam như ông khi ở thành Lãng Sơn chắc hẳn đã bị nghịch tặc trung thành với Nguyễn Văn Huệ sát hại từ lâu.
Cũng chính Lương tướng quân này đã dùng quyền thương mại đổi lấy lượng lớn vật tư và tài sản, giúp kế hoạch dời đô của ông thành hiện thực, cũng khiến vị Quốc chủ An Nam này không đến nỗi không trả nổi lương cho quan lại dưới quyền.
Còn một điểm nữa, quân kỷ của quân đội Lương Bằng Phi nghiêm minh đến mức khiến vị Quốc chủ An Nam vốn kiến văn rộng rãi này cũng phải kinh ngạc. Đừng nói là nhiễu dân, ngay cả một cây kim sợi chỉ của dân cũng tuyệt đối không được lấy. Điều này khiến dân chúng vừa ca tụng, vừa dành cho vị tướng quân thượng quốc này sự thiện cảm đặc biệt.
Chính điều đó đã giúp lòng dân không còn hoang mang, nhanh chóng khôi phục sự yên bình cho miền Bắc và miền Trung An Nam.
Dù không rõ vị tướng quân Đại Thanh này rốt cuộc có tâm tư gì, nhưng ít nhất cho đến hiện tại, mọi việc y làm đều cực kỳ có lợi cho ông và cho An Nam. Hơn nữa, y cũng sắp rời An Nam về Quảng Châu nhậm chức, nên dù có tâm tư gì cũng không thể ảnh hưởng đến sự cai trị của ông.
Nếu không phải vì Lương Bằng Phi họ Lương chứ không họ Lê, thì ông thật sự muốn nhận thêm một người nghĩa tử. Vì con trai ông sức khỏe không tốt, sợ dòng họ Lê đứt đoạn, ông đã nhận không ít nghĩa tử. Nhưng qua bao năm lưu lạc, có người đã tử trận, có người bệnh chết nơi đất khách, đến nay bên cạnh con ruột chỉ còn lại hai người nghĩa tử chưa thành niên.
Lương Bằng Phi không cách nào đoán được tâm tư của vị Quốc chủ này, mỉm cười nói: "Những năm qua, Quốc chủ phải lưu lạc, nay được thần dân đón về cố quốc, thật là chuyện đại hỷ. Tiếc là mạt tướng bận việc ở Thuận Hóa, không thể đích thân đến chúc mừng, mong Quốc chủ đừng trách tội."
"Không sao, tướng quân đã giúp An Nam quá nhiều rồi. Tiểu vương có ngày hôm nay đều nhờ ơn sủng của Hoàng đế Thiên triều, lại được chư vị tướng soái Thiên triều ra sức tương trợ. Hơn nữa, những việc tướng quân làm ở Thuận Hóa đều có công lớn với An Nam, tiểu vương sao có thể trách tội tướng quân? Nếu không phải vì tướng quân là thượng tướng của Thiên triều, ta thật muốn mời tướng quân ở lại làm Binh mã Đại nguyên soái, để chinh phạt bọn bề tôi bất nghĩa của Nam Nguyễn." Lê Duy Kỳ cười nói đầy hòa ái.
Tiếp đó, ông giới thiệu với Lương Bằng Phi vương tử Lê Duy Chỉ, hai vị nghĩa tử cùng văn võ bá quan phía sau. Nhìn những gương mặt quen thuộc mà cung kính như Trần Côn, Lý Đại Song, Lương Liên Sinh..., nụ cười trên gương mặt Lương Bằng Phi không hề giảm bớt.
Đêm đó, Lê Duy Kỳ bày tiệc rượu tại vương cung Thuận Hóa, Lương Bằng Phi đương nhiên được tôn làm thượng khách. Một bữa mỹ tửu giai hào ăn uống vô cùng khoái lạc. Rượu qua ba tuần, thức ăn vơi nửa, Lê Duy Kỳ hắng giọng, ánh mắt đặt lên người Lương Bằng Phi đang ngồi ở vị trí phía dưới.