Dưới ánh mắt sắc lạnh như dao của Đàn Phong, Triệu tiên sinh vẫn điềm nhiên bất động, khóe miệng ngậm ý cười đón nhận tầm mắt đối phương. Một hồi lâu sau, Đàn Phong mới thu hồi nhãn thần, cả người tựa hồ trong phút chốc đã buông lỏng đôi phần.
– Lời này của tiên sinh là có ý gì? Đàn mỗ thực không hiểu! – Đàn Phong trầm giọng nói.
– Đàn tướng quân chớ nên hiểu lầm, ta không phải khuyên ngài phản bội Đại Tần, chỉ hy vọng ngài trong lúc dốc sức cho triều đình, cũng nên vì chính mình mà mưu tính một đường lui, điều đó có gì là sai? – Triệu tiên sinh ung dung tiếp lời – Cục diện Đại Tần hiện nay rối ren như tơ vò, tiền đồ mờ mịt khó đoán. Tướng quân không phải Lộ Siêu, không thể đạt tới cảnh giới như hắn, nhưng trên thực tế, nếu ngài lỡ bước dù chỉ một phân, chỉ e cái đầu trên cổ khó mà giữ được, có phải chăng?
Đàn Phong nhấp một ngụm trà, lặng im không đáp.
– Thực ra, Hoàng thủ phụ luôn nhất mực tán thưởng tài năng của tướng quân. Đặc biệt là sau khi ngài trấn thủ Dĩnh Xuyên, hàng loạt động thái của ngài đã khiến Thủ phụ đại nhân phải kinh ngạc. Không đánh cũng không hòa, quân sự đối kháng nhưng kinh tế lại bắt tay hợp tác cùng có lợi. Loại mô thức này, trong mắt Thủ phụ chính là thượng sách duy nhất cho quận Dĩnh Xuyên hiện nay, không còn cách nào tốt hơn nữa. Ngài ấy còn tự thừa nhận rằng, ban đầu bản thân cũng chẳng thể nghĩ ra được con đường này. Nếu Dĩnh Xuyên cứ khư khư bế quan tỏa cảng, tự mình làm lấy mình ăn, thì lấy đâu ra cảnh phồn vinh thịnh vượng như hôm nay? Lại càng không có binh hùng dân giàu! Đoạn đường ta đi tới đây, khắp chốn dân gian, đâu đâu cũng nghe tiếng khen ngợi phong thái của Đàn tướng quân. – Triệu tiên sinh mỉm cười nói.
– Đâu có thần diệu đến thế? – Đàn Phong tự giễu – Tất cả đều là do tình thế ép buộc mà ra. Triều đình quốc sự gian nan, quân lương mấy năm nay thiếu hụt trầm trọng, quân bị bê trễ qua từng năm. Khí giới cung ứng sao có thể đến lượt hạng "con rơi" như ta được ưu tiên? Làm láng giềng với cường địch, nếu không tự mình nghĩ cách thì chỉ có đường chết. Cũng may đám người Hán trọng lợi, ngược lại đã cho ta một cơ hội thoát thân.
– Cơ hội luôn hiện hữu, nhưng không phải ai cũng đủ bản lĩnh để nắm lấy. – Triệu tiên sinh gật đầu tán đồng – Dẫu là bị dồn vào đường cùng, nhưng Dĩnh Xuyên có được quy mô và thực lực như hôm nay, tướng quân quả là công đầu. Cứ nhìn hướng tấn công hiện tại của quân Hán thì rõ, bọn chúng biết rõ nếu công kích ngài, cái giá phải trả sẽ lớn hơn nhiều so với đánh Lộ Siêu. Nhưng xét về thực lực trên mặt giấy, Lộ Siêu chẳng phải mạnh hơn ngài nhiều sao? Tại sao lại có chuyện ngược đời như vậy? Hoàng thủ phụ đã có sự đúc kết về việc này.
– Ồ? Hoàng thủ phụ lừng danh thiên hạ còn có tâm trí để đúc kết những chuyện này sao? Thật nằm ngoài dự liệu của ta! – Đàn Phong tỏ vẻ hứng thú, trong lòng không khỏi có chút đắc ý khi được nhân vật như Hoàng Hiết lưu tâm.
– Điểm thứ hai, hãy nhìn từ phía Lộ đại tướng quân. Lộ Siêu nhìn qua thì thực lực hùng hậu, binh đa tướng quảng, nhưng lại ỷ binh tự trọng, bằng mặt không bằng lòng với triều đình. Thực chất, vì việc Phạm Tuy thay đổi chính sách, kẽ nứt giữa hắn và Lộ Siêu đã quá sâu, chỉ vì một nước Hán cường thịnh rình rập bên cạnh nên mới phải miễn cưỡng liên thủ. Cái liên minh tạm bợ này vô cùng mong manh. Hiện tại Bạch Khởi đang luyện tân binh ở Tần quốc, mỗi khi một cánh quân mới thành hình, sự nhẫn nại của triều đình lại giảm đi một phân. Đến cuối cùng, việc hai bên đoạn tuyệt là điều tất yếu. Vì vậy, người Hán bắt đầu xoay chuyển sách lược, chĩa mũi nhọn về phía Lộ Siêu. Nhìn bề ngoài thì có vẻ khó nhằn hơn, nhưng xét về đại cục, một khi nước Hán lợi dụng được mâu thuẫn giữa Lộ Siêu và triều đình, tìm đúng tử huyệt để đánh tan quân đội của hắn, thì Tần quốc sẽ sụp đổ. Đến lúc đó, Dĩnh Xuyên dù có cường thịnh đến đâu, liệu có thể dùng một góc nhỏ mà đối kháng với nước Hán? E là lúc ấy, chỉ cần một tờ hịch truyền tới, Dĩnh Xuyên cũng phải quy hàng.
– Điểm thứ ba, không biết tướng quân có nhận ra, tại nước Hán, thế lực địa chủ hào cường truyền thống đang lụi bại từng ngày, còn thế lực thương nhân lại bành trướng mãnh liệt. Điều này thể hiện rõ qua sự phân bổ quyền lực trong Đại nghị hội của bọn họ. Thương nhân trục lợi, hiện nay Dĩnh Xuyên là trạm trung chuyển mậu dịch của họ vào nước Hán, nếu đánh Dĩnh Xuyên, bọn họ sẽ tổn thất khôn lường. Nhưng ở Hàm Cốc Quan, do chính sách khóa quan của Lộ Siêu, thương nhân muốn vào mà không có cửa, thị trường Đại Tần rộng lớn không thể mở ra với họ. Điều này khiến đám con buôn kia căm hận đến nghiến răng, bởi vì vận chuyển qua Dĩnh Xuyên, giá thành bị đẩy lên quá cao! Nếu hạ được Hàm Cốc Quan, lợi nhuận của bọn họ sẽ tăng lên gấp bội. Thế nên, việc thay đổi mục tiêu tấn công cũng có phần vì lý do này. Tướng quân chắc cũng biết, thu nhập từ thuế thương mại của nước Hán hiện nay đã vượt xa thuế nông nghiệp.
– Hoàng thủ phụ phân tích quả thực thấu triệt! – Đàn Phong gật đầu cười – Chính sách của nước Hán đang dần chuyển sang do thương nhân chủ đạo. Ở đó, quân nhân không can thiệp chính trị, chỉ là lưỡi đao sắc bén trong tay chính phủ, điều này khác biệt hoàn toàn với Đại Tần và Đại Sở. Chính sự đường và Đại nghị hội mới là nơi quyết định phương hướng. Nước Hán đang biến thành một vương triều của thương nhân, "vô lợi bất khởi tảo", chuyện gì không có lợi bọn họ tuyệt đối không làm. Tuy nhiên, ngoài ba điểm trên, người Hán đối với Dĩnh Xuyên của ta cũng không thiếu những chiêu trò thâm độc.
– Ồ? Chuyện này ta chưa từng nghe Thủ phụ nhắc tới! – Triệu tiên sinh hơi nghi hoặc, pha chút không phục.
– Hoàng thủ phụ ở Dĩnh Thành, dù sao cũng cách nước Hán vạn dặm, nhiều thứ tự nhiên không thể nhìn thấu bằng kẻ ở gần như ta. Cuộc giao tranh giữa nước Hán và ta hiện nay chủ yếu không còn nằm ở mặt quân sự mà là một cuộc chiến kinh tế. Theo cách nói của Cao Viễn, trận chiến này gọi là "Kinh tế chiến", hay còn gọi là "Mậu dịch chiến". Cao Viễn từng diễn thuyết tại Đại nghị hội, khái quát lại chính là: Hòa bình diễn biến. – Đàn Phong cười nhạt.
– Hòa bình diễn biến? – Triệu tiên sinh ngơ ngác nhìn Đàn Phong.
– Từ này không phải ta nghĩ ra, là của Cao Viễn. Kẻ này luôn có những nhận định quái chiêu nhưng lại vô cùng sâu sắc. Những gì hắn đang làm với Dĩnh Xuyên chính là dùng kinh tế để không ngừng thẩm thấu, dùng sợi dây lợi ích để trói chặt hai nơi lại với nhau. Triệu tiên sinh trên đường tới đây chắc hẳn đã quan sát kỹ, tại Dĩnh Xuyên này, tiền giấy do người Hán phát hành đang lưu thông tràn lan, có phải không?
– Đúng là như vậy! – Triệu tiên sinh từ trong ngực áo lấy ra vài tờ tiền giấy xanh đỏ rực rỡ, đặt lên bàn – Thứ này ở Dĩnh Thành ta cũng đã thấy, nhưng số lượng cực ít, nhiều người chỉ coi nó như đồ mỹ nghệ để sưu tầm vì in ấn rất tinh xảo.
– Tuy phủ tướng quân đã ban lệnh cấm sử dụng tiền giấy nước Hán, nhưng ta biết rõ, lệnh này căn bản không ngăn cản được. Không ít người ở Dĩnh Xuyên đã lén lút vận chuyển vàng bạc của gia đình tới Dĩnh Thủy, gửi vào các ngân hàng tư nhân của người Hán. Ở chỗ chúng ta, gửi tiền vào tiệm cầm đồ hay tiền trang thì phải trả phí bảo quản, nhưng ở đó, tiền gửi ngân hàng không những không mất phí mà còn sinh ra tiền lãi. Tuy lãi suất không cao, nhưng xét ra lại chẳng có rủi ro gì!
Triệu tiên sinh vuốt cằm trầm tư: – Chuyện này nếu quy mô nhỏ thì không sao, nhưng một khi số lượng đủ lớn, ảnh hưởng đối với Dĩnh Xuyên quả thực không thể xem thường!
– Đó là điều tất yếu, cũng là di chứng từ chính sách mà ta thực hiện mấy năm qua, là cái giá mà ta buộc phải trả. – Đàn Phong khoát tay – Trên đời này làm gì có chuyện nhận lấy mà không phải hy sinh. Ta có được thứ này, tất sẽ mất đi thứ khác. Người Hán hy vọng thông qua thủ đoạn này để khiến hai nơi máu thịt liền nhau. Nếu tương lai xảy ra biến cố, e rằng dân Dĩnh Xuyên sẽ không ủng hộ ta mà lại đổ xô đi ủng hộ người Hán. Tiên sinh thử nghĩ xem, nếu toàn bộ gia sản của ông đều nằm trong tay người Hán, một khi khai chiến, ông sẽ đứng về phe nào?
Sắc mặt Triệu tiên sinh khẽ biến: – Ta đương nhiên phải ủng hộ người Hán. Bởi vì nếu họ thắng, tài sản của ta mới được thừa nhận; còn nếu tướng quân thắng, tích góp cả đời của ta coi như đổ xuống sông xuống biển.
Đàn Phong khẽ vỗ tay: – Chính là đạo lý đó! Thế nên dân Dĩnh Xuyên càng giàu, lòng ta càng bất an. Đó là lý do ta bắt đầu tăng cường giao thương với Đại Sở các ông, hy vọng giảm bớt sự lệ thuộc vào bọn chúng. Giống như chuyện xi măng ông nói lúc trước, nếu sau này các ông cũng dựng lên xưởng sản xuất, dù giá có cao hơn, ta cũng sẽ ưu tiên mua của các ông!
– Hóa ra là vì lẽ đó, tướng quân mới muốn thiết lập quan hệ đối tác toàn diện với chúng ta! – Triệu tiên sinh khẽ thở dài.
– Hoàng thủ phụ tưởng rằng ta muốn bán mình cho Đại Sở sao? – Đàn Phong mỉm cười hỏi.
– Thủ phụ không có ý đó, nhưng tại hạ cho rằng, tướng quân cũng nên cân nhắc vấn đề này. Một khi Tần quốc có biến, Đại Sở chắc chắn sẽ là hậu thuẫn cho ngài, giúp ngài tiến có thể công, lui có thể thủ, không đến mức phải cùng Tần quốc rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục. – Triệu tiên sinh vẫn kiên trì thuyết phục.
– Vấn đề này ta sẽ xem xét kỹ. – Đàn Phong mỉm cười gật đầu – Còn đề nghị lúc trước của ta, không biết tiên sinh thấy thế nào?
– Chuyện này, thực ra trước khi ta tới đây, Hoàng thủ phụ đã có định nghị. Mọi hoạt động thương mại giữa Đại Sở và Dĩnh Xuyên đều sẽ được miễn thuế quan. Thậm chí nhiều loại hàng hóa chúng ta vốn có thể mua từ nơi khác, sau này cũng sẽ ưu tiên nhập từ Dĩnh Xuyên, đôi bên cùng có lợi.
– Được như vậy thì quý hóa quá, đa tạ tiên sinh. – Đàn Phong chắp tay, khẽ gật đầu tâm đắc.