Tuyết đọng dày đặc phủ kín lối đi, mấy cỗ xe ngựa nhọc nhằn bôn ba giữa trời đông giá rét. Vòng gỗ nghiến lên lớp tuyết xốp, để lại những vệt hằn sâu hoắm. Quanh xe, mấy trăm kỵ binh hộ tống tả hữu, thần sắc nghiêm nghị, sát khí ẩn hiện. Dù đang sải bước trên quốc thổ nhà mình, nhưng sự cảnh giác của họ đã được đẩy lên mức cao nhất. Lúc này đây, thứ họ đề phòng không phải quân thù từ biên ải, mà là những mũi tên độc đến từ chính các thế lực tranh quyền đoạt lợi trong nội bộ vương triều.
Trong toa xe, Phạm Tuy tựa lưng vào vách gỗ, mình đắp chăn dày, tay bưng lò sưởi, nhưng cái lạnh thấu xương vẫn khiến lão run rẩy không thôi. Đối diện lão là một hán tử thân mang giáp trụ, thanh cương đao đã tuốt vỏ đặt nằm ngang trên gối, ánh mắt sắc lẹm quan sát xung quanh.
Hán tử khẽ thở dài, ái ái ngại nói: "Thủ phụ đại nhân, vất vả cho ngài rồi. Để ngài phải ngồi loại xe ngựa thô sơ thế này hồi kinh, cũng là vì vạn bất đắc dĩ. Xe ngựa Đàn Phong tướng quân chuẩn bị quá mức hoa lệ, dễ làm mục tiêu cho kẻ thù nhận diện ra hành tung của ngài."
Phạm Tuy mỉm cười, khẽ lắc đầu: "Trác tướng quân quá lời rồi. So với lúc ta đến Dĩnh Xuyên nửa năm trước, thế này đã là cực lạc. Khi đó, ta ngồi trong cũi sắt, tuyết sa đầy trời, gió buốt thấu xương, đến râu tóc cũng kết thành băng giá. May nhờ Đàn tướng quân chiếu cố, tĩnh dưỡng mười ngày mới giữ được mạng già. So với thuở ấy, hiện tại đã là tốt lắm rồi."
"Phạm thủ phụ đã phải chịu khuất nhục rồi. Ngài cũng biết, khi đó Vương thượng cũng là thế cùng lực kiệt, mong ngài chớ để tâm oán hận." Trác tướng quân phân trần.
"Ta đương nhiên hiểu rõ," Phạm Tuy cười nhạt, "nếu không, cái mạng hèn này của Phạm mỗ sao còn giữ được đến nay. Trác tướng quân, chuyến đi Dĩnh Xuyên này, ngươi thấy thế nào?"
Trác tướng quân gật đầu, trầm tư: "Cảm khái khôn cùng. Đàn tướng quân trấn thủ Dĩnh Xuyên chưa đầy hai năm, mà cục diện thay đổi đến kinh người. Có sự phò tá của ngài nửa năm qua, Dĩnh Xuyên như lột xác. Nhìn cảnh tượng nơi đó, ta đối với việc chinh phạt Hán quốc bỗng có thêm vài phần tự tin."
Phạm Tuy rũ mắt, im lặng hồi lâu rồi mới chậm rãi nói: "Thực ra, ý kiến của Lý Nho không sai. Đại Tần ta và Hán quốc căn cơ khác biệt. Tiến hành đại biến pháp lúc này chẳng khác nào rung chuyển gốc rễ, quốc gia ắt sẽ đại loạn. Điểm này, ta và Đàn Phong đã bàn bạc kỹ, kết luận chẳng khác gì Lý Nho."
Trác tướng quân kinh ngạc đến nghẹn lời: "Thủ phụ đại nhân... ngài..."
"Ngươi muốn hỏi, nếu đã biết sẽ loạn, tại sao ta vẫn nhất quyết cải cách?" Phạm Tuy ngước mắt, ánh nhìn sắc lẹm xoáy vào đối phương.
"Quả đúng như vậy."
"Nói trắng ra, chính là 'hành hiểm'. Hiện trạng Đại Tần ta, nếu không biến pháp thì sớm muộn cũng bị Hán quốc kéo cho tới chết. Kinh tế lụn bại, quốc khố trống rỗng, dân chúng lầm than không có nổi bữa cơm qua ngày. Cao Viễn từng nói: 'Nước có thể chở thuyền, cũng có thể lật thuyền'. Dân là gốc của nước, dân không sống nổi, Tần sao có thể cường thịnh? Lý Nho muốn dùng sách lược cũ để tích lũy quốc lực, nhưng thời thế đã khác. Khi xưa kinh tế không bị ngoại lực xung kích, Lý Nho có thể thành công. Còn nay, sản vật Hán quốc tràn ngập phố phường, kim ngân cuồn cuộn chảy về phương Bắc. Ta đã thông suốt mưu đồ hiểm độc của Cao Viễn. Bản hiệp định mậu dịch tự do hắn ký với Lý Nho còn tàn khốc hơn vạn binh mã. Trên chiến trường quân sự, ta chưa chắc đã bại, nhưng trên chiến trường thương nghiệp này, chúng ta chưa đánh đã tan tác tơi bời."
"Con đường cũ đã tuyệt, ta chỉ còn cách cầu biến. Biến thì thông, mà không biến ắt tử, dù phải chịu nỗi đau lột da xẻ thịt cũng phải làm." Ánh mắt Phạm Tuy lóe lên tia sáng kiên định, "Thay vì bị người Hán mài cho đến chết, trơ mắt nhìn quân địch nhập chủ Đại Tần, chẳng thà đánh cược một phen. Tuy là cửu tử nhất sinh, nhưng ít ra vẫn còn một tia hy vọng. Cứ giữ nguyên sách lược này, họa hoằn duy trì thêm vài năm, nhưng kết cục chắc chắn là thập tử vô sinh."
"Đó là lý do ta quyết tâm biến pháp. Đàn Phong là kẻ tiên phong, Dĩnh Xuyên dưới tay hắn đã bắt đầu hồi sinh. Đương nhiên, Dĩnh Xuyên có cái thế đặc thù của nó, chiến hỏa liên miên khiến hào môn thế gia kẻ chết người chạy, vô tình tạo cơ hội cho Đàn Phong thi triển quyền cước giống như Cao Viễn năm xưa. Hiện tại, hắn đã thực hiện được quân lương tự túc, chỉ đôi năm nữa, hắn có thể nuôi dưỡng mấy vạn đại quân mà không cần triều đình cấp một xu."
"Thủ phụ, tại Dĩnh Xuyên ta cũng quan sát rất kỹ, nơi đó thay đổi rất lớn, nhưng nhiều thứ như thuế thu lại phụ thuộc vào giao thương với người Hán bên kia sông. Nếu người Hán chặt đứt đường dây này, e là khó khăn lại chồng chất."
"Đó chính là chỗ khôn ngoan của Đàn Phong. Hiện tại hắn chấp nhận nhẫn nhục, cúi mình làm thiếp cũng là vì lẽ đó." Phạm Tuy thở dài, "Ngươi đã sang bên kia sông xem thử chưa?"
Trác tướng quân gật đầu: "Ta đã cải trang lẻn vào. Nói thật, lòng ta vô cùng kinh ngạc. Cơ sở hạ tầng của họ, đường xá thông suốt bốn phương, dù tuyết rơi dày như thế này vẫn có người quét dọn sạch sẽ. Nghe nói họ bỏ tiền thuê dân phu làm việc đó chỉ để đảm bảo giao thông. Khoản chi này chắc chắn không hề nhỏ."
"Chính phủ Hán quốc nợ nần đầm đìa, quốc khố chẳng bao giờ thấy dư dả, tiền chảy đi đâu? Đều đổ vào đây cả. Sửa đường, đắp cầu, trị thủy, bao nhiêu tiền của ném xuống, trước mắt tưởng như đổ sông đổ bể, nhưng về lâu dài lại là đại sự ích quốc lợi dân. Cao Viễn nói: 'Muốn giàu phải sửa đường', hắn thực sự đã quán triệt điều đó. Hai trục lộ nam bắc đã thông suốt, sang năm các tuyến yếu đạo cũng hoàn thành. Một lãnh thổ bao la như thế mà chỉ trong vài năm đã xong công trình vĩ đại, thật khiến người ta nể phục. Đường xá thông thương không chỉ thúc đẩy phồn vinh, mà với bậc tướng lĩnh như ngươi, hẳn hiểu rõ ý nghĩa chiến lược của nó đối với quân đội."
Trác tướng quân gật đầu tán đồng: "Đúng vậy. Thuở trước từ Kế Thành đến Tích Thạch Thành, kỵ binh phải mất hơn tháng trời, đó là trong điều kiện hậu cần đảm bảo. Thế mà khi Lý đại tướng quân tiến vào thảo nguyên, Cao Viễn chỉ mất nửa tháng đã điều động đại quân tiếp viện, chính là nhờ hệ thống đường xá này."
"Quốc lực Hán quốc đã vượt xa tầm vươn tới của chúng ta hiện giờ." Phạm Tuy đau đớn nói: "Chúng ta lạc hậu quá nhiều rồi. Giờ bắt đầu cải cách, dù có thành công thì trong một thời gian dài, ta vẫn phải nhẫn nhục chịu đựng, cúi đầu chờ thời."
"Đại nhân, ngài có quá bi quan không?" Trác tướng quân hỏi: "Chỉ cần quân đội ta còn mạnh, một trận đại thắng có thể xoay chuyển càn khôn."
"Có lẽ vậy, nhưng ta không nghĩ thế." Phạm Tuy thở dài: "Một trận thắng bại không làm lay chuyển được căn cơ Hán quốc. Khả năng động viên và thực lực kinh tế của họ cho phép họ phục hồi cực nhanh. Ngược lại, Tần quốc chúng ta lúc này, đến một trận chiến cũng không thua nổi nữa rồi."
"Thủ phụ đại nhân, lần này lặn lội sang bên ấy, ta thấy người Hán dùng một loại tiền mới, là những tờ giấy hoa hòe hoa sói mà có thể dùng như kim ngân? Thương nhân và dân chúng ở đó dường như chẳng mảy may lo lắng."
Phạm Tuy nhìn trần xe, trầm ngâm hồi lâu: "Đó là tiền giấy do Ngân hàng Trung ương Hán quốc phát hành. Ta vẫn chưa rõ đạo lý vận hành bên trong, nhưng dám chắc nó tuyệt đối chẳng có lợi gì cho Đại Tần. Ngươi thử nghĩ xem, thương nhân Tần quốc mang vàng thật bạc trắng sang đó, đổi lấy mấy tờ giấy không đáng một đồng. Nếu một ngày chính phủ Hán quốc tuyên bố tiền đó vô giá trị, thì mớ giấy ấy dùng đi vệ sinh cũng thấy cứng."
"Dân chúng của họ không sợ sao?"
"Đây là vấn đề tín dụng quốc gia. Uy danh Cao Viễn đang ở đỉnh cao, dân chúng và thương nhân đều tin hắn. Hắn tích lũy chữ tín từ việc phát hành trái phiếu, trả nợ đúng hạn. Điểm này, chúng ta cũng nên tham khảo."
"Ta thấy không ít thương nhân Tần quốc cũng đem tiền gửi vào ngân hàng người Hán, đây quả là điềm xấu. Nếu sau này dân Tần đều dùng tiền Hán, hậu họa khôn lường." Trác tướng quân lắc đầu thở dài.
"Ngươi nhìn ra điểm này là tốt. Thực tế còn thảm hại hơn, không ít hào phú Tần quốc đã bí mật chuyển tài sản sang ngân hàng Hán quốc. Nói cách khác, ngay cả người trong nước cũng không tin chúng ta có thể thắng, họ đang tìm đường lui cho mình." Phạm Tuy bi ai nói: "Thế nên, nếu không biến cách, cái chết chẳng còn xa nữa."
"Đưa đầu một đao, rụt cổ cũng một đao, chi bằng liều chết một phen. Ý của Thủ phụ là vậy sao?" Trác tướng quân hỏi.
"Phải. Dù biến pháp có gây náo động, cũng phải cắn răng mà đi. Vương thượng đã nhìn rõ điểm này nên mới hạ quyết tâm. Thành công của Đàn Phong ở Dĩnh Xuyên chính là niềm tin cuối cùng của Ngài."
"Bọn người Thôi thủ phụ không lẽ không nhìn ra, tại sao nhất quyết phản đối?"
"Bởi vì biến pháp sẽ tước đi quyền lực và tài phú, chạm đến tận cùng lợi ích của họ." Phạm Tuy thản nhiên đáp. "Sự tồn tại của họ dựa trên hệ thống cũ, nếu thay đổi, họ sẽ trắng tay. Ngươi nói họ muốn lấy mạng ta sao?"
Trác tướng quân gật đầu: "Đúng vậy. Theo tin tức từ Hắc Băng Thai, họ đã hạ quyết tâm và bắt đầu hành động. Vì thế ta mới xuất hiện ở đây. Nhưng xin Thủ phụ yên tâm, năm trăm kỵ binh của Đàn tướng quân đều là tinh nhuệ, trong bóng tối còn có cao thủ Hắc Băng Thai bảo vệ, nhất định sẽ đưa ngài về kinh bình an vô sự."