Từ Á Hoa vốn là kẻ quyết đoán. Những năm qua dưới trướng Lộ Siêu, gã chẳng hé răng lấy một lời, chỉ biết cúi đầu tuân mệnh. Một phần bởi Mông Điềm đã khuất, chỗ dựa chẳng còn, với thân phận tâm phúc đại tướng của Mông gia, gã buộc phải cẩn trọng giữ mình; phần khác là bởi gã sớm nhìn thấu dã tâm ẩn giấu sâu trong lòng Lộ Siêu. Thuở đầu, gã vốn chẳng coi Lộ Siêu ra gì. Tần quốc tuy đại loạn, thế cục nát bét, nhưng lòng người chưa hẳn đã nguội lạnh. Nào ngờ, việc Tần Vương mượn tay Phạm Tuy cải cách để chấn hưng nội chính lại bị Lộ Siêu lợi dụng triệt để. Đáng lý Lộ Siêu phải là kẻ phản đối Phạm Tuy gay gắt nhất, nhưng hắn lại chọn cách nhún nhường đầy ám muội, mặc cho Phạm Tuy chấp chưởng triều chính, thi triển cải cách cường thế. Hành động ấy đã hóa giải mọi nghi kỵ của người Tần. Nhắc đến Lộ đại tướng quân, thiên hạ chỉ biết khen ngợi hắn là người thấu hiểu đại thế, vì đại cuộc mà sẵn sàng buông bỏ tư lợi.
Song, đằng sau sự đắc thể ấy lại là dã tâm ngút trời. Những trụ cột của Lý thị học phái trong triều bị nhổ tận gốc, Lộ Siêu chẳng mảy may bận tâm. Bởi lẽ căn cơ của phái này không nằm ở chốn đình đài, mà rải khắp bờ cõi Tần quốc, chính là tầng lớp võ nhân được hun đúc bởi học thuyết họ Lý suốt mười mấy năm qua, hiện đang giữ chức quan cơ sở. Tại trung ương, chỉ cần một mình Lộ Siêu là đủ. Hắn để Phạm Tuy tự ý cải cách vì biết rõ, chỉ cần hắn khẽ ra dấu, mọi nỗ lực ấy tất yếu sẽ tan thành mây khói. Thực tế chứng minh hắn đã đúng. Hơn một năm qua, quốc khố chẳng đầy, dân sinh chẳng khá, Đại Tần càng thêm mục nát, khói lửa nổi lên bốn phía, loạn lạc khắp nơi. Triều đình lúng túng, giật gấu vá vai, lực bất tòng tâm.
Giữa thế cục nguy nan ấy, gã thanh niên gầy gò với đôi bàn tay trắng trẻo đang nhẹ nhàng sờ nắn ván cờ. Đợi đến khi Phạm Tuy bại vong, đó chính là lúc hắn xuất thủ.
"Chuyện xấu vẫn còn nhiều lắm." Nghe Lộ Siêu phân tích, Từ Á Hoa trầm giọng: "Bạch Khởi chưa bàn đến, đó chắc chắn là kình địch tương lai. Còn Đàn Phong ở Dĩnh Xuyên, những năm qua làm mưa làm gió, gầy dựng thanh thế. Kẻ này có thù sâu với nước Hán, nhưng lại biết hạ mình, giao thương với người Hán, biến Dĩnh Xuyên thành nơi trung chuyển hàng hóa, thu lợi bất chính cực lớn. Phạm Tuy lấy Dĩnh Xuyên làm thí điểm cải cách cũng đạt thành tựu, vô hình trung tăng thêm vốn liếng cho hắn. Nghe đâu năm vạn quân Tần tại đó giờ chỉ biết nghe lệnh một mình Đàn Phong."
Lộ Siêu lắc đầu: "Đàn Phong là kẻ lòng muông dạ thú, nhưng chưa tới mức phải xếp vào hàng đại địch. Hắn dùng lợi lộc trói buộc tướng sĩ, nhưng nếu ta động thủ, ta dám chắc hắn sẽ khoanh tay đứng nhìn."
"Tọa sơn quan hổ đấu? Ngư ông đắc lợi chăng?" Từ Á Hoa hỏi.
"Cũng có thể coi là vậy, nhưng hắn chưa đủ vốn liếng làm ngư ông. Hắn chỉ đang chờ giá, ai thắng sẽ theo người đó. Kẻ này không biết tuyết trung tống than, chỉ giỏi cẩm thượng thiêm hoa."
"Quả thực đáng hận!" Từ Á Hoa nghiến răng.
"Đáng hận thật, nhưng hắn có vốn liếng để làm vậy. Đến lúc đó, dù là ta hay triều đình đều phải ra sức lôi kéo hắn. Hắn không giúp phe nào đã là vạn hạnh. Điều ta lo hơn là Chu Ngọc. Người này tài lược quân sự cao cường, tính tình cương trực, sẽ là vật cản lớn."
"Nghe nói Đàn Phong và Chu Ngọc thâm giao, nếu họ bắt tay, e rằng cục diện Đại Tần sẽ bị xoay chuyển."
Lộ Siêu lắc đầu: "Ngươi lầm rồi. Từ khi Đàn Phong giết Cơ Lăng, họ đã mỗi người một ngả. Năm đó Đàn Phong giết Cơ Lăng là vì bị lão Vương ép buộc, nhưng điều đó đã chạm vào vảy ngược của Chu Ngọc. Hai kẻ đó tuyệt đối không thể chung đường. Đối thủ của chúng ta chỉ có Bạch Khởi và Chu Ngọc."
"Còn quân Hán?" Từ Á Hoa nhắc nhở: "Nếu ngày đó đến, người Hán sao bỏ qua cơ hội ngàn năm có một? Nếu họ tổng tấn công Hàm Cốc Quan, ta lấy đâu ra binh mã chống đỡ?"
Lộ Siêu cười ha hả: "Quân Hán ư? Ta sẽ tìm việc cho chúng làm, khiến chúng không thể phân thân. Chỉ cần chúng ta hành động chớp nhoáng, khi chúng tỉnh ra thì ván đã đóng thuyền."
Từ Á Hoa ngẩn người nhìn Lộ Siêu. Tấn Dương có hơn mười vạn quân Hán đang rập rình, chờ đợi nội loạn nổ ra để trục lợi, sao có thể để vuột mất miếng mồi ngon? Nhưng nhìn dáng vẻ tự tin của Lộ Siêu, gã cảm nhận được vị đại tướng quân này đã chuẩn bị sẵn một nước cờ hiểm.
"Ngươi không hỏi ta lấy đâu ra phản quân sao?" Lộ Siêu cười hỏi.
"Đại tướng quân muốn cho mạt tướng biết ắt sẽ nói." Từ Á Hoa cung kính lắc đầu.
Lộ Siêu gật đầu hài lòng, vừa tiếp thêm than vào chậu vừa thản nhiên: "Ngươi còn nhớ cha con Vương Tiêu không?"
Từ Á Hoa kinh ngạc. Trận chiến đại thảo nguyên năm ấy, Lý Tín và Vương Tiêu tử trận, mười vạn quân tan tác, đánh dấu sự suy tàn của Tần và sự trỗi dậy của Hán. Đó là nỗi nhục của quốc gia, sao gã có thể quên?
"Năm đó Vương Tiêu lấy mạng mình làm đại giá, đổi đường sống cho Vương Tiễn cùng mấy vạn binh sĩ dấn thân vào đại mạc rồi mất tích, ngươi hẳn còn nhớ?" Lộ Siêu hỏi.
"Mạt tướng ghi tâm khắc cốt. Vương đại tướng quân trong tuyệt cảnh vẫn nghĩ ra kỳ kế ấy, thật khiến người ta bội phục."
"Không chỉ ngươi, ta cũng bội phục. Nếu là ta trong cảnh đó, hẳn đã liều chết một phen, thập tử vô sinh. Nhưng quyết định của Vương Tiêu đã mở ra một tia sáng nhỏ nhoi cho Vương Tiễn và vạn quân." Lộ Siêu thở dài.
"Chẳng lẽ họ còn sống?" Từ Á Hoa bàng hoàng.
"Khi họ dấn thân vào đại mạc, quân Hán đã thôi truy kích vì nghĩ họ cầm chắc cái chết. Lúc đó, kẻ thù của họ không phải con người, mà là ông trời." Lộ Siêu tiếp lời: "Nhưng ta chưa từng tin binh sĩ Đại Tần lại gục ngã trước cát bụi. Mấy năm qua, Ưng Bộ luôn bí mật tìm kiếm. Nửa năm trước, rốt cuộc ta đã tìm thấy họ."
Gương mặt Lộ Siêu lộ rõ vẻ đắc thắng. Sự kiên trì của hắn đã được đền đáp.
"Họ hiện giờ ra sao?"
"Ba vạn quân vào mạc, khi thoát ra chỉ còn một vạn. Đón chờ họ không phải hoa thơm rượu ngọt, mà là những bộ lạc thổ dân hung hãn." Lộ Siêu nhìn chằm chằm vào đống lửa: "Nhưng người Tần ta chưa bao giờ biết sợ. Một vạn quân ấy sau khi thoát khỏi đại mạc đã thoát thai hoán cốt, trở thành bầy sói đói khát máu. Vương Tiễn mất hai năm để bình định vùng đất ấy, khiến hàng chục tiểu quốc phải quỳ dưới chân mình."
"Hàng chục tiểu quốc?" Từ Á Hoa há hốc miệng kinh ngạc.
"Nơi đó khác với chúng ta." Lộ Siêu cười giải thích: "Tiểu quốc ở đó có khi chỉ bằng một huyện, binh mã chưa tới ngàn người. Vương Tiễn dùng năm ngàn quân Tần còn sót lại, đánh tan liên minh thổ dân, dùng thủ đoạn lôi kéo phân hóa để trị vì. Giờ đây, Vương Tiễn chính là vị vua của vùng đất ấy."
Từ Á Hoa nghe mà lòng dạ bồi hồi. Thế sự xoay vần thật khó đoán, kẻ lâm vào tuyệt lộ năm xưa nay lại mở ra một chân trời mới, gấm hoa rực rỡ.