Trịnh Đạt thì lại thấy Hoàng Thắng Lợi đang vẽ rắn thêm chân.
Hoàng Thắng Lợi lại thấy Trịnh Đạt chẳng biết dạy đồ đệ là cái thá gì.
"Năm xưa sư phụ cũng dạy tôi y như thế đấy!" Trịnh Đạt cao giọng nói.
Trịnh Đạt nhìn Hoàng Thắng Lợi, vẻ mặt rành rành dòng chữ: Ông có thể nghi ngờ năng lực dạy đồ đệ của tôi, nhưng ông không thể nghi ngờ trình độ dạy dỗ của sư phụ được.
"Hoàn cảnh của ông có thể giống với Tiểu Tần được chắc?" Hoàng Thắng Lợi không cam lòng yếu thế, dùng vẻ mặt "ông mới dạy Tiểu Tần được bao lâu, ông có biết tôi đã dạy thằng bé bao lâu rồi không" để phản kích.
"Lúc sư phụ dạy hai chúng ta, kỹ năng cơ bản không bỏ sót cái nào. Hồi đó hai đứa mình chỉ là học việc, cắm mặt làm việc vặt trong tiệm cơm quốc đoanh, chẳng có đồng lương nào nhưng việc thì không thiếu một mống. Việc nặng việc bẩn nào mà chăng đến tay chúng ta, từ thái rau, sơ chế nguyên liệu, cá tôm cua tiếp xúc nhan nhản. Cái hồi mới phụ trách khu mổ cá, lúc ngủ còn thấy cả người nồng nặc mùi tanh, bị hun đến mức trằn trọc không ngủ nổi, ông quên rồi à?”
Giọng Trịnh Đạt lý nhí hẳn đi: "Đấy là năm xưa thôi, hồi nhỏ Tư Nguyên cũng đâu có bị dạy kiểu đó. Năm xưa là năm xưa, bây giờ là bây giờ, hồi ấy làm gì có điều kiện."
"Tôi biết, mấy đứa đồ đệ của tôi cũng có đứa nào bị dạy thế đâu. Ý tôi muốn nói là, Tiểu Tần không giống chúng ta, cậu ấy không có cái nền tảng đó."
"Chúng ta từ nhỏ đã sống ở đây, cá tôm cua dưới sông cứ thế mà lớn lên cùng. Hồi đấy làm gì có gia vị, toàn luộc chay với hấp suông, nếu không phải đói kém hết đồ ăn thì ai thèm đụng vào mấy thứ đó. Cái mùi tanh của tôm cá nó ăn sâu vào tận xương tủy rồi."
"Đến lúc sư phụ dạy ông món Giải Hoàng Thiêu Mạch, tự khắc ông sẽ biết cách khử mùi nêm nếm, bởi vì ông đã quá hiểu nguyên liệu rồi."
"Nhưng Tiểu Tần thì khác. Ông thử hỏi cậu ấy xem, số lần cậu ấy ăn cua từ bé đến lớn khéo còn chăng bằng số lẻ của ông nữa là.”
"Ông ăn nói kiểu gì thế, nhà Tiểu Tần đâu đến mức khó khăn như vậy..."
"Ý tôi là Tiểu Tần vốn không thích ăn cua! Ông chịu khó trò chuyện với cậu ấy nhiều vào sẽ biết. Em gái cậu ấy là Lạc Lạc hồi nhỏ ăn cua hấp bị bội thực, đâm ra mấy năm trời cứ ngửi thấy mùi cua là buồn nôn, thế nên nhà họ có bao giờ hấp cua đâu."
Trịnh Đạt kinh ngạc: "Con bé Lạc Lạc này sao ăn cái gì cũng bị bội thực thế."
"Thế nên tôi mới bảo hoàn cảnh khác nhau. Loại nguyên liệu này Tiểu Tần tiếp xúc rất ít, thậm chí bình thường còn chẳng đụng tới. Mặt chữ thằng bé còn chưa thuộc hết mà ông đã bắt nó viết văn, thế chẳng phải là làm khó người ta sao? Có ai dạy học kiểu đấy không? Đã thế ông còn nằng nặc đòi nhận người ta làm đệ tử. Ông đến dạy còn chẳng biết dạy thì lấy tư cách gì mà đòi thu nhận đệ tử? Ông tưởng cứ có kỹ thuật là xong à? Ông tưởng cứ tay nghề cao là nghiễm nhiên trở thành một người sư phụ tốt chắc?"
Trịnh Đạt bị Hoàng Thắng Lợi xả cho một trận vuốt mặt không kịp, chắng dám hé răng nửa lời.
"Tôi cũng..."
"Cũng với chả cò, để tôi dạy trước. Tôi sẽ rèn nền tảng cho nó, xong xuôi đâu đấy rồi ông hẵng dạy tiếp. Thế mà còn dám chém gió trước mặt tôi là đã nghiên cứu mấy ngày trời, tìm ra được phương pháp giảng dạy xuất sắc lắm. Nghiên cứu mấy ngày mà lòi ra được cái mớ bòng bong này đây hả? Tôi thấy mấy chục năm nay ông cũng chả nghiên cứu ra được cái tích sự gì đâu."
Hoàng Thắng Lợi giành chiến thắng áp đảo.
Tần Hoài đứng bên cạnh chứng kiến mà sững sờ.
Bởi vì hai người bọn họ đang cãi nhau gay gắt ngay trước mặt hắn.
Đây là lần đầu tiên Tần Hoài được chứng kiến cảnh tượng nhường này.
Kể từ hồi nghiên cứu Bánh Bao Hòe Hoa đến nay, hắn đã từng được Trịnh Đạt dạy, được Hoàng Thắng Lợi chỉ bảo, nhưng chưa bao giờ được cả hai người đồng thời kèm cặp. Thỉnh thoảng hai người có xuất hiện chung một khung hình thì cũng là qua màn hình điện thoại. Tần Hoài không ngờ lúc hai vị đại sư này đứng chung một chỗ dạy học lại...
Chẳng giống sư huynh đệ đồng môn chút nào.
Hoàng Thắng Lợi nhìn Tần Hoài, ngay lập tức bật mode danh sư cười hiền từ: "Tiểu Tần à, đừng nghe Trịnh sư phụ của con nói linh tinh, ông ấy làm gì biết dạy mấy thứ cơ bản này."
"Lại đây, sư phụ dẫn con ra khu thủy sản chọn ít tôm sống. Sư phụ sẽ bắt đầu dạy con từ bước làm thế nào để chọn đúng tôm cua tươi ngon.”
Tần Hoài đưa mắt nhìn Trịnh Tư Nguyên cầu cứu.
Đúng vậy, hôm nay Trịnh Tư Nguyên cũng có mặt.
Dù từ đầu đến cuối anh ấy chẳng mở miệng nói lời nào, cứ như tàng hình vậy. Nhưng Trịnh Tư Nguyên vẫn luôn túc trực trong bếp, đảm nhận vai trò người nếm thử món ăn.
Trịnh Tư Nguyên gật đầu cái rụp.
"Quen rồi sẽ ổn thôi." Trịnh Tư Nguyên an ủi, "Quan điểm giảng dạy của bố tôi và sư bá bao năm nay vốn dĩ đã chẳng hợp nhau, hồi nhỏ lúc hai người bọn họ dạy tôi cũng thường xuyên cãi nhau chí chóe thế này."
"Cậu cứ mặc kệ xem họ cãi nhau chuyện gì, tóm lại là ai cãi thắng thì cậu cứ theo người đó mà học."
"Kẻ thắng chính là chân lý."
Phương pháp dạy học của sư môn các anh đúng là độc lạ thật đấy.
Dạy học theo kiểu cãi lộn, ai cãi thắng thì người đó làm thầy.
Sau khi cãi thắng, Hoàng Thắng Lợi nghiễm nhiên tiếp quản trọng trách giảng dạy, vô cùng điêu luyện bắt đầu lên lớp dạy lý thuyết.
LVQ8371