“Mọi người đều nói như vậy mà." Đổng Sĩ nói, "Sáng nay Tần Hoài mời ông đến Hoàng Kí ăn sáng, buổi chiều liền bắt đầu học Giải Hoàng Thiêu Mạch. Cháu nghe nói lúc Tần Hoài học Giải Hoàng Thiêu Mạch, Trịnh sư bá đã dạy hắn hai cách, một cách là như hiện tại, một cách khác thì đơn giản hơn một chút.”
"Tần Hoài biết năm đó ông ăn ròng rã suốt một tháng món Giải Hoàng Thiêu Mạch do sư công làm, nên cố ý hỏi ông năm xưa đã ăn loại được làm theo cách nào. Cậu ấy nằng nặc đòi học theo cách đó, còn bảo đợi làm xong nhất định phải mời ông nếm thử xem có đúng hương vị năm xưa hay không."
"Bọn cháu đều tưởng là do ông nhờ, nên Tần Hoài mới cất công đi học."
Cung Lương sững sờ.
Sau phút chốc kinh ngạc, là cảm giác vô cùng cảm động.
Cưng Lương xuất thân là dân sale, từ hồi còn trẻ đã quen thói gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ. Rất nhiều lời nói ra xong quay lưng đi là ông đã quên béng mất, cũng chưa từng trông mong sẽ có ai để tâm đến những lời mình nói.
Bản thân Cung Lương cũng chẳng nhớ rõ mình đã từng kể cho Tần Hoài nghe chuyện ăn ròng rã một tháng Giải Hoàng Thiêu Mạch hay chưa.
Nhưng Giải Hoàng Thiêu Mạch đối với ông mà nói, quả thực là một món Điểm Tâm rất đặc biệt.
Đó là lần ông tiến gần đến ước mơ nhất.
Cung Lương từng vung bộn tiền mời các bậc thầy Điểm Tâm nổi tiếng ở nơi khác đến, hòng tái hiện lại món Giải Hoàng Thiêu Mạch năm xưa, nhưng đều xôi hỏng bỏng không. Về sau chính Trịnh Đạt đã thẳng thắn nói với ông, loại Giải Hoàng Thiêu Mạch đó xét theo một khía cạnh nào đấy thì có thể coi là bí kíp độc môn. Trịnh Đạt có thể đưa công thức cho Cung Lương, nhưng các thợ làm Điểm Tâm khác khả năng cao là cũng chẳng thể nào làm ra được.
Sự thật đúng là như vậy. Có những bậc thầy Điểm Tâm tay nghề cao siêu, làm ra Giải Hoàng Thiêu Mạch cũng cực kỳ ngon miệng, nhưng Cung Lương ăn kiểu gì cũng không tìm lại được cảm giác năm xưa.
Cũng chỉ có Trịnh Đạt - người đệ tử ruột do một tay Tỉnh sư phụ dạy dỗ, mới có thể làm ra được vài phần hương vị quen thuộc ấy.
Cung Lương cảm thấy khóe mắt mình hơi ươn ướt, nhưng kỹ năng diễn xuất của ông rất đỉnh, chút dao động cảm xúc cỏn con này hoàn toàn có thể kìm nén đến mức người ngoài không thể nhìn ra.
Cung Lương nói: "Vậy sao? Tôi lại chẳng biết đấy, có thể tôi từng nhắc chuyện này với Tiểu Tần sư phụ, nhưng tôi chưa từng nhờ vậu cậu ấy."
"Nhưng mà tôi cũng có chút nghiên cứu về Giải Hoàng Thiêu Mạch đấy nhé. Chỗ nào làm chưa chuẩn, tôi cắn một miếng là nếm ra ngay! Vừa nãy chưa ăn tử tế, giờ tôi phải quay lại ăn thêm cái nữa mới được."
Cưng Lương bừng bừng khí thế quay lại thử món.
Xíu mại dở tệ như thế mà Cung Tiên Sinh lại sẵn lòng ăn tận hai cái.
Lời đồn đại của mọi người quả nhiên không sai, tiền lì xì Tết năm nay Cung Tiên Sinh mừng cho Tần Hoài chắc chắn sẽ là cái dày nhất.
Cung Lương quay lại chiếc ghế đẩu nhỏ, tiếp tục cống hiến hết mình cho sự nghiệp nếm thử món ăn. Trong khi đó, hai nhân viên thử nghiệm số một bên phía Tần Hoài lại đang cãi nhau chí chóe về quy trình giảng dạy tiếp theo cho hắn.
Tần Hoài là một đầu bếp rất am hiểu việc ghi chép lại những lỗi sai.
Tần Hoài tự nhận mình chưa chắc đã giỏi học hỏi, nhưng lại cực kỳ rành khoản tự kiểm điểm.
Hắn luôn có thể nhận ra ngay món Điểm Tâm mình làm có vấn đề gì khi có vật tham chiếu. Sau đó hắn sẽ sửa đi sửa lại, lặp đi lặp lại sai lầm, thêm bớt xóa sửa liên tục trên cuốn sổ ghi chú lỗi sai, để cuối cùng làm ra được món Điểm Tâm đúng ý mình.
Trịnh Đạt và Hoàng Thắng Lợi đều vô cùng tán thành hành vi và phương pháp học tập này của hắn.
Thế nhưng, hai người họ lại nảy sinh bất đồng to lớn về việc nên thêm bớt, sửa đổi những lỗi sai trong sổ ghi chú như thế nào.
Giải Hoàng Thiêu Mạch do Tần Hoài làm ra cực kỳ khó nuốt, đó là sự thật mà ai cũng phải công nhận.
Nhưng cụ thể là khó nuốt ở điểm nào, rốt cuộc nguyên nhân gì khiến xíu mại dở tệ đến thế, và với tay nghề lẫn trình độ của Tần Hoài thì phải sửa đổi, kiểm soát ra sao để xíu mại bớt đở đi, lại trở thành một vấn đề nan giải.
Hoàng Thắng Lợi và Trịnh Đạt có quan điểm hoàn toàn trái ngược về chuyện này.
Trịnh Đạt cho rằng đây đơn thuần là do luyện tập chưa đủ.
Phương pháp giảng dạy của ông kết hợp với phương pháp học tập của Tần Hoài quả thực là trời sinh một cặp, đúng chuẩn cặp bài trùng thầy trò. Chỉ cần áp dụng theo cách này, mỗi ngày ông làm mẫu một lần, Tần Hoài thực hành một lần, cứ lặp đi lặp lại làm Giải Hoàng Thiêu Mạch suốt một hai tháng là êm xuôi.
Tóm lại chỉ gói gọn trong một câu.
Kém thì phải luyện nhiều.
Hoàng Thắng Lợi lại cảm thấy, nếu Trịnh Đạt ông thực sự không biết cách dạy đồ đệ thì cứ dẹp sang một bên đi, đừng có làm lãng phí thời gian.
Vấn đề của Tần Hoài là do luyện tập chưa đủ nhiều sao?
Đúng vậy.
Nhưng hiển nhiên hắn còn mắc phải những vấn đề khác nữa.
Hoàng Thắng Lợi chỉ liếc mắt là nhìn ra ngay Tần Hoài cực kỳ mù mờ về các nguyên liệu cần thiết cho món Giải Hoàng Thiêu Mạch.
Dù là tôm tươi, thịt cua hay gạch cua, thì đều không phải là những nguyên liệu mà Tần Hoài am hiểu.
Hoàng Thắng Lợi cảm thấy việc Tần Hoài cần làm bây giờ không phải là cắm đầu vào luyện làm Giải Hoàng Thiêu Mạch, mà là phải làm quen với nguyên liệu trước. Hắn cần một người sư phụ biết cách giảng giải cặn kẽ, từng bước giúp hắn mổ xẻ phân tích nguyên liệu, chỉ cho hắn biết phải làm thế nào, phải nếm ra sao.
Còn vị sư phụ đó, xa tận chân trời mà gần ngay trước mắt.
LVQ8371