Tiểu Tần sư phụ ngày nào cũng cắm mặt làm Điểm Tâm, hơn một tháng trời chăng được nghỉ ngơi, vất vả như thế chắc chắn là không có thời gian ra ngoài đạo phố rong chơi rồi, lại còn lạ nước lạ cái ở Cô Tô, làm sao biết được đặc sản địa phương có gì đáng mua cơ chứ.
Chúng ta được ăn Điểm Tâm ngon, thì cũng phải suy nghĩ chu đáo cho đầu bếp làm ra nó chứ, phải mua chút quà cáp mang đậm bản sắc quê hương để Tiểu Tần sư phụ mang về cho gia đình xem thử, Cô Tô chúng ta cũng ra gì và này nọ lắm chứ bộ.
Khách hàng ở đây ai cũng tốt bụng, môi trường làm việc lại tuyệt vời, chẳng có gì phải lo lắng cả.
Cứ về quê chơi 6 ngày rồi quay lại nhé, vừa hay lúc quay lại là đúng dịp Tết Dương lịch, rồi chẳng mấy chốc lại đến Tết Nguyên Đán, mọi người đều đang ngóng chờ Tiểu Tần sư phụ trổ tài dịp Tết đấy.
Năm nào cũng vậy, cứ đến dịp Tết là Hoàng Kí sẽ tung ra thực đơn mâm cơm tất niên phiên bản giới hạn, ngay cả Tam Đầu Yến vốn dĩ ngày thường chỉ xuất hiện trong các mâm cỗ cưới hỏi cũng sẽ góp mặt trong bữa tất niên này.
Có thể nói, rất nhiều người trẻ ở các khu chưng cư cũ quanh Hoàng Kí cặm cụi làm lựng vất vả cả năm trời ở quê nhà hoặc nơi đất khách quê người, chắt bóp tiền bạc cả năm để về quê ăn Tết, chỉ với mục đích duy nhất là săn bằng được một mâm cơm tất niên xịn sò nhất, để cả nhà cùng nhau quây quần đánh chén một bữa ra trò.
Ở Cô Tô vốn dĩ đã chuộng ăn Điểm Tâm, đến dịp Tết thì lại càng khỏi phải bàn, nhà nhà người người đều không thể thiếu các loại bánh trái, Niên Cao, Bát Bảo Phạn. Chỉ cần là nhà hàng có đầu bếp làm Điểm Tâm, thì dịp Tết chắc chắn sẽ tung ra các hộp quà Điểm Tâm năm mới, thiết kế cực kỳ tinh xảo, bắt mắt và mang đậm không khí lễ hội.
Mấy năm nay Hoàng Ký Tửu Lâu không có sư phụ làm Điểm Tâm, nên dịp Tết cũng chẳng bán hộp quà Điểm Tâm nào cả.
Nhưng năm nay chẳng phải đã có rồi sao?
Mặc dù mới là tháng 12, nhưng đã có rất nhiều người bắt đầu nhấp nhổm ngóng chờ xem hộp quà Điểm Tâm năm nay sẽ có những gì rồi.
Tần Hoài hoàn toàn không biết lại có người đang ngày đêm mong ngóng hộp quà Điểm Tâm của mình, hắn thậm chí còn chăng biết địp Tết người ta lại có thể bán riêng hộp quà Điểm Tâm với giá cao ngất ngưởng như thế.
Những năm trước Tiệm Ăn Sáng Tần Gia vốn không hề mở cửa vào dịp Tết.
Thường thì chỉ mở cửa bán nốt bữa sáng cuối cùng vào sáng 30 Tết, đến 9 giờ sáng bất kể có bán hết hay chưa cũng phải rục rịch dọn dẹp đóng cửa, tổng vệ sinh nhà cửa một lượt, rồi xách theo đống hành lý và đồ sắm Tết to nhỏ lỉnh kỉnh về quê đón năm mới.
Tần lão gia tử và Tần Nãi Nãi cả thảy chỉ sinh được hai người con là bố Tần Tòng Văn và cô Tần Tú Lệ, đặt ở cái thời đại đó thì đúng là neo người thật. Tần Tòng Văn lại chỉ có Tần Hoài là con nuôi và Tần Lạc là con gái ruột, Tần Tú Lệ cũng chỉ có mỗi cậu con trai ruột là Hà Thành.
Tuy Tần Tú Lệ là con gái đã gả chồng, nhưng chồng của cô là chú dượng Hà Nghiệp lại ở ngay thôn bên cạnh. Năm nào đến Tết Tần Tú Lệ cũng nơm nớp lo sợ, vì nhà neo người, sợ bố mẹ ăn Tết sẽ buồn tủi, nên cô thường xuyên xách theo chồng con chạy tót về thôn Tần Gia, cho dù là 30 Tết cũng phải nán lại đến tận năm sáu giờ chiều mới chịu về.
Đối với hành động này của Tần Tú Lệ, bố mẹ chồng cùng với các Thúc tẩu bên chồng đều ra sức ủng hộ nhiệt tình, hận không thể tự mình vác xác sang chưng vưi luôn.
Nhưng một nhà ba người sức lực cũng có hạn, số lượng Điểm Tâm có thể xách về chẳng đáng là bao, thằng nhóc Hà Thành đi đường lại còn lề mề, dọc đường cứ vừa đi vừa bốc ăn nhồm nhoàm.
Nếu không phải điều kiện không cho phép và sợ mang tiếng khó coi, khéo bọn họ đã đề nghị hai nhà gộp chung lại ăn Tết luôn cho rồi. Phân biệt nhà anh nhà tôi làm gì cơ chứ, tuy khác họ nhưng tất cả đều là người một nhà, cùng nhau quây quần ăn bữa cơm tất niên thì có sao đâu?
Còn đối với Tần Hoài mà nói, hắn chưa bao giờ cảm thấy nhà họ Tần neo người cả.
Họ hàng ruột thịt thì ít, nhưng họ hàng xa thì đông như trẩy hội.
Hơn nữa họ hàng ai cũng cực kỳ nhiệt tình, chăng hiểu sao cứ đúng 30 Tết là kéo nhau đến chúc Tết, mà đến nhà thì đâu có đi tay không, tay xách nách mang đủ thứ bao lớn bao nhỏ, nhà mình mà không biếu lại chút Điểm Tâm thì cũng kỳ.
Đến Mùng 1 Tết, căn nhà ở quê to đùng thế mà còn chẳng đủ chỗ ngồi, mọi người toàn phải xách ghế ra ngoài sân hóng mát, quà cáp chúc Tết chất đống nhét cả một phòng cũng không hết.
Năm nào cũng vậy, Tần Hoài toàn cắm rễ trong bếp từ 30 Tết đến tận Chính Nguyệt mười lăm, hấp Điểm Tâm khói bốc ngút trời đến mức người đứng cách xa tít tắp còn tưởng Tần Gia đang bị cháy.
Đây cũng chính là lý do vì sao Tần Hoài dù cày cuốc ở Hoàng Kí ròng rã một tháng trời, sáng sớm tinh mơ dậy làm bữa sáng, trưa đi làm bình thường, chiều lại tăng ca luyện làm Giải Hoàng Thiêu Mạch, làm việc với cường độ cao như thế mà hắn vẫn thấy chưa đủ đô và hoàn toàn có thể cày thêm được nữa.
Bởi vì hắn thực sự đã từng trải qua những chuỗi ngày cày ải với cường độ kinh hoàng hơn thế này nhiều.
Chút cường độ cỏn con này, cứ coi như là màn khởi động sương sương cho dịp Tết sắp tới đi.
Tần Hoài ngồi trên máy bay, trong lòng hơi thắc mắc sao tự dưng mình lại nghĩ đến Tết nhỉ, rõ ràng cách Tết còn tận gần hai tháng nữa cơ mà.
LVQ8371