Cưng Lương thừa nhận Tiên Nhục Nguyệt Bính quả thực rất ngon, nhưng ngày nào cũng tọng vào mồm thì ai mà chịu nổi cơ chứ. Rõ ràng hồi xưa Tỉnh sư phụ làm được bao nhiêu loại Điểm Tâm ngon lành, có thể làm liên tì một hai tháng không trùng món nào, sao truyền đến đời con cháu lại rụng rơi đi đâu hết thế này!
Cung Lương nhìn báo cáo tài chính mới nhất của công ty, số liệu rất khả quan, doanh thu cực ổn, nhưng lông mày ông lại nhíu chặt, mặt mũi tràn đầy vẻ sầu não, những ngón tay gõ nhịp lộn xộn xuống mặt bàn phát ra những tiếng động khiến người ta sốt ruột.
"Cung tổng, quần áo đã may xong rồi ạ. Dựa theo số đo ngài dặn, tổng cộng may 28 mẫu, hôm nay sẽ xuất xưởng, dự kiến mai hoặc mốt là đến Sơn Thị."
"Ngài xem hôm nay đặt bàn ở Hoàng Ký là phòng VIP 666 hay 888 ạ?" Trợ lý của Cung Lương nghiêm túc báo cáo công việc.
Cung Lương xua xua tay: "Hôm nay không đặt phòng VIP, đặt cho tôi cái bàn ngoài đại sảnh gần bếp sau nhất ấy."
"Ba ngày rồi, ròng rã ba ngày trời rồi, mối quan hệ giữa tôi và Tiểu Tần sư phụ vẫn dậm chân tại chỗ.”
"Phải lúc bình thường, giờ này tôi đã ngồi êm ấm trong nhà Tiểu Tần sư phụ uống trà chém gió, chốt đơn xem trưa tối nay ăn gì rồi."
"Cái cậu Tiểu Tần sư phụ này không thiếu tiền đúng là một rắc rối to, giá nhà ở Vân Trung Tiểu Khu của cậu ấy cũng chát phết đấy. Để phòng hờ, cậu cứ sang đó tậu trước cho tôi một căn đi."
"Vâng thưa Cung tổng, ngài còn dặn dò gì nữa không ạ?"
"Cậu đi hỏi Đổng Sĩ xem Tiểu Tần sư phụ thích ăn trái cây gì, bảo bên tiệm nắn xương mỗi ngày chuẩn bị sẵn, đợi Tiểu Tần sư phụ qua đó thì gọt sẵn một đĩa trái cây bưng lên, mấy cái chi tiết nhỏ này phải làm cho cẩn thận vào."
"Vâng, thưa Cung tổng.”
Trợ lý rời đi, Cung Lương cầm điện thoại mở khung chat với Tần Hoài lên, suy nghĩ một lát rồi lại gửi tin nhắn.
Cung Lương: Tần sư phụ, tôi thấy tối qua cậu đăng bài lên vòng bạn bè, hình như thành tích của em gái cậu học ở trường Cao Trung quốc tế không được lý tưởng cho lắm. Bên tôi có quen biết mấy danh sư chuyên dạy kèm cực giỏi, từ vật lý, hóa học, sinh học, máy tính cho đến tiếng Nhật, tiếng Đức, tiếng Tây Ban Nha, tiếng Pháp đều có đủ, cậu có cần tôi giới thiệu cho vài người không?
Trong bếp, Tần Hoài đang ăn sáng đã nhìn thấy ngay tin nhắn mới Cung Lương vừa gửi tới.
Những tin nhắn kiểu này, mỗi ngày Tần Hoài đều nhận được tầm bốn năm cái.
Tần Hoài cảm thấy Cung Lương thà chuyển khoản thăng luôn cho xong, dù sao Hoàng Thắng Lợi cũng bảo rồi, chuyển khoản thì cứ việc nhận, chứ cái thể loại tin nhắn này hắn thật sự không biết phải rep thế nào.
Bởi vì hắn thực sự rất rung động.
Không phải do ý chí của hắn không kiên định, mà là Đường Y Pháo Đạn của kẻ địch thực sự quá cám dỗ.
May mà Cung Lương thuộc lứa đầu tiên bỏ nhà nước ra làm kinh doanh nên kiếm được tiền sớm, không đi vào con đường tà đạo, làm ăn đều là việc đàng hoàng. Nếu không Tần Hoài thực sự rất lo ông ấy sẽ tìm được một cái "bát sắt" khác ổn định thu nhập, công việc nhàn hạ, sinh hoạt lành mạnh, cứ ở mãi trong tù đến lúc nghỉ hưu mới được thả ra.
Cung Lương thực sự quá cầu tiến rồi.
Bữa sáng hôm nay là xíu mại xôi và Hoành Thánh bình thường.
Đôi lúc Tần Hoài thực sự rất khâm phục Trịnh Tư Nguyên, nếu bắt hắn ngày nào cũng làm cùng một món Điểm Tâm thì hắn đã phát ngán từ đời tám hoảnh rồi, thế mà Trịnh Tư Nguyên lại chẳng thấy chán chút nào. Hắn cứ thích nhắm trúng một món Điểm Tâm rồi cắm đầu vào làm, chuyên tâm nghiên cứu, làm đến mức lô hỏa thuần thanh mới chịu đổi sang món khác.
Có lẽ đây chính là sự khác biệt cơ bản nhất giữa việc chạy theo số lượng và chạy theo chất lượng.
"Cung tiên sinh lại nhắn tin cho cậu à?" Đổng Sĩ bưng bát Hoành Thánh sán lại gần Tần Hoài, "Hỏi cậu cái gì thế?"
"Hỏi xem Lạc Lạc có cần gia sư dạy kèm không." Tần Hoài đáp.
"Cung tiên sinh thực sự rất thích Điểm Tâm cậu làm đấy." Đổng Sĩ cảm thán, "Bọn tôi làm gì có cái đãi ngộ này, ngay cả đại sư huynh cũng không có phần. Đệ tử quèn như tôi căng nhất là lúc Tết được nhận cái l xì bự, đại sư huynh thì khá hơn tôi chút định, dịp lễ tết còn được nhận quà."
"Cái đãi ngộ này của cậu sắp đuổi kịp sư phụ luôn rồi."
Tần Hoài hơi kinh ngạc, hắn còn tưởng Cung Lương đối với ai cũng thế cơ. Từ khi biết Cung Lương là Tinh Quái, Tần Hoài cảm thấy Cung Lương làm cái quái gì cũng có thể hiểu được, dẫu sao hiện tại Cung Lương đang ở kiếp luân hồi mà đầu óc không bình thường nhất.
Ông ấy ngay cả người còn chẳng phải, thì hắn còn đòi hỏi được cái gì nữa?
"Vừa nãy trợ lý của Cung tiên sinh có hỏi dò tôi xem cậu thích ăn trái cây gì, cậu có đặc biệt khoái ăn loại trái cây nào không? Chắc hôm nay tan ca cậu qua tiệm nắn xương là có lộc ăn đấy." Đổng Sĩ dí sát mặt vào hỏi.
Tần Hoài ngẫm nghĩ một lát: "Đào với xoài, à còn cả nhãn tươi nữa."
Đổng Sĩ nhắn tin trả lời luôn.
"Cung tiên sinh đối xử với tôi tốt như thế, cứ chần chừ mãi không làm Bình Quả Diện Quả Nhi cho ổng, tôi cũng thấy hơi ngại." Tần Hoài cảm thán.
Chẳng hiểu sao, Tần Hoài đối với đám Tinh Quái này luôn mang một loại cảm giác như đang chăm sóc người bệnh sắp lâm chung. Đại khái kiểu như: Haizz, đã đến nước này rồi, thèm ăn cái gì thì cứ cho ăn cái nấy đi.
Cung Lương chẳng qua cũng chỉ muốn ăn hai cái Diện Quả Nhi thôi mà, đâu có phạm phải luật trời gì đâu.
LVQ8371