Ông rất có thiên phú nấu nướng, mà lăn lộn trên thương trường cũng cực kỳ mát tay. Chính vì quá ý thức được mình là một thiên tài nên ông mới sinh lòng kiêu ngạo, mới phẫn nộ từ chức rẽ hướng sang kinh doanh khi tiệm cơm quốc doanh không coi trọng một thợ làm bánh như ông, cất nhắc Hoàng Thắng Lợi lên làm bếp trưởng chứ nhất quyết không nhường vị trí đó cho ông.
Những thiên tài bình thường khoan bàn đến chuyện vểnh mặt lên trời khinh người, thì ít nhất cũng phải quen thói được tung hô như sao xẹt, lúc nào cũng vượt xa đồng nghiệp, một mình một ngựa băng băng về đích.
Tần Hoài thì lại hoàn toàn trái ngược.
Hắn rõ ràng cũng là một thiên tài, thậm chí trong giới thiên tài còn được xếp vào hàng ngũ có thiên phú xuất chúng cực kỳ hiếm gặp. Từ nhỏ đến lớn hắn cũng luôn giữ vị trí độc tôn, được mọi người tung hô hết mực, nhưng dường như hắn lại chẳng hề tự ý thức được tài năng của mình.
Có những đứa trẻ trời sinh đã nhạy cảm và tự ti, do hoàn cảnh trưởng thành nên lúc nào cũng vẽ ra viễn cảnh tồi tệ nhất. Rõ ràng thực lực không tồi nhưng vẫn luôn tự ti cho rằng mình kém cỏi, thường xuyên nản chí lùi bước ngay cả khi sự việc còn chưa bắt đầu.
Nhưng tính cách của Tần Hoài không phải kiểu như vậy.
Hoàng Thắng Lợi không nhìn thấu, nhưng Trịnh Đạt lại ít nhiều hiểu được.
Ông cũng từng trải qua một khoảng thời gian y hệt như thế. Hồi mới vào làm ở tiệm cơm quốc doanh, ông nhận ra dù trình độ của mình có bỏ xa bạn bè đồng trang lứa đến đâu, thì cũng chẳng thể nào chạm tới ngưỡng cửa của sư phụ được.
Khoảng thời gian đó ông vô cùng hoang mang, vô cùng bất an, thậm chí là tự dằn vặt, lo âu, tự trách cứ bản thân. Ông thấy mình cũng chỉ đến thế mà thôi, làm quái gì phải là thiên tài, chẳng qua cũng chỉ là một kẻ tầm thường như bao người khác.
Trịnh Đạt cảm thấy tình huống của Tần Hoài hơi khác so với ông hồi đó. Hắn vốn luôn tự tin mình rất xuất sắc, bỗng nhiên vấp phải một rào cản khó lòng vượt qua, nhất thời chưa thể chấp nhận nổi nên mới suy sụp cảm xúc trong chốc lát.
Mà tâm lý và trạng thái của Tần Hoài rõ ràng tốt hơn ông lúc đó rất nhiều. Hắn giống như kiểu trước khi nhận ra bản thân là một thiên tài, thì đã va ngay phải một rào cản không thể vượt qua rồi. Suốt bao năm sau đó hắn vẫn mãi không thể bứt phá, hắn đã quen với việc sừng sững trước mặt mình là một ngọn núi cao, nên mới hình thành nên nhận thức vô cùng sai lệch về chính bản thân mình.
Trịnh Đạt thực sự rất muốn hỏi Tần Hoài, có phải con đang lén lút bái ai làm sư phụ sau lưng bác không vậy.
Người sư phụ đó là ai? Nói tên người đó cho bác biết đi, bác phải đi tìm người đó battle một trận mới được, dạy dỗ đồ đệ kiểu quái gì thế hả? Làm gì có kiểu vùi dập sự tự tin của đồ đệ như thế, đây chẳng phải là làm lỡ dở cả một đời người ta sao!
Có biết dạy đồ đệ không thế? Không biết thì thay người đi, để tôi dạy, tôi biết cách này!
Trịnh Đạt vừa buôn dưa lê mấy chuyện nhảm nhí thú vị đi xa tận đẩu tận đâu, vừa thoăn thoắt làm Xíu Mại Gạch Cua.
Trong lúc Trịnh Đạt đang làm Xíu Mại Gạch Cua, Tần Hoài đã xơi luôn viên xíu mại định chừa lại cho Hoàng An Nghiêu.
Hơi đói bụng rồi.
Tần Hoài cảm thấy việc vừa quan sát quá trình làm, vừa thưởng thức thành quả sẽ giúp ích rất nhiều cho việc học hỏi.
Hơn nữa Hoàng An Nghiêu hoàn toàn có thể bắt kịp mẻ thứ hai. Cậu ta cũng thôi không đi nhắn WeChat lạy lục khắp nơi nữa, mà chuyển sang nhắn tin xác nhận đi xác nhận lại xem mấy giờ Xíu Mại Gạch Cua ra lò, để xem cậu ta có về kịp lúc xíu mại ăn ngon nhất hay không.
Hai mẻ Xíu Mại Gạch Cua làm xong, buổi dạy học buổi chiều cũng đi đến hồi kết.
Tần Hoài không có thời gian để tự mình bắt tay vào thực hành. Nếu đã làm Xíu Mại Gạch Cua, thì toàn bộ quá trình chuẩn bị nguyên liệu phải do đích thân đầu bếp thực hiện. Số lần Tần Hoài làm món Điểm Tâm nhân tôm tươi vốn đã đếm trên đầu ngón tay, thịt cua và gạch cua đối với hắn lại càng là một vùng kiến thức mù tịt.
Không rành nguyên liệu thì phải tiếp xúc với nguyên liệu nhiều hơn.
Lẫn trong một tràng dài những lời lảm nhảm của Trịnh Đạt, điều duy nhất liên quan đến việc dạy học được ông nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại chính là: Làm Xíu Mại Gạch Cua bắt buộc người đầu bếp phải tự tay chuẩn bị nguyên liệu từ đầu đến cuối.
Khâu chuẩn bị nguyên liệu cũng chẳng hề rườm rà, quanh đi quẩn lại cũng chỉ là gỡ thịt tôm, gỡ thịt cua và lấy gạch cua.
Chỉ khi tự tay chuẩn bị, mới có thể làm quen với nguyên liệu trong thời gian ngắn nhất, tạo ra sợi dây liên kết để từ đó nêm nếm gia vị chuẩn xác hơn.
Tần Hoài cảm thấy Trịnh Đạt nói cực kỳ chí lý.
Thậm chí hắn còn thấy trình độ sư phạm của ông cũng khá là ổn áp.
Trình độ cá nhân của người thầy đã rành rành ra đó rồi, biết dạy hay không là chuyện của thầy, còn học được hay không lại là bản lĩnh của học trò.
Hoàng Thắng Lợi là cuốn giáo trình có kèm theo lời giải thích chi tiết, còn Trịnh Đạt là cuốn giáo trình không có lời giải. Dù sao thì cũng đều là giáo trình cả, chỉ cần học trò đủ độ ngộ tính thì kiểu gì cũng học được.
"Cảm ơn Trịnh sư phụ, hôm nay bác vất vả rồi ạ. Chắc ngày mai lại phải phiền bác đến sớm một chút, hôm nay con về sẽ nghiền ngẫm thêm, ngày mai ăn trưa xong con sẽ bắt tay vào làm Xíu Mại Gạch Cua. Nếu trong lúc làm có sai sót gì, lại phải phiền bác kịp thời chỉ dạy thêm." Tần Hoài phát biểu cảm nghĩ sau buổi học.
LVQ8371