Trong chốc lát, cả Vân Trung Thực Đường như bùng nổ, đám các ông các bà không ngồi cạnh cửa sổ nhao nhao chạy ùa ra cửa hoặc áp sát vào kính, rướn dài cổ trợn tròn mắt ngóng ra ngoài.
Nhìn thấy gương mặt thân quen ấy, nước mắt bọn họ như chực trào ra.
Là Tần Hoài, thực sự là Tần Hoài, hắn đã về rồi!
Hai phút sau, bức ảnh Tần Hoài mở cốp xe lấy hành lý đã lan truyền với tốc độ chóng mặt khắp group cư dân Vân Trung Tiểu Khu và group chốt đơn của Vân Trung Thực Đường.
Ngày hôm nay, toàn bộ thực khách của Vân Trung Thực Đường đều rần rần truyền tai nhau.
Tiểu Tần sư phụ về rồi, sáng mai có bữa sáng để ăn rồi
Ví tiền của ta ơi, mày còn chờ gì nữa? Chốt luôn một con số, 10 cái Ngũ Đinh Bao, ngày mai phải đớp liền!
"Tiểu Tần sư phụ, Cô Tô chơi vui không cháu?"
"Tiểu Tần sư phụ, ở Cô Tô sống có quen không?"
"Tiểu Tần sư phụ ơi, cậu không ở đây chúng tôi nhớ cậu muốn chết đi được!"
"Tiểu Tần sư phụ, cậu về đúng lúc lắm, hôm qua thông gia của Đinh lão sư mới tới, bên bà ấy chắc chắn có Hòe Hoa Mật xịn nhất, tươi nhất đấy!”
"Ây da, tôi thấy Tiểu Tần sư phụ gầy đi rồi đấy, đi xa về là phải tẩm bổ cho đàng hoàng, nhà tôi vừa hay có phương thuốc thực dưỡng gia truyền đây."
"Thôi đi bà nội, nhà bà đào đâu ra phương thuốc thực dưỡng gia truyền chứ? Nhà bà chẳng phải chỉ có mỗi cái mẹo cho trẻ con biếng ăn uống khai vị thôi sao? Ăn kẹo sơn tra ấy."
"Bà thì biết cái gì? Bài thuốc gia truyền nhà tôi nhiều lắm đấy nhé!"
"Tiểu Tần sư phụ, cậu đừng để ý đến hai bà ấy, nhà tôi..."
"Tiểu Tần sư phụ..."
Đám các ông các bà trong nhà ăn ào ào xông lên, khung cảnh trong chốc lát trở nên cực kỳ hỗn loạn. Ngay cả ông chủ cửa hàng tiện lợi đối diện cũng hưng phấn thò đầu ra, lôi điện thoại chĩa thẳng vào bóng lưng Tần Hoài bấm tách tách điên cuồng, y hệt một tay săn ảnh chuyên nghiệp cực kỳ tâm huyết với nghề.
Trước tình cảnh này, Tần Lạc lập tức hóa thân thành vệ sĩ chuyên nghiệp, đứng chắn rịt trước mặt Tần Hoài, một tay kéo vali, một tay rẽ đám đông mở đường, miệng không ngừng gào to: "Nhường đường chút ạ, cho cháu xin đường với."
Khiến lác đác vài người qua đường cũng phải tò mò dừng chân đứng hóng, cứ ngỡ có đại minh tinh nào hạ giá.
Mấy người qua đường thầm lấy làm lạ, sao lại có minh tinh mò đến tận nhà ăn khu dân cư thế này, đây là kiểu PR mới mẻ gì đây, fan hâm mộ sao lại toàn các ông các bà trung niên thế kia.
Chịu chết, không thể hiểu nổi.
Đỉnh lưu của Vân Trung Thực Đường - Tần Hoài, dưới sự hộ tống của vệ sĩ Tần Lạc, đã thuận lợi xách vali lách vào được bên trong nhà ăn.
Tần Hoài thực sự không ngờ trong nhà ăn lại đông người đến vậy.
Hắn thừa biết trước kia mỗi buổi chiều Vân Trung Thực Đường đều có rất đông các ông các bà tụ tập buôn dưa lê, nguyên nhân là vì trời nóng nên mọi người rủ nhau ra ké điều hòa miễn phí. Mùa hè nóng nực ở đâu chẳng thế, thà ra nhà ăn ngồi khéo lại còn săn được đồ ăn rớt ngẫu nhiên, đúng là một công đôi việc.
Hắn không ngờ mình đã không còn ở nhà ăn nữa, mà đám các ông các bà vẫn nguyện một lòng bám trụ nơi này.
Sự kiên trì bám trụ này so với việc Hoàng Thắng Lợi không còn đích thân vào bếp, nhưng các thực khách quen của Hoàng Kí vẫn nguyện ý đến ăn thì có khác gì nhau đâu?
Quá đỗi cảm động!
Giờ phút này, khóe mắt Tần Hoài chợt cay cay.
Tần Hoài đón lấy vali từ tay Tần Lạc, đưa mắt nhìn từng gương mặt thân quen.
Hứa Đồ Cường, Tiền đại gia, bác gái không nhớ nổi tên, bác trai không nhớ nổi tên, rồi người không nhớ nổi tên...
Tần Hoài thầm nhủ mình ở Cô Tô có một tháng mà quả thực đã hơi xa lạ với mọi người rồi.
Nhưng không sao, rất nhanh sẽ thân quen lại thôi.
Tần Hoài hắng giọng, bộ dạng như chuẩn bị tuyên bố một chuyện gì đó cực kỳ trọng đại. Tất cả mọi người lập tức im phăng phắc, đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía hắn, ánh mắt đong đầy sự mong đợi và mừng rỡ.
"Mọi người... đã ăn gì chưa?"
"Chưa ăn chưa ăn, từ hồi Tiểu Tần sư phụ cậu đi Cô Tô, buổi chiều lúc buôn dưa lê chúng tôi còn chẳng có Điểm Tâm để nhâm nhi cùng trà nữa đây này!"
"Đúng thế đúng thế, Trần Bì Trà cũng chăng có, lúc chém gió cứ thấy thiêu thiếu thế nào ấy."
"Hơn một tháng nay chẳng mua được Bánh Bao, cháu gái nhỏ nhà tôi tan học cũng chẳng thèm lượn lờ qua đây nữa."
"Cháu nhà tôi cũng thế, cứ cuối tuần sang chơi là câu đầu tiên nó hỏi ông nội xem hôm nay có Bánh Bao ăn không."
"Cháu nhà tôi..."
Tần Hoài ho khan hai tiếng ngắt lời mọi người, cười bảo: "Vừa hay cháu có mang theo ít phôi bánh sống của món Quả Nhi, số lượng chắc cũng đủ chia, giờ cháu sẽ đi thay quần áo rồi vào bếp hấp bánh luôn, mỗi người sẽ được chia một cái."
"Lạc Lạc, nhắn tin cho anh Dương của em đi.”
Tần Lạc: ?!
Anh, chẳng phải cả rương phôi bánh sống kia mang cho em sao?
Mỗi người một cái thế thì em còn được ăn mấy cái?
Tần Lạc đứng hình, Tần Lạc đau lòng, Tần Lạc không muốn gửi tin nhắn chút nào, nhưng Tần Lạc vẫn phải bấm gửi.
Ngoại trừ sắc mặt thay đổi xoành xoạch của Tần Lạc ra, thì ai nấy trong nhà ăn đều hớn hở vui như trẩy hội, y hệt như đang đón Tết vậy.
Đương nhiên, niềm vui phơi phới này chỉ giới hạn ở ngoài sảnh mà thôi.
Ở bếp sau chẳng ai thèm ngó ngàng tới, thực ra vẫn còn hai vị sư phụ làm Điểm Tâm đang cặm cụi cày cuốc chưa được tan làm.
LVQ8371