Cả một thùng Nhục Hãm to đùng ngã ngửa thế này, phải xào chưng với bao nhiêu nguyên liệu mới tọng hết vào bụng được cơ chứ.
Hắn đi học bếp mà hành hạ mọi người thê thảm quá.
"Hôm nay biểu hiện rất tốt, có tiến bộ rõ rệt đấy, ngày mai phát huy tiếp nhé." Hoàng Thắng Lợi cười khà khà chốt lại buổi học, "Xào Nhục Hãm cả buổi chiều chắc tay mỏi nhừ rồi nhỉ, qua tiệm nắn xương giãn cơ đi, rồi ăn thêm tí xoài vào."
Xem ra không chỉ Cung Lương rành rẽ Tần Hoài thích ăn trái cây gì, mà ngay cả Hoàng Thắng Lợi cũng nắm thóp được luôn rồi.
"Hoàng sư phụ, con muốn xin nghỉ phép ạ." Tần Hoài lên tiếng.
Hoàng Thắng Lợi sửng sốt, nhất thời không giấu nổi vẻ kinh ngạc trên mặt.
Đổng Sĩ đang rục rịch chuẩn bị vào ca nghe Tần Hoài nói vậy, vội vàng ghé tai Đổng Lễ xì xầm: "Thấy chưa, em đã bảo sư phụ đừng có tung chiêu ác ôn như thế, ép Tần Hoài tập đến mức phát hoảng rồi kìa."
"Em sợ nhất là cái cảnh sư phụ cứ cầm tay chỉ việc lặp đi lặp lại, đứng bên cạnh cười híp mắt mà chẳng buông một lời chửi bới nào. Hồi mới học nghề bếp, đêm nào em cũng gặp ác mộng y chang cái cảnh này luôn."
Đổng Lễ: ... Chú mày be bé cái mồm thôi!
"Có... chuyện gì..." Hoàng Thắng Lợi bắt đầu sắp xếp lại từ ngữ.
"Nhà con có chút việc đột xuất, cái vị khách đã đưa con công thức Quả Nhi là họ hàng xa của con, năm nay ông cụ cũng ngoài 90 tuổi rồi, ngày mốt con cần phải tạt về đó một chuyến ạ."
"Sẽ không mất nhiều thời gian đâu ạ, ngày mốt con về Sơn Thị một chuyến, qua ngày kia là con lại lên đây thôi. Nếu giải quyết nhanh gọn thì khéo tối ngày mốt con đã có mặt ở đây rồi."
"Nhưng mà con còn một chuyện muốn làm phiền thầy chút xíu, ngày mai thầy có thể xào giúp con thêm một mẻ nhân Quả Nhi nữa được không ạ, con định làm một mẻ bánh sống mang về."
Nghe Tần Hoài giải thích xong, Hoàng Thắng Lợi mới thở phào nhẹ nhõm, sảng khoái gật đầu bảo chuyện nhỏ như con thỏ.
"Không cần phải vội thế đâu, đi đi về về trong ngày mệt rã rời hại người lắm, qua ngày kia hẵng lên. Để tôi xào thêm nhiều nhân cho cậu mang về. Tôi nhớ người nhà với bạn bè cậu đều ở Sơn Thị cả đúng không, mang về chia cho mọi người nếm thử. Mai tôi bảo thằng An Nghiêu đi gom ít đặc sản vùng này, ngày mốt cậu cứ thế xách hết về."
"Cảm ơn Hoàng sư phụ ạf”
Hôm sau, Hoàng Ký thông báo với khách quen và hàng xóm láng giềng xung quanh chuyện Tần Hoài sẽ nghỉ xả hơi hai ngày, ai nấy đều thấu hiểu gật gù.
Đầu bếp của Hoàng Ký vốn dĩ đâu phải loại trâu cày không có ngày nghỉ, ai cũng có lịch nghỉ phép luân phiên. Tần Hoài mới chân ướt chân ráo tới đây, mọi người lại vồ vập quá đà, Tiểu Tần sư phụ nhất thời chưa bắt nhịp kịp, mệt lử người xin nghỉ hai hôm âu cũng là lẽ thường tình.
Ngay cả Cung Lương cũng chẳng ho he nửa lời, chỉ lẳng lặng buff thêm đồ lúc Hoàng An Nghiêu đi càn quét đặc sản, tuồn thêm "hàng lậu" là 20 xấp lụa tơ tằm.
Đúng rồi đấy, là tính bằng xấp.
Một kiến thức thú vị cho ai chưa biết, trong tình huống bình thường, một xấp lụa dư sức may được 15 cái áo.
Tần Hoài nhìn đống đặc sản mà Hoàng An Nghiêu khuân về cho mình thì sợ ngây người, hắn xém chút nữa tưởng bản thân không phải sang Cô Tô để giao lưu học hỏi, mà là sang Cô Tô để đánh quả lẻ buôn hàng về bán.
Hoàng An Nghiêu cũng hơi chột dạ, nhưng hết cách rồi, Cung bá bá đút lót quá bạo tay.
Cuối cùng vẫn là Hoàng Thắng Lợi đứng ra chốt hạ, sai Hoàng An Nghiêu đóng gói toàn bộ đống đồ đó gửi hỏa tốc về Vân Trung Tiểu Khu cho Tần Hoài. Nhờ vậy hắn mới được đi người không, chỉ phải xách theo 20 cân Tô Bính.
Máy bay đáp xuống vào giữa trưa.
Sơn Thị vào mùa này cực kỳ mát mẻ, tiết thu trong trẻo, nhiệt độ dễ chịu, siêu hợp để diện mấy bộ đồ độ dày vừa phải, form dáng chuẩn chỉnh lượn lờ chụp choẹt sống ảo.
Về mặt lý thuyết mà nói, sống trong cái thời tiết dễ chịu cỡ này thì đến chuyện lết xác đi làm cũng bớt phần nào đau khổ.
Nhưng đó chỉ là lý thuyết thôi.
Cư dân Vân Trung Tiểu Khu thì có mơ cũng chẳng nghĩ vậy.
Đám dân văn phòng ở mấy tòa nhà quanh Vân Trung Tiểu Khu lại càng không.
Thậm chí đến cả dàn bác sĩ khoa thần kinh ở bệnh viện tư nơi Khuất Tĩnh làm việc cũng chưng suy nghĩ.
Thời tiết đẹp thì mài ra ăn được chắc? Tiểu Tần sư phụ lặn một mạch sang Cô Tô nguyên tuần rồi kìa!
Một tuần đấy, ròng rã nguyên một tuần trời, có ai hiểu thấu tuần qua mọi người phải sống lay lắt thế nào không hả!
Không có Bánh Bao Tửu Nhưỡng, không có Ngũ Đinh Bao, không có Tam Đinh Bao, không có Giải Xác Hoàng, đến cả Trần Bì Trà cũng mất hút luôn!
Đây mà là cuộc sống của con người à!
Mọi người sầu não tới độ vơ vét sạch sành sanh cả bánh bông lan nướng của Vân Trung Thực Đường, ngày nào cũng cắn răng mua mấy món Điểm Tâm đở ẹc trong Thực Đường để mượn vật nhớ người, chỉ mong sao Tiểu Tần sư phụ thấu hiểu được nỗi lòng kiên định của mọi người mà mau mau chóng chóng vác xác về.
Về đi mà, rốt cuộc cái chốn Cô Tô đó có cái quái gì hấp dẫn cơ chứ?
Và rồi hôm nay, Tiểu Tần sư phụ đã chịu giá lâm.
Cơ mà là lén lén lút lút chuồn về.
Trần Huệ Hồng đích thân ra sân bay đón Tần Hoài, lái con Maybach của em trai chứ không dám vác con Bentley của mình đi, phòng hờ cái biển số xe quá nhẵn mặt bị đám hàng xóm láng giềng túm cổ.
Tần Hoài cũng vũ trang tận răng, từ mũ, khẩu trang, kính râm, áo khoác măng tô, khăn quàng cổ cho đến găng tay, trùm kín mít chả khác nào Khuất Tĩnh phiên bản 2.0. Ai không biết khéo lại trởng Khuất Tĩnh đang giả trai cũng nên.
LVQ8371