Nhưng không sao, ăn thêm một bát mì thì vẫn ổn, may mà buổi trưa ông chỉ ăn no tám phần. Một bát mì trôi xuống bụng thì cùng lắm là no mười hai phần, chuyện nhỏ.
"Tôi nhớ nhà hàng của các cô có thể order thủ công đúng không?"
Tiểu Mã đáp: "Cung tiên sinh, nhà hàng chúng tôi cứ 1 giờ là bếp sau sẽ..."
Cung Lương xua tay: "Tôi biết, nhưng tôi và Tiểu Tần sư phụ là quan hệ gì cơ chứ? Tôi tin chắc chắn cậu ấy có để phần tôi, cô cứ giúp tôi đi hỏi một câu là được."
Tiểu Mã liền đi hỏi.
8 phút sau, bát Kê Thang Diện của Cung Lương đã được bưng vào phòng bao.
Thấy mì được bưng lên nhanh như vậy, Cung Lương còn gì mà không hiểu nữa. Tần Hoài làm Điểm Tâm luôn canh chuẩn theo số lượng người, mì lên nhanh thế này chứng tỏ hắn đã cố tình làm dư ra một phần cho ông!
Trong lòng Tiểu Tần sư phụ có ông!
Hai người bọn họ chính là tình cảm hai chiều cùng hướng về nhau (song hướng bôn phó)!
Khóe mắt Cung Lương rơm rớm.
+ TP 3 Lệ lộ 3 z F4 Nhưng khóe miệng còn chảy nước sớm hơn cả khóe mắt.
Húp một ngụm, khóe mắt Cung Lương ướt đẫm thật sự.
Mặc dù sáng nay đã ăn rồi, nhưng bát mì buổi trưa lại còn ngon hơn cả buổi sáng!
Bát mì này khiến Cung Lương nhìn thấy được hy vọng!
Sáng nào Tiểu Tần sư phụ cũng làm Kê Thang Diện, mới làm được bao lâu đâu mà sợi mì đã ngon lên từng ngày.
Giải Hoàng Thiêu Mạch hắn nhất định sẽ làm được!
Ngày được ăn ròng rã suốt một tháng trời không còn xa nữa!
Tần Hoài ngay cả lúc làm cơm nhân viên cũng không quên để dành cho Cung Lương ông một phần, thì chuyện ăn Giải Hoàng Thiêu Mạch suốt một tháng có nhằm nhò gì?
Một bát mì trôi tuột xuống bụng, Cung Lương quyết định tiền lì xì Tết năm nay cho Tần Hoài phải tăng lên gấp đôi.
Số tiền chuẩn bị trước đó ít quá.
88.888 tệ không xứng với tay nghề và sự tinh tế của Tiểu Tần sư phụ.
Phải là 188.888 tệ mới xứng đáng!
Cung Lương cực kỳ thiếu nghị lực mà liếm liếm đôi đũa.
Phải nghĩ cách mua lại căn hộ sát vách nhà Tần Hoài mới được.
Đầu bếp ở bếp sau Hoàng Kí mỗi tháng được nghỉ 4 ngày, mua căn hộ sát vách rồi thì 4 ngày đó ông có thể trực tiếp sang nhà Tần Hoài ăn ké.
.- ^ ^+ ^. Z+ ~ Phải sắm thêm cho Tần Hoài một cái ghế massage nữa.
Lỡ như Tần Hoài lười ra tiệm nắn xương, lại không muốn phiền thợ nắn xương đến tận nhà thì sao? Trong nhà cũng phải sắm sẵn một cái để phòng lúc cần dùng đến chứ!
Bàn ăn cũng phải đổi sang cái to hơn, cái ở nhà nhỏ quá, không tiện chiêu đãi khách khứa.
Trịnh Đạt đúng là chẳng biết chọn chỗ thuê nhà, thuê cái căn bé tí tẹo thế kia, muốn nhét thêm đồ nội thất vào cũng khó.
Cung Lương ợ no một cái, bắt đầu vắt óc suy nghĩ xem nên tu sửa toàn diện căn nhà Tần Hoài đang ở như thế nào.
Buổi trưa, Trịnh Đạt và Hoàng Thắng Lợi có mặt tại bếp sau Hoàng Kí đúng giờ, trước khi bắt đầu cãi nhau thì mỗi người đả trước một bát Trường Thọ Diện.
Đây là Trường Thọ Diện do Tần Hoài cất công làm, đương nhiên phải ăn trước đã.
Một bát mì trôi xuống bụng, bao nhiêu lời lẽ Trịnh Đạt chuẩn bị suốt một ngày trời đều bay sạch bách.
Hôm nay Trịnh Đạt vốn mang khí thế hừng hực quyết chí ắt làm được.
Ông đã thua suốt một tuần, xem video kỹ năng sư phạm ròng rã một tuần, học thuộc bài giảng cả tuần trời, ông cảm thấy đã đến lúc mình phải thắng một ván rồi.
Tần Hoài đã hóa thân thành người cua ròng rã suốt một tuần liền!
Mùi cua trên người sắp ướp ngấm vào tận xương tủy rồi, đi trên đường người ta còn tưởng Tần Hoài là dân buôn cua, đã đến lúc để một người sư phụ thực thụ có khả năng truyền dạy kỹ thuật như ông ra tay rồi chứ!
Thế nhưng đợi đến khi húp cạn ngụm nước dùng cuối cùng, câu chữ tuôn ra từ miệng Trịnh Đạt lại biến thành: "Cậu nhắc lại xem nào! Tần Hoài bảo cậu ấy xử lý tôm cua suốt một tuần, thấy làm Điểm Tâm ít quá, nên tự dưng thèm làm Điểm Tâm, vì thế trưa nay mới nấu Kê Thang Diện á???"
Hoàng Gia gật đầu cái rụp.
Trịnh Đạt tự dưng rén, chẳng dám cãi cọ nữa.
Cái thể loại đường lối gì thế này?
Xưa nay chưa từng nghe nói nghề làm bánh (Bạch án) lại có kiểu luyện tập này đấy.
Đám tay mơ như Hoàng An Nghiêu và Cung Lương nếm không ra, chứ Trịnh Đạt ông, một đầu bếp làm bánh chuyên nghiệp mà lại không nếm ra sao? Trình độ sợi mì trong bát Kê Thang Diện trưa nay của Tần Hoài so với trước đây quả thực là tiến bộ vượt bậc, lại đạt được một bước đột phá nhỏ nữa rồi.
Bước đột phá này chỉ cần không phải là cảm hứng nhất thời, mà có thể duy trì phong độ, thì sau này hương vị của mọi món Điểm Tâm bằng bột mì do Tần Hoài làm đều sẽ nâng lên một tầm cao mới.
Bóc vỏ tôm gỡ thịt cua mà lại có hiệu quả thần kỳ nhường này cơ à!
Hay là cứ bắt Tần Hoài bóc thêm hai ngày nữa, để hắn tìm thêm chút cảm giác?
Không chỉ Trịnh Đạt húp xong bát mì mà ngơ ngác, Hoàng Thắng Lợi cũng hoang mang không kém.
Hôm nay ông vốn định nhường nước.
Mặc dù tự đáy lòng Hoàng Thắng Lợi cảm thấy trình độ dạy đồ đệ của Trịnh Đạt thật sự quá sức dở tệ, nhưng tay nghề của Trịnh Đạt thì miễn chê. Hơn nữa Trịnh Đạt là bậc thầy làm Điểm Tâm chuyên nghiệp, còn Hoàng Thắng Lợi ông là đầu bếp món mặn (Hồng án), ông không thể dạy Tần Hoài làm Giải Hoàng Thiêu Mạch được.
Khổ luyện những kỹ năng cơ bản nhất liên quan đến nguyên liệu trong vòng một tuần, đối với Tần Hoài mà nói thế là đủ rồi.
Phần còn lại phải dựa vào sự tích lãy qua ngày tháng, dục tốc bất đạt.
Thêm vào đó, Hoàng Thắng Lợi thừa hiểu, với giai đoạn và trình độ hiện tại của Tần Hoài mà phải quay lại cắm mặt luyện kỹ năng cơ bản thì sẽ rất khô khan tẻ nhạt, dễ làm mất đi động lực.
LVQ8371