Tần Hoài cảm thấy Trịnh Đạt cũng chăng phải kiểu người ăn nói vụng về gì, ông ấy rất biết cách nói chuyện, lại còn nói nhiều là đằng khác. Hắn hỏi Trịnh Đạt năm xưa Tỉnh sư phụ dạy đỗ đồ đệ ra sao, Trịnh Đạt tuôn một tràng giang đại hải, ấy thế mà chăng có lấy một chữ nào đi vào trọng tâm.
"Vậy Tỉnh sư phụ dạy bác và Hoàng sư phụ như thế nào ạ?" Tần Hoài hỏi lại.
"Thì cũng chỉ bảo tận tay hệt như bác dạy con hôm nay vậy." Trịnh Đạt đáp.
"Đầu tiên là luyện kỹ năng cơ bản: đứng trung bình tấn, treo bao cát, vác gạch, rèn luyện thể lực. Sau đó mới đến thái rau, nhào bột, xóc chảo, xóc cát. Cách sư phụ bác dạy đồ đệ thực ra rất truyền thống, nhưng cũng rất xa xỉ. Triết lý của ông ấy là trước tiên phải cho đồ đệ ăn no, bồi bổ sức khỏe cho đủ chất, sau đó mới rèn thể lực, cho ăn đồ ngon để luyện vị giác."
"Thời đó bác và sư huynh đều là mấy thằng nhãi ranh gầy nhom gầy nhách. Sư phụ cho bọn bác dọn đến nhà ông ấy ở, nửa năm đầu chẳng học hành gì sất, chỉ có ăn thôi. Cơm trắng đơm đầy tú ụ, mỗi ngày đều xơi hai bát to bự chảng, chưa no thì tọng thêm Bánh Bao ngũ cốc, ăn ngô, ăn khoai lang. Đã thế không chỉ có cơm mà còn có cả thức ăn đàng hoàng. Dăm bữa nửa tháng, sư phụ lại lén nấu thêm thịt cho bọn bác tẩm bổ. Cái thời buổi đó, đừng nói là gọi sư phụ, có bắt bác gọi ông ấy là bố, gọi là bố nuôi bác cũng sẵn lòng."
Tần Hoài không nhịn được, phì cười.
Trịnh Đạt cũng cười ha hả bảo: "Tiểu Tần, con đừng cười. Nghe thì có vẻ buồn cười thật đấy, nhưng trong hoàn cảnh lúc bấy giờ, sư phụ của bọn bác quả thực chẳng khác nào cha mẹ tái sinh."
"Ngày ấy không những bữa nào cũng được ăn no, đến Tết còn có quần áo mới. Hoàng Thắng Lợi là con cả trong nhà, các em của ông ấy toàn phải mặc lại đồ thừa của anh lớn, ông ấy được mặc đồ mới nên làm sao hiểu được nỗi khổ của kẻ thiếu thốn. Bác là con thứ tư cơ mà, quần áo đến tay bác là đã qua bốn đời chủ rồi, căn bản chỉ toàn là những mảnh chắp vá chằng chịt. Đừng nói là quần áo mới, đến đồ second-hand bác còn chưa từng được mặc. Cái Tết năm đầu tiên sư phụ may cho bác một bộ đồ mới, bác còn chẳng nỡ mặc, tối đi ngủ phải lén cởi ra ôm khư khư vào lòng cơ."
"Từ lúc đó bác đã thề, đợi khi nào bác lên làm bếp trưởng của tiệm cơm quốc doanh, có lương rồi, năm nào đón Tết bác cũng sẽ mua quần áo mới cho sư phụ."
"Đáng tiếc..." Trịnh Đạt thở dài một hơi, "Bác không lên được chức bếp trưởng tiệm cơm quốc doanh. Người ta coi thường cái loại thợ làm bánh như bác, nên để Hoàng Thắng Lợi lên làm. Bác cũng chưa mua được cho sư phụ mấy bộ quần áo thì sư phụ đã..."
"Nhưng cũng không sao, tuy bác không nhận đồ đệ nhưng bác có rất nhiều sư điệt. Tiểu Tần con cứ đi hỏi dò bọn Đổng Sĩ mà xem, năm nào tiền lì xì Tết của bác chăng là dày nhất, Hoàng Thắng Lợi căn bản không có cửa so với bác. Tiểu Tần con cứ yên tâm, chỉ cần con nguyện ý bái bác làm thầy, bao lì xì của con chắc chắn sẽ là to nhất, to hơn tất cả bọn họ cộng lại luôn!”
"Không chỉ Tết mới mua quần áo đâu, mỗi quý chúng ta đều mua. Đồ hiệu gì cũng quất tuốt, nếu con không thích mấy món đồ hiệu đó thì chúng ta có thể tìm Cung Lương may đo riêng. Lão ta không chỉ kinh doanh tơ lụa mà còn bán cả quần áo, có thương hiệu riêng hẳn hoi, muốn mặc kiểu gì là có kiểu đó!"
Tần Hoài cảm thấy chủ đề câu chuyện đang đi hơi xa nên vội bẻ lái lại: "Vậy sau khi luyện xong kỹ năng cơ bản, Tỉnh sư phụ cũng tự tay làm mẫu món Xíu Mại Gạch Cua như bác hôm nay để dạy bác và Hoàng sư phụ ạ?"
Trịnh Đạt gật đầu: "Cũng xêm xêm thế. Sư phụ bác dạy đồ đệ theo lối truyền thống, cứ dẫn theo bên mình vào bếp làm việc vặt trước, nhìn rồi mới học. Ban đầu cứ dùng mắt mà quan sát, cái nào nhìn mà tự hiểu được thì khỏi cần dạy, cái nào nhìn mãi không hiểu thì mới hỏi. Có sư phụ ở ngay trước mặt làm mẫu đi làm mẫu lại năm này qua tháng nọ, đồ đệ có ngu đến mấy cũng sẽ nắm được những thứ căn bản nhất."
"Đợi lúc học hòm hòm rồi thì để đồ đệ tự bắt tay vào làm, độc lập đảm đương một mảng."
"Hồi bác mới bắt đầu bán Bánh Bao Tửu Nhưỡng ở tiệm cơm quốc doanh, bị hàng xóm láng giềng chê lên chê xuống, ai cũng bảo Bánh Bao Tửu Nhưỡng bác làm thua xa sư phụ. Bác cũng chắng ngại nói thật với con, dạo ấy ban ngày bác cắm mặt bán Bánh Bao ở tiệm cơm, tối về nhà lại chui rúc vào phòng khóc thầm, tự thấy mình làm mất mặt sư phụ."
"Sư huynh bác cũng thế, mấy món ông ấy nấu cũng nhận về cả rổ gạch đá."
"Thực ra sau này ngẫm lại, hàng xóm láng giềng cũng chẳng nói lời gì quá đáng. Dù ngoài miệng ai nấy đều chê tay nghề của bác kém xa sư phụ, nhưng Bánh Bao thì vẫn mua đều đặn chẳng sót cái nào, ngày nào cũng rồng rắn xếp hàng dài dằng dặc. Không bằng sư phụ cũng là lẽ đương nhiên, đừng nói lúc đó bác chỉ là một thằng ranh con tay nghề chưa tới đâu nên không bằng, cho dù là bây giờ bác cũng vẫn chẳng thể sánh bằng sư phụ."
"Nhiều lúc bác hay nghĩ, làm sư phụ vẫn sướng hơn làm đồ đệ nhiều. Đồ đệ mà kém cỏi, người ta sẽ tặc lưỡi bảo hết cách rồi, danh sư cũng chưa chắc đã đào tạo ra được cao đồ. Nhưng nếu đồ đệ mà giỏi giang làm nên chuyện, đó chính là trò giỏi hơn thầy, sư phụ mang đi khoe khoang cũng được nở mày nở mặt."
LVQ8371