"Bác đã ở cái tuổi này rồi, đời này coi như hết hy vọng vượt qua được sư phụ, nhưng nếu bác có một người đồ đệ có thể vượt qua mình, thì Trịnh Đạt bác đây cũng coi như không uổng công lăn lộn trong giới làm bánh bao năm nay.”
Vừa dứt lời, Trịnh Đạt liền đưa cặp mắt sáng rực nhìn chằm chằm Tần Hoài.
Ơ kìa Trịnh sư phụ, bác ôn lại chuyện xưa thì cứ ôn thôi, tự dưng nhét thêm tư tưởng cá nhân vào làm cái quái gì vậy?
Người ta Vương đại gia mỗi lần ôn nghèo nhớ khổ có bao giờ lồng ghép ý đồ gì đâu, đó mới gọi là hồi ức thuần túy chứ.
Tần Hoài rất muốn gào lên rằng hắn thực sự không hề có ý định bái sư.
Nếu là mấy năm trước, khi hắn còn học cấp ba hoặc đại học, hệ thống trò chơi chưa kích hoạt, cũng chưa được thừa kế di sản, có lẽ Tần Hoài thực sự sẽ nguyện ý bái một vị đại sư làm bánh vừa có tiền vừa có tài như Trịnh Đạt làm thầy.
Nhưng bây giờ thì khác rồi, bây giờ hắn đã có hệ thống.
Lại còn được thừa kế di sản nữa.
Chưa kể đến khối di sản khổng lồ sắp được thừa kế trong tương lai.
Cuộc sống quá ư là dư dả, hoàn toàn chẳng tìm ra nổi mục tiêu để mà phấn đấu.
Tần Hoài cảm thấy mục tiêu phấn đấu hiện tại của hắn chính là chỉnh phục mấy cái công thức nấu ăn do hệ thống trò chơi tung ra, có thể làm ra được Bánh Bao Hòe Hoa cấp S là coi như thắng lợi vang đội rồi.
Bái sư ư.
Hắn lăn lộn giang hồ bằng con đường tự thân quen rồi, quả thực không hề có ý định bái sư.
Tần Hoài ngẫm nghĩ một lát rồi nói thẳng toẹt ra: "Trịnh sư phụ, hiện tại con không có dự định bái sư đâu ạ."
Trịnh Đạt không ngờ Tần Hoài lại huỵch toẹt ra như thế, ông hơi khựng lại, nhưng rất nhanh đã tự thuyết phục được bản thân.
Bây giờ không có, không có nghĩa là sau này sẽ không có.
Chung quy lại vẫn là do ông thể hiện chưa đủ đô.
Đều tại Hoàng Thắng Lợi cả, cho Tần Hoài mở mang tầm mắt thì cứ mở mang thôi, gấp gáp cái quái gì cơ chứ, làm hỏng hết cả kế hoạch của ông.
"Không sao, chúng ta cứ... Ơ kìa, hình như xíu mại đến giờ rồi, để bác xem mấy giờ rồi nào, còn một phút nữa, chúng ta cứ ăn một miếng xíu mại trước đi."
Ăn xong rồi con sẽ biết cái người sư phụ tương lai này của con trâu bò đến cỡ nào!
Một phút sau, Xíu Mại Gạch Cua ra lò.
Tần Hoài không có cái "miệng sắt" như Tần Lạc, chẳng thể nào nhét ngay mấy món Điểm Tâm vừa mới ra lò vào mồm được. Hắn bưng chiếc đĩa nhỏ gắp luôn ba viên xíu mại, lui sang một bên chờ nguội bớt đến khi có thể bỏ vào miệng.
Còn về lý do tại sao Tần Hoài phải lui sang một bên ư.
Bởi vì có quá nhiều người đang cầm đĩa nhỏ xếp hàng chực chờ để lấy xíu mại.
Trịnh Đạt chủ động làm món Xíu Mại Gạch Cua, xác suất xảy ra chuyện này khéo còn thấp hơn cả việc trời đổ mưa máu.
Thường ngày Trịnh Đạt mà chủ động làm Bánh Bao Tửu Nhưỡng là nhân viên khu bếp sau của Hoàng Kí đã phải thi nhau đoán xem có phải ông vừa chốt được vụ làm ăn lớn nào đó, kiếm được tám con số nên mới phởn chí khao mọi người hay không. Xíu Mại Gạch Cua chưa chắc đã ngon hơn Bánh Bao Tửu Nhưỡng, nhưng chắc chắn là làm cực hơn rất nhiều.
Khâu nêm nếm quá khó nhằn. Phương pháp nêm nếm đầu tiên mà Trịnh Đạt kể chẳng khác gì bí kíp gia truyền độc môn, những đầu bếp bình thường thà chịu khó rườm rà làm theo cách thứ hai chứ chẳng ai thèm rước họa vào thân đi chọn cái độ khó chót vót đó cả. Yêu cầu về nêm nếm của món này đòi hỏi phải đạt tới trình độ của đại sư đầu bếp món mặn, xét ở một góc độ nào đó, đây cũng chính là đang làm khó mấy người thợ làm bánh.
Lúc Trịnh Đạt làm Xíu Mại Gạch Cua thoạt nhìn tưởng dễ ăn, là vì ông có trình độ, tài cao gan lớn, nắm chắc mười mươi trong lòng bàn tay, chứ chẳng có nghĩa là làm cái món này dễ thật.
Cứ nói thẳng ra thế này cho nhanh, chiều nay Hoàng An Nghiêu ở bệnh viện đưa Hoàng Thắng Lợi đi tập vật lý trị liệu. Sau khi nghe tin Trịnh Đạt trổ tài làm Xíu Mại Gạch Cua, hắn lập tức nhắn tin WeChat lạy lục van xin đám người hảo tâm trong bếp sau để dành cho hắn hai cái, tối hắn về nếm thử.
Lạy các cụ, nể tình hắn là Thiếu Đông Gia, chừa lại cho hắn hai cái đi mà!
Thiếu Đông Gia đã tận ba năm rưỡi rồi chưa được cắn miếng Xíu Mại Gạch Cua nào do đích thân Trịnh Đạt làm đâu đấy!
Hoàng An Nghiêu vẫn đang gào khóc cầu xin khắp các mặt trận.
Xíu Mại Gạch Cua trong đĩa của Tần Hoài lúc này cũng đã giảm xuống nhiệt độ vừa đủ để cho vào miệng.
Xíu mại làm rất đẹp mắt.
Trịnh Đạt còn cất công tạo hình, đặt thêm chút trứng chiên xắt sợi lên trên cùng để trang trí.
Viên xíu mại bé xinh, nếu để Tần Lạc ăn thì con bé có thể tọng liền tù một nhát một cái không biết điểm dừng.
Tần Hoài cắn làm đôi, từ tốn nếm thử hương vị.
Vừa vào miệng.
Hắn biết "ngọt thanh" là một tính từ rất chung chung, nhưng hương vị của viên xíu mại này thực sự rất ngọt thanh.
Vỏ xíu mại mỏng tang, cắn vào hơi dai dai, chẳng có mùi vị gì, ăn kèm với nhân tôm tươi là hết sảy.
Trước đó Tần Hoài chưa bao giờ biết, hóa ra nhân tôm tươi với thịt cua gạch cua lại hợp cạ đến thế.
Mùi vị của thịt tôm rất nhạt, những người sành ăn tôm đều biết, tôm tươi sống đem luộc nước sôi là có thể nếm được vị ngọt thanh nhàn nhạt đặc trưng của thịt tôm.
Thịt cua cũng mang vị thanh đạm tương tự như thịt tôm, đồng thời cũng xen lẫn một chút vị ngọt đậm đà độc nhất vô nhị của thịt cua.
Gạch cua thì lại khác, so với hai loại nguyên liệu trên, hương vị của gạch cua thực sự khá bá đạo.
LVQ8371