Bộ trưởng Tào rất biết ý, lại đưa mắt ra hiệu cho người trong phòng rút êm, chừa lại đủ thời gian và không gian để La Quân bình tĩnh chấp nhận hiện thực. Con hầu đỡ bà Tào vẫn đang khóc lóc lảo đảo bước ra ngoài, bà Tào đi khập khiếng, đúng lúc sắp bước ra khỏi cửa thì La Quân lên tiếng.
"Quanh đây có huyệt cát phong thủy nào tốt không?"
Bộ trưởng Tào sững sờ, vội vàng đáp: "Có, chắc chắn là có, tôi quen một thầy phong thủy có tiếng lắm, kiểu gì cũng chọn được một huyệt đẹp."
La Quân gật đầu: "Thế thì được, chọn một huyệt cát thật đẹp, trong hai ngày tới đem chôn đi."
Giọng điệu bình tĩnh của La Quân khiến tất cả những người có mặt trong phòng đều cảm thấy khó tin nổi, ngay cả con hầu đang đỡ bà Tào cũng kinh ngạc lén lút liếc La Quân một cái. Hiển nhiên nó không dám tin trên đời này lại có gã chồng tuyệt tình đến mức, thi thể vợ đang sờ sờ ngay trước mắt mà vẫn có thể buông những lời hời hợt nhẹ tựa lông hồng như thế.
La Quân móc quả trứng gà từ trong túi ra, đặt lên kệ đồ cổ.
"Bươm bướm có ăn trứng gà được không?" La Quân hỏi.
Bộ trưởng Tào sốc đến mức trợn tròn cả mắt, ông ta bắt đầu hoài nghi có phải La Quân vì nhất thời quá sốc không thể chấp nhận nổi cú sốc này nên phát điên rồi không.
La Quân rất bình tĩnh, nhưng bà Tào thì bùng nổ.
"Cái thằng họ La kia anh có còn là người không hả!" Bà Tào tức giận gào thẳng vào mặt La Quân: "Liễu Đào dẫu không sinh được con, thì cô ấy cũng là người vợ anh cưới hỏi đàng hoàng rước qua cửa! Vợ anh chết rồi, anh chẳng những không rớt lấy một giọt nước mắt, mặt mũi cũng chẳng mảy may xót xa tẹo nào, thế mà còn có tâm trí đi quan tâm xem bươm bướm có đớp trứng gà hay không à."
"Cô ấy vì lo cho anh, chạy ra ngoài tìm anh nên mới bị bom nổ chết, thế mà anh đến cái vẻ mặt đau khổ cũng lười điễn, đến chút thể điện cuối cùng cũng chăng màng giữ cho cô ấy. Lại còn đòi tìm huyệt cát để chôn luôn trong hai ngày tới, anh quả thực là đồ súc..."
"Còn không mau lôi phu nhân ra ngoài!" Bộ trưởng Tào gầm lên, dùng tiếng gào để át đi nửa chữ cuối cùng của bà Tào, sau đó quay sang nhìn La Quân cười xòa xin lỗi: "La tiên sinh, thật ngại quá, nhà tôi do quá đau buồn nên mới lỡ lời sỉ vả lung tung."
"Tôi biết." La Quân đáp: "Thế nên cô ấy không thích làm bươm bướm à?"
Bộ trưởng Tào cảm thấy La Quân có khi điên mất rồi.
Tang lễ của Liễu Đào do Bộ trưởng Tào và lão Cát đứng ra lo liệu. Chắc là do nơm nớp sợ La Quân bắt tội nên muốn cố gắng vớt vát chút đỉnh, lão Cát đã dùng thời gian ngắn nhất để tổ chức một cái tang lễ hoành tráng nở mày nở mặt nhất.
Chăng những tậu được cỗ quan tài xịn xò nhất, mà còn mời thầy phong thủy chấm hắn một huyệt cát, nằm ở một nơi khi ho cò gây vắng tanh vắng ngắt, nghe đồn là vị trí đắc địa lắm.
La Quân xuống tiền mua đứt luôn cả khoảnh đất đó, rồi thuê người cất một căn nhà ngay tại đấy.
Ký ức sau đó đối với Tần Hoài mà nói, chẳng khác nào một bộ phim được tua nhanh chớp nhoáng.
Thời gian trôi qua vèo vèo, về cơ bản chỉ cần chớp mắt một cái, ngẩn người ra một lúc là đã trôi qua trọn một ngày.
Cũng có thể là do tình tiết đoạn này quá đỗi dông dài và nhàm chán, La Quân cất một căn nhà nhỏ ngay cạnh mộ Liễu Đào, dọn đến đó sống luôn. Ngày nào hắn cũng vác ghế ra ngồi trước mộ Liễu Đào đọc sách xem báo y như người bình thường.
Thời gian đầu có rất nhiều người mò đến cái chốn này để tìm La Quân.
Kẻ thì nhờ vả công chuyện, người thì chạy chọt cửa sau, kẻ thì cầu tài lộc, người lại muốn gạ kèo làm ăn, nhưng đương nhiên, đông nhất vẫn là đám muốn làm mai cho hắn một cô vợ mới.
La Quân chẳng thèm đếm xỉa đến ai, chỉ cắm rễ trước mộ đọc sách xem báo mỗi ngày.
Dần dà, cũng chẳng còn ai vác mặt đến tìm hắn nữa.
Thời gian trôi qua ngày một nhanh, vật đổi sao dời, mặt trời mọc rồi lặn, cái cây trồng cạnh mộ ngày càng cao lớn, cỏ dại cũng phải dọn dẹp định kỳ. La Quân đã bỏ chốt đơn báo mới từ đời thuở nào, chỉ lôi đống báo cũ ra cày đi cày lại không biết bao nhiêu lần.
Hắn sống một cuộc đời hoàn toàn tách biệt với thế giới, mù tịt mọi thông tin về tình hình bên ngoài.
Thời gian trên người hắn dường như đã bị đóng băng hoàn toàn.
Tần Hoài cảm giác dường như ngày nào La Quân cũng đang chực chờ điều gì đó, nhưng hắn thì có thể chờ đợi cái quái gì cơ chứ?
Chờ Liễu Đào hóa bướm à?
Nhưng hóa bướm chỉ là tình tiết trong Lương Chúc mà thôi, đó chỉ là một vở kịch.
Cuối cùng, vào một buổi chiều êm ả, dòng chảy thời gian tua nhanh như vũ bão rốt cuộc cũng bị ấn nút tạm đừng, có người mò tới gõ cửa.
Là bà Tào.
Vài năm không gặp, bà Tào tiều tụy đi trông thấy.
Bà ấy không còn vẻ lấp lánh chói lóa đầy mùi tiền như mấy năm về trước, trên người sạch bóng trang sức vàng bạc, chuỗi ngọc trai ngày nào cũng tòng teng trên cổ chẳng biết đã lặn đi đâu mất tăm, sườn xám cũng bị thay bằng bộ áo bông xám xịt phèn chua. Cả người bà ấy gầy rộc đi, hai má hơi hóp lại, đuôi mắt hằn đầy nếp nhăn, thoạt nhìn già sọm đi rất nhiều.
"La tiên sinh, lâu rồi không gặp." Tính khí bà Tào cũng đằm thắm hơn hẳn, chẳng còn cái nết hở ra là liếc xéo người khác nữa.
"Lâu lắm rồi sao?” La Quân hiển nhiên mù tịt về khái niệm thời gian trôi qua.
Bà Tào cười nhạt: "Cũng phải tầm bốn năm năm rồi đấy, tôi sắp sửa rời khỏi đây về quê, trước khi đi muốn ghé qua thăm Liễu Đào một chút."
La Quân ra hiệu cho bà ấy cứ tự nhiên.
LVQ8371