Vừa đi tới cửa, Tần Hoài đã nghe thấy ngoài đại sảnh hình như có tiếng cãi vã. Nói là cãi vã cũng không đúng lắm, vì hai bên không hề ầm 1, chỉ là có một người đang nói với giọng hơi to.
Tần Hoài loáng thoáng nghe thấy cái gì mà Trịnh Đạt, Diện Quả Nhi.
Drama của Trịnh Đạt à?
Phải hóng hớt tí mới được.
Tần Hoài rón rén lại gần.
Hai bên đang cự cãi là Cung Lương và Hoàng Gia. Bọn họ cũng không hẳn là cãi nhau giữa thanh thiên bạch nhật, mà đang đứng ở một góc khuất xa khu vực khách ngồi. Có điều góc này lại nằm ngay cửa bếp sau, cực kỳ tiện cho Tần Hoài ngồi xổm hóng chuyện.
"Cung tiên sinh, vừa nãy Trịnh sư thúc đã gọi video giải thích cặn kẽ với ông rồi mà. Hoàng Ký chúng tôi đúng là mới tuyển một thợ làm Điểm Tâm họ Tần, không phải Trịnh sư thúc đâu. Món Diện Quả Nhi trưa nay thực sự là hàng không bán. Người kia là bạn của Tần sư phụ, cậu ấy vì muốn chiêu đãi bạn nên mới đặc biệt làm riêng, tình huống này chắc ông cũng hiểu mà."
"Thật sự không bán được đâu, hơn nữa Tam Đầu Yến cũng không làm nổi. Cho dù eo của sư phụ tôi có khỏi, thì trong thời gian ngắn cũng không thể làm trọn vẹn một bàn Tam Đầu Yến được. Nếu ông thực sự mừng thọ 60 tuổi, thì dù có khó khăn đến mấy Hoàng Ký chúng tôi cũng sẽ chuẩn bị đủ mâm Tam Đầu Yến cho ông, thậm chí cất công sang tận Tri Vị Cư mời sư phụ chuyên nghiệp hơn về làm Thuyền Điểm cũng được."
"Nhưng ông mới 55 tuổi mà đã đòi làm tiệc mừng thọ 60 sớm thì tính là thọ yến kiểu gì? Ông làm vậy là hơi vô lý rồi đấy." Hoàng Gia nhỏ nhẹ giải thích tình hình.
Cung Lương cãi chày cãi cối: "Mừng sớm thì cũng là mừng! Cái eo của sư phụ cậu mãi không khỏi, chẳng phải do ông ấy cứng đầu không chịu nghe lời sao? Cứ đỡ được một tí là lại đắc ý vênh váo chui vào bếp. Đã bảo ông ấy nghỉ ngơi tĩnh dưỡng cho nhiều vào, bọn tôi cũng có gấp gáp gì đâu, thế mà cứ nằng nặc không nghe, để rồi tái đi tái lại thành ra cái bộ dạng này."
"Tôi với sư phụ cậu dù gì cũng là chỗ giao tình cởi trưồng tắm mưa lớn lên cùng nhau, làm hàng xóm bao nhiêu năm nay, tôi thực sự rất muốn ăn một mâm Tam Đầu Yến. Kẹt quá thì không cần làm nhiều bàn, làm đúng một bàn cho tôi thôi được không? Tôi trả tiền bằng 20 bàn!”
"Cung tiên sinh, không có tiền lệ nào như vậy, cũng chẳng có đạo lý buôn bán nào như thế cả." Hoàng Gia cố gắng ngăn cản hành vi vung tiền điên cuồng của Cung Lương, "Tấm lòng ủng hộ Hoàng Ký của ông chúng tôi đều hiểu, nhưng ba cái tiệc cưới trước đó của ông đã làm chúng tôi khốn đốn lắm rồi."
Cung Lương hơi đuối lý, hạ giọng nói: "Thế nên tôi mới đổi thành tiệc mừng thọ rồi đây thây."
Thế thì có khác quái gì nhau đâu???
Hoàng Gia thở dài thườn thượt, cảm thấy cạn lời mệt mỏi.
Hoàng Gia vừa quay đầu lại, chợt bắt gặp Tần Hoài đang đứng trong góc.
Hoàng Gia: !
Hoàng Gia vội vàng chỉ về phía Tần Hoài, nhiệt tình giới thiệu: "Cung tiên sinh, vị này chính là thợ làm Điểm Tâm mới tới tửu lâu chúng tôi, Tần Hoài - Tần sư phụ. Mấy món Điểm Tâm mới hôm qua ông mua như Bánh Bao Tửu Nhưỡng, Ngũ Đinh Bao đều do chính tay Tần sư phụ làm đấy."
Cung Lương vội vàng xởi lởi sấn tới, nắm chặt tay Tần Hoài, kích động nói: "Tần sư phụ, ngưỡng mộ đại danh đã lâu, nay mới được diện kiến! Hôm qua tôi đã cất công mộ danh đến mua rất nhiều Điểm Tâm, chỉ sợ cậu đến giao lưu một ngày rồi đi mất, sau này không được ăn nữa. Nào ngờ cậu lại đến Hoàng Ký Tửu Lâu làm việc luôn, đúng là bất ngờ quá đi mất! Cứ nghĩ đến việc sau này ngày nào cũng được ăn Điểm Tâm ngon thế này, Cung Lương tôi nằm mơ cũng phải cười tỉnh giấc ấy chứ!"
"Món Điểm Tâm nào cậu làm tôi cũng thích mê, đặc biệt là Bánh Bao Tửu Nhưỡng. Tôi chẳng nhớ nổi đã bao nhiêu năm rồi mình mới được ăn Bánh Bao Tửu Nhưỡng xuất sắc đến thế!"
"Ban nãy tôi còn nhìn thấy Bình Quả Diện Quả Nhi do chính tay cậu làm. Cái tay nghề đó, cái tạo hình đó, cái vẻ ngoài đó, quả thực là tuyệt tác nghệ thuật, chuẩn phong thái đại sư!”
"Nếu không phải tận mắt nhìn thấy cậu, tôi thật sự không dám tin cậu lại là một sư phụ làm Điểm Tâm trẻ tuổi tài cao đến vậy."
"Thú thực với cậu, tôi cũng có việc muốn nhờ. Chẳng là tôi có một đứa con gái nuôi, sắp tới con bé đính hôn. Nhà trai là người nơi khác đến, ông bà thông gia rất có hứng thú với Điểm Tâm của Cô Tô mình, họ cất công đến đây thì tất nhiên phải tiếp đãi đàng hoàng rồi."
"Con gái nuôi của tôi không có nhiều mối quan hệ, nên việc này đành nhờ vả lên đầu tôi. Tôi đã sớm nghe danh trình độ làm Diện Quả Nhi của cậu cực kỳ cao siêu, hôm nay được tận mắt chứng kiến mới thấy quả là danh bất hư truyền. Không biết cậu có thời gian làm giúp một mẻ Diện Quả Nhi được không? Nếu được thì làm trước vài cái mẫu cho chúng tôi xem thử thì càng tốt."
"Ngày đính hôn là vào tháng sau, không biết trong khoảng thời gian này cậu có rảnh không?"
Đối mặt với tràng vỗ mặt tới tấp của Cung Lương, Tần Hoài hơi ngớ người, nhưng lập tức nghe ra được nội dung cốt lõi trong chuỗi lời hoa mỹ sáo rỗng kia, xác suất cao là chín phần thật một phần giả.
Chuyện con gái nuôi đính hôn có thể là thật, nhưng còn vụ Diện Quả Nhi kia thì...
Tần Hoài mỉm cười, ai mà chẳng là bậc thầy bốc phét cơ chứ.
"Ồ, chuyện này..." Tần Hoài làm ra vẻ ngơ ngác như bị hàng loạt lời lẽ dồn dập làm cho lú lẫn, "Số loại Diện Quả Nhi mà tôi thạo cũng có hạn lắm, e là không đủ đẳng cấp để mang ra đãi tiệc đâu."
Thấy Cung Lương định mở miệng nói tiếp, Tần Hoài lập tức chèn vào: "Hay là chúng ta kết bạn WeChat đi."
LVQ8371