"Cái món Quả Nhi đó là gì thế?” Hoàng An Nghiêu tò mò hỏi.
Đáng lẽ hắn đã phải chuồn từ đời thuở nào rồi, nhưng nghe phong phanh chiều nay có đồ ăn ngon, thế là hắn cắn răng cắm rễ từ 8 rưỡi sáng đến tận bây giờ.
"Một loại Điểm Tâm nhân thịt." Hoàng Gia đáp, "Là công thức Tần Hoài lấy được từ một vị khách ở quê cậu ấy. Tuy là Điểm Tâm nhưng yêu cầu về phần nhân lại cực kỳ khắt khe, Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên ngâm cứu gần một tháng trời rồi mà vẫn chưa mò ra được manh mối gì."
"Khoai thế cơ á." Hoàng An Nghiêu kinh ngạc, "Thế thì lúc làm ra phải ngon cỡ nào cơ chứ."
Hoàng An Nghiêu càng thêm phần háo hức.
Cậu đúng là hoàn toàn chăng thèm đoái hoài gì đến cái lưng của bố cậu, chỉ chăm chăm xem có đồ đút vào mồm hay không thôi.
Nhưng Hoàng Gia cũng chẳng thèm lên tiếng bóc mẽ, vì quả thực cũng không cần quá lo lắng cho cái lưng của Hoàng Thắng Lợi, bây giờ ông ấy chỉ cần không làm việc quá sức là ổn.
Hoàng Thắng Lợi bắt đầu ra tay.
Quy trình xào nhân thì Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên đã nhẵn mặt từ lâu.
Trước khi đến Cô Tô, cơ bản ngày nào hai người bọn họ cũng cắm mặt vào xào nhân. Anh xóc một phát, tôi đảo một nhát, hai anh em thay phiên nhau xào, chỉ có món không nghĩ ra chứ chẳng có món nào không xào được.
Có thể nói Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên nắm lòng bàn tay mấy cái điểm mù đễ lật xe trong quá trình xào nhân.
Hết cách rồi, quá sức quen thuộc mà.
Quen y như những người bạn cũ vậy.
Phần nhân đang được xào lăn trong chảo.
Những người bạn nào não cá vàng chưa phát tác chắc đều nhớ, phân cảnh này từng xuất hiện y xì đúc trong giấc mơ của Tần Hoài, một chữ không sai, chuẩn bài copy paste luôn.
Lần đó là mơ.
Lần này là người thật việc thật ngay trước mắt.
Tần Hoài trong mơ chỉ đi đến được bước này, bước khó nhằn tiếp theo thì hắn chịu chết không mơ tới nổi.
Đại Phiên Chước.
Ngay cái khoảnh khắc nhân được xào đến trạng thái hoàn hảo nhất, chuẩn bị trút ra để đem đi hầm, người đầu bếp bắt buộc phải tung một cú Đại Phiên Chước chuẩn không cần chỉnh để đống nguyên liệu đang rời rạc trong chảo quyện chặt vào nhau, đạt đến độ chín đều hoàn mỹ nhất.
Tần Hoài thầm đếm ngược thời gian trong đầu.
Ba.
Cà rốt nghiền và thịt băm vẫn đang mạnh ai nấy chiến.
Hai.
Măng thái lựu và nấm hương thái lựu nhờ được bọc một lớp dầu mỏng manh nên nhìn cực kỳ bóng bẩy, bắt mắt.
Một.
Lớp dầu tứa ra phát ra tiếng xèo xèo vui tai.
Đại Phiên Chước!
Hoàng Thắng Lợi ra tay rồi.
Chỉ thấy eo ông ấy phát lực, kéo theo khuỷu tay, cánh tay và cổ tay cùng chuyển động đồng điệu. Phần nhân trong chảo ngay tức khắc lộn vòng 180 độ, cà rốt nghiền và thịt băm hai giây trước còn đang mạnh ai nấy sống, giờ đã ôm chặt lấy nhau không rời.
Một cú xóc chảo đẹp nhức náchI
Tần Hoài mù tịt về khái niệm Đại Phiên Chước, dẫu sao mấy lần trước hắn hăm hở test thử, nếu không phải là xóc không lên nổi thì cũng là hất văng mẹ nó ra ngoài.
Hắn chỉ thấy nó đẹp, thực sự quá đẹp, đẹp y chang như trong video hướng dẫn vậy.
Nếu cố bới bèo ra bọ tìm khuyết điểm, thì có lẽ là cú xóc chảo này chưa đủ độ phiêu, chưa đủ tính nghệ thuật. Nhìn vào chỉ thấy rặt một mùi kỹ thuật khô khan, chứ không mang lại cái cảm giác múa chảo làm màu ra dẻ y như lúc Giang Vệ Minh ra tay.
Hồi Tần Hoài xem video hướng dẫn lần đầu tiên, hắn thực sự tưởng cú Đại Phiên Chước của Giang Vệ Minh chỉ đơn thuần là muốn xài skill khè thiên hạ thôi.
^. : ^ đ Một mẻ xào nhân xuất sắc.
Xào xong xuôi là đến công đoạn hầm.
So với lúc xào nhân, yêu cầu canh lửa khi hầm không khắt khe bằng, nên lúc hầm Hoàng Thắng Lợi trông cũng thảnh thơi hơn hẳn.
Cái công thức mà Tần Hoài chép lại từ video hướng dẫn quả thực chuẩn chỉnh đến mức não tàn cũng làm được. Nó ghi chi tiết đến nỗi nhân trong nồi sủi bọt tới mức nào thì phải chỉnh lửa ra sao, khi nào cần khuấy, khuấy đến độ nào là mười điểm không có nhưng.
Nói trắng ra là, cứ bám sát cái công thức này, chỉ cần chầu chực bên cạnh làm y xì đúc những gì viết trên đó, thì đến Tần Lạc cũng có thể hầm nhân được.
Hầm ra ngon hay đở thì tính sau, tóm lại là hầm được.
Đợi đến lúc phần nhân được trút ra, cả căn bếp đã ngập ngụa trong mùi thịt thơm nức mũi.
Hoàng An Nghiêu thèm đến mức nước dãi sắp chảy ròng ròng rồi.
Công đoạn của Hoàng Thắng Lợi đã xong, ông lùi sang một bên, Hoàng Gia tinh ý bê ngay một chiếc ghế êm ái tới, tiện tay dâng luôn một tách trà.
Sân khấu tiếp theo được nhường lại cho Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên tỏa sáng.
Hai người đợi phần nhân nguội đi đôi chút, liền bắt tay vào nhồi nhân, nặn bánh, tạo hình và lên màu.
Hoàng An Nghiêu lờ mờ nhận ra vấn đề: "Đây chẳng phải là quy trình làm Bình Quả Diện Quả Nhi sao? Tôi nhớ trưa nay Tần Hoài cũng múa y hệt thế này để làm Bình Quả Diện Quả Nhi mà, cơ mà làm kiểu này có phải hơi bị làm cho có lệ quá không?"
Chẳng có ai thèm trả lời hắn.
Nếu Tần Hoài mà nghe thấy, chắc chắn hắn sẽ gật gù xác nhận: Đúng rồi đấy, chính là làm cho có lệ, càng qua loa càng tốt.
Tần Hoài bắt đầu nhồi nhân cực kỳ cẩn thận, nặn bánh cực kỳ tùy tiện, tạo hình cực kỳ trừu tượng và lên màu cực kỳ xà lơ.
Mấy cái Quả Nhi trường phái trừu tượng của hắn đặt cạnh mấy cái Quả Nhi vẫn giữ được tính thẩm mỹ cơ bản của Trịnh Tư Nguyên đúng là một trời một vực.
Trịnh Tư Nguyên nhìn lại màu sắc mình vừa phết lên, rồi liếc sang cái cục bột trông như vừa bị quăng vào thùng thuốc nhuộm của Tần Hoài, thực sự không dám tin Tần Hoài lại là một đầu bếp biết làm Bình Quả Diện Quả Nhi.
LVQ8371