Cho nên ông dự định lúc cãi nhau hôm nay sẽ nương tay, cho Trịnh Đạt thắng một ván. Như vậy chiều nay Tần Hoài sẽ không phải luyện kỹ năng cơ bản nữa, mà có thể bắt tay vào làm một mẻ Giải Hoàng Thiêu Mạch hoàn
Luyện kỹ năng cơ bản suốt một tuần rồi mới làm lại Giải Hoàng Thiêu Mạch, trình độ chắc chắn sẽ được nâng lên. Khả năng cao là vẫn lật xe thôi, nhưng sẽ không thê thảm như lần trước.
Hoàng Thắng Lợi tính toán rất kỹ lưỡng, để Trịnh Đạt dạy một ngày, vừa giúp Tần Hoài nhận thức rõ ràng việc rèn luyện kỹ năng cơ bản là vô cùng hữu ích, đồng thời cũng cho hắn thấy rằng chỉ luyện mỗi kỹ năng cơ bản nền tảng thì không thể làm ra được Giải Hoàng Thiêu Mạch ngon.
Có sự nhắc nhở đó làm tiền đề, rồi mới để Tần Hoài dành thêm một tuần tập trung nêm nếm, phối hợp các loại nguyên liệu làm nhân, chắc chắn sẽ đạt hiệu quả gấp bội.
Nhưng bây giờ Hoàng Thắng Lợi lại hơi đắn đo, không biết có nên cố ý nhường cho Trịnh Đạt cãi thắng hay không.
Sự tiến bộ của Tần Hoài đúng là đi ngược lại với lẽ thường.
Đang yên đang lành ngồi gỡ thịt cua, đùng một cái trình độ làm Điểm Tâm lại tăng vọt.
Thế này là cái đạo lý gì chứ?
Thế rốt cuộc có bắt hắn gỡ thịt cua tiếp không đây?
Tiếp tục gỡ thì hơi lãng phí thời gian, mà không gỡ thì e là lại ảnh hưởng đến sự tiến bộ của Tần Hoài trong mảng Điểm Tâm.
Mang theo chung một nỗi chần chừ và do dự, trận cãi vã hôm nay của Hoàng Thắng Lợi và Trịnh Đạt diễn ra cực kỳ rén và kiềm chế.
"Ông căn bản chẳng hiểu gì về làm bánh cả, tôi nói cho ông biết, ở giai đoạn hiện tại quan trọng nhất chính là rèn luyện kỹ năng cơ bản. Tiểu Tần cần phải làm quen với nguyên liệu, bóc vỏ tôm gỡ thịt cua, dục tốc bất đạt ông có hiểu không? Nghe tôi, hôm nay cứ tiếp tục luyện kỹ năng cơ bản!" Lời này là do Trịnh Đạt nói.
"Tôi đúng là không hiểu làm bánh bằng ông, nhưng tôi đã dạy dỗ 9 đứa đồ đệ rồi, tính cả Tư Nguyên nữa là 10. Ông có hiểu thế nào là quy trình giảng dạy không hả? Tôi đã bảo kỹ năng cơ bản của Tiểu Tần hiện tại đã rất vững rồi, không cần tiếp tục luyện mấy thứ đó nữa."
"Đương nhiên, tôi không nói là hoàn toàn không cần luyện, tôi thấy nếu Tiểu Tần bằng lòng gỡ thịt cua thì cứ để nó gỡ. Nhưng hiện tại kỹ năng cơ bản không phải là trọng tâm, tôi thấy điều Tiểu Tần cần nhất hôm nay là được học bài bản, tự tay làm hoàn chỉnh một mẻ Giải Hoàng Thiêu Mạch." Lời này là do Hoàng Thắng Lợi nói.
"Học bài bản cái quái gì, bây giờ rèn lại nền tảng mới là trọng điểm!"
"Nền tảng cái khi mốc, bây giờ học bài bản mới là trọng điểm”
Cũng may Hoàng Thắng Lợi và Trịnh Đạt cố tình kìm nén âm lượng khi cãi nhau, Tần Hoài lại quá quen với cái nết ngày nào đến cũng phải choảng nhau một trận của hai người họ, nên căn bản chẳng thèm để ý mà chỉ đứng đằng xa lúi húi chọn cua.
Chứ nếu để Tần Hoài nghe được đoạn hội thoại trên, khéo hắn lại tưởng tiến độ học tập của mình quá chậm chạp, bị hai vị sư phụ đồng lòng trục xuất khỏi sư môn, đùn đẩy nhau không ai thèm dạy mình nữa.
Mặc dù hắn vốn dĩ cũng chưa từng bái sư.
Cuối cùng, dưới sự nương tay hết mức của Hoàng Thắng Lợi, Trịnh Đạt miễn cưỡng cãi thắng trận hôm nay, giành được giấy phép giảng dạy.
Cả tuần trời bị trớc quyền đứng lớp, đùng một cái lại được làm thầy giáo, nếu bảo Trịnh Đạt không kích động thì chắc chắn là điêu.
Trịnh Đạt kích động đến độ luống cuống chẳng biết mở lời thế nào, câu đầu tiên là gì ấy nhỉ?
"Tiểu Tần, chúng ta chọn cua trước nhé, cua này phải... ủa cậu chọn xong hết rồi à."
Câu đầu tiên đã trật lất.
"Vậy bây giờ chúng ta bắt tay vào xử lý thịt tôm và thịt cua, để bác xem... ủa cái này cũng xử lý xong luôn rồi đúng không."
Câu thứ hai lại trật nốt. Tại trước khi cãi nhau Trịnh Đạt và Hoàng Thắng Lợi còn bận húp mì, làm mất kha khá thời gian, lúc cãi nhau lại dây dưa hơi lâu, nên Tần Hoài đã tự giác hoàn thành toàn bộ khâu chuẩn bị rồi.
Trịnh Đạt bối rối mím môi: "Vậy chúng ta bắt đầu làm nhân nhé, khâu quan trọng nhất của Giải Hoàng Thiêu Mạch chính là phối hợp nguyên liệu và nêm nếm gia vị."
"Bác nhớ con từng đọc Tùy Viên Thực Đơn, trong đó có đoạn miêu tả về cua cực kỳ chuẩn xác: Cua hợp ăn một mình, không nên kết hợp với thức khác, tốt nhất là luộc bằng nước muối nhạt, tự bóc tự ăn là tuyệt diệu nhất. Hấp thì giữ trọn vị, nhưng lại bị nhạt nhẽo."
"Cua chính là loại nguyên liệu như vậy, những món mang hương vị đậm đà vốn có rất thích hợp để thưởng thức riêng lẻ, có thế mới phát huy tối đa hương vị nguyên bản của chúng. Nếu thêm thắt quá nhiều đồ ăn kèm gia vị nặng đô thì sẽ thành ra khách át giọng chủ."
"Đây cũng là lý do tại sao hiện nay có rất nhiều món ăn sáng tạo trông thì hoa hòe hoa sói, nhưng ăn vào lại nhạt toẹt. Nấu nướng không phải cứ độn thật nhiều nguyên liệu gia vị vào là ngon, có những lúc không thể làm phép cộng mà phải làm phép trừ."
"Tất nhiên, nói vậy không có nghĩa là những thực phẩm này bắt buộc phải nấu riêng biệt. Nếu đúng là thế thì trong Giải Hoàng Thiêu Mạch đã chẳng có thịt tôm, mà toàn là thịt cua rồi. Những nguyên liệu mang hương vị đặc trưng đậm đà đều có khuyết điểm rõ rành rành, ví dụ như gạch cua có mùi tanh, cái sự tươi ngon của nó luôn đi kèm với mùi tanh đặc trưng.”
"Điều những đầu bếp như chúng ta phải làm, chính là dốc hết khả năng để khử mùi tanh trong khi vẫn giữ nguyên hương vị bản thể và độ tươi ngon của nó, dựa trên nền tảng đó mới bắt đầu cân nhắc đến việc phối hợp nguyên liệu."
LVQ8371