Không bị gò bó bởi bất kỳ khuôn khổ nào, ông cứ để Tần Hoài dựa vào cảm giác, xào ra một phần mà hắn thạo nhất. Không nhất thiết phải là xào thịt thái chỉ hay Nhục Hãm thông thường, có thể xào nhân Quả Nhị, cũng có thể làm thịt xào ớt xanh, chỉ cần Tần Hoài thích, quất luôn đĩa thịt cừu xào hành cững vô tư.
Tần Hoài chọn loại Nhục Hãm mà hắn từng xào nhiều nhất, chính là nhân của Viên Mộng Thiêu Bính.
Viên Mộng Thiêu Bính có lẽ là món Điểm Tâm trong số những món Tần Hoài từng làm, có thể khiến thực khách cảm nhận trực quan nhất một điều: trình độ bếp món mặn của hắn xách dép không kịp cho trình độ bạch án.
Tần Hoài cảm thấy hắn vừa học mót được kha khá bí kíp từ lúc xem Hoàng Thắng Lợi xào nhân.
Hắn bắt đầu ra tay.
Lửa lớn bùng lên, xào lăn xăn.
Cố gắng xóc chảo, xóc chảo thất bại, tiếp tục bật lửa lớn xào lăn.
Đảo cho tứa dầu, rất tốt, trạng thái của Nhục Hãm đang cực kỳ ổn áp.
Tiếp tục đảo cho dậy mùi thơm.
Sắp đến điểm tới hạn rồi!
Tần Hoài nắm chắc phần thắng, thầm đếm ngược trong đầu.
Còn thiếu chút xíu nữa thôi.
Mùi dầu thơm nức mũi vừa vặn.
Chính là lúc này, một cú xóc chảo tuyệt đẹp... ngại quá không biết xóc, thôi thì điều chỉnh lửa vậy.
Điều chỉnh lỗi mất rồi.
A* cứ L2 x Cố găng cứu vãn.
Cứu vãn thất bại.
Luống ca luống cuống.
Xào bừa một mẻ.
Nhục Hãm ra lò.
Mệt mỏi quá, hủy diệt thôi.
Trịnh Tư Nguyên suýt chút nữa thì phì cười, khóe miệng giật giật còn khó ghìm hơn cả súng AK.
Hoàng Thắng Lợi thì chẳng buồn nhịn cười, ông thôi không diễn nữa, cứ thế cười ha hả phán: "Phát hiện ra rồi chứ gì, xào Nhục Hãm và xào rau xanh căn bản không cùng một đẳng cấp độ khó đâu."
"Xào rau xanh là bài test xem cậu hiểu thế nào về kỹ thuật xào lăn, cũng như khả năng kiểm soát thời gian và canh lửa. Lỡ có trật nhịp ở một chi tiết nhỏ thì vẫn cứu vãn được, chỉ cần không mắc phải cái lỗi tày đình là lơ đãng phân tâm, thì cứ cày cuốc một thời gian kiểu gì cũng sẽ có thành quả."
"Nhưng Nhục Hãm thì khác, dính đến thịt là phải tính toán đủ đường, không thể cứ nhắm mắt xào bừa được. Đương nhiên, cũng chẳng bắt buộc cậu phải xóc chảo liên tục trong lúc xào."
"Cậu có ý thức muốn xóc chảo là tốt, nhưng hiện tại chúng ta chưa học đến bước đó. Xóc chảo sẽ giúp Nhục Hãm trong chảo chín đều và nhanh hơn, cơ mà dù bỏ qua bước này thì cậu vẫn dư sức xào ra được một mẻ Nhục Hãm chuẩn chỉnh."
"Lại đây, để thầy làm mẫu cho cậu xem một lần."
Hoàng Thắng Lợi bắc chảo đun nóng dầu, động tác dứt khoát, gọn gàng và đẹp mắt xào ra một phần Nhục Hãm bình thường mà chẳng cần đến bất kỳ ngón nghề múa may hoa mỹ nào.
Thực ra nói bình thường thì cũng không hẳn.
Mẻ Nhục Hãm thơm lừng.
Trông vô cùng hấp dẫn, khiến người ta chỉ hận không thể sấn vào nếm thử một miếng ngay lập tức.
Quả nhiên, thịt thà bao giờ cũng có sức hút mãnh liệt hơn rau xanh nhiều.
Hoàng Thắng Lợi nhường lại vị trí đứng bếp cho Tần Hoài.
Tần Hoài lại bắt đầu màn biểu diễn của hắn.
Một màn lật xe đi vào lòng đất.
Hoàng Thắng Lợi lại làm mẫu, Tần Hoài lại lật xe tiếp.
Hai người cứ thế lặp đi lặp lại cái vòng luẩn quẩn đó, Tần Hoài xào một lượt thì Hoàng Thắng Lợi lại làm mẫu cho hắn xem một lượt, hắn xào tiếp thì ông lại làm mẫu tiếp, tạo nên một lớp học cầm tay chỉ việc đúng nghĩa, sư phụ truyền đạo thụ nghiệp ngay trước mặt đồ đệ.
Hiển nhiên là, Tần Hoài không được thích ứng với cái mô hình giảng dạy này cho lắm.
Cầm tay chỉ việc quá mức quy định, khiến hắn bị áp lực đè bẹp dí.
Hồi xào rau xanh trước đó, Tần Hoài chẳng hề thấy áp lực tâm lý gì sất mỗi khi lật xe. Dẫu sao Hoàng Thắng Lợi cũng chỉ làm mẫu đúng một lần, thời gian còn lại đều là hắn tự thân vận động, lật xe thì lật thôi, trong lúc tập tành lật xe vài vố cũng là chuyện thường tình ở huyện.
Đám Hoàng Gia, Đổng Sĩ và Vương Tuấn cũng từng ri tai Tần Hoài rồi, đã đi học thì kiểu gì cũng lật xe. Bởi vì có sự so sánh, có hệ quy chiếu, lại thêm ông thầy đứng lù lù bên cạnh trừng mắt nhìn, áp lực tâm lý sẽ tăng vọt, đâm ra càng muốn làm cho tốt hơn.
Một khi con người ta cứ cố đấm ăn xôi đòi hoàn thành cái mục tiêu vượt xa tầm với, thì lật xe là cái kết tất yếu.
Nhưng thực ra trước giờ Tần Hoài chưa từng gánh cái áp lực tâm lý khủng khiếp đến thế này.
Hôm nay thì hắn nếm mùi rồi.
Hắn bỗng chốc thấm thía cái câu Hoàng Gia từng nói: sư phụ cứ đứng kè kè bên cạnh làm mẫu hết lần này đến lần khác, mà mình thì làm mãi vẫn như hạch. Cái cảm giác khao khát muốn tiến bộ mà lực bất tòng tâm, trong lòng rối như tơ vò, vừa sợ mất mặt, lại vừa nơm nớp lo sư phụ thất vọng, nó đẻ ra một thứ áp lực tâm lý khổng lồ.
Cơ mà lạ lùng thật, Hoàng Thắng Lợi có phải sư phụ của hắn đâu cơ chứ.
Thậm chí Hoàng Thắng Lợi cũng chẳng hề mở miệng quở trách hắn câu nào, ông vốn là vị danh sư chuộng kiểu giáo dục khích lệ nhất mà lị.
Thế nhưng Tần Hoài lại thầm mong Hoàng Thắng Lợi cứ chửi toẹt hắn vài câu, mắng mỏ sa sả vào mặt hắn cho rồi. Như thế khéo trong lòng hắn lại thấy nhẹ nhõm hơn, bớt bị áp lực đè nặng.
Chứ cái kiểu cứ đứng cạnh cười híp mắt nhìn chằm chằm, chẳng thèm nói nặng lời, chỉ nhẹ nhàng vạch ra vài lỗi sai rồi tự mình lăn xả vào làm mẫu thế này, đúng là áp lực muốn tắt thở luôn.
Tần Hoài cứ thế căng thẳng tột độ mà lật xe sấp mặt suốt cả buổi chiều.
Lúc buổi học kết thúc, Tần Hoài nhìn chằm chằm vào nguyên một thùng đầy ắp Nhục Hãm, thầm mặc niệm một phút cho đám nhân viên Hoàng Ký phải ăn cơm tối nay.
LVQ8371